81 “Một lát đưa thư cho Hoàng thượng, xế chiều không qua được. ” Vừa nói, Liễu Mạn Nguyệt liền đưa lá thư trong tay cho Bạch Oánh. Bạch Oánh vội cúi đầu nhìn lướt qua, trong lòng giật mình, người nọ động tác cực nhanh, lộ vẻ dường như quen thuộc lâu rồi, mình ở cùng bên cạnh như vậy, cũng không có nhìn ra! Trên đầu khẽ có giọt mồ hôi, lại thêm cúi đầu, thấp giọng hỏi: “Có cần nô tỳ đi theo không ạ?”Ánh mắt thâm thúy ngẫm nghĩ, Liễu Mạn Nguyệt nhẹ lắc đầu: “Quên đi, chỉ sợ bọn họ có người ở chỗ tối coi chừng dùm, nói vậy sẽ không đối với ta nghi ngờ, một người đi cũng là không sao.
82 “Ngày kia sắp đến, tất nhiên sẽ phát điên. ” Sắc mặt Hoàng thượng không đổi, giống như chuyện kia không hề liên quan đến lời nói, trong cung có phi tần sủng ái, trên triều đình có trọng thần, những người này sợ là lúc này sắp vui mừng đến điên rồi sao? Nhóm phi tần này sinh được một vài bé gái, chỉ sợ nghĩ rằng giang sơn thiên hạ này đã là vật trong túi bọn họ.
83 Hoàng thượng khẽ nhíu mày, người trước mắt này thậm chí nhìn không quen mắt, tuy biết nàng ta đúng là phi tần trong cung, nhưng rốt cuộc nhất thời không nhớ ra được là ai.
84 Vừa nói, Lý ma ma lại đi tới tiến gần về phái trước, thấp giọng nói: “Còn nhớ rõ lúc ở nhà sao? Thái thái có được Thất ca nhi, chỉ nuôi đến ba tháng cũng không còn, đó mới gọi là không thích hợp! Nhưng cuộc sống không phải như ý muốn.
85 “Hừ, hiện nay Lưu gia đúng là như mặt trời giữa trưa, ngay cả Hoàng thượng và Thái hậu cũng không dám gây khó dễ cho bọn hắn. ” Trong mắt Tống đại nhân lóe lên vài cái, “Chuyện này trước hết nàng đừng lên tiếng, chúng ta chỉ để trong lòng, ta lại cùng mấy vị Thái y kia trò chuyện.
86 Lời nàng nói khiến hoàng đế sửng sốt, cau mày suy tư, mới nói: “Trẫm nhớ, Thu Trứ có nói có loại ngọc phiến nàng nói làm gối, ngày mai trẫm bảo bọn hắn đi tìm, hình như là tiền triều lưu lại…”“Không cần, không cần!” Tiền triều? Chẳng lẽ là đào từ mộ lên! Liễu Mạn Nguyệt vội lôi tay hắn lắc qua lắc lại, “thiếp không ngủ được gối cao, cao như vậy sẽ làm đau cổ, gối trúc cũng tốt rồi”.
87 “ Ừ” Liễu Mạn Nguyệt gật đầu “lại khen ngược, không cần phải đi xa như vậy” nói không tức? Ai tốt tính như vậy, có người đánh thể diện ngươi còn không tức?Nhưng nàng có thể thế nào? Có thể chạy tới Tâm Phương cung của Hoàng Hậu nói không được? Nếu đã muốn xem kịch, có chút chí khí thì phải nhịn trước một chút.
88 “Tới đây, đem nàng lột sạch trói lại, bịt miệng bỏ ở phía trên kia đi. ” Hoàng thượng lui về phía sau một bước, ngay cả đụng cũng lười đụng nàng ta một chút, lại bảo cứ như vậy trực tiếp ném nàng ta xuống mặt đất.
89 Vốn là chỉ nghĩ chuyện Chu tần vừa nãy, bây giờ lại đột nhiên nghĩ đến, nàng đi theo bên cạnh mình, nhưng từ trước đến giờ chỉ có miếng mà không có tiếng.
90 “Không nói?!” Một người thấp giọng nghi ngờ nói. Một nữ tử ăn mặc như cung nữ đứng ở bên cạnh hòn giả sơn, đầu không ngẩng, miệng không động nói: “Với đức hạnh đó của nàng ta, thấy mặt vị kia mà không làm ầm lên đã là tốt rồi, đâu còn có thể nói được chuyện chính sự? Huống hồ buổi tối ngày hôm đó, hình như là Tiểu hoàng đế còn gọi một phi tử qua đó, khiến nàng ta giận đến mức hơn nửa đêm mà còn đi, thì có thể nói chuyện thì chính là có quỷ rồi!”Người nọ trầm ngâm một hồi, hừ lạnh một tiếng: “Thật sự tóc dài kiến thức ngắn, còn có người nào khác có thể dùng không?”“Ngọc tần kia cũng thường xuyên hầu hạ, nói thì cũng đã nói rồi, Tiểu hoàng đế kia cũng chỉ mơ hồ, không có chính thức trả lời.
91 Thời tiết ngày càng âm u, bên ngoài mưa triền miên cả ngày, hoàn toàn không thấy ngừng. Hoàng thượng từ trong ám đạo đi ra ngoài, dưới giày đều là bùn, gọi Bạch Oánh cầm giày đến để thay, lúc này mới vào bên trong phòng.
92 Hai người dùng thiện xong, Hoàng thượng lúc này mới nằm trên giường lớn ở gần cửa sổ, đầu gác trên đùi Liễu Mạn Nguyệt, khép hờ ánh mắt, đem chuyện buổi sáng nói qua một ít.
93 “Ngu xuẩn!” Oán hân quăng cái ly, hắn vốn định ép buộc bọn họ cử một người ra nhận củ khoai lang nóng bỏng tay này (việc khó khăn không mong muốn), cũng khiến cho bọn họ nhất thời phân thần, không thể chú ý tới động tác của mình, ai ngờ được tên Hứa Tư Thừa tham công liều lĩnh lại nhảy vào, ngay cả Quân lệnh trạng cũng dám lập.
94 “Còn cười?” Thấy nàng cười thật hăng hái, bàn tay to ngắt vào đùi nàng một cái,” Hừ, miệng ăn trong nội cung vốn đông đúc, còn tốn tiền nuôi bọn chúng.
95 “Trận mưa này nói đến là đến, nói ngừng… cũng chưa thấy ngừng. ” Đứng trong đình ngẩng đầu, nhìn bên ngoài mưa như một tấm rèm phủ xuống, Liễu Mạn Nguyệt vịn tay vào cây cột trong đình, lắc đầu thở dài nói.
96 Thật sự là… Sao có thể có nữ tử như vậy? Sau khi mọi người về, Hoàng hậu tức giận đến nghiến răng, tay nắm chặt, giọng căm hận nói. “Chủ tử, xin bớt giận.
97 Bước từng bước một về phía trước, trong lòng rất khiếp sợ. Nàng hy vọng chính mình nhìn lầm rồi, nhưng tướng mạo người nọ sao có thể nhìn nhầm được? Mà hắn lại ở bên cạnh Hoàng hậu, nhưng thái giám bên cạnh hoàng hậu mặc dù nàng gặp không nhiều lần, nhưng dù sao nàng đến Hạc Lâm Viên sớm hơn Hoàng Hậu gần nửa năm, ở đây có bao nhiêu thái giám cung nữ có thể lên được mặt bàn (hữu dụng, có khả năng) nàng đều thấy qua, nếu có người bình thường tương tự hắn, sao nàng có thể không nhận ra?Đến bên cạnh Liên viện, trong hồ tràn ngập hoa sen nở.
98 Trong phòng này, chỉ có Bạch Oánh là rõ ràng nhất việc này, hóa trang là do nàng vẽ, người cũng là do nàng tự tay đưa đến Thính Vũ các, đương nhiên biết rõ “Tiểu thái giám” trong lời đồn đại bên ngoài chắc chắn chính là chủ tử nhà mình, liền nói với Bạch Huyên:” Việc của Hoàng thượng mà ngươi cũng có thể truyền loạn hay sao? Cẩn thận người khác biết thì ngươi cũng không có quả ngon để ăn”.
99 Hai lông mày của Hoàng đế chau lại, mắt chớp chớp, suýt nữa quay mặt đi ra ngoài, thật vất vả mới nhịn xuống được. Tất nhiên hắn biết chuyện này đã truyền ra ngoài, nhưng không thèm dể ý.
100 “Tốt xấu hắn ta cũng coi như là có thể làm việc nha. ” Liễu Mạn Nguyệt cười nhẹ nhàng, bị hắn gõ lên trán nhưng một chút cũng không giận, lại uống một ngụm trà, nàng ở đây đã bị hoàng đế coi như thư ký cổ đại mà sai sử, nói thích nghe âm thanh nàng nói chuyện nên bảo nàng đọc tấu chương cho hắn nghe, cuống họng đều nhanh bị khô.