Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kế Hoạch Của Bảo Bối: Người Mẹ Này, Con Muốn Chương 17: Em Gái Thân Ái, Hoan Nghênh Về Nhà

Chương trước: Chương 16: Cung Tiểu Kiều, Cậu Không Phải Là Đàn Ông?



Editor: August

Sân bay thành phố A

Lúc Tiểu Kiều vừa đến nơi, không sớm cũng không muộn, vừa khéo Tần Nghiêu cùng Cố Tiểu Nhu xuống máy bay.

Cô một thân màu đen, yên lặng nấp trong góc khuất.

Cố Hành Thâm, Cố gia cùng nhị lão Tần gia, Lãnh Thấu, Tịnh Bình, Thẩm Yên Vui, Thịnh Vũ, Đường Dự... Còn có bạn tốt, người quen của Cố Tiểu Nhu với Tần Nghiêu hầu hết tất cả đều có mặt. Trong đám người cầm biểu ngữ "Hoan nghênh tiểu nhu hoà Tần Nghiêu chúng ta về nhà."

Phóng viên nhà báo đến, Cố Hành Thâm có chút không vui, nhưng vẫn nhịn xuống nói "Cảm tạ các vị đã quan tâm xí nghiệp Cố thị, chuyện liên quan đến thân thể của em gái tôi cùng với tiệc đính hôn vài ngày sau tôi sẽ cho phép phóng viên phỏng vấn trả lời mọi người, hiện tại đang là thời gian riêng tư của chúng tôi, hi vọng các vị đừng quấy rầy một nhà chúng tôi đoàn tụ. "

Các phóng viên tất nhiên không dám trái ý Cố Hành Thâm, ào ào tỏ vẻ chúc mừng rồi dần dần tản ra.

Cố Tiểu Nhu một thân áo liền váy chiffon hồng nhạt, mái tóc đen thẳng, dài mềm mại xoã trên đầu vai, nở nụ cười trong veo xuống máy bay, người đàn ông phía sau đã chuẩn bị áo giữ ấm đem cô bao lấy cẩn thận.

Người kia, chính là Tần Nghiêu.

Tần Nghiêu một thân già sắc đại y*, áo sơ mi trắng, trang phục đơn giản mặc trên người anh khiến người ta có một loại cảm giác vân đạm phong khinh, ôn nhuận như ngọc, rất thoải mái.

Anh yên lặng đứng trong đám người náo nhiệt, mơ mơ hồ hồ tựa như ngay sau đó sẽ phi thăng thành tiên.

Bộ dạng Tần Nghiêu vô cùng tốt, bất quá hấp dẫn nhất vẫn là khí chất, khi đứng một chỗ làm người ta bỏ qua dung mạo của anh.

" Anh...! " Cố Tiểu Nhu đi nhanh vài bước về phía trước. Cố Hành Thâm dang hai tay ôm lấy cô, chưa bao giờ Cung Tiểu Kiều thấy anh tươi cười như vậy, sủng nịch, vui mừng, cảm kích, sung sướng... Còn có chân thành.

"Em gái thân ái, hoan nghênh về nhà. "

"Anh trai, em rất nhớ anh! "

"Đứa nhỏ này, lúc về ôm anh trai đầu tiên, ngay cả ba mẹ con cũng không cần đúng không? "

"Ba, mẹ! Con rất nhớ hai người! "

"Nha đầu ngốc, mấy năm nay ở bên ngoài khổ cho con rồi! Lần này trở về, nhưng đừng đi nơi xa như vầy nữa. "

Cung Tiểu Kiều cầm tờ báo, yên lặng ngồi trên ghế dài cách bọn họ mười bước xa.

Thẩm Yên Vui vài người bọn họ vừa vặn đứng một bên cô, khoảng cách chỉ có năm bước dài.

Thẩm Nhạc Thiên nghiêng nghiêng đầu hỏi " Tiểu Kiều chưa đến? "

Lãnh Thấu đẩy đôi mắt kính "Sao lão đại để cô ấy biết được? "

Thịnh Vũ gật gật đầu "Mấy hôm trước, lão đại còn bảo đệ lấy mấy vé buổi biểu diễn ngôi sao nam mà Tiểu Kiều thích nhất, buổi đính hôn của Tiểu Nhu vào ngày đó, rõ ràng lão đại đã chuẩn bị giấu giếm rồi. "

Thẩm Nhạc Thiên thở dài "Lừa Tiểu Kiều như vậy không phải kế lâu dài! Một ngày nào đó cũng sẽ biết. "

Lãnh Thấu nhìn hướng Tần Nghiêu và Cố Tiểu Nhu nói " Ít nhất không được để tiệc đính hôn này xảy ra sai lầm gì. "

"Đề phòng cô ấy như vậy, hình như hơi quá đáng rồi. "Vẻ mặt Thịnh Vũ có vài phần áy náy.

"Tiểu Tịnh, em làm sao vậy? Nãy giờ không nói một câu, tâm trạng không tốt? "Đường Dự không thèm quản người khác làm gì, một lòng nhào vào người Tiểu Tịnh thân ái nhà hắn.

Mày Tịnh Bình nhăn lại "Không liên quan đến anh. "

Cố Tiểu Nhu một mặt vui vẻ đến bên Tịnh Bình, giữ chặt tay cô "Tiểu Tịnh! Chị đã đến rồi. Thật vui khi chị có thể tới đây đón em. "

Tịnh Bình đồng thời nhận được ánh mắt nhắc nhở của Lãnh Thấu và Cố Hành Thâm, vì thế nhìn Cố Tiểu Nhu một cái, ôn hoà nói:"Ừm, hoan nghênh trở về. "

"Cám ơn chị. "Cố Tiểu Nhu nhìn xung quanh, có chút do dự hỏi "Tiểu Kiều đâu? Sao không thấy chị ấy....? "

Phía sau, vẻ mặt đạm mạc của Tần Nghiêu trong nháy mắt khẩn trương khác thường.

Loading...

Xem tiếp: Chương 18: Ướt Như Vậy Đừng Đến Gần Anh!

Loading...