Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hưu thư khó cầu Chương 24

Chương trước: Chương 23



Tiểu ngu ngốc này sốt một trận, cũng không nhẹ.

Khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp đầm đìa mồ hôi, trắng bệch, môi lại thâm đen, hình như còn nói thì thào cái gì đó, mí mắt đang dần hạ xuống cũng hoảng hốt đảo nhìn xung quanh, thấy tội nghiệp biết bao.

Bộ dạng tuyệt thế này, vẻ mặt nhu nhược này, hàng chân mày nhíu lại này, thật sự khiến cho tôi hận không thể mỹ nhân cứu anh hùng. Nhưng về phương diện y thuật, tôi thật sự dốt đặc, đối với việc tiểu ngu ngốc vì sao lại phát sốt nghĩ hoài không ra, rõ ràng An Lăng Nhiên chỉ bị hóc cái xương cá, dưới sự trợ giúp ‘té nhào’ của tôi, hắn rõ ràng đã nuốt cái xương nhỏ bé không hề gì xuống, nhưng lúc này lại nằm trên giường phát sốt đến mơ mơ màng màng, không nói nên lời.

Một bà tử nói:

“Chắc có lẽ là nhiễm “tai họa” từ bên ngoài về.”

Tôi nghe vậy thân hình cứng đơ, không khỏi quay đầu lại nhìn lão phụ kia. Nói ra câu này, chẳng khác gì mang súng chĩa vào người tôi mà, sáng hôm nay tôi dẫn tiểu ngu ngốc ra ngoài đi vòng vòng, buổi chiều trở về hắn lại bị hóc xương cá rồi phát sốt, quả thực cũng có điểm trùng hợp.

Chân mày Kỳ nhi hơi cau lại, cũng mặc kệ nhìn tôi, cái này có thể nói là muốn biện minh nhưng lại không nói nên lời.

Sợ rằng Kỳ nhi cũng nghĩ như tôi, An Lăng Nhiên này là một tên ngốc, được nuông chiều từ bé, chưa bao giờ đi nơi hỗn tạp như vậy, hơn nữa hôm nay lúc hắn bị gã say rượu quấy rầy, sao có thể nhiễm “tai họa” quái gì hả?

Hai chữ “tai họa” từ miệng lão bà tử phát ra, Vương Uyển Dung và Trần Hiền Nhu mới vừa rồi còn ngồi mãi bên giường không chịu đi bỗng dưng bật dậy chạy tới trốn vào bình phong, mấy tiểu nha hoàn hầu hạ An Lăng Nhiên cũng co rút cổ, xao xao lui về sau nửa bước.

Tôi với Kỳ Nhi đờ mắt ra, đứng kế bên giường không nhúc nhích.

Vương Uyển Dung đứng chỗ bình phong, lúc này mới lấy tay sờ sờ mái tóc giả bộ bình tĩnh cười nói:

“Đột nhiên ta nhớ ra trong phòng ta còn một cây Linh Chi Tuyết Sơn, nghe cha ta nói là tự mình tìm hái vào đúng ngày tuyết rơi trên núi về, cái này chữa sốt rất hiệu nghiệm, để ta trở về lấy”

Dứt lời, không thèm quay đầu lại nhấc cái váy màu tím mỏng, lộ ra cái chân bó vải lộp bộp lộp bộp vọt nhanh ra ngoài, nha hoàn bên cạnh nàng ta giật mình, nửa giây mới kịp phản ứng chạy theo ra cửa, miệng còn không ngừng gọi:

“Tiểu thư, chờ nô tì với.”

Tôi ngước mắt nhìn cái nóc nhà quét vôi trắng, Vương Uyển Dung này cũng ngu quá, Vương đại học sĩ cha nàng sao lại có kiến thức nông cạn thế chứ, ngu chết người! Linh chi tuyết sơn cái quái gì, đều là lừa người cả thôi! Mặc dù kiến thức của tôi không được nhiều, nhưng cũng biết cây cỏ linh chi này bình thường sinh trưởng ở vùng nhiệt đới hoặc là á nhiệt đới có khí hậu ấm áp, độ cao so với mặt nước biển bất quá cũng vào khoảng 300 đến 600 thước, nếu đúng là vừa lúc tuyết rơi trên núi thì còn có thể ló đầu ra ngoài sao, e rằng cái thứ mà Bạch nương tử cho Hứa Tiên ăn để khởi tử hồi sinh là tiên chi, tiểu ngu ngốc cũng không có phúc được hưởng.

Hơn nữa tôi còn nghe nói cỏ linh chi giúp thư giãn tinh thần, hóa giải buồn phiền, trị hen suyễn, kiện gân cốt, tu bổ nhan sắc, nhưng cũng chưa từng nghe nói là còn có thể giảm nóng hạ sốt, thứ này là đại bổ, nói không chừng mới uống xong một chén, tiểu ngu ngốc cứ thế mà đi đời nhà ma.

Biểu di này hoảng sợ, luống cuống cũng rất rất rất không có trình độ.

Bên này tôi còn chưa thổn thức xong, bình phong bên kia chỗ thẩm thẩm Trần Hiền Nhu cũng cười toe toét đến run run da mặt.

“Nghe vậy ta cũng mới nhớ, cách đây mấy ngày có người tặng tiểu thúc thúc ngươi một cây tuyết liên, ta… ta cũng đi lấy mang đến.”

Lần này ngược lại không sai, tuyết liên đúng thật là sinh trưởng trên núi cao. Bất quá, tuyết liên có thể chống lại lạnh lẽo mà lớn lên ở nơi cực rét là vì bản thân đúng thực là một đóa hỏa chi, tính nóng, tin tôi đi nếu đem tuyết liên bưng cho tiểu ngu ngốc uống, hắn lại càng sốt hơn nữa.

Thấy Vương Uyển Dung, Trần Hiền Nhu một trước một sau đi hết, bà tử lắm miệng còn đang ngậm miệng chậc chậc nói:

“Ai nha nha, tai họa coi bộ đang rất nguy cấp a!”

Tiếng nói vừa dứt, mấy tiểu nha đầu đang đứng bên đây lại run run rẩy rẩy hơi nhích nhích lùi về sau.

“Tai họa” ở thời cổ, đích thực có thể làm cho người ta khiếp sợ. Đến ngay cả hoàng cung cấm nội, chưa một tiểu hoàng tử tiểu công chúa thoát khỏi bệnh thủy đậu, coi như là lâm đại địch.

Lão bà tử vẫn như lúc nãy vâng dạ nói chuyện không ngừng, xem như hiểu rõ mấy lời đồn đại giết người, tôi đang chuẩn bị lên tiếng quát bảo im lặng đã nghe ngoài cửa truyền đến tiếng hét phẫn nộ:

“Đồ khốn, ăn no không có chuyện gì làm hả*, ngươi có tin ngươi nói thêm một câu nữa ta sẽ xé nát mồm ngươi ra không!”

*thật ra nguyên văn nó là vầy: ‘bọn đĩ lừa các ngươi ăn no không có chỗ tiêu hả’. Tớ khiếp.

Người có thể nói ra một câu như vậy, đương nhiên là một nhân vật vô cùng lợi hại.

Mà nhân vật lợi hại dám ở Mục vương phủ quát to như vậy, lẽ tất nhiên sẽ không thoát khỏi liên can với Mục vương phi.

Tôi quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lý ma ma đang dìu sắc mặt tối sầm của Túc Phượng đi vào, theo sau còn có An Lăng Nguyệt, Trương đại phu cùng năm sáu tiểu nha hoàn.

Ỷ thế làm cho người ta có chút sợ hãi, từ đây có thể thấy bà Mục vương phi vô cùng yêu thương đứa con trai nhược trí độc nhất vô nhị này.

Lão bà tử kia đã sớm bị dọa đến mềm nhũn chân, quỳ trên mặt đất cúi đầu xin tha thứ. Lý ma ma lại ‘ngoài mạnh trong yếu’ hung hăng răn dạy hai câu, Túc Phượng khôn ngoan thu lại ánh mắt sắc nhọn của mình, khoát tay nói:

“Thôi đi, lui ra ngoài tự vả vào miệng hai mươi cái, lần sau tái phạm, cũng không dễ dàng như vậy đâu!”

Lão bà tử khóc khóc lóc lóc đi ra ngoài, tôi mới thở dài đi qua hành lễ.

Mẹ nó nói đến quy củ ở chốn cổ đại này đúng thật là không phải để cho người làm mà, tôi đến hành lễ với Mục vương phi, An Lăng Nguyệt, mấy tiểu nha hoàn cùng Lý ma ma lại hành lễ với tôi. Đợi cho một đám người chúng tôi khom người khuỵu gối gật đầu mới coi như đã thỉnh an xong. Mục vương phi lắp bắp lắp bắp ngồi bên mép giường nhìn đứa con trai bảo bối của mình, vừa lau mồ hôi vừa gọi nhỏ tên, thật lâu sau mới nói:

“Trương đại phu, ngươi mau tới đây xem xem.”

Lão hồ đồ Trương đại phu bước tới sờ sờ mạch, khi thì vặn vặn râu khi thì mỉm cười, khi thì nhăn mặt khi thì gật đầu, tôi với Kỳ Nhi nhìn đến hãi hùng run rẩy. Lát sau lão Trương mới chịu buông cổ tay An Lăng Nhiên ra, tôi vừa định tiến tới hỏi, bỗng nhiên thấy ông mở phanh cổ áo banh ngực An Lăng Nhiên, nhất thời, tất cả mọi người đều bị hít một ngụm khí lạnh.

Trong khi đó, tôi cùng Mục vương phi tột cùng nhất.

Mục vương phi như bị người khác chọt trúng tim, vẻ mặt đau đớn dữ tợn.

“Sao lại thế này?”

Mục vương phi chỉ tay vào một mảng đen thui lớn trên ngực con mình lạnh lùng nói, tôi sợ hãi mà duỗi duỗi cái cổ, vết thương màu đen này vậy mà cũng có hình dạng, vừa vặn giống như bàn tay người.

Trương đại phu sờ sờ râu, vân đạm phong khinh* nói nhỏ:

vân đạm phong khinh: không màng đến bất cứ điều gì khác, nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi

“A, lão phu kê đơn nhầm.”

… …

Sáng nay tôi chỉ mới vô cùng bội phục y thuật của Trương đại phu, đến lúc này, cái vẻ trấn định tự nhiên của ông lại khiến tôi tiếp tục khâm phục cúi đầu. Những lời này của ông ta tưởng chừng giống như giọng điệu của câu nói “Trưa hôm nay thảo dân muốn ăn bánh chẻo”, đúng là người có trình độ, cuối cùng, Trương đại phu cũng đem ánh mắt nóng rực của Mục vương phi trực tiếp quăng sang một bên.

Mục vương phi cười lạnh, “Kê đơn nhầm? Có phải Trương đại phu nên giải thích rõ ràng hơn cho lão thân biết?”

Trương đại phu nói: “Chiều hè hơi nóng nực, vì thế nên lão phu mới lấy nhầm đơn thuốc của thiếu phu nhân và tiểu thế tử.” Vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước.

Tôi nghe xong những lời này, rốt cuộc cũng không thể bình tĩnh, “A” to ra tiếng:

“Nói cách khác, tôi uống nhầm thuốc của tiểu… tướng công?”

Lão Trương hồ đồ gật gật đầu, “Đúng là như vậy. Cơ thể tiểu thế tử vốn rất yếu ớt, khí nóng lại bức người, hơn nữa thuốc mà lão phu kê cho thiếu phu nhân đều là thuốc bồi bổ dương khí, thế tử bây giờ đang sốt cao là lẽ dĩ nhiên.”

“Lẽ dĩ nhiên?” Mục vương phi tăng âm lượng, “Trương đại phu nói như thế, vậy còn một chưởng trên ngực hài nhi con ta thì sao?”

An Lăng Nguyệt nãy giừo vốn vẫn luôn bên cạnh mẫu thân mình, thấy Túc Phượng nổi cáu, vội vàng kéo kéo góc tay áo Mục vương phi, xấu hổ nói:

“Nương.”

Mềm mỏng như nước, giọng nói này trái lại lại tưới tắt hết một chút lửa giận của Mục vương phi, lúc này mới quay lại bên giường.
Loading...

Xem tiếp: Chương 34 - 35

Loading...