Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hoa Tâm Tổng Tài Chương 56 : Đưa Cơm

Chương trước: Chương 55 : Đưa Cơm



Lôi Dĩnh ngồi ngay ngắn 1 bên, nhìn hành động hắn ăn cơm, thì ra hắnăn cơm cũng có thể đẹp trai như vậy, từng động tác tao nhã, từng cáinhai nuốt tinh vinh, ngón tay thon dài, tay nàng âm thầm xoa bụng, kobiết trong bụng nàng, đứa con là trai hay gái, nhưng mà tốt nhất vẫn làcon trao đi, như vậy sẽ giống hắn, có bề ngoài tuấn dật, nụ cười dịudàng, thái độ nghiêm túc làm việc , ngoài ra nàng còn mong muốn lớnnhất là, về sau đứa nhỏ sẽ là một người đàn ông chỉ chuyên nhất một mốitình

Mấy phút sau, Cung Thần Hạo rốt cuộc ko nhịn được giương mắt hỏi“Trên mặt anh có gì sao?” Cảm giác bị nàng nhìn chăm chú tốt lắm, hắnchẳng qua là muốn đùa với nàng một chút

“Ách…………..” Đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, Lôi Dĩnh đột nhiênbị hắn dùng câu hỏi kéo về hiện tại, nàng ngượng ngùng cúi đầu “Ko….kocó”

Cung Thần Hạo nhìn tiểu thê tử của hắn,nàng vẫn hay thẹn thùng như trước, nói “Buổi tối cùng nhau về nhà”

“A!!Ko cần, anh còn phải làm việc, lát nữa anh ăn xong rồi, em dọndẹp lại một chút rồi sẽ về nhà” Lôi Dĩnh từ chối nói, ở cùng hắn mộtmình, nàng luôn có một loại cảm giác kềm chế “Còn nữa, tủ lạnh trong nhà đều rỗng ko, em còn phải đi siêu thị mua chút đồ”

“Sau khi tan ca, anh cùng em đi” Cung Thần Hạo đang ăn cơm, ko thấy nàng

Ách??Hắn cùng nàng đi?? “Lưu thúc đang ở dưới lầu chờ em, em cùng Lưu thúc đi” Lôi Dĩnh thanh âm rất nhỏ

“Anh gọi điện cho Lão Lưu đi về trước” Cung Thần Hạo nói xong, liền đứng dậy hướng bàn làm việc đi đến

“Anh làm việc nhiều như vậy, em một mình đi cũng được, thật sự ko cần làm phiền anh” Ý đồ của Lôi Dĩnh là muốn hắn hiểu được, nàng ko muốnquấy rầy đến công việc của hắn

Vừa cầm lấy điện thoại trong tay, hắn ko tự giác dùng sức bóp chặt,đưa lưng về phía Lôi Dĩnh nói “Em thật sự ko muốn ở chung với anh sao?”Hắn hôm nay đã rất vất vả buông cái giá, chỉ còn chờ nàng đặt cầu thang, hắn sẽ đi theo xuống dưới, nhưng tại sao nàng lại cố chấp như vậy

“Ko có” Lôi Dĩnh rất nhanh đứng thẳng, nhìn hắn trả lời

Cung Thần Hạo quay người lại, tầm mắt nhìn thẳng, ánh mắt của nàng có chút né tránh, hắn một chân bước xa, tay đặt lên đầu vai Lôi DĨnh “Kocó? Vậy em hiện tại đang ở đây làm gì?”

Lôi Dĩnh trừng lớn đôi mắt, nhìn về phía khác, tầm mắt của hắn quámức nóng cháy “Em……em …….” “em” nữa ngày, rốt cuộc nửa chữ Lôi Dĩnhcũng ko nói nên lời

“Em muốn nói cái gì?? Nếu thật ko muốn đến gặp anh, thì tại sao lạiđưa cơm trưa đến?? Hay là muốn đến tra xét?? Xem anh có làm chuyện gì có lỗi với em hay ko sao??” Cung Thần Hạo hoàn toàn bị chọc giận, tức giận bị kềm chế hồi lâu đã có thể giải phóng, hai mắt nhìn chằm chằm LôiDĩnh quay mặt, bàn tay nắm trên vai nàng, cũng bắt đầu dùng sức

Đau!! Trên vai truyền ra đau đớn, làm cho Lôi Dĩnh cau chặt mày,nhưng mà tại sao trong lòng nàng cũng đau?? Cố nén ý muốn khóc, ko chonước mắt chảy xuống, nàng hình như ở trước mắt đã khóc nhiều lần lắmrồi, nàng ko muốn ở trước mặt hắn lại chảy nước mắt, nàng cũng phải cótôn nghiêm của mình

“Em vì sao ko nhìn anh? Nhìn anh!”Tayphải giữ chặt cằm Lôi Dĩnh, làm cho nàng nhìn chăm chú vào hắn

Lôi Dĩnh mở to đôi mắt ngập nước, nguyên bản hai gò má có chút hồnghồng, đã trắng bệch, bọn họ cứ như vậy đối diện, thật lâu sau , Lôi Dĩnh mới mở miệng “Là ông để cho em mang cơm tới”

“Nếu ông ko để cho em mang cơm tới, em sẽ ko tới?” Hắn muốn nghe nàng nói đến câu “ko phải”

“Phải” Lôi DĨnh ko chút suy nghĩ liền trả lời

Nghe cái đáp án như thế,dụng lực trên tay Cung Thần Hạo càng lớn hơn, chết tiệt!! Nàng thể nào cũng phải nói như vậy mới được sao?

“A….” Bởi vì đau đớn, Lôi Dĩnh kêu ra tiếng

Cung Thần Hạo lúc này mới chú ý tới, rất nhanh buông tay ra, ánh mắthắn vẫn như trước nhìn chăm chú vào nàng, cô gái nhỏ này, tại sao lầnnào cũng ko chịu thỏa hiệp? Tại sao lần nào cũng làm cho hắn khốn đốnnhư vậy

Lôi Dĩnh nhẹ nhàng thở ra, chịu đựng đau đớn, nàng ngồi xổm xuống, mở hộp đựng cơm bằng thủy tinh ở trên bàn, từng chút từng chút xếp đặt,lại lấy khăn tay ra lau dọn mạch bàn sạch sẽ, sau đó nàng mới thong thảhòa hoãn nói “Anh bận việc, em đi trước”

Cung Thần Hạo nhìn nàng đi khỏi tầm mắt , hắn thất bại thở ra, nớilỏng caravat, bàn tay to vung lên, đống văn kiên chờ xử lý trên bàn đềurơi lả tả, tay dùng sức gõ ở bàn làm việc,hắn mắt lạnh nhìn ra ngoài cửa sổ

Ánh mắt của nàng đau quá, tâm cũng rất đau…………..Toàn bộ đều mờ mờ mịt mịt trống rỗng, ko rõ , vừa đi ra khỏi văn phòng, nàng nghe được tiếngđộng lớn phát ra trong phòng, nhưng mà nàng ko có dũng khí quay lại, chỉ có thể nhanh chân đi vào thang máy, nhìn con số đang thẳng tắp xuốngdần, tâm tình cũng giảm xuống theo

Tựa vào xe, lão Lưu nhìn thấy Lôi DĨnh đi ra liền chào đón “Thiếu phu nhân, cô thế nào đã đi xuống đây?”

“Ừ, hắn ăn xong rồi, hơn nữa vông việc cũng bề bộn, tôi sợ quấy rầyđến hắn” Lôi Dĩnh cúi thấp đầu, hiện tại ánh mắt của nàng đã hồng hồng,nếu như bị Lưu thúc nhìn thấy, thể nào ông ấy cũng hỏi

“A…..thiếu phu nhân đối với thiếu gia thật tốt” Lão Lưu cười nói

“Lưu thúc, ông lại phải chở tôi ra siêu thị, thật là làm phiền ông” Lôi Dĩnh âm thầm đổi chủ đề khác

“Thiếu phu nhân, cô rất khách khí rồi” Lão Lưu tiên lên mở cửa xe, để Lôi Dĩnh lên xe

“Ông là trưởng bối” Nói xong, Lôi Dĩnh ngồi lên xe, cũng ko nói thêm cái gì, chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ

Mà lão Lưu cũng ko nghĩ nhiều, hắn vui vẻ lái xe khi nhìn thiếu giavà thiếu phu nhân ân ái như vậy, hắn nhìn thiếu gia từ nhỏ đến lớn, nhìn hắn (*Cung Thần Hạo) lưu luyến bụi hoa, ko có định tính, khiến hắn cũng sốt ruột theo, nhưng mà hiện tại thì tốt rồi, có thiếu phu nhân hiềnlành như vậy, đối với ai lúc nào nàng cũng tươi cười, hơn nữa đối vớingười khác nàng đều rất tôn trọng, khuôn mặt lại vui vẻ như con nít,nhìn thế nào, hắn cũng thấy thích

Loading...

Xem tiếp: Chương 57 : Chọc Cười

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


[Thích Cố] Đợi Chờ

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 7



Princess Snow And Prince Ice

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 60


Biết Mấy Tương Tư

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 3