21 Ông Thiên nhìn đồng hồ với ý buổi nói chuyện đến đây là kết thúc. Trong buổi nói chuyện ngắn ngủi, vẫn như những lần trước, ông vẫn giữ được thái độ hiền từ và hòa nhã của người lớn tuổi.
22 Trong tòa soạn tờ tạp chí có lịch sử lâu ngày này, tuy Lâm Tinh là một người mới, không quen biết ai, nhưng tin cô cưới rất được mọi người quan tâm hơn cả dự đoán.
23 Con trai đã đưa vợ mới cưới về. Trong con mắt ông Thiên, buổi nói chuyện với con thật khó xử. Nếu trước đấy mấy tiếng đồng hồ, ông sẽ không nói chuyện như vậy.
24 Lúc ấy Lâm Tinh ngồi bên bể bơi nóng ruột chờ đợi, ông Thiên đang nói chuyện trong thư phòng. Câu chuyện kết thúc, Ngô Hiểu thay mặt người vợ mới cưới bảo đảm: “Bố, bố yên tâm, nếu cần thiết cô ấy sẽ làm chứng, chắc chắn cô ấy sẽ đồng ý.
25 Trong buổi tối trước tạnh ráo sau mưa rào, Lâm Tinh phát hiện mình có được niềm vui trọn vẹn trong tòa biệt thự Kinh Tây, kể cả bữa ăn tối đầu tiên tại nhà họ Ngô và mấy lời chúc mừng của ông Thiên, thậm chí cả những cảm nhận chân thật của cô đối với niềm hạnh phúc trong đời.
26 Buổi tối hôm ấy, Ngô Hiểu về rất muộn. Vừa bước vào nhà, anh ngáp ngắn ngáp dài, nằm ngay lên giường. Lâm Tinh hỏi: “Anh Hiểu, anh buồn ngủ lắm à?” Ngô Hiểu không lên tiếng, trả lời cô bằng nhịp thở nặng nề của người ngủ.
27 Sáng nay, lúc lọc máu, Lâm Tinh nghĩ đến cái chết của Hân và Aly mất tích, chắc chắn có sự liên hệ nào đó. Nửa phút trước, máu Văn Khánh phun trào, cuối cùng đã chứng thực sự hoài nghi của cô.
28 Lẽ ra đây là một buổi tối nhàn hạ thanh thản, gió mát, trăng trong, thuyền trôi mặt hồ, rượu thay lời ca. Trên bàn lần lượt bày lên những cao lương mĩ vị cung đình được đặt ở nhà hàng Thính Li.
29 Không phải lần đầu uống rượu, nhưng chưa bao giờ Lâm Tinh uống say như hôm nay. Trong quán bar vẫn tiếp tục nhảy múa, điệu nhảy trẻ con nhưng lại rất điên cuồng, áp đặt lên mọi ngóc ngách.
30 Đối với ông Ngô Trường Thiên, đấy cũng là một đêm không ngủ.
Từ Di Hòa viên ra, ông bảo xe đưa Lâm Tinh về trước. Ông nhìn theo cô cho đến khi khuất hẳn trong bóng tối nơi ô cửa không đèn, rồi gọi điện cho ông Công, bảo ông ta sau khi đưa ông Lương về Trường Đảng, lập tức đến biệt thự Kinh Tây.
31 Ngô Hiểu về đến nhà.
Trời vẫn chưa sáng hẳn. Anh khẽ mở cửa, khẽ đóng cửa, cố gắng không gây tiếng động. Lúc đi qua phòng khách vào phòng ngủ, phát hiện bóng Lâm Tinh trong ánh sáng ban mai.
32 Trong lúc Lâm Tinh, Ngô Hiểu và hai nhân viên cảnh sát ngồi trong phòng họp của văn phòng Tập đoàn Trường Thiên tại Bắc Kinh thì ông Thiên, ông Tường, ông Công ngồi ở quán trà tầng thượng khách sạn Khách Quý, bắt đầu bữa ăn sáng nhạt nhẽo, không chút hào hứng.
33 Suốt cả ngày Ngô Hiểu không về. Mưa đã tạnh, Lâm Tinh mấy lần ra đứng ở đầu phố chờ anh. Cô sốt ruột muốn nói với anh, hai nhân viên công an thường phục nói với cô trên nhà thủy tạ trong hồ Công viên Trung Sơn.
34 Lúc này Lâm Tinh mới biết, tại sao suốt ngày hôm ấy cô tìm không thấy Ngô Hiểu đâu, thì ra anh một mình đến chỗ bố.
Từ góc độ chân thực của luật sư, ông đưa ra chứng cứ chứng minh lúc Ngô Hiểu mua vé cho bố, anh không biết bố phạm tội.
35 Ngô Hiểu mất tích!
Anh xa Lâm Tinh, xa ban nhạc Thiên Đường, xa ngõ Dương Châu và biệt thự Kinh Tây. Có thể, đêm đầu tiên ra khỏi tòa án, anh đã rời Bắc Kinh, không biết đi đâu, về đâu, từ đấy không một dấu vết.
36 Lúc này Lâm Tinh mới ý thức được thế nào gọi là bệnh tình nguy kịch. Cô phát hiện mình đang đứng trước ngã ba cuộc đời, đã trông thấy ngôi nhà mồ đứng trong gió rét mưa dầm.
37 Đúng bảy giờ sáng, Lâm Tinh nằm lên xe đẩy. Y tá đẩy xe đi dọc theo một hành lang quanh vào phòng mổ. Cô khỏa thân nằm đắp cái chăn mỏng giống như hai mươi mốt năm trước đến với thế giới này.
38 Thời đại mới có gì khác? Đối với Lâm Tinh, không có gì khác. Ngày ngày cô vẫn đi làm, đi phỏng vấn, viết bài. Hết giờ không đi đâu, về nhà, thổi cơm. Lòng vẫn không rời Ngô Hiểu.
39 Ngồi taxi chạy trên đường trên cao Trường Hồng xuyên Thượng Hải, giống như bơi giữa một rừng kiến trúc mênh mông. Từ lúc xuống tàu, Lâm Tinh hết sức nóng ruột, không phải vì Thượng Hải to lớn, tráng lệ, mà là sự trùng phùng đang đến gần trong gang tấc.
40 Có thể trước khi tai họa rơi xuống, vận may sẽ đến cùng một lúc. Lâm Tinh không những khỏi bệnh lại tìm thấy Ngô Hiểu. Mọi thứ cầu mong trong giấc mơ, những sự kiện lẽ ra phải dự kiến nhưng không dự kiến, vào lúc tâm lý không đề phòng, bỗng lần lượt đến, thật kì diệu.