Hào Môn Lãnh Thê Chương 4
Chương trước: Chương 3
4 | Dụ yêu 2
Hai người bốn mắt nhìn nhau , Vân Phong có vẻ càng ngốc hơn , không biết nên thu dọn tàn cuộc như thế nào , xấu hổ đứng tại chỗ.
Tưởng Mặc chú ý tới sự xấu hổ của anh , âu phục anh sáng máu , cổ tay áo thậm chí còn hơi ướt , vẻ đồng cảm trong mắt rõ hơn , loại ánh mắt này rất tự nhiên , rất thuần khiết.
Vân Phong chán nản nhìn về phía cô giải thích “Thật xin lỗi , tiểu thư , tôi không phải cố ý , có làm cô sợ không?”
Tưởng Mặc không nói gì , chỉ lắc đầu.
Vân Phong thấy thái độ cô lạnh lùng như vậy , cảm thấy lầm biểu diễn này của mình hình như chưa thu được kết quả , vì thế ra sức diễn xuất hơn .
Ngữ khí của anh có vẻ rất khẩn trương , “Tiểu thư , à .. Xin hỏi , cô có thể nói cho tôi biết nên làm thế nào để dọn sạch mấy mảnh vỡ này không?” Vân Phong quay đầu nhìn chung quanh , tiếp đó bộ dạng rất là khó xử. “Nơi này hình như không có dụng cụ gì?”
Tưởng Mặc nghe thấy lời của ảnh thì rất bất ngờ , dụng cụ ? Cô làm sao biết ? Cô là tiểu thư Tưởng Gia áo cơm không lo chưa từng đụng chạm qua thứ gì .
Tưởng Mặc thấy sự bối rối trong mắt anh , dường như có cảm giác quen thuộc , là loại cảm giác bất an quen thuộc , đó cũng là cảm giác cô thường có , không được tự nhiên , trong nội tâm dâng lên một cảm giác đồng bệnh tương liên.
Anh ta cũng không thích hợp ở nơi này – đây là đánh giá Tưởng Mặc cho anh.
Cô lặng lẽ mở miệng , “Anh không cần tự dọn , có phục vụ đi qua sẽ tự động dọn sạch.”
“À… Thật sao ? Cám ơn cô.”
“Không cần khách khí , anh không cần quá khẩn trương … Áo của anh , không có việc gì chứ?”
Vân Phong xấu hổ giơ tay lên , nhìn về phía cổ tay áo , bị Champagne vẩy vào “Không xong rồi , đây là bộ âu phục sáng màu duy nhất của tôi.”
Sau khi anh nói xong , nhìn thấy rõ ánh mắt của Tưởng Mặc ngay lập tức trừng lớn , a , đúng là , thiên kim danh môn làm sao lại nghĩ đến loại keo kiệt như vậy ?
Tưởng Mặc ngơ ngác nhìn anh , mãi cho đến khi phục vụ đi qua , cô mới giật mình nhớ ra , vẫy tay gọi.
Phục vụ ở đây đều biết cô là tiểu thư Tưởng Gia , “Tưởng tiểu thư , xin hỏi có gì dặn dò?”
“À , vừa rôi tôi không cẩn thận đánh vỡ ly này , phiền cô dọn sạch hộ.”
Vân Phong và Tưởng Mặc đều có thể nhìn ra nét giật mình trong mắt phục vụ , tiểu thư Tưởng Gia sao có thể thiếu chừng mực như vậy?
Tưởng Mặc mỉm cười , sắc mặt ửng đỏ.
Vân Phong nhìn thấy nụ cười khẽ của Tưởng Mặc , tim đập không khỏi nhanh hơn.
Lý trí lập tức nói cho anh biết , không nên quên , đây chỉ là diễn trò , không cần nhập vai quá sâu , cô cũng không có dung nhan nghiêng nước nghiêng thành , chỉ là công cụ của mình mà thôi.
Tưởng Mặc rất thoải mái giúp anh giải quyết xấu hổ , Vân Phong làm bộ như rất cảm kích.
“Tiểu thư , cám ơn cô.”
Tưởng Mặc vẫn lắc đầu , mỉm cười , “Không sao , chỉ là chuyện nhỏ.”
Vân Phong cảm thấy nụ cười của cô thật chói mắt , vì sao cô có thể cười thuần khiết như vậy , nụ cười kia sao lại sạch sẽ vậy.
Cô là người con gái ít được cưng chiều nhất Tưởng Gia , anh nhìn ra được sự tự ti của anh , ánh mắt của cô là một ánh mắt đơn thuần như vậy ? Vì sao cô còn có thể cười đến mê người như vậy ?
Vân Phong hoàn toàn không tự chủ được rơi vào đáy mắt trong suốt của cô .
Mê người?
Đột nhiên , Vân Phong cảm thấy mình dành cho cô rất nhiều sự mấy lý trí , trong lòng nghiêm khắc trách móc mình nặng nề , anh không thể nào quên mục đích của mình , anh phải tiếp tục “kế hoạch dụ dỗ” của anh .
Xem tiếp: Chương 5