21 Vừa tắm xong, Hạ Dương đứng lên cân, hắn sâu sắc nhận ra rằng, mình sa đoạ.
Ái phi vòng vòng quanh chân hắn, Hạ Dương dùng chân trần đạp vào mông nó.
22 Văn Nhân Minh Húc cầm ly nước trên bàn, uống ừng ực mấy ngụm liền.
Y không biết nói gì nữa, cái con sói vô ơn này không ngờ chỉ vì chuyện giảm béo mà muốn thoát khỏi tầm mắt y trốn ra ngoài!
Hạ Dương xoa xoa gối ôm trong lòng, vươn tay cầm nốt miếng gà còn sót lại trong túi, ngoạm một miếng vào miệng, nhai nhai, còn vươn lưỡi liếm liếm đầu ngón tay.
23 Chẹp tết dương không biết chúc gì, thôi thì post chương mới làm quà vậy (Mong ngóng được nghỉ tết ta quá đi)
Tư Không Đặc Dương đang ngủ, chợt nghe chuông cửa kêu không ngừng.
24 Hạ Dương nằm trên giường lớn của Tư Không Đặc Dương ngủ mơ mơ màng màng.
Đột nhiên hắn cảm giác có gì đang quấy rối trên mặt, mở mắt ra thì thấy, là mèo béo đang xài cái lưỡi có măng rô liếm liếm mặt hắn.
25 Văn Nhân Minh Húc lại cầm điện thoại bị y quẳng ra xa kia, chưa từ bỏ ý định gọi thêm lần nữa.
“Thuê bao quý khách…”
Y thấp giọng chửi bậy, ném điện thoại lần nữa, lần này lực ném mạnh hơn nhiều, điện thoại bay xa, tung hết cả.
26 Hắn còn đang ngửa mặt lên trời cảm xúc tràn trề, chợt thấy Cảnh Hoán chạy về, cúi người đứng phía trên hắn, cười hì hì nhìn hắn.
“Chú trẻ, đứng lên đi, nhặt vỏ sò với con, ở kia có thiệt nhiều thiệt nhiều vỏ sò đó!”
Cảnh Hoán như chú ngựa nhỏ thoát cương vui vẻ chạy nhảy, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng không chảy mồ hôi.
27 Tại sân bay, Tư Không Viêm Nghiêu một mình kéo vali đi ra. Đứng trước cổng sân bay, y nâng cổ tay nhìn đồng hồ, sắc mặt ngày càng trầm xuống.
Hạ Dương đạp phanh phanh kít con xe Hummer màu vàng kim, vững vàng dừng trước mặt Tư Không Viêm Nghiêu.
28 Trên sàn nhảy, trai hào hoa gái mỹ miều, đủ mọi loại người cùng nhau lắc lư thân thể, dưới âm nhạc chấn động ồn ã, bọn họ phóng túng bản thân, ma xát lẫn nhau.
29 Hạ Dương bị tiếng di động đánh thức, hắn nhắm mắt rút điện thoại vừa rung vừa kêu trong túi quần, đặt lên tai, mơ mơ màng màng nghe điện,
“Alo?”
“Nhóc con cả đêm qua em đi đâu!” Tư Không Đặc Dương gào lên.
30 Dù mấy hôm nay trốn học ở nhà chả làm gì, cơ mà hình như lạnh lẽo diệt sạch tế bào beta để post truyện của mình rồi Q^Q
…
Hạ Dương từ chỗ Văn Nhân Minh Húc quay về biệt thự của Tư Không Đặc Dương, hắn không dám đi cửa chính nên vòng ra cửa sau, cửa khoá.
31 Qua vài ngày, Hạ Dương dậy sớm cầm chi phiếu đi đến ngân hàng, trước làm một thẻ, sau đó mới đi đến công ty chứng khoán, mở tài khoản.
Hạ Dương gọi điện cho Tư Không Viêm Nghiêu, hắn phải báo anh hai một câu, đây là lần đầu tiên hắn đi đầu tư, không thể lỗ được.
32 Triệu Văn Hạo chở Hạ Dương đến một nông trang mới mở ở ngoại ô, nơi này chuyên làm vài món ăn thôn dã, đặc biệt là lợn rừng, hắn nghĩ tên cật hoá (ham ăn) như Hạ Dương chắc chắn sẽ thích lắm.
33 Hạ Dương giận, đến miếng thịt ăn trong miệng cũng chẳng thấy ngon nữa.
Càng nghĩ càng giận, hắn nheo mắt, gọi cho mẹ.
Khúc Tân Hồng nghe điện, đầu dây bên đó rất ồn ào, Hạ Dương nhíu mày hỏi, “Mẹ, mẹ đang làm gì thế?”
Mẹ hắn đi đã được hơn hai tháng, chưa chủ động gọi điện hỏi thăm hắn lần nào, tuy Hạ Dương không gọi thường xuyên, nhưng một tuần ít nhất hắn cũng gọi cho ba mẹ một lần, hỏi thăm ân cần chu đáo, còn nhìn mẹ hắn coi, quên luôn mình có một thằng con giai là hắn rồi!
Phu nhân Khúc Tân Hồng cong môi nở nụ cười tao nhã, lời thốt ra miệng lại vô cùng dã man, “Nhãi con có việc thì nói nhanh, mẹ đang dự tiệc cùng ba con!”
Cái giọng như phun ra từ kẽ răng này làm Hạ Dương bĩu môi, “Mẹ, mẹ đưa số điện thoại của Lý Đông lần trước đi xem mắt con cho con với.
34 Trên đường về, Hạ Dương ngồi trong xe taxi, đưa mắt nhìn điện thoại vẫn rung lên ong ong, hắn cười lạnh, hạ cửa kính xe, vứt ra ngoài.
Di động ‘Bộp’ một tiếng rơi xuống đường, ngay lập tức bị chiếc xe tiếp sau nghiền nát.
35 Mấy ngày gần đây Văn Nhân Minh Húc vô cùng bận rộn, vốn y tính sáng hôm sau đến biệt thự nhà Tư Không Đặc Dương tìm Hạ Dương, nhưng đúng lúc đó y lại nhận được cuộc gọi của ba mình, cho nên cũng bỏ lỡ mất thời gian Hạ Dương rời đi.
36 Trạm thứ nhất Hạ Dương đi vườn bách thú hoang dã thế giới, ở đó loăng quăng gần ba tháng mới tiếp tục chiến đấu ở chiến trường khác.
Hắn vừa chạy nơi nơi, vừa gửi ảnh mình đã chụp trong quá trình du lịch qua bưu điện tới mấy tạp chí, nhận được khá nhiều bình luận tích cực.
37 Thời gian một năm rưỡi đối với một số người mà nói, thực sự trôi qua quá nhanh.
Ví dụ như Hạ Dương.
Hơn một năm nay hắn sống vô cùng sung sướng, tuy rằng điều kiện sống rất gian khổ, nhưng nhìn hắn càng thêm chín chắn trưởng thành, khí chất đắc chí vênh váo trên người cũng thu lại đi nhiều.
38 Hai tháng cuối cùng ở Nam cực, Hạ Dương bị mẹ gọi điện thoại quấy rầy mỗi ngày.
Rốt cuộc hắn cũng đã biết đại khái tình hình.
Có một gã đàn ông tên Văn Nhân Minh Húc chạy đến nhà bọn họ cầu hôn, còn dám nói hai người bọn họ yêu nhau, yêu cái rắm, hắn ngay cả Văn Nhân Minh Húc là ai cũng không biết!
Bởi vì chuyện này, Hạ Dương đã đập điện thoại mấy lần, đáng tiếc điện thoại quá bền không chịu vỡ, sau đó vào một ngày thời trong nắng ráo, Hạ Dương đứng bên ngoài doanh địa, nhận được cú điện thoại thứ mười hai trong tháng này của mẹ.
39 Ngay ngày hôm sau Hạ Dương đã bắt đầu sự nghiệp chụp lén.
Tư Không Viêm Nghiêu đích thân ra nhiệm vụ, nếu làm không xong, nhất định hắn sẽ bị anh hai quẳng về Nam cực.
40 “Dương Dương, anh bình tĩnh một chút!” Văn Nhân Minh Húc trợn mắt rống hắn.
Y không dám dùng sức đè nặng cánh tay Hạ Dương, sợ sẽ làm hắn đau, thế nhưng chỉ hơi nơi lỏng một cái đã bị Hạ Dương giãy khỏi.