1 Chương 01 Hello! Chào chị Hai. Đang cắm cúi vào tô hủ tiếu mì thơm phức, Minh Dung ngẩng lên, vẻ mặt cô mừng rỡ: - Ủa, Út! Trời ơi! Lên sao không báo cho chị biết? Đỡ chiếc va li cho em, cô không ngớt trách móc: - Đi lúc nào mà lên sớm vậy, hả? Mệt không? Thiệt là, điện thoại cho chị trước có phải tốt hơn không? Ngồi xuống ghế, tháo giày ra Minh Sang cười: - Làm thế thì đâu còn bất ngờ nữa.
2 Chương 02 Reng. . . Reng. . . Reng. . . Bực bội vì mới năm giờ sáng đã bị tiếng điện thoại phá giấc ngủ, Minh Sang làu bàu: - Ai mà vô duyên vậy, chẳng biết lịch sự chút nào.
3 Chương 03 Đi dọc theo bến Bạch Đằng ngắm những ánh sáng lung linh huyền ảo, dạ quang của ánh đèn dưới mặt nước, Thanh Trang thích lắm. Cô vươn vai tận hưởng những làn gió thổi vào mát rượi.
4 Chương 04 Minh Sang cũng lúng túng không kém , anh thật khó mở lời. Cô gái nhặt chiếc cặp lên trao cho anh : - Cổ áo anh bị bẩn , nên tôi. . . - À ! Thế à.
5 Ông Xuân Cường từ phòng ăn bước ra: - Gì nữa đây ? Tôi mắc nợ cô à? Đu nhanh vào tay ông, cô líu lo: - Hôm nay, cha cho con vào công ty chơi nhé. Con sẽ không quậy phá nữa mà im lặng theo cha học hỏi.
6 Chương 05 Kéo hai cây tạ để lên tay Minh Luân, Minh Sang le lưỡi trêu anh : - Yếu xìu như anh thì làm ăn cái gì được. Ráng mà tập luyện đi. Đảm bảo dưới tay huấn luyện của em, chỉ cần một tháng anh sẽ mạnh khỏe và lực lưỡng như Lý Đức vậy.
7 Cái nhe răng cười của Nhã Tâm làm anh thấy thoải mái vô cùng. Thật không ngờ nói chuyện với cô hợp gu đến như vậy. Cơm được dọn ra , hai người cắm cúi vào bàn ăn rất tự nhiên.
8 Chương 06 Gởi xe xong , cô bước vào dãy thang lầu dẫn lên chung cư. Đi hết tầng một , cô le lưỡi : - Mệt quá đi được. Không biết có thang máy hay không ? Đang nhìn quanh thì có tiếng hỏi sau lưng làm cô giật mình : - Cô tìm cái gì thế ? - Dạ , chào bác.
9 Tuy đang bị khống chế , nhưng cô vẫn còn một tí "nội công" để phản kháng: - Nếu anh thấy tiếc khi tôi mặc nó thì anh nói đi nha. Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt cú vọ đó , tôi không sợ đâu.
10 Chương 07 Gia Phong tức tối, anh quăng mạnh điếu thuốc xuống nền : - Chị im đi ! Chị lấy tư cách gì mà dạy đời tôi ? Chuyện của tôi không cần chị xía vô.
11 Ngày qua ngày, thay cha em góp ý săn sóc ba đứa em, cô cảm thấy như cuộc sống thú vị hơn. Tuy mỗi một đứa có tính cách khác nhau , nhưng tất cả điều dành cho cô cũng tình thương rất lớn.
12 Chương 08 - Em nói đúng mà, phải không anh Hai ? Gia Phong gật gù phụ họa : - Ừ , đúng rồi. Nhã Tâm không chịu được áp lực đôi mắt anh nên phải đứng dậy lẩn tránh : - Em phải vào phòng cha một lúc đã.
13 Ông Cường lắc đầu : - Lại là cái thằng ấy chứ gì ? Con ăn thua với nó làm chi ? Để mặc cho nó , lúc nó chán, nó sẽ nghỉ việc thôi. - Con không lạ gì bản tánh của cậu ta.
14 Chương kết Quay nhìn vào trong, Nhã Tâm tìm cách lái sang chuyện khác. - Em gọi thức gì để uống đi chứ. - Vâng, để em. Từ trong nhìn qua cửa kính, cô vô tình thấy Minh Sang đang đi dọc lề đường.
15 Thiện Lương và Minh Luân chạy tới , hai anh đấm cho hai tên đó vài cái, rồi xốc chúng dậy. - Khốn nạn ! Tụi bây không còn tính người hả ? Suốt ngày đi hại người khác.