Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gian Phu Của Kiều Thê Chương 3: Từ Chối Khéo

Chương trước: Chương 2: Đồng Ý



Vương thị theo lời chồng nói tối qua đã đồng ý, hôm nay trước mặt Lý thị làm bộ làm tịch đơn giản là muốn đến khi họ cầu hôn bà ấy sẽ nói cho Lô gia biết thái độ của bà, đến lúc hỏi sính lễ không bị sư tử ngoạm.

"Còn nữa Lô gia kia là gia đình ngoại lai, cũng không có gia tộc làm chỗ dựa, sau này A Việt của chúng ta ở cùng thôn, còn không phải giống như nhi tử ruột trong nhà họ? Mọi người cùng một thôn, Lô gia bọn họ chẳng khác nào chọn con rể", Vương thị nhớ lại thái độ của thằng con bà từ hôm qua cho đến hôm nay hoàn toàn thay đổi 180 độ, về sau con dâu vào cửa, còn không phải giống như Đại lão gia hay sao, con dâu kêu đi hướng Đông, đừng nói là hướng Tây, dù là Bắc hay Nam hắn cũng không dám đi.

"Cái này phải xem sau khi con dâu vào cửa mẹ chồng dạy dỗ như thế nào, lại nói tiếp, cô nương Lô gia tuy có hơi được chiều chuộng, nhưng mà nghe nói tính tình tốt, về sau vào cửa Tô gia của tẩu, muốn đánh mắng như thế nào còn không phải do tẩu định đoạt hay sao!", Lý thị lại châm ngòi thổi gió.

Vương thị nghe nói giống hệt như suy nghĩ của bà, không nhịn được nở nụ cười, oán trách nói, "Nghe thẩm nói này, ta chẳng lẽ là cái loại mẹ chồng độc ác hay sao?", tuy vậy trong lòng bà cũng thấy thoải mái đôi chút.

"Ta không nói mấy chuyện này nữa, trở lại chuyện chốc nữa tới Lô gia cầu hôn", Vương thị đề nghị trở lại chuyện chính.

Chỉ chờ những lời này, Lý thị nghe xong nở nụ cười, "Tẩu tử, hôm nay đi Lô gia, nói cách khác, đi nói chuyện của hai đứa nhỏ, qua đó chờ xem thái độ của Lô gia đối với cửa hôn sự này thế nào".

"Bọn họ còn có thể có thái độ gì, đã là cô nương mười tám lỡ thì, có người muốn là tốt lắm rồi, chẳng lẽ có lý do không đồng ý", Vương thị nhịn không được than thở.

"Tẩu tử, A Việt của chúng ta dáng vẻ tuấn tú lịch sự, trừ bỏ hai năm kia có chút phóng túng, nhưng mà hắn không phải là một đứa trẻ hư, một đứa con hư biết quay đầu là điều đáng quý", Bà cũng không dám nói tối qua bà nhận hối lộ nửa con gà Tô Việt đem tới, xem ra cửa hôn sự này chính bà cần phải cố gắng hết sức đẩy mạnh, nếu không thì đã ăn gà, còn nhận tiền của nhị cô nương, chẳng phải là bà quá không biết xấu hổ hay không.

"Đúng vậy, thẩm nó nói đúng, A Việt nhà chúng ta hai năm qua có hơi lộn xộn, nhưng mà trước kia vẫn là một đứa bé ngoan", Vương thị thấy có người khen ngợi con mình, cũng cao hứng hơn, buột miệng khen ngợi vài câu.

Đứng ngoài cửa nghe hai người nói chuyện Tô Việt không đợi được, nhìn thấy mặt trời sắp chiếu tới đỉnh đầu mà Lý thẩm vẫn còn ngồi yên trong nhà mình, hắn bắt đầu nóng nảy, nhấc chân rảo bước tới gian phòng, "Thẩm, nương ta đã đồng ý rồi, hay là nhờ thẩm tới Lô gia báo tin trước", Nói xong vẫn không quên lóe sáng đôi mắt phượng tràn ngập hoa đào thúc giục Lý thẩm.

Nhìn thấy thằng con nhà mình trước mặt người ngoài gấp gáp như vậy, Vương thị có chút tức giận, nhưng không thể trước mặt người ngoài răn dạy con trai, chỉ biết dấu sau nụ cười mời Lý thị đi Lô gia một chuyến.

Trong thôn, nếu mối hôn sự của bà mối đứng ra mai mối không thành sẽ không nhận được đồng nào, cho dù có thành, cũng phải chờ tới ngày hôn lễ uống rượu mừng nhà trai mới đưa bạc.

Lý thị cười ra ngoài, vẫn còn không quên trêu ghẹo, "Thẩm biết rồi, thì chờ ngày tốt của hai đứa, nhớ chuẩn bị cá chép lớn cho thẩm nha", Thì ra nơi này có phong tục, ngày thành thân chú rễ phải kính rượu và gắp thức ăn cho bà mối, mà theo phong tục này thức ăn phải là cá chép kho.

Hai mẹ con Tô gia ở nhà mỗi người đều có suy nghĩ băn khoăn riêng, một người thì tính toán, một người thì tất nhiên là vui sướng không cần phải nói.

Lại nói tới Lý thị lắc lư chiếc khăn tay thêu hoa mẫu đơn đỏ thẫm đi tới Lô gia, đây cũng là lần đầu tiên bà vào cửa Lô gia, tuy Lô gia giống như mấy gia đình khác trong thôn dùng nhánh cây làm hàng rào quanh sân, nhưng mà ngôi nhà có khoảng năm gian, so với đại đa số nhà khác thì hơn hai gian, mà trong nhà bọn họ còn một điều đặc biệt là gian phòng giữa phía tây không phải dành cho con trai nhà họ, mà là dành cho hai cô con gái, cách phòng cha mẹ một khoảng khá gần.

Đương gia của Lô gia Lô Dũng sáng sớm ngày hôm nay đã sớm lên trấn trên hội họp, đứa con trai nhỏ nhất Lô Văn Hiên đi học trường tư, cho nên trong nhà chỉ còn Trương thị và hai khuê nữ.

Mà đại cô nương Lô Uyển Chi giờ phút này đang cúi đầu thêu hoa, tha thứ cho cô, ngoại trừ thêu hoa ra cô thật sự không biết phải làm gì.

Lô Uyển Chi còn nhớ rõ bộ dáng cầm Tú Hoa châm trên tay, chỉ có ở thời điểm thu hoạch vụ mùa, mẫu thân Vương thị mới cho phép nàng giúp đỡ một số việc nhà, mà việc nhà cực kỳ hạn chế, chỉ là giặt giũ vài bộ quần áo nhẹ nhàng, quét lá cây trong sân, còn vẩy vài hột bắp ấy chú gà tên Tiểu Hoa luôn miệng kêu chíp chíp ăn. Cho dù có bận rộn hơn nữa, Trương thị cũng không cho phép nàng đi vào phòng bếp, không cho nàng ra đồng, đến nay nàng cũng không biết đất trong nhà có mấy mẫu, nằm chỗ nào trong thôn.

Tuy không biết vì sao chính nàng là đại cô nương trong nhà được cha mẹ cưng chiều như vậy, đặc biệt có vẻ một số việc ngoài đồng cần phải nhờ muội muội và đệ đệ giúp, nhưng đến bây giờ nàng đã tiếp thu sự thật này, dù sao cũng không có gì là không tốt, cha mẹ yêu thương mình, mình yêu thương muội muội đệ đệ là được.

Kỳ thật hai vợ chồng Lô Dũng chỉ hơn ba mươi tuổi, đang trong thời kỳ trẻ trung khỏe mạnh, cho nên rất nhiều việc trong nhà do chính họ tự làm, cho dù cần giúp đỡ, thông thường họ để con gái thứ hai đứng ra giúp.

Tuy Lô Uyển Chi trong lòng trăm ngàn nghi vấn tại sao hai vợ chồng Lô gia nuông chiều khuê nữ trong nhà hai tay không dính giọt nước ruộng thật sự là hiếm thấy, nhưng Lô Uyển Chi nhìn qua cũng biết gia đình mình trong thôn xem ra có điều kiện không tệ. Ngày thường nghe muội muội bên cạnh nói thầm cô nương nhà ai làm mai mối, muốn lễ hỏi bao nhiêu, con trai nhà ai được gia đình nhà giàu mua làm nô tài; mà mỗi bữa cơm chính trong nhà mình đều có thịt cá, có thể thấy được quả thật không tệ, dù sao chính mình không bước chân ra khỏi nhà, muội nói cái gì thì nghe thôi.

Nhưng mà nhị cô nương Lô Hà Hoa tự mình muốn nấu ăn, còn ra đồng làm việc, bình thường phải giúp Trương thị xuống bếp nấu ăn cho cả đại gia đình, thời điểm vụ mùa còn đi cấy mạ trồng ngô, thời điểm vụ mùa thảnh thơi thì cùng tỷ tỷ Lô Uyển Chi ru rú trong phòng thêu thùa may vá, tuy nàng được đối xử khác biệt, nhưng Trương thị đối với con gái dạy dỗ cực kỳ nghiêm khắc, không có chuyện gì không thể tùy tiện ra khỏi cửa, cho dù ra ngoài nhưng nhất định phải nói cho cha nương biết là đi đâu, làm cái gì; đã vậy khi trời gần tối thì phải trở về.

Cho dù như vậy, cũng không thể kìm hãm được một Lô Hà Hoa - trời sinh tính tình như ngựa hoang không thể kiểm soát, nàng ấy vẫn trước sau như một líu ra líu ríu, tin tức lớn nhỏ nhà người ta từ thôn đông tới thôn tây luôn luôn có thể thông qua nàng biết trước.

Nhìn thấy người lạ vào nhà, cơ thể Lô Uyển Chi phản ứng trước không kịp suy nghĩ, nàng vội vàng trốn vào phòng nhỏ phía tây của muội nàng. Nghĩ lại, chẳng qua là người trong thôn đến nhà chào hỏi, vụ mùa thông thả mấy bà vợ trong thôn giống như đặc biệt có vẻ ưa thích tán gẫu nhảm nhí đó đây.

Không giống như Lô Uyển Chi ngại ngùng sợ hãi, Lô Hà Hoa trái lại tự nhiên thoải mái bưng trà rót nước cho Lý thị, lại còn hết sức nhiệt tình mời bà ấy ăn trái cây, sau khi Lý thị khoát tay Trương thị nháy mắt ra hiệu để con gái lui xuống.

Lô Hà Hoa làm sao bỏ qua chuyện đặc sắc như vậy, trong lòng nàng ấy trông ngóng suốt để tỷ nhà mình nhanh nhanh gả ra ngoài. Cho nên nàng ấy vừa bước vào phòng giữa phía tây liền trốn phía sau cánh cửa, dựa cả người dán lên cửa nghe ngóng chuyện quan trọng cả đời của Lô Uyển Chi từ động tĩnh bên trong phòng chính.

Mặt Lô Uyển Chi mang ý cười nhìn nàng ấy, muội này của nàng tuy đối với chính mình rất tốt, nhưng nàng có thể cảm nhận thời gian ngắn gần đây hai người có chút xa cách, giống như muội ấy có một chuyện cực kỳ bí ẩn không muốn để nàng biết, mà chuyện này cũng khiến nàng tự oán trách mình.

Lúc này, ngay trong phòng chính Lý thị đã sớm khen ngợi Lô gia sạch sẽ thế nào, gọn gàng ra sao, Trương thị làm công việc quản lý gia đình tốt như thế nào, trong lòng so sánh tình trạng Tô gia vừa rồi, nhịn không được phỉ báng trong lòng, "Vương thị, ngươi nghĩ vẫn luôn chướng mắt Lô gia người ta, thế nhưng so với các người Lô gia người ta mạnh hơn trăm ngìn lần".

Trương thị tất nhiên là muốn khiêm tốn một lúc, đang buồn bực tại sao hai nhà trước giờ chưa từng lui tới bà ta sao lại đến đây, đột nhiên nhớ tới Lý thị vẫn luôn mang danh bà mối. Trong lòng Trương thị đại khái đã có chuẩn bị.

"Tẩu tử, không biết tẩu hôm nay đến nhà có việc gì?", Trương thị không phải là loại người hay nói lời khách sáo, có chuyện gì đều nói thẳng.

"Vợ Lô Dũng này, thật sự để tẩu đoán trúng rồi, ngày hôm nay ta tới đây là có chuyện vui, vì làm mai cho khuê nữ nhà các người mà đến", Lý thị rạo rực nói.

"A. . . Không biết tẩu nói là nhi tử nhà nào?", Nằm trong dự liệu của mình nên Trương thị không có chút kinh ngạc nào, chỉ muốn biết người kia là ai.

"Nhi tử nhà Tô gia thôn Nam Đầu, Tô Việt, bộ dáng thằng bé thật sự khôi ngô, hết thảy cũng bao gồm cả hắn, mà tuổi hắn với cô nương nhà tẩu Lô Uyển Chi xấp xỉ, tẩu nói đây không phải là ông trời tác hợp hay sao?", Lý thị cười nói, bên cạnh vừa cười nói còn vẫy khăn về phía bà, thường thường lấy ra che miệng cười vài tiếng (#Huongbb: sao tưởng tượng giống má mì trong thanh lâu quá vậy nè).

Trương thị vừa nghe là Tô Việt, nhẹ nhàng nhíu mày, mĩm cười hỏi, "Thằng bé Tô Việt kia hai năm qua không phải thường xuyên chạy lên trấn trên hay sao? Hắn ta làm sao có thể để ý tới cô nương dạng thôn nữ như Uyển Nhi nhà ta?"

Lý thị nghe xong lời bà sửng sốt, biết Trương thị đây là nói Tô Việt hai năm qua không có việc làm, chính mình không muốn cửa hôn sự này, nhưng người ta đã nói chuyện, mặc dù mặt ngoài làm cho người ta càng thoải mái, nhưng Lý thị vẫn tương đối thích một Vương thị trực tiếp như vừa rồi hơn, mà lần đầu tiên tiếp xúc một Trương thị mặt ngoài nhìn có vẻ dễ dàng đối phó, rõ ràng chính xác như thế nào, đã có thể ước chừng khó nói.

Nhưng Lý thị cũng là một bà mối lão luyện, bà vội nói, "Đều là chuyện trước kia, A Việt hiện tại đúng là thành thật ở nhà làm việc, mà ngày mai còn giúp cha hắn học làm thợ xây, là thằng nhỏ có tiền đồ. Cũng phải nói lại, mối hôn sự này đúng là do chính A Việt xin ta, có thể thấy được hắn đối với đại cô nương nhà tẩu để tâm bao nhiêu, vì chuyện này mà hôm qua hắn và nương hắn cãi nhau một trận".

"Vì chuyện hôn nhân của con trai mà để lão nhân gia nổi giận không đáng, tẩu tư bên Tô gia không đồng ý thì thôi, đừng quá tức giận mà ảnh hưởng không tốt tới cơ thể", Trương thị mặt giả vờ lo lắng, giống như đem Vương thị trở thành tỷ tỷ ruột thịt.

"Nào có, tẩu ấy đã đồng ý, chuyện hôn nhân tốt như vậy có đốt lồng đèn tìm khắp nơi cũng không có, tẩu ấy không phải không muốn, hôm nay không phải là ta được bọn họ nhờ vả tới nói đó sao", Lý thị để có được thành quả như mong muốn của chính bà mà ra sức biểu hiện điểm tích cực của Tô Việt, đem cái nhược điểm này của Vương thị tiết lộ ra ngoài.

"A. . . vậy tẩu ấy không có việc gì?", Trương thị quan tâm hỏi.

"Đúng vậy đúng vậy, tẩu ấy cơ thể rất tốt, còn chờ ôm cháu", Lý thị cười trêu ghẹo.

"Vợ Lô Dũng, tẩu xem chuyện này?", Lý thị vội hỏi, nhanh chóng nói tiếp, "Uyển Chi cũng đã mười tám, nếu việc hôn nhân còn không xác định, khuê nữ nhà các người cũng khó mai mối, quan trọng là Tô gia có thành ý như vậy, ngược lại cũng được coi như một cửa hôn sự không tệ", Nói xong không đợi Trương thị trả lời lại tiếp tục sắp xếp, "Hiện tại trọng tâm của vấn đề là, tẩu tiện thể đem thiếp canh của đại cô nương hôm nay đưa cho ta, ta cũng đem thằng nhóc A Việt tới, hai đứa nhỏ cũng không còn nhỏ, trước trao đổi thiếp canh nhìn bát tự xem thế nào".

Trương thị chỉ ngay khi nghe chuyện hôn sự của khuê nữ nhà mình mới sửng sốt một chút, thời điểm còn lại đều là vẻ mặt bình tĩnh kèm với nụ cười mĩm trên môi nhìn Lý thị nói như sấm nổ.

"Tẩu tử, cám ơn tẩu vì Uyển Chi nhà ta mà quan tâm như vậy, nhưng chuyện lớn thế này cần phải hỏi đương gia nhà chúng ta, tự ta cũng không thể làm chủ, buổi tối khi ông ấy trở về ta sẽ thương lượng chuyện hôm nay thử xem, tẩu thấy thế nào?", Trương thị miễn cưỡng khoe ra tám cái răng cười trả lời.

"Chuyện này là đương nhiên, đều do bà già ta tính tình nóng vội, nhớ lại chuyện tốt thế này nên mới khẩn trương thế, các ngươi thương lượng thật kỹ vào. Sáng mai ta sẽ đến lần nữa, dù sao hiện tại nhàn rỗi không có việc gì, tới nhà các ngươi ăn vài miếng trái cây cũng tốt, ngươi đừng trách ta mặt dày là được", Lý thị nửa đùa nói.

"Sao có thể, để tẩu đem về một ít ấy đứa cháu nếm thử mấy loại trái cây tươi, những cái này tuy là đồ ăn vặt nhưng không hiếm, dù sao cũng giết thời gian", Trương thị cười nói, lại lớn tiếng bảo Lô Hà Hoa đem một số gói vào túi đưa cho Lý thị.

Loading...

Xem tiếp: Chương 4: Nói Chuyện Trực Tiếp

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tai Trái

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 73


Làm Vợ Ma Cà Rồng

Thể loại: Võng Du, Ngôn Tình

Số chương: 59


Bí Quyết Dưỡng Phượng

Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn

Số chương: 6


Ác Nam Ngoan Ngoãn Đứng Lại

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10