Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gà Rừng Đạp Ngã Phượng Hoàng Chương 57: Tịch Nguyệt (một)

Chương trước: Chương 56: Không Đề



Tiên vụ phiêu miểu, lộ ra trăm dặm hồng anh, cánh hoa tung bay, tường đỏ ngói xanh, tiểu tạ lầu các, rường cột chạm trổ xa hoa.

Đây chính là chỗ ở của Thần Đế, Thiên cung.

Góc tây bắc Thiên cung là nơi ở của Đế Cơ mà Thần Đế sủng ái nhất, Tịch Nguyệt Thần điện.

Đế Cơ thích Hồng liên (hoa sen), Thần Đế liền sai người dẫn nước thiên hà vào trong sân nhỏ, tạo thành một cái hồ, ánh sáng lung linh, sóng gợn lăn tăn , trong hồ ngàn vạn đóa sen nở rộ, không bao giờ héo.

Ven hồ trồng Lam Anh, Lam Anh hoa yêu nở ra, tầng tầng lớp lớp cánh hoa xanh dương theo gió lay động, giống như sóng biển đang dập dờn, mỹ lệ đẹp mắt.

Trong biển hoa là một cung điện tinh xảo, xa hoa. Sàn điện làm từ bạch ngọc thượng hạng, thậm chí có thể soi rõ bóng người. Trên trần nhà khảm vô số dạ minh châu, khi màn đêm buông xuống, minh châu sáng lên, giống như vũ trụ mênh mông, chấn động nhân tâm.

Giờ phút này, trong phòng ngủ rộng rãi xa hoa mơ hồ truyền đến tiếng rên tiêu hồn, cùng với tiếng thở gấp đè nén của nam tử. Xuyên thấu qua màn lụa, trên giường gỗ thượng hạng loáng thoáng có hai bóng dáng đang trần trụi quấn lấy nhau, một cô gái xinh đẹp vô song, cả người xích lỏa nằm dưới thân nam tử. Gương mặt xinh đẹp bởi vì hưng phấn khẽ vặn vẹo, hắc nguyệt trên trán càng hiện ra dữ tợn. Cô gái mị nhãn như tơ, trong cổ họng thỉnh thoảng tràn ra tiếng thở rên rỉ, cánh tay ngọc ôm chặt người nam tử, móng tay thật dài bởi vì hưng phấn mà đâm thật sâu vào phần lưng trần truồng của người phía trên.

Nằm ở trên người nàng, nam tử cao lớn bền chắc, da thịt màu đồng khẽ lấm mồ hôi, mái tóc đen bởi vì vận động dữ dội mà sau lưng. Nam tử theo động tác của mỹ nữ càng thêm hưng phấn, mắt phượng hẹp dài chăm chú nhìn cô gái đói khát phía dưới, đôi tay nắm chặt hai vú, vuốt ve thành các hình dáng khác nhau, hạ thân chợt dùng sức, đưa tới cô gái thét chói tai. Nam tử càng hưng phấn, cúi người chận hai cánh môi mềm mại, mở hai hàm răng, đầu lưỡi quấn lưỡi nàng, trằn trọc mút.

Giữa hai mi hẹp dài đều là vẻ trầm mê, động tác dừng lại, cô gái dưới thân cảm thấy cả người khó nhịn, không tự chủ giãy dụa thân thể mềm mại, mị nhãn rưng rưng, khom người chào đón.

Nam tử tà tà cười một tiếng, đột nhiên dùng sức, hung hăng xuyên qua u huyệt.

Hồi lâu sau, gian phòng khôi phục lại yên tĩnh, tay ngọc mềm mại kéo rèm che, cô gái đứng dậy, tiện tay lấy áo khoác vắt trên bình phong, che kín da thịt bạch ngọc.

Nam tử lười biếng nằm trên giường gấm, tròng mắt đen lóe ánh sáng không rõ, thấy nàng muốn đứng lên, bàn tay khẽ dùng sức, kéo nàng về lại giường. Bàn tay xấu xa vuốt ve theo đường cong, như lông vũ êm ái xẹt qua ngực, lướt qua bụng, cuối cùng dừng lại ở chỗ tư mật khẽ co giật.

Nam tử hơi lim dim mắt, bàn tay lúc nặng lúc nhẹ, rước lấy tiếnh thở yêu kiều, cô gái giận trách liếc mặt một cái, đẩy bàn tay đang làm việc xấu, lần nữa sửa sang y phục, lười biếng mở miệng:

"Hoàng huynh, trời sáng rồi, ‘ nàng ’ sẽ đi ra."

Nam tử nghe vậy, bỗng chốc mở hai mắt, tình dục trong mắt nhanh chóng rút đi, đứng dậy, mặc cho cô gái phục vụ hắn mặc quần áo. Tay phải nam tử bắn lam quang, gian phòng khôi phục lại vẻ nhẹ nhàng khoan khoái, không còn chút dâm mị nào.

Cô gái ngẩng đầu, si mê nhìn nam tử tuấn mỹ bên cạnh, khẽ tựa vào trên người hắn, đôi tay vòng quanh vòng eo cường tráng, dịu dàng nói: "Hoàng huynh, ta nhất định phải đi sao?

Nàng nhìn hắn, trong mắt đều là thủy sắc nhẹ nhàng: "Hoàng huynh chịu sao?"

Nam tử nắm cằm nàng, nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn, trong mắt mang theo ý cười nhẹ nhàng, "Sao lại chịu? Dù sao thật sự đi cũng không phải là ngươi?"

Cô gái nghe vậy, sắc mặt biến hóa, đột nhiên buông nam tử ra, lui tới bên giường, cúi đầu: "Không phải là ta, còn có thể là ai ?"

Ngẩng đầu, hắc nguyệt trên trán đã lóe lên màu bạc nhàn nhạt, nàng lạnh lùng mở miệng: "Ta liền gọi nàng xem bộ dáng hiện giờ của ngươi."

Nam tử cau mày, nhìn cô gái mặt quật cường, lạnh giọng quát lên: "Tịch Nguyệt."

Lúc này tia nắng đầu tiên đã xuyên qua góc cửa sổ chiếu vào trên người cô gái, hai mắt cô hiện vẻ mê mang, hắc nguyệt trong nháy mắt chuyển thành màu bạc, đến khi thấy rõ nam tử trước mắt, cô kinh ngạc hô một tiếng: "Phụ vương?"

Trên mặt Tịch Nguyệt đều là vô tội, sôi nổi tới trước mặt nam tử, khoác cánh tay hắn, dịu dàng nói: "Phụ hoàng đến đây lúc nào? Sao không đánh thức Nguyệt nhi?"

Nam tử cưng chiều búng nhẹ trán cô, cười nói: "Thấy Nguyệt nhi ngủ ngon như vậy, phụ hoàng sao nỡ đánh thức ngươi?"

"Ta biết phụ hoàng tốt nhất."

Tịch Nguyệt cười duyên, như con mèo nhỏ nhẹ nhàng cọ cọ trước ngực nam tử.

Bàn tay vuốt ve mái tóc bạch kim, nam tử không khỏi lộ ra một nụ cười tàn khốc.

…………………………………………

Phượng Thần cung.

Từ ngày Phượng Thần hạ lệnh bắt Lâm Hoa thêu vạn lý hà sơn, Lâm Hoa đã một thời gian không bước ra khỏi Phượng Thần cung, toàn tâm toàn ý ở trong phòng thêu.

Vạn lý hà sơn không thấy, chỉ thấy Lâm Hoa làm ra không tí vật cổ quái, mỗi lần hoàn thành liền hào hứng chạy đi tìm Phượng Thần giám định và thưởng thức.

Phượng Thần: "Bức này là “Hàn nha chết chìm” ý cảnh không tệ."

Lâm Hoa: "Điện hạ, đó là uyên ương nghịch nước."

Phượng Thần: "Bức này là Hầu tử bắt đồ rất có sáng ý."

Lâm Hoa: "Điện hạ, cái đó là Điêu Thuyền bái nguyệt."

Lâm Hoa: "Điện hạ, cái này ta thêu tròn mười ngày mười đêm, ngươi xem mắt ta biến thành gà đen rồi, thực sự không có tiến bộ sao?"

Phượng Thần: "Tháng này thêu không lỗi."

Lâm Hoa: ". . . . . ."

Đây coi là tán dương sao?

Mắt thấy Lâm Hoa gần đây vô cùng ngoan ngoãn, không gây chuyện thị phi, Phượng Thần đặc chuẩn Lâm Hoa có thể xuất cung phơi nắng.

Vừa ra cửa cung, liền thấy Phong Thanh Dương vẻ mặt đưa đám, lắc lư đi tới .

Lâm Hoa thọc Bạch Miểu chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, nhỏ giọng hỏi thăm: "Hắn sao vậy?"

Bạch Miểu hả hê mở miệng: "Phượng Thần phá hủy vật trân quý mười vạn ngàn năm của hắn?"

Lâm Hoa ngạc nhiên nói: "A, là cái gì?"

"Xuân Cung Đồ."

Bạch Miểu mở miệng.

". . . . . ."

"Là thứ ta thích nhất, toàn bộ góp nhặt mười vạn năm, tất cả đều là bản hạn chế số lượng, liền bị hắn đốt sạch, lại là Phượng hỏa, hắn thật hận ta như vậy sao? Ngay cả cơ hội sửa chữa cũng không cho ta?" Phong Thanh Dương chán nản té trên đất, ôm cây cột bên ngoài Phượng Thần cung thương xót khóc thút thít, "Tại sao hắn lại đối với ta như vậy?"

Không trách được Phượng Thần hôm nay nở nụ cười trở lại, Lâm Hoa thầm nghĩ, thì ra là sửa chữa Hỏa Kỳ Lân lần trước trốn chạy, ừ, không tệ.

"Kỳ Lân, đi vào."

Ngay lúc Phong Thanh Dương khóc đến vô cùng thê thảm, Phượng Thần cung truyền ra tiếng Phượng lạnh nhạt.

Phong Thanh Dương nghe vậy, đột nhiên nhảy dựng lên, lau khô nước mắt trên mặt, xích lưu một tiếng xông vào nội cung.

Bạch Miểu và Lâm Hoa hai mặt nhìn nhau, tên kia, sợ là đang chờ Phượng Thần cho gọi đi?

"A Dạ, ta thu được tin tức, thị Nguyệt thần nữ muốn tới Phượng Thần cung." Phong Thanh Dương nghiêm túc nói, Thần Đế không biết có ý đồ gì, thế nhưng lại phái nàng, lần này làm khó.

"Vậy thì sao?" Phượng Thần nhàn nhạt mở miệng, vung bút vì cô gái trong tranh thêm vào hai mắt.

"Đây là âm mưu Thần Đế, không thể không phòng." Phong Thanh Dương vội la lên, kẻ địch sắp đánh tới cửa rồi, sao ngươi còn có lòng rãnh rỗi vẽ tranh?

" Phượng Thần cung ta sạch sẽ, nàng muốn tới thì tới thôi." Phượng Thần thuận miệng lên tiếng, cau mày quan sát cô gái trong tranh, mặt mày như vẽ, eo nhỏ nhắn, người là cực đẹp, chỉ là. . . . . .

"A Dạ, ngươi. . . . . ." Phong Thanh Dương muốn nói gì, lại bị Phượng Thần phất tay cắt đứt, Phượng Thần ngước mắt, bình tĩnh nhìn Phong Thanh Dương, chậm rãi mở miệng:

"Kỳ Lân, tính tình ngươi quá mức nóng vội, không bằng cùng Dao nhi đi thêu hoa thôi."

Đúng rồi trong tay thiếu vải thêu, Phượng Thần bừng tỉnh hiểu ra, vài nét bút tỉ mỉ, thêm vào vải thêu hoa châm, ân, này liền hòa hài.

". . . . . ."

Khóe miệng Phong Thanh Dương co giật , trong lòng khổ sở, muốn ngửa mặt lên trời kêu to, ta đây là đã tạo nghiệt gì a?

Loading...

Xem tiếp: Chương 58: Tịch Nguyệt (hai)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Chiến Thuyền

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 96



Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 101


Alpha Hắn Không Vui Vẻ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 4


Sói cưỡi ngựa tre tới!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 25