Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đừng Chạy, Lão Sư! Quyển 3 - Chương 35: Tình Và Dục

Chương trước: Quyển 3 - Chương 34: Tân Hôn



“Tại sao?” Cuối cùng Ân Nhược Triệt cũng dời ánh nhìn yêu thương khỏi những vết sẹo kia, mở to mắt nhìn hắn.

“Vì… em nhớ thầy.” Lạc Dĩ Mạt ngồi dậy, tựa trán mình vào trán anh. “Mỗi khi nhớ đến thầy, nhớ đến nỗi không sao dừng lại được, em đành dùng một con dao nhỏ cứa vào da thịt mình. Triệt, thầy đừng khóc. Chỉ có nỗi đau thể xác mới giảm bớt phần nào cơn đau dai dẳng trong tâm hồn. Mỗi lần như vậy, em đều đau đớn đến ngạt thở, cảm giác như có thứ gì đấy tắc nghẽn nơi cuống họng. Em không còn cách nào khác. Chỉ có như vậy, chỉ có ở chỗ mà người khác không sao phát hiện, em mới có thể giải tỏa nỗi thống khổ của mình.”

“Khốn kiếp! Sao cậu có thể hủy hoại cơ thể mình đến nhường này?” Nước mắt nhỏ xuống thấm ướt gương mặt. Nỗi đau chia cắt suốt ba năm, anh có thể không biết ư, có thể không hiểu ư? Nhưng tại sao hắn lại chọn cách cực đoan này để giảm bớt đau đớn?

“Khóc gì chứ? Hôm nay là ngày quan trọng của chúng ta kia mà, là ngày đại hỉ đấy!” Lạc Dĩ Mạt giữ lấy cằm anh, cọ xát môi mình vào môi anh. Khoang miệng Ân Nhược Triệt chỉ toàn vị đắng nghét. Hóa ra nước mắt đau lòng lại có vị mặn đắng đến nhường này. “Làm ơn cười đi mà! Triệt, ba năm không chạm vào thầy, nhẫn nhịn đến phát điên. Thầy nhất định phải dùng cách này hành hạ em sao?”

Kéo tay người kia đặt lên thứ ấy của mình, không đợi anh phản ứng, Lạc Dĩ Mạt đã ấn anh xuống giường. “Em chờ hết nổi rồi. Thầy đúng là đang hành hạ người khác mà. Lần sau sẽ để thầy chủ động. Bây giờ em sẽ ăn thầy!”

“Thầy… ngày mai, em nhất định khiến thầy không thể bước xuống giường…”

Đêm động phòng ngập vị ái tình, đúng là khiến những ai vô tình nghe thấy, nhìn thấy phải đỏ mặt tía tai. (* Còn ai ngoài tác giả đây)

Có lẽ “tình” không thể chỉ dùng một chữ “dục” để hình dung, nhưng chữ “dục” ấy một khi thiếu đi yêu thương lại là một chữ “dục” không trọn vẹn. Chỉ khi yêu, con người ta mới thật sự cảm nhận đầy đủ hương vị của đam mê. Cũng chỉ khi yêu, con người ta mới hiểu ra rằng, nét mặt hòa lẫn âm thanh thỏa mãn của người mình yêu, là điều vĩnh viễn không có ai thay thế được.

Trong lúc hai cơ thể giao hòa làm một, có nhiều kẻ vì người mình yêu thương mà sẵn sàng làm những thứ bản thân không ham thích, nhưng… chỉ cần nhìn thấy nét mặt hạnh phúc của người kia, thử hỏi còn ai để tâm tính toán nữa đây?

Loading...

Xem tiếp: Quyển 3 - Chương 36: Hoàn Thành Chính Văn

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19


Phúc hắc tổng tài, đừng ăn tôi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 47


Yêu Anh Trong Từng Phút Giây

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 35


Trâm – Nữ Hoạn Quan

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 17