101 Lạc Tranh không nhịn nổi nữa, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, đứng dậy, chủ động chuyển qua ngồi cạnh Dennis, tự tay hướng dẫn anh ta. “Lực nắm ở tay anh quá lớn, cầm đũa không phải dồn lực vào cổ tay, một ngón cái để ở chỗ này, ngón trỏ cùng ngón giữa thả lỏng ra một chút…” Thanh âm của nàng rất nhu hòa, giống như dòng suối nhỏ chảy trong khe núi, trong trẻo dễ nghe, vẻ mặt cũng vô cùng tự nhiên, so với nụ cười ác ý trên mặt Louis Thương Nghiêu, nàng thực không có chút ý chê cười nào đối với Dennis.
102 Chương 10: Phụ nữ không hề thua kém đàn ông Louis Thương Nghiêu là người có thể nhìn thấy gương mặt Lạc Tranh rõ ràng nhất, đặc biệt là ánh mắt của nàng lúc này.
103 Chương 11: Ngả bài Sau khi biết rõ mọi chuyện, Đường Diệu Liên cùng Ôn Triết bàn bạc xong, liền cùng bay đi Paris. Bọn họ hiểu rõ cá tính của Lạc Tranh, nếu như không bị ép đến mức vạn bất đắc dĩ, sao nàng lại đề xuất ly hôn chứ.
104 Chương 12: Mạnh mẽ, phải mạnh mẽ Màn đêm buông xuống, ánh đèn neon từ du thuyền trên sông chậm rãi lướt qua, phản chiếu trên mặt nước khung cảnh tráng lệ hai bên bờ sông thơ mộng.
105 Lạc Tranh thực sự sững sờ, toàn thân bất động hồi lâu, ánh mắt cũng nhìn sững hắn đến cả nửa ngày mới thốt ra câu hỏi, “Anh nói thay tôi xử lý là có ý gì?” Những lời này lúc trước nàng cũng đã nghe qua, nhưng vẫn luôn cho rằng đó chỉ là lời cảnh cáo bình thường của hắn mà thôi, nhưng hôm nay, thấy bộ dạng này của hắn xem ra câu nói đó không phải là nói đùa.
106 Chương 13: Kế hoạch vĩ đại Tôi thích em…Tôi thích em… Những lời này giống như gọng kìm siết chặt lấy Lạc Tranh, mặc dù lòng nàng đã sớm tự nhủ đừng để tâm đến nó, nhưng mà, mỗi lần hắn chăm chú nhìn nàng mà thốt lên những lời này, trái tim Lạc Tranh lại không khỏi đập loạn lên.
107 Chương 14: Âm hồn bất tán Lạc Tranh nghe những lời đó, trong lòng không khỏi cảm thấy lạnh cứng lại, khẽ nhíu mày. “Anh có ý gì?" Thoả thuận ly hôn nàng đã ký tên và gửi cho hắn từ lâu, vấn đề giữa họ cũng đã nói rất rõ ràng, nhưng mà xem bộ dạng hắn lúc này thì có thể thấy hắn không định đặt bút ký thoả thuận này.
108 Chương 15: Anh ta là vị hôn phu của cô sao? Bàn tay Ôn Húc Khiên siết lại thành nắm đấm, đưa mắt nhìn về phía người phụ nữ trong ngực Louis Thương Nghiêu, nhìn nàng mềm mại như nước mà vùi trong ngực hắn, ngọn lửa ghen tức trong lòng Ôn Húc Khiên càng bùng cháy dữ dội.
109 Chương 16: Vụ giao dịch kinh người Ôn Húc Khiên nghe vậy, trong mắt bỗng hiện lên chút kinh ngạc cùng nghi ngờ. Hắn nhìn sững về phía người đàn ông đang ngồi đối diện, Louis Thương Nghiêu kể từ khi ngồi xuống đến giờ đều duy trì bộ dạng lười biếng đầy tà mị khiến trong lòng hắn không khỏi dâng lên cảm giác lo sợ đến cực độ.
110 Chương 17: Tâm trạng nặng nề Lạc Tranh bị doạ cho sợ hết hồn, sững người hồi lâu mới trừng mắt liếc hắn một cái, không vui lên tiếng, “Anh là quỷ sao? Đi cũng không có chút tiếng động…” Nàng thực không biết hắn đang bận rộn cái gì, cũng không biết tại sao hắn lại nói câu “sẽ về rất muộn” rồi đi tới tận bây giờ mới về.
111 Chương 18: Tiếp nhận công việc Paris, trời lại bắt đầu đổ mưa, từng giọt từng giọt tí tách rơi, rồi dần trở nên nặng hạt hơn, cảm giác mát mẻ rõ rệt của mùa thu như thấm vào từng mạch máu, khiến trong lòng mỗi người đều có chút thư thái… Từ sáng sớm, Lạc Tranh đã nhận được điện thoại, cho nên khi nàng bước ra khỏi cửa biệt thự đã thấy một chiếc xe thương vụ màu đen chờ sẵn ở đó.
112 Chương 19: Bí mật giữa hai người đàn ông Ôn Húc Khiên nghe vậy sắc mặt có chút lúng túng, liếm liếm môi, hồi lâu không nói nổi lời nào. Hắn vươn tay cầm lấy ly rượu, uống mà không có chút cảm giác.
113 Sắc mặt Ôn Húc Khiên lập tức biến đổi, phải nói là trở nên rất khó coi, ngón tay hắn bất giác cũng run rẩy, mắt nhìn chằm chằm vào bản thoả thuận ly hôn trên mặt bàn.
114 Chương 20: Tự gây nghiệt không thể sống Louis Thương Nghiêu ngước nhìn lên, ánh mắt thoáng hiện ra một tia rung động nhưng cũng chỉ là trong thoáng chốc.
115 Louis Thương Nghiêu ngược lại kìm lòng không được, giọng nói trầm trầm vang lên có chút gay gắt, “Rốt cục em muốn thế nào?” Một câu đơn giản vậy có thể thấy được tâm trạng hắn đang bực bội đến cỡ nào.
116 Chương 21: Thiên đường trên mặt đất Bữa sáng của Lạc Tranh lập tức bị gián đoạn vì câu nói của hắn. Bàn tay đang cầm bộ đồ ăn cũng ngừng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Louis Thương Nghiêu, ánh mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc nhưng cũng rất nhanh chóng tan đi.
117 Chương 22: Cậu ta là Liệt Lúc ở trên toà năm đó, Lạc Tranh đã thỉnh cầu không công khai xử lý. Ngoại trừ quan toà, bồi thẩm đoàn, nguyên cáo, bị cáo cùng gia đình họ, hết thảy những người khác đều không được tham dự phiên xử.
118 Chương 23: Sự thật phơi bày Louis Thương Nghiêu ngẩng đầu nhìn Lạc Tranh hồi lâu, dường như bị thái độ kiên quyết của nàng làm cho kinh ngạc. Hắn vốn cho rằng, rất ít người có thể chủ động gánh lấy sai lầm trong quá khứ, nhất là phụ nữ, chủ động nhận sai thì lại càng hiếm.
119 Lạc Tranh nghe xong mấy lời này bất giác trừng lớn hai mắt. Cái…cái gì? Nàng không có nghe lầm chứ? Những tên sát thủ kia đâm Liệt bảy, tám nhát dao, hơn nữa còn ném cậu ta xuống biển? Quan trọng hơn là Louis Thương Nghiêu lại nhắc tới hai từ “thi thể”? “Chuyện này…” Lạc Tranh thực khó có thể tưởng tượng nổi.
120 Chương 24: Đáng bị trừng phạt “Anh…” Lạc Tranh nghe thấy mấy lời này thực sự cảm thấy kinh hoàng, vô thức cất tiếng hỏi, “Bọn họ làm sao rồi? Anh đã giết họ?” Nàng nghĩ đến chuyện kinh khủng này cũng là có nguyên nhân của nó.