Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đông Phương Tầm Mỹ Kí Chương 163 : Cùng Hỏa Vũ Đồng Hành.

Chương trước: Chương 162 : Âm Dương Linh Thảo ( 2 )



“ Đường Miên Phong, ngươi đứng lại cho ta “

Theo hướng âm thanh truyền tới nhìn lại, Đường Miên Phong liền nhìn thấy một thân ảnh màu kim hồng tuyệt đẹp, vóc người cao gầy cân đối, đang lửa giận bừng bừng tiến đến.

“ Hỏa Vũ, sao ngươi lại tới đây ? “ Đường Miên Phong bất ngờ hỏi.

Hỏa Vũ đang định nói bỗng nhiên ánh mắt nàng nhíu lại nhìn Đường Miên Phong từ đầu đến chân , dáng vẻ của Đường Miên Phong như đang muốn đi đâu đó , không dấu nổi sự tò mò Hỏa Vũ hỏi :

“ Ngươi chuẩn bị đồ đạc thế này là đang định đi đâu vậy ? “

Đường Miên Phong nhìn Hỏa Vũ thật lâu , hắn cũng không biết có nên nói cho nàng mục đích chuyến đi của mình không nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định nói thật , đối với Đường Miên Phong hắn có thể coi Hỏa Vũ là một cái bằng hữu đáng tin cậy cho dù đôi khi cô nàng này rất ương bướng nóng nảy . Đối với bằng hữu Đường Miên Phong không nghĩ đến việc lừa dối đối phương , ít nhất mục đích chuyến đi lần này hắn có thể nói cho Hỏa Vũ.

“ Lần này nơi ta tiến đến Lạc Nhật Sâm Lâm rất xa rất xa nơi này “.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hỏa Vũ hiện rõ sự bất ngờ Đường Miên Phong cũng chỉ biết thở dài :

“ Chuyến đi lần này cực kỳ gấp gáp cùng gian nan có lẽ ta sẽ không thể tham gia các trận đấu loại khác. Hỏa Vũ , ngươi cùng Sí Hỏa nhất định phải cố gắng lên , chiến đấu thay cho cả phần ta được không . “ .

Hỏa Vũ nghe vậy không khỏi sốt sắng : “ Sao lại vậy, ngươi không phải đã tiếp nhận chiến thư của Phong Tiếu Thiên sao, ai cho phép ngươi bỏ đi lúc này ngươi cứ như vậy chắp tay đưa ta tặng cho hắn à , ngươi thực sự ác tâm như vậy sao “ Nàng tựa như đặc biệt quan tâm tới vấn đề này , đặc biệt quan tâm đến cuộc chiến của Đường Miên Phong .

Đường Miên Phong nghe vậy, trong lòng chỉ biết cười khổ một tiếng , hắn không phủ nhận hắn có hảo cảm với Hỏa Vũ , hắn cũng không phụ nhận nếu hắn không tham gia cuộc chiến với Phong Tiếu Thiên thì hắn có lỗi với Hỏa Vũ bất quá khi hắn nghĩ đến Chu Trúc Thanh bị Tinh La hoàng thất ám hại, nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại mềm yếu vô lực kia , nghĩ đến ánh mắt của nàng nhìn hắn lần cuối , trong lòng Đường Miên Phong xuất hiện một sự hận thù không có chỗ phát tiết.

Giân ca chém thớt , Đường Miên Phong hạn Tinh La hoàng thất nhưng lúc này chỉ có mỗi Hỏa Vũ đứng trước mặt mình đương nhiên cô nàng này chịu vận đen đủi vậy , Đường Miên Phong hừ một tiếng :

“ Vậy thì cứ tặng ngươi cho hắn được rồi , ta lúc này thực sự không còn tinh lực quan tâm đến các thứ khác “

Nghe Đường Miên Phong nói vậy không hiểu tại sao trong lòng Hỏa Vũ xuất hiện một nỗi thất vọng vô danh , một nuỗi buồn vô danh , nàng bỗng nhiên cảm thấy “ Mình hóa ra trong lòng hắn lại không quan trọng như vậy “.

Thấy Hỏa Vũ lặng im không đáp , thấy khuôn mặt ỉu xìu của nàng Đường Miên Phong cũng chỉ biết bất đắc dĩ quay đầu đi , hắn biết lúc nãy hắn hành xử không đúng nhưng hắn không còn thời gian nữa .

Thấy Đường Miên Phong rời đi , Hỏa Vũ lập tức đưa bàn tay nhỏ nhắn kéo lấy tay áo của hắn : “ Ta cũng phải đi theo , ai cho phép ngươi đi một mình chứ . Ta phải đảm bảo ngươi quay lại chiến đấu với Phong Tiếu Thiên , ta phải đảm bảo ngươi không chạy “

“ Đùng có ương bướng nữa , cô đi theo ta làm gì, cô có biết nơi đó rất nguy hiểm thế nào không , Lạc Nhật Sâm Lâm không phải là nơi một Hồn Tông như cô có thể đến. Thứ ta cần tìm ở ngay khu vực trung tâm của Lạc Nhật Sâm Lâm, nơi đó đừng nói là cô cho dù cả ta cũng không nắm chắc thậm chí nơi đó rất có thể tồn tại mười vạn năm hồn thú. Cô biết mười vạn năm hồn thú là khái niệm gì chứ , ở nhà đi “

Hỏa Vũ nghe hắn nói vậy bèn sửng sốt tuy nhiên cô vẫn ương bướng chống hai tay vào hông , ngực ưỡn ưỡn bộ ngực của mình, chu mỏ, làm cho người ta có cảm giác ba phần ương bướng , bảy phần dễ thương “ Vậy ngươi còn tới đó chịu chết làm gì “

“ Nam nhân có những việc không thể không làm . “ Nhớ tới Trúc Thanh khuôn mặt thê mỹ, Đường Miên Phong trong mắt hiện lên nhu tình cùng thương tiếc.

Nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng Hỏa Vũ không khỏi giật thót, khóe miệng hiện lên một vệt cay đắng, nhưng rất nhanh liền bị nàng ẩn giấu. Cực lực đè ép tình cảm của mình, Hỏa Vũ ra vẻ bình thản hỏi :

“ Vì nữ nhân sao , ngươi tiến đến Lạc Nhật Sâm Lâm vì một cô gái chắc cô gái đó tuyệt với lắm nhỉ , ngươi muốn đến đó làm gì có thể nói cho ta biết không ? “

Đường Miên Phong do dự một chút, sau đó đáp lời : “ Ta cần tìm Âm Dương Linh Thảo“

Hỏa Vũ nghe vậy không khỏi một hồi khiếp sợ, bật thốt lên : “ Âm Dương Linh Thảo , lại là thứ dược vật trong truyền thuyết ấy ư ? . “

Đường Miên Phong kinh ngặc : “ Cô cũng biết Âm Dương Linh Thảo ư ? “

Âm Dương Linh Thảo là một siêu cấp tiên dược cực kỳ hiếm hoi , đến cả nhân vật như Ngọc Tiểu Cường còn phải mất một ngày một đêm lục tung tát cả các điển tịch các loại sách cổ mới có thể tìm ra , Đường Miên Phong hoàn toàn không ngờ Hỏa Vũ có thể biết được loại linh thảo này .

Hỏa Vũ đảo hai mắt trắng dã, cho hắn một cái bạch nhãn :

“ Chúng ta Sí Hỏa học viện cuối cùng cũng là xuất phát từ Sí Hỏa Tông, đương nhiên phải cất giấu một chút điển tịch rồi , loại tiên dươc lấy âm dương đoạt tạo hóa này ta vừa vặn biết . “

Đường Miên Phong nghe vậy cũng cười xấu hổ gãi đầu gãi tai , trên đại lục này thực sự có nhiều việc hắn chưa hề biết , còn nhiều điều mà hắn cần học hỏi .

Hỏa Vũ tròng mắt xoay chuyển “ Như vậy ta càng phải đi theo ngươi , nơi đó quá nguy hiểm ngươi đi một mình ta không an tâm “

Đường Miên Phong ngăn cản nàng “ Không được, nơi đó rất nguy hiểm cô đi theo chỉ làm vướng chân vương tay ta “

Hỏa Vũ nghe hắn liền tục ngăn cản mình, cũng liền nổi giận “ Ta cũng không phải không có chân, ngươi không quản được ta , cho dù ta chết thì có làm sao dù sao ngươi đâu quan tâm đến ta , ngươi còn sẵn sàng nhường ta cho Phong Tiếu Thiên cơ mà , ta đâu là gì của ngươi “

Đường Miên Phong cực kỳ bất đắc dĩ , Hỏa Vũ không phải là nữ nhân của hắn , hắn không có quyền áp đặt hay điều khiển cô , nếu Tiểu Vũ cùng Ninh Dung Dung không phải là nữ nhân của hắn , không phải họ hiểu cho quyết định của hắn thì hai cô gái này chắc chắn sẽ giống Hỏa Vũ đòi đi theo cho bằng được .

Sau đó Đường Miên Phong cùng Hỏa Vũ cãi nhau một hồi, cuối cùng không ai để ý tới ai, nhưng lần này Đường Miên Phong cũng không có ngăn cản nàng đi theo , nếu còn tốn thời gian vì nàng chỉ sợ Chu Trúc Thanh gặp nguy hiểm , hơn nữa còn rất nhiều người đang đợi hắn trở về . Hai người sóng vai cũng nhau ra khỏi Thiên Đấu Thành.

Ra khỏi Thiên Đấu Thành, hai người Đường Miên Phong cùng Hỏa Vũ liền mở hết tốc lực , bọn họ đi qua ba cái thôn trấn, không biết bao nhiêu con đường , cuối cùng bằng tốc độ nhanh nhất tiến vào Lạc Nhật Sâm Lâm.

Phía trước là một khu rừng rậm lớn, từ bên ngoài nhìn lại Lạc Nhậ Sâm Lâm so sánh với Tinh Đấu Đại Sâm Lâm dường như cũng không lớn bằng, nhưng nó lại cho Đường Miên Phong cảm giác nguy hiểm vô cùng . Nếu cẩn thận quan sát cũng có thể phát hiện nếu như Tinh Đấu Đại Sâm Lâm thuộc loại rừng nhiệt đới thì Lạc Nhật Sâm Lâm lại là thiên đường thích hợp để cho cây cối cùng thực vật phương bắc sinh trưởng. Điều duy nhất hoàn toàn giống nhau, đó chính là trong rừng Lam Ngân Thảo mọc khắp nơi .

Đường Miên Phong cùng Hỏa Vũ liếc mắt nhìn nhau, gật gật đầu, cũng không dừng lại nửa bước, cả hai đi xuyên qua rừng tiến vào, theo đường nhỏ mà đi tới. Quãng đường này cũng không biết có bao nhiêu nguy hiểm đang đợi họ bất quá dù sao đi nữa Đường Miên Phong chắc chắn sẽ trở về , hắn chắc chắn sẽ không để Trúc Thanh chờ đợi quá lâu .

Team Đang Bí Ý Tưởng - TruyệnCv

Loading...

Xem tiếp: Chương 164 : Mới Đến Lạc Nhật Sâm Lâm

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đại Nịnh Thần

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 171


Hợp Đồng Tình Yêu Nguy Hiểm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Y Gia Truyền Kỳ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Giới

Số chương: 33



Thục Sơn Tiếu

Thể loại: Ngôn Tình, Võng Du

Số chương: 34