Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đôi Nhạn Quay Về Chương 35: Người Thầy Tốt

Chương trước: Chương 34: Quyến Rũ



“Không sao, hồi còn trẻ ta cũng hay ngủ dậy muộn.” Thái phu nhân không để bụng, quay sang bảo Hà Ngôn, Hà Ngữ dọn cơm sáng rồi lại nói với Phong Lưu: “Hôm nay con cũng ăn ở đây luôn chứ?”

Phong Lưu gật đầu.

Trên bàn ăn, thái phu nhân lại kể chuyện hồi bé Phong Lưu có tật ngủ nướng, gọi thế nào cũng không chịu dậy, có một lần, lão Quốc công bực quá, giữa ngày đông tháng giá kiền giội một chậu nước lạnh lên người hắn, có như vậy mới sửa được cái tật ưa ngủ nướng của hắn.

Thanh Hề nghe chuyện mà cười rũ rượi, bọn người hầu đứng bên cạnh cũng không nhịn được đưa tay lên che miệng cười. Hình tượng oai phong chói lọi của Phong Lưu bị đổ vỡ không ít, hoá ra hắn cũng chỉ là một người bình thường. Phong Lưu thất mẹ vui vẻ thì cũng không nói gì.

Thanh Hề đảo mắt, thì thầm vào tai thái phu nhân: “Hồii nhỏ Đình Trực ca ca có tè dầm không ạ?”

Thái phu nhân cười, gật dầu, thế rồi mẹ chồng nàng dâu lại nhìn nhau cười ngặt nghẽo.

Tràng cừoi này khiến Phong Lưu cảm thấy có chút không ổn, liền hỏi: “Mẹ và Thanh Hề nói xấu gì con thế?”

Thanh Hề vội lắc đầu với thái phu nhân.

Chuyện hổi nhỏ chỉ nói đến đây rồi thôi.

Ba người vui vẻ ăn sáng. Tâm trạng thái ohu nhân rất tốt, bà ăn nhiều hơn mọi ngày nửa bát cơm, khiến Thanh Hề cảm thấy rất vui.

Ăn xong, Thanh Hề ở lại chơi bài cùng thái phu nhân, hai người chơi còn lại là Viên ma ma và Hà Ngữ, Hà Ngôn thi thay thái phu nhân xem bài, tính điểm.

Hôm nay, số Thanh Hề rất son, đại sát tứ phương. Đang chơi vui vẻ thì ngừoi hầu ở Tứ Tinh Cư là Bảo Châu đến, nói Phong Lưu cho mời Thanh Hề.

“Quốc công gia có nói tìm ta vì việc gì không?” Thanh Hề luyến tiếc vận may, hỏi.

“Chị Cần Thư dặn nô tì đi mời phu nhân, không nói là vì việc gì.” Bảo Châu trả lời rành mạch.

Thấy Thanh Hề có ý dùng dằng, thái phu nhân liền lên tiếng: “Nếu đã tìm con ắt là có việc, nhân lúc tiền của ta vẫn chưa chạy hết vào túi con, con mau đi đi, không thấy mặt Hà Ngữ tái mét cả rồi kia à?”

Thanh Hề cười ngượng ngùng, nói: “Vâng, mẹ đã nói thế thì con sẽ bỏ hết số tiền thắng bài hôm nay ra khao mọi người, bảo nhà bếp làm một bàn tiệc nhỏ, mửo một vò rượu ngon, mời hai con hát..” Vừa nói nàng vừa nhìn số tiền mới thắng được, mắt sáng như sao.

Dáng vẻ thèm muốn của nàng khiến thái phu nhân không nhịn được cười. “Đúng là chuyện tốt. Được, nhờ phúc của phu nhân các người, chúng ta ăn tiệc một bữa.”

Đùa đủ rồi, Lâm Lang hầu hạ Thanh Hề mặc áo rét, đội mũ. Nghe nói trời đã đổ tuyết, thái phu nhân liền dặn người hầu hầu hạ cho tốt, chớ để đường trơn khiến Thanh Hề bị ngã, sau đó lại nói với nàng: “Bữa trưa nay con ăn ở Tứ Tịnh Cư đi, con vốn sợ lạnh, trời lại đang có tuyết, đừng đi lại nhiều, buổi tối cũng nghỉ ở đó đi.”

Có thể là người nói vô tình người nghe hữu ý, cũng có thể là hai bên đều có tâm, Thanh Hề nghe xong lời của thái phu nhân thì xấu hổ đỏ bừng mặt.

Một đoàn người kéo nhau đến Tứ Tịnh Cư. Thanh Hề bước vào thư phòng, cảm thấy khác hẳn so với ngày hôm qua. Hôm nay, sàn nhà rất ấm áp, trong phòng còn có hai lò than, tuy là than không mùi nhưng Phong Lưu vẫn sai người xông hương, loại hương hoa mai mà Thanh Hề thích nhất.

Hương này được điều chế từ cam tùng, linh lăng, gỗ đàn hương, hồi hương, đinh hương và long não theo sự cao quý, cho thấy hắn là con nhà danh gia vọng tộc, cộng thêm khí chất lạnh lùng, khiến người ta nhìn thấy phải tâm thần chao đảo.

Thanh Hề lặng lẽ cởi áo khoác, lộ ra bộ xiêm y màu vàng nhạt, đang định cởi giầy ngồi đối diện với Phong Lưu thì lại bị hắn kéo tay, thành ra ngồi lên lòng hắn. Nhưng vì tư thế này vừa ấm áp lại có chỗ dựa thoải mái nên Thanh Hề cũng không phản đối.

Phong Lưu giở sổ sách ra, kiên nhẫn tỉ mỉ dạy Thanh Hề thế nào là thu, thế nào là chi, cách phát hiện sổ sách có bị sai lệch gian dối hay không. Thanh Hề vốn không đủ kiên nhẫn với mấy loại sổ sách chi chít số má nhưng nhờ có Phong Lưu tỉ mỉ chỉ bảo mà dần dà nàng cũng hiểu, không lâu sau đã có thể tự xem sổ sách.

“Nếu nàng muốn hiểu rõ tất cả thì phải có hiểu biết cơ bản về các cửa hàng của mình. ví dụ cửa hàng gạo này, nàng phải biết giá gạo hiện giờ như thế nào, còn phải biết gạo nhập về từ nguồn nào. Tình hình nguồn gạo mấy năm nay ra sao, chỗ khác thu hoạch thế nào. Có như vậy nàng mới biết được chưởng quầy có gian dối hay không. Đừng thấy sổ sách mấy năm trước ghi rõ rành mạch mà chủ quan, người có chút ít kinh nghiệm chỉ cần nhìn sơ qua là phát hiện có lỗi.”

Thanh Hề không hiểu, chỉ biết tròn mắt bối rối nhìn Phong Lưu.

Phong Lưu lại lấy một cuốn sổ khác ra, chính là sổ sách mấy năm trước của một cửa hàng hồi môn của Thanh Hề, xem ra hắn đã chuẩn bị sẵn rồi.

Phong Lưu chỉ vào một khoản chi mua gạo, nói: “Nàng xem giá gạo ở đây, viết là hai lượng ba một thạch (1) gạo, nhưng nàng cần biết rằng bình thường một thạch gạo thì chỉ có giá hai lượng thôi, chưa hết, năm đó cửa hàng nhập gạo từ Vũ Thành, Vũ Thành bội thu, giá gạo sao có thể tăng lên hai lượng ba một thạch được? Chỉ có kẻ ngốc như nàng mới không nhìn ra sự khuất tất.”

1. Đơn vị đo lường cũ. 1 thạch = 10 đấu = 100 lít.

Thanh Hề ngẩn ngơ nhìn sổ sách. Phong Lưu sai Cần Thư dọn cơm trưa, quay lại nhìn thấy bộ dạng ngây ngốc của Thang Hề thì biết nàng vẫn chưa hết bàng hoàng.

Bữa trưa là một bát canh, bốn món mặn và bốn món rau. Lâm Lang hầu hạ Thanh Hề rửa tay rồi đứng bên cạnh chuẩn bị gắp thức ăn cho nàng, không ngờ Phong Lưu lại bảo nó lui xuống.

Thanh Hề là động vật ăn thịt điển hình, cầm đũa chỉ chăm chăm gắp thịt dê. Đang ăn thì thấy Phong Lưu gắp cho nàng rau cải.

Thanh Hề giả bộ không nhìn thấy rau cải, tiếp tục tấn công đĩa thịt dê. Sáng sớm đã phải mệt nhọc, sau đó lại xem sổ sách một lúc lâu, nàng đói đến mức da bụng dính chặt vào da lưng rồi. Chỉ tiếc là đũa của nàng chưa đụng được tới đĩa thịt dê thì đã bị đũa của Phong Lưu cản lại.

“Sao nàng không ăn rau? Thịt cũng phải ăn mà rau cũng phải ăn. Chẳng trách tì vị của nàng không khoẻ, ta thấy đều tại thói quen ăn uống không tốt mà ra.”

Thanh Hề mắng thầm trong bụng. Ngài nào đã nếm thử những tháng ngày không có thịt. Nhớ lại kiếp trước gặp nạn, nhìn thấy con chuột cũng ứa nước miếng, thế nên khi sống lại đướng nhiên nàng phải yêu thịt hơn rau rồi.

Nghĩ rồi, Thanh Hề hậm hực rai nhau cải.

Loading...

Xem tiếp: Chương 36: Chiều Chuộng

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Dụ Hoặc

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 43


Chú bé rắc rối

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 12


Đan Vũ Càn Khôn

Thể loại: Di Năng

Số chương: 1829


Khinh Thủy Dao

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 26


Đừng Kiêu Ngạo Như Vậy

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 66