321 - Mười vạn! Mười vạn lần thứ nhất! Lần thứ hai. . . Còn có người ra giá cao hơn hay không? Có người nói ngọn núi số một trăm hai mươi ba có cất giữ hơn ngàn tấn vàng! Nói cách khác chỉ cần mua ngọn núi số một trăm hai mươi ba, ngài có thể thu được ngàn tấn vàng! Còn có người ra giá cao hơn hay không? Mười vạn lần thứ ba, thành giao!Một người trung niên mặc trang phục quan văn gõ mạnh chiêng đồng cao giọng hô:- Chúc mừng quý khách số năm thu được quyền sở hữu ngọn núi số một trăm hai mươi ba!Một tên mập mạp vẻ mặt đắc ý, mặt to bè như một con heo đi theo người hầu vào hậu trường, bên dưới là mấy trăm quyền quý phú hào vẻ mặt kích động đỏ bừng, lập tức nhảy dựng lên quát quan văn đứng trên đài:- Ngươi đấu giá nhanh một chút cho ta! Ta không có nhiều thời gian chờ đợi như vậy!Cái quan văn kia căn bản không để ý tới những quyền quý phú hào phía dưới kêu gào, tùy ý lau mồ hôi, uống một chút trà, thở một hơi mới thanh giọng nói:- Tiếp theo là bán đấu giá ngọn núi số một trăm hai mươi bốn, ngọn núi một trăm hai mươi bốn này ở.
322 - Nghe nói thủ hạ Khang Tư có một chi bộ đội mật thám tố chất rất cao, cho nên phái người giám thị Khang Tư chú ý một chút, đừng dò hỏi cơ mật gì, chỉ chú ý Khang Tư có đổi ý chuyện gì hay không là được.
323 - Bên chúng ta thương vong bao nhiêu?Khang Tư rất tự nhiên coi quân Tây Nam trở thành người một nhà, mà thái độ người một nhà của Khang Tư cũng để cho quan thị tòng cũng vô thức lấy thái độ người một nhà đối đãi Khang Tư:- Đại nhân, bên chúng ta thương vong hơn hai ngàn bốn trăm người, trong đó năm mươi lăm Thập phu trưởng, mười ba Bách phu trưởng.
324 Khác với các tinh nhuệ thảo nguyên đối mặt với trận trường thương, bọn họ lại thúc ngựa nhảy lên, trực tiếp nhào vào trận trường thương, hàng đầu tiên tự nhiên bị trường thương và đao binh giết chết, nhưng quân thảo nguyên liên tiếp nhảy lên như vậy, luôn luôn xuất hiện quân thảo nguyên bình yên rơi vào trong trận trường thương, những quân thảo nguyên này phối hợp với bên ngoài công kích, không tới một hồi liền hủy mất trận trường thương.
325 Khoảng cách hai bên ngày càng gần, theo cự ly tiếp xúc, bắt đầu từ phía trước, một loạt hàng cung tên thu lại, một loạt thành mã đao trường thương… các loại binh khí kỵ chiến nâng lên.
326 Trường thương binh nghiêm trận chờ đợi, nghênh đón kỵ binh thảo nguyên phóng vùn vụt tới trước, hàng quân thảo nguyên thứ nhất nháy mắt bị trường thương xuyên thấu, chỉ là những quân thảo nguyên này đều mặc kệ sống chết, căn bản không lưu ý trường thương trước mắt, khom lưng cúi đầu độc ác kéo ngựa xông tới như điên, cho nên tuy loạt kỵ binh hàng đầu toàn bộ bị đâm chết, nhưng cũng không có người nào vì hàng trường thương mà dừng thế ngựa xông lên, vẫn còn một bộ phận trường thương binh bị đánh bay.
327 Khang Tư không so đo nghi ngờ trong giọng nói Tương Văn, cười nói:- Tuy rằng đây cũng là một phương pháp nhưng thế nào cũng phải để ác ma ăn luôn thuốc.
328 Chậm một bước sẽ mất một hành tỉnh. Loại chuyện một bước lên trời một bước xuống vực này, Tứ hoàng tử đương nhiên phải đi trước một bước. Cho nên đối với chuyện Khang Tư nghỉ ngơi hồi phục một tháng, Tứ hoàng tử căn bản đương nhiên làm như không nghe chuẩn bị tự làm việc của mình.
329 Quân Tây Nam đi theo đợi lệnh nhìn quân Khang Tư bắt đầu hành động, tuy rằng lòng nóng như lửa đốt. Nhưng bọn họ không biết độ rộng của ôn dịch, căn bản đừng nghĩ đi theo đào đường ngầm, chỉ có thể trơ mắt nhìn quân Khang Tư đào mấy chục đường ngầm.
330 Liên minh Thống nhất bởi vì có Khang Tư mạnh mẽ, hơn nữa mấy lần xuất binh đều hấp thu đạo tặc vào quân đội, khiến cho trị an Liên minh Thống nhất tốt đến ngay cả thời kỳ đế quốc thịnh vượng trước kia cũng không bằng được.
331 - Chủ thượng! Lúc trước thuộc hạ được mật vệ ẩn náu chỉ dẫn rốt cuộc tìm được công trường của mật giáo. Đồng thời cũng biết được sào huyệt của mật giáo.
332 Khi bọn họ nghe thấy thuộc hạ Tây Nam của Khang Tư kính dâng mười vạn tinh nhuệ, mỗi người vẻ mặt cực khó coi. Bởi vì bọn họ biết các thế lực đều phải cống hiến một đội quân cho Liên minh, hơn nữa còn phải phụ trách hậu cần và nhân viên bổ sung cho đội quân này.
333 Theo đám kỵ binh giáp đen càng ngày càng gần mọi người mới phát hiện số người đối phương không ngờ như nối tới chân trời. Tuy rằng không nhìn kỹ càng tỉ mỉ số người nhưng khẳng định nhiều hơn vài lần hai vạn quân mình!Phó chỉ huy rõ ràng có chút chần chờ.
334 Mà tiếp theo binh lính liên minh cũng không cần trưởng quan ra lệnh, tự động dừng hành động bắn tên ném lao vô dụng, chuyên tâm ném thùng dầu hỏa. Đám quân Liên minh ném thùng dầu quá náo nhiệt mà phản ứng đám kỵ binh giáp đen đối diện lại cực kỳ cổ quái.
335 Khi còn cách Thánh địa chỉ khoảng mười dặm đường, kỵ binh thám báo cùng mật vệ canh gác bốn phía chặt chẽ như nêm. Tất cả tình báo đều cho thấy Thánh địa không phát hiện ra đội quân mình.
336 Tuy nhiên sau khi bái kiến Áo Kha Nhĩ, câu nói đầu tiên của hắn khiến Liệt Văn choáng váng. Bởi vì không ngờ Áo Kha Nhĩ vẻ mặt tươi cười nói:- Liệt Văn.
337 Dù sao Liệt Văn không tin Áo Kha Nhĩ thật sự ngu ngốc đến mức chuẩn bị đánh khắp thiên hạ, người có lợi hại đến đâu đánh với toàn thiên hạ đều là chuyện muốn chết.
338 Đến khi Khang Tư bước lên những bậc thang tiến lên tháp kim loại, đám người Tương Văn mới tỉnh lại, lập tức lao lên, giành đi lên bậc thang ngay trước Khang Tư.
339 Tương Văn đầu tiên là nói thầm một câu quả trứng kia thật không có trách nhiệm, vứt xuống bán đảo Phi Ba nhiều thành viên mật giáo như vậy rồi bỏ mặc đi tự hủy, nói cái gì năng lượng không đủ, không đủ sao không đợi cho đủ, sau khi hoàn toàn tiêu diệt tất cả thành viên mật giáo rồi mới tự hủy không được sao?Kỳ thực nói ra để thấy quả trứng lớn cũng chỉ là không muốn chủ thượng bắt nó rồi khống chế, cho nên vừa có được cơ hội liền tự hủy, thật sự là một chút thời gian cũng không dám chậm trễ.
340 Sĩ quan tộc nhân của Áo Kha Nhĩ trực tiếp ra lệnh cho binh lính bắt đầu tấn công, nhìn thấy mọi người trợn mắt nhìn nhau bất động, thật sự lửa giận xung thiên, giơ roi da lên vừa chửi tục vừa vụt xuống.