241 Mục Tuyết thật sự bị hàng đống sự kiện quỷ dị dọa hỏng, vì thế không tiếc buông bỏ sự nghiệp mà người nhà lấy đó làm kiêu ngạo, thậm chí còn tìm người bạn làm bồ nhí mượn tiền, để bản thân có thể tiếp tục lưu lại thành phố này.
242 Lưu Anh Nam là một cô nhi, lại là học sinh kém, ở trường thường xuyên bị bạn học kỳ thị mà ra tay đánh lộn, tương tự cũng bị không ít giáo viên vô lương tâm vũ nhục và dè bỉu, cho nên hắn không hề có bao nhiêu hảo cảm với trường học.
243 Mục Tuyết lại đứng ở cửa một hồi, rất nhiều học sinh đều phát hiện ra cô, càng lúc càng chăm chỉ. Mục Tuyết lúc này mới vui mừng bật cười, kéo Lưu Anh Nam đi sang một bên nói: - Xin lỗi tiên sinh, bây giờ vẫn là thời gian lên lớp, chức trách vẫn còn bên người.
244 Ăn cơm xong trời cũng dần tối xuống. Mục Tuyết kéo Lưu Anh Nam đứng ở một góc trường học, bên ngoài nhà vệ sinh công cộng. Cô run rẩy nói: - Lưu tiên sinh, anh kiên nhẫn chờ một lát, biết đâu lát nữa có thể nhìn thấy.
245 Sau khi thành công phá giải sự kiện bóng quỷ nhà vệ sinh, tinh thần của Mục Tuyết rõ ràng chuyển biến tốt hơn, biết là bởi vì sẽ không còn gì đáng sợ nữa, hơn nữa còn là học sinh trong trường.
246 Lưu Anh Nam còn tưởng rằng mình và Mục Tuyết hoàn toàn là người của hai thế giới, không có bất kỳ tiếng nói chung nào, ai dè vừa vào phòng thì lập tức tìm thấy đam mê chung! Lưu Anh Nam không chút khách sáo vươn tay lấy quyển Cô giáo Bạch Khiết từ trên giá sách xuống.
247 Trong lòng Lưu Anh Nam cảm khái vô hạn, rất muốn nhờ Mục Tuyết ra mấy đề cho hắn làm thử, sau đó giảng giải lại cho hắn, để hắn ôn lại đời học sinh một lần.
248 Ngay khi Lưu Anh Nam tìm bóng dáng hồn ma khắp nơi thì Mục Tuyết bỗng phát ra một tiếng thét xé gan xé phổi, hệt như nhìn thấy chuyện đáng sợ nhất trên thế gian vậy.
249 Con Quỷ Treo Cổ này được Lưu Anh Nam ôm xuống liền khóc một mạch không nghỉ, mặc cho nhà tư vấn tâm lý cho quỷ với kinh nghiệm phong phú lâu năm như Lưu Anh Nam khuyên giải bằng mọi cách, bày sự thật với nó, nói lý, nói quá khứ, nhìn tương lai, thậm chí quyết định tự mình dẫn nó qua cầu Nại Hà, cho rau thơm vào trong Mạnh Bà Thang nhưng vẫn không ngăn được cơn gào khóc của nó.
250 Không biết từ khi nào, mọi người coi ‘báo ứng’ thành một lời nguyền vào lúc không thể làm gì nổi. Đặc biệt là lúc dân đen bị người có quyền có thế ức hiếp, dân đen không thể làm được trò trống gì, chỉ có thể dựa vào thần quỷ trời xanh trong tối tăm, thông thường đều sẽ nói: - Cứ để hắn ta đắc ý đi, sớm muộn sẽ gặp báo ứng! Thực ra nhân quả báo ứng thật sự tồn tại, anh giai Thiên Đạo cũng là lãnh đạo thích tuân theo ý dân nhất.
251 Nghe xong lời của Lâm Vĩnh Thái, Lưu Anh Nam hoàn toàn không biết nói gì. Mà Mục Tuyết đã sớm từ sợ hãi chuyển sang thông cảm, bây giờ lại từ thông cảm biến thành bực mình.
252 Tri thức trong sách vở tuy cứng nhắc, đại đa số là học vì đối phó thi thố, nhưng vẫn có một phần có tác dụng, tương lai trong cuộc sống công việc biết đâu sẽ dùng tới.
253 Bên hông đàn ông có một vật, lúc dùng thì hướng lên, lúc không dùng thì oặt xuống, nhất định phải cắm vào mới dùng được… Mọc ở bên hông, có da (vỏ) lại có lông, dài 5,6 tấc, chứa con cháu bên trong… Kiểu câu đố này không thể nói nội tâm Lưu Anh Nam đáng khinh, quan trọng là tính dẫn dắt quá mạnh, bất cứ một người bình thường nào đều sẽ liên tưởng đến cậu nhỏ.
254 Lâm Vĩnh Thái đã đi, cứ thế biến mất giữa trời đất, nhưng lưu lại rất nhiều điều đáng suy ngẫm. Ít nhất Mục Tuyết đã bắt đầu suy ngẫm, thực ra lòng đam mê dạy dỗ học sinh và dạy chúng tri thức trong sách cũng quan trọng như nhau.
255 Người vào lúc ngỡ ngàng dễ suy nghĩ lung tung nhất, ví dụ như ngày hôm trước lãnh đạo nói cho bạn biết, ngày mai đến phòng làm việc một chuyến. Trong ngày này bạn sẽ nghĩ ngợi lung tung, lãnh đạo gọi bạn rốt cuộc có việc gì, là khai trừ hay tăng lương.
256 Hồng Hà nghiến răng nghiến lợi chọi mắt với Lưu Anh Nam. Sự dịu dàng như nước ban nãy toàn bộ không thấy đâu, chỉ có tia lửa đang lập lòe, Lưu Anh Nam cũng không nhượng bộ, đối chọi với cô.
257 Lưu Anh Nam thật sự không ngờ Hồng Hà có thể đáp ứng. Hắn chỉ muốn thử rèn luyện trình độ và thủ đoạn đối phó phụ nữ của mình, thậm chí bất chấp nguy hiểm Hồng Hà sẽ trở mặt.
258 Lưu Anh Nam đi theo Hồng Hà, đi nương theo làn âm thanh cực lớn. Âm thanh rung trời chuyển đất đáng sợ ấy thoạt nghe giống như trở về thời thượng cổ, viễn cổ tiên dân đang tập trung cúng bái thần linh.
259 Vị Trương công tử áo đen kia hệt như tướng quân dũng mãnh, đi lại lăng xăng trong bầy người, lúc thì xung phong đi đầu, dũng mãnh không thể đỡ, đập xe nước A như chém rau thái dưa, lúc thì dẫn đội cùng nhau xung phong, phối hợp ăn ý.
260 Lưu Anh Nam từng gặp rất nhiều đời hai, có người thích chơi xe, có người thích chơi thuốc, có người thích âm nhạc, có người thích chơi gái. Nhưng đời hai thích chơi quỷ như Trương công tử vẫn là gặp lần đầu tiên.
Thể loại: Dị Năng, Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Khoa Huyễn
Số chương: 50
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng
Số chương: 50
Thể loại: Dị Giới, Xuyên Không, Huyền Huyễn, Dị Năng
Số chương: 50