21 Khi Tiểu Bạch từ từ mở to mắt, t
oàn thân lung lay mát mẻ, quanh thân các nơi đau đớn chịu thương, vết rách cũng chầm chậm dịu lại.
Tiểu Bạch chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, trước mắt là màn trong suốt bị gió thổi nhẹ nhàng đong đưa phiêu đãng, mình trước đó chẳng lẽ là ngồi ngủ sao? Mà lại không ngã nữa.
22 Từ ngày ấy sau, ba người trong tiểu trúc ốc lại khôi phục cuộc sống thông thường.
Vết thương trên lưng Mộ Dung Lâm Phong thoạt nhìn tuy rằng nghiêm trọng, nhưng bởi vì bản thân hắn chính là một dược sư độc nhất vô nhị, hơn nữa thể trạng thân mình cũng thực cường tráng, tuy rằng chỉ nhìn bề ngoài thư sinh tinh tế ngày thường là tuyệt đối đoán không ra, dưới y phục, cơ thể đầy đặn ẩn ẩn tràn ngập sức mạnh, chỉ là bình thường không hiện ra mà thôi, cho nên vết thương không cần mười ngày thì đã tốt rồi.
23 Ở phía sau núi cách trúc ốc không xa, có một suối nước nóng nhiều đống đá thưa thớt vây quanh, rộng chừng ba mươi thước vuông, từ nơi nào đó trên đỉnh núi chảy xuống.
24 Từ khi Mộ Dung Lâm Phong mang Tiểu Bạch đi ngâm ôn tuyền về, Trúc Tử vẫn phát giác chủ nhân nhà mình làm việc luôn không yên lòng, Tiểu Bạch vui vẻ ngồi bên bàn ăn cơm, nhưng chủ nhân lại vẫn không nhúc nhích đang cầm chén cơm nóng hôi hổi, nhìn đôi môi Tiểu Bạch không ngừng cao thấp chuyển động — khi ngẩn người nghỉ trưa uống trà, lại nhìn Tiểu Bạch bình yên ngủ trên chiếc giường trong viện Trúc Tử làm cho, đôi môi nho nhỏ khép mở, áo hơi hơi mở ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, ở giường thay đổi thân mình, vạt áo tơ lụa rơi xuống, lộ ra đôi chân trắng nõn dị thường thon dài, ngón chân mượt mà cũng hơi hơi cong lên.
25 Ngày hôm sau, thời tiết vẫn sáng sủa, ánh mặt trời xinh đẹp chiếu trên cao, gần vào thu, thường hay có từng trận gió thu mát mẻ thổi tới, là một ngày thật tốt để ra ngoài.
26 Ba người vốn chuẩn bị muốn rời khỏi, nghe nói như thế, Mộ Dung Lâm Phong cùng Trúc Tử đều có hơi ngây người, không thể tưởng được đối phương gọi họ lại, cũng có ý kết bạn.
27 Mộ Dung Lâm Phong nắm tay Tiểu Bạch, cùng tiểu thư đối diện cách hai thước xa đi song song, mà Trúc Tử cầm vải vóc cùng Thanh Y tỳ nữ ở phía sau đi theo.
28 Đợi tiểu nhị rời đi, Mộ Dung Lâm Phong giống như đột nhiên giống nhớ tới cái gì đó, đem tầm mắt vẫn đặt trên người Tiểu Bạch chuyển tới tiểu thư đối diện.
29 Sau khi Tiểu Bạch lâm vào hôn mê, sắc mặt Mộ Dung Lâm Phong vẫn luôn lạnh lùng mà khó với thân cận, từ thất kinh ban đầu chậm rãi bình tĩnh trở lại, biết Tiểu Bạch là bởi vì năng lực ngự phong phản phệ, đầu tiên chỉ có thể dùng nội lực của hắn điều tức áp chế xuống.
30 Sau khi Mộ Dung Lâm Phong vội vàng phân phó Trúc Tử vẫn đứng ở một bên không nói chuyện, hảo hảo chăm sóc Tiểu Bạch xong, liền vội vàng theo Thượng Quan Vân Nhi đi ra ngoài.
31 Mộ Dung Lâm Phong vẻ mặt trầm tư ngồi trên mộc kiệu quay về Yến Thanh tửu lâu, cáo từ Thượng Quan Minh Trung (chính là ông nội làm thái y đã về hưu của Thượng Quan Vân Nhi), cùng Thượng Quan Vân Nhi lưu luyến không rời uyển chuyển mời hắn ở lại dùng cơm, Mộ Dung Lâm Phong chỉ có thể xin lỗi, nói rằng đồ nhi của mình còn ở trong tửu lâu, cần hắn trở về chăm sóc.
32 Mà khi bên Mộ Dung Lâm Phong rốt cục biết Tiểu Bạch mất tích, Tiểu Bạch đã một mình ở giữa phố buôn bán phồn hoa náo nhiệt, một mình ngơ ngác ngây ngốc đứng nửa canh giờ, khuôn mặt cũng bị ánh nắng nóng cháy chiếu đến hồng hồng, mà trong óc Tiểu Bạch tất cả đều là sư phụ của mình, đối với chuyện chung quanh hoàn toàn không có cảm giác.
33 Bóng đêm chậm rãi tiến đến, ánh nến chung quanh lục tục sáng lên, người vào quán ăn vặt càng đến càng nhiều, đúng là thời khắc buôn bán đắt nhất, bởi vì quán này chỉ có buổi tối mới có thể mở cửa việc buôn bán, chẳng những món ăn không mắc, hơn nữa hương vị cũng rất ngon, cho nên vừa đến buổi tối khách mới khách quen gì cũng nhất nhất đi vào ngồi xuống, chung quanh tiểu *** đều có khách ngồi đầy.
34 Bụng Tiểu Bạch chậm rãi kêu kêu, rồi lại không kêu nữa, Tiểu Bạch chậm rãi từng bước nhỏ từng bước nhỏ càng chạy càng chậm, cuối cùng hoàn toàn ngừng lại.
35 Mưa tích tí tách rơi xuống, rơi mãi đã sắp đầy vũng nước như một cái ao nhỏ xíu, tạo ra từng vòng tròn gợn sóng cùng bọt nước. Rất xa nhìn lại cả thế gian thật giống như cách một tầng lại một tầng lụa trắng, cảnh vật trước mắt đều là mơ hồ không rõ, trên đường không còn người đi lại, từ ánh sáng từ nhiều cửa sổ mà nhìn, du khách đi đêm đều đã về đến nhà, cả nhà ngồi ngay ngắn ăn thức ăn mộc mạc lại nóng hầm hập, cùng người nhà vui cười, hoàn toàn không bị cơn mưa tầm tã bên ngoài ảnh hưởng.
36 Mộ Dung Lâm Phong thật cẩn thận, rất nhanh dùng khăn bố lau khô bọt nước trên thân thể trần trụi của Tiểu Bạch, sau đó nhẹ nhàng đặt lên giường, dùng chăn bông mềm mại bọc kín, hắn cũng tùy ý khoác một chiếc ngoại bào.
37 –“Không phải, không phải, ta không phải. . . . . . ”
Trong khách phòng vốn tĩnh lặng, đột nhiên vang lên một tiếng quát tháo thống khổ thê lương.
Mộ Dung Lâm Phong vốn là người ngủ không sâu, bị thanh âm thê thảm tuyệt vọng của Tiểu Bạch làm sợ tới mức lập tức lắc tỉnh Tiểu Bạch đang trong cơn ác mộng.
38 Thượng Quan Vân Nhi không biết từ nơi nào, nghe nói đồ đệ của Mộ Dung Lâm Phong mất tích, sáng sớm hôm sau lập tức dẫn theo mười mấy người hầu đi vào Yến Thanh tửu lâu, lúc tới rồi, nghe được người hầu của Mộ Dung Lâm Phong nói, Tiểu Bạch đã trở lại, hiện tại đang ở bên Mộ Dung Lâm Phong, ngủ trong khách phòng còn chưa đi ra.
39 Tiểu Bạch nói câu “Cám ơn” với Thượng Quan Vân Nhi xong, cũng nhanh cầm lấy bánh quẩy đặt vào cháo gà nấm hương, học dáng vẻ Thượng Quan Vân Nhi chấm chấm, liền nhắm thẳng miệng mình nhét vào, từng ngụm từng ngụm mà ăn, Tiểu Bạch tới bây giờ chưa ăn qua món nào ngon như vậy, sau khi vội vàng ăn mấy miếng to xong, rất là thỏa mãn khẽ thở dài một tiếng.
40 Thượng Quan Vân Nhi nhìn thấy Mộ Dung Lâm Phong đột nhiên không nói, cũng không biết suy nghĩ cái gì, liền nhẹ nhàng gọi: “Mộ Dung Đại ca, ngươi làm sao vậy?”
Mộ Dung Lâm Phong nghe được Thượng Quan Vân Nhi kêu mình, liền lập tức phục hồi tinh thần lại nói: “Ân, không có gì, lại đột nhiên nghĩ đến chút việc.