Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đến Phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Quyển 4 - Chương 15: Ngoại Truyện: Nguy Cơ Lớn Nhất Của Khai Phong Phủ (1)

Chương trước: Q.4 - Chương 14: Một Đêm Năm Người Tìm Hỏi Chuyện



Tháng Hai, ngoài kia những dãy núi trập trùng, màu xanh được phủ lên ngút mắt, dưới ánh nắng lấp lánh hai bên bờ sông hoa rơi lất phất.

Lập Xuân đã qua, băng tuyết cũng tan, núi non khoác áo mới, cỏ mọc oanh chao. Trong thành Biện Lương, ý xuân dạt dào, vạn vật sinh sôi.

Nhưng trong Khai Phong phủ nha, lại là cảnh băng tuyết trắng xóa, gió lạnh vi vút, một mảnh sầu bi ảm đạm. Không vì điều gì khác, chính là ba ngày trước, đương triều thái tử nước Cao Li và đệ nhất công chúa tới thăm hỏi, Thánh thượng tuyên Bao đại nhân chưởng quản Khai Phong phủ nhập cung hầu giá, tiện đường còn mang theo cả Công Tôn tiên sinh, chủ tịch hội sư gia, Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ cùng tứ đại hiệu úy. Lần này đi liền chẳng có tung tích gì, nếu không phải ba ngày trước người tới tuyên chỉ là Trần Lâm công công rất quen thuộc với mọi người, thì e rằng trên dưới Khai Phong phủ thật sự hoài nghi liệu có phải Bao đại nhân bị người ta bắt cóc không nữa.

Mấy vị chủ nhân nắm quyền của Khai Phong phủ đều đi, trong phủ nha những công vụ lớn nhỏ thường nhật, như sắp xếp các đội tuần phố, huấn luyện, dạy dỗ, bắt bớ tội phạm, thanh toán sổ sách, mua rau, chuẩn bị cơm nước, tưới hoa, nhổ cỏ, hòa giải mâu thuẫn nội bộ v.v… hàng loạt những việc cần phải giải quyết xử lý nhịp nhàng, đều đổ hết lên đầu Kim Kiền, Tòng hiệu úy lục phẩm, người có chức quan cao nhất trong Khai Phong phủ lúc này.

Sau buổi trưa, chúng nha dịch đứng xếp hàng trên giáo trường, chờ Kim hiệu úy đến phân ban đi tuần phố, nhưng trái chờ, phải đợi lại chẳng thấy bóng dáng Kim Kiền đâu, chúng nhân không khỏi xì xào bàn tán.

“Huynh đệ, huynh nói xem sao đến giờ mà Kim hiệu úy còn chưa tới?”

“Ôi trời, đừng nói nữa, tôi vừa mới thấy lúc ăn cơm Kim hiệu úy thiếu chút nữa thì ngủ gục, đầu gần như vục vào bát cơm.”

“Ai ai, không nhìn thấy sao, sắc mặt Kim hiệu úy mấy hôm nay, giống Công Tôn tiên sinh quá cơ, trắng tới nỗi nửa đêm mà vô ý bắt gặp thực có thể dọa chết người sống.”

“Huynh nói xem sắc mặt Kim hiệu úy có thể không khó coi được sao? Huynh nghĩ đi, ngoại trừ việc không cần phải phê duyệt công văn, tất cả những chuyện lớn nhỏ cô dì tỉ muội chi chi chành chành của Khai Phong phủ này đều phải tới xin chỉ thị của Kim hiệu úy để đi xử lý. Những việc sinh hoạt ngày thường này đều là Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân, bốn vị hiệu úy đại nhân, sáu người họ chia nhau giải quyết, hiện tại đều do Kim hiệu úy gánh vác, có thể không mệt chết người sao?”

“Mặc dù bình thường Kim hiệu úy luôn giở mánh khóe để làm biếng, nhưng cứ xem biểu hiện ba ngày nay đi, thật sự là quá tốt, chẳng trách người ta có thể được lên làm Tòng hiệu úy lục phẩm.”

“Có điều tôi nom thân thể nhỏ bé của Kim hiệu úy, cứ tiếp tục lao lực như vậy, chắc không chống đỡ được mấy ngày nữa đâu.”

“Huynh nói coi Hoàng thượng cũng thật là, Thái tử nước Cao Li còn có Công chúa đến thì cứ đến, can cớ gì lại muốn đại nhân của chúng ta đi hầu giá; mà để đại nhân đi thì thôi bỏ qua không tính, sao ngay cả Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân, còn cả bốn vị hiệu úy đại nhân cũng bị tuyên vào…”

“Ai mà không biết chứ?! Khai Phong phủ chúng ta vốn nhân thủ không đủ…”

“Đúng thế, đúng thế…”

Trong lúc mọi người đang oán thán không thôi, thì một bóng dáng gầy nhỏ loạng choạng tiến vào giáo trường, sắc mặt trắng bệch, ấn đường hơi xanh, hai con mắt nhỏ dài trũng sâu, quầng mắt đen sì, chúng nhân tinh thần rung lên, chấn chỉnh lại đội ngũ.

“Kim hiệu úy!”, chúng nha dịch đều sôi nổi hướng Kim Kiền chào hỏi, hận không thể đem tinh thần hăng hái của mình chia sẻ cho Kim Kiền.

“Chư vị huynh đệ, xin chào…”, Kim Kiền đứng trước mặt chúng nhân, nâng mí mắt lên nhìn, uể oải nói, “Nếu các huynh đệ đều đã chuẩn bị xong rồi, thì chúng ta xuất phủ tuần phố thôi. Chín đội bên này đi tuần phía bắc thành, chín đội bên kia đi tuần phía nam thành.”

“Xin nghe Kim hiệu úy giao phó”, chúng nhân đồng thanh đáp lại.

Kim Kiền vung tay lên, đang định dẫn đầu xuất phát, thì bị một người kêu lên gọi lại.

“Đợi đã, đợi đã!”

Người đến vận váy vải hoa sọc, tuổi ngoài tứ tuần, thắt lưng như cái thùng phi, mặt tròn như cái bánh rán, đeo tạp dề, thở hồng hộc chạy tới, đó chính là Vương đại thẩm ở nhà bếp.

“Vương đại thẩm?”, Kim Kiền ngạc nhiên, “Có chuyện gì thế?”

“Ôi trời, Tiểu Kim, nhà bếp hết gạo rồi, các cậu đi tuần phố thuận đường mang mấy bao gạo về nhé!”, Vương đại thẩm đáp.

“Mua gạo? Vậy để Hoàng ban đầu của Tạo ban phái người đi mua, nói với tôi thì có tác dụng gì?!”, Kim Kiền cảm thấy máu nóng bốc lên đầu, sẵng giọng quát.

Có nhầm không đấy?! Lão Bao, Công Tôn Trúc Tử, Tiểu Miêu còn có bốn cây cột nhà đã chuồn vào cung ăn uống chè chén say sưa, bỏ lại mình mình trong Khai Phong phủ “độc diễn”, ba ngày nay dậy sớm hơn gà ngủ muộn hơn chó, ăn uống thì không bằng lợn, làm lụng nhiều hơn cả lừa… Phí tăng ca, phí thức đêm, phí lao tâm, phí cáu giận… các loại phí này còn chưa tính toán, sao ngay cả việc mua gạo mua rau thường nhật của Tạo ban cũng đổ cả lên đầu mình vậy, áp bức người ta cũng vừa thôi chứ!

“Tiểu Kim, cậu đừng giận, đừng giận!”, Vương đại thẩm ngại ngùng gãi đầu, “Chuyện, chuyện là, là… Ai da, lão Hoàng, ông đi mà nói với Tiểu Kim đi!”

Vương đại thẩm quay người hét lên một tiếng, bỗng một người ló đầu ra rồi bước vào giáo trường, vừa cao vừa gầy, mặt vàng mắt nhỏ, chính là Hoàng Tê, ban đầu của Tạo ban.

“Hì hì, Kim, Kim hiệu úy…”, Hoàng ban đầu từng bước từng bước ngập ngừng đi đến trước mặt Kim Kiền cười khan.

“Hoàng ban đầu?”, Kim Kiền nói với ngữ khí không tốt, “Có chuyện gì vậy?”

“Khụ khụ, Kim hiệu úy, cậu cũng biết đấy, ra Tết vừa được mấy ngày, chi dùng trong phủ lại hơi lớn, bạc, bạc không đủ…”, Hoàng ban đầu ngượng ngùng nói.

Bạc không đủ thì sao không đi tìm Công Tôn tiên sinh mà lĩnh?”, Kim Kiền cao giọng.

“Vốn, vốn ba ngày trước định đi lĩnh rồi, nhưng ai mà biết… Công Tôn tiên sinh lại đi theo đại nhân nhập cung liền ba ngày, ta lại không thể đuổi theo vào cung để đòi bạc… Mà trong phủ thì sắp khánh kiệt đến nơi, ta, ta cũng không còn cách nào khác, từ lâu đã nghe danh Kim hiệu úy là cao thủ ép giá số một Biện Kinh, cho nên ta và Vương đại thẩm mới bàn nhau, muốn, muốn…”

“Muốn để tôi đi ép giá tiệm gạo, mua rẻ thóc gạo mang về đúng không?”, Kim Kiền tiếp lời.

Hoàng ban đầu và Vương đại thẩm đồng thời gật đầu cái rụp, nhìn lom lom Kim Kiền, hai mắt ngập vẻ chờ đợi.

“Các người…”, Kim Kiền nheo đôi mắt nhỏ, hồi lâu sau, thở dài một tiếng, đỡ trán nói: “Còn bao nhiêu bạc để mua gạo?”

Vương đại thẩm vội móc từ trong ngực áo ra một túi vải, đưa cho Kim Kiền, nói: “Còn ba mươi lượng.”

“Cần mua bao nhiêu gạo?”

“Mười, mười tám bao…”, Hoàng ban đầu liếc Kim Kiền một cái, lí nhí nói.

“Mười tám bao?!”, Kim Kiền trợn tròn mắt, gắt, “Một bao gạo giá hai lượng, mười tám bao cần ba mươi sáu lượng, hiện tại chỉ có ba mươi lượng…”

“Cho nên mới phải phiền đến đại giá của Kim hiệu úy…”, Vương đại thẩm và Hoàng ban đầu đồng thanh nói, tiếp tục dùng đôi mắt ngập vẻ chờ mong nhìn chằm chằm Kim Kiền.

“….”

Kim Kiền thở dài một tiếng, quay sang nói với chúng nha dịch: “Các ngươi cứ theo mệnh lệnh vừa rồi của ta đi tuần phố, ta đến tiệm gạo một chuyến, trở về sẽ hội họp cùng mọi người.”

“Thuộc hạ tuân lệnh”, chúng nha dịch cùng ôm quyền đồng thanh hô vang, một đám con mắt nhìn Kim Kiền hâm mộ tóe sao.

Nếu như bình thường, Kim Kiền mà thấy cảnh tượng này, da gà da vịt của nàng sẽ rơi đầy đất, nhưng hiện tại, đã mệt mỏi lắm rồi, chỉ khoát khoát tay, cầm lấy túi tiền, lảo đảo loạng choạng rời đi.

Lưu lại chúng nha dịch, một ban đầu, ngoài ra còn thêm một Vương đại thẩm trong mắt tràn ngập vẻ kính phục.

“Tên Kim tiểu tử này thật sự là càng ngày càng có khí thế rồi đó”, đây là Vương đại thẩm nhìn đâu cũng thấy vui vẻ, lạc quan.

“Dọa chết ta rồi… Các ngươi có cảm thấy ngữ khí, vẻ mặt, khí thế nạt nộ của Kim hiệu úy vừa rồi có ba phần giống Triển đại nhân không?”, đây là Hoàng ban đầu vẫn còn chưa hết sợ hãi.

“Đâu chỉ ba phần, tiểu nhân thấy tới sáu phần ấy chứ.”

“Hơn chứ! Tiếng quát vừa rồi của Kim hiệu úy như đúc cùng một khuôn với Triển đại nhân!”

“Không sai, không sai!”

“Quả nhiên là Triển đại nhân có cách dạy bảo!”

Đó là những lời phát biểu dựa trên sự quan sát tỉ mỉ của chúng nha dịch.

***

Ngoài cửa Đông Hoa thành Biện Kinh, phố thị phồn thịnh, cửa tiệm san sát, lúc này vừa mới qua Tết, chợ bắt đầu họp, nơi nơi đều là cảnh tượng náo nhiệt, rộn rã.

Đầu đường có một tiệm gạo, chưởng quầy của tiệm gạo đang ở trước quầy tiếp khách, liên tục vuốt mồ hôi lạnh.

“Kim hiệu úy, mười tám bao gạo lớn này, lấy của ngài mười tám lượng, so với giá thị trường là ba mươi sáu lượng, đã rẻ một nửa rồi, tiểu điếm vốn làm ăn buôn bán nhỏ, ngài xem…”

“Chưởng quầy, hiện tại túi tiền tôi có trong tay thật sự rất eo hẹp, cho dù thế nào ông cũng phải nể mặt tôi một chút chứ!”, cả người Kim Kiền gần như nằm bò lên mặt quầy, sắc mặt tái mét, hai mắt quầng thâm đen sì, mặt mũi nhăn nhó khổ sở, nhìn thế nào cũng khiến cho người ta sinh lòng thương cảm, chỉ là đôi mắt nhỏ dài lại sáng lên một cách quỷ dị.

“Kim hiệu úy, giá đó thật sự không bán được!”, chưởng quầy vã mồ hôi, hạt nào hạt nấy to như hạt đậu.

“Chưởng quầy…”

“Không được không được!”

Hai người mắt to trừng mắt bé hồi lâu, chưởng quầy vẫn không hề thỏa hiệp.

Kim Kiền bò xuống khỏi mặt quầy, thầm thở dài một tiếng:

Chậc, quả nhiên! Không có “Mỹ miêu kế” chống lưng, công lực ép giá của mình tổn hại không ít!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền không khỏi quay người nhìn ra ngoài tiệm hướng về phía cấm cung, lòng đầy phiền muộn: Triển đại nhân ơi, Khai Phong phủ cần ngài đó!!!!!!

Chưởng quầy tiệm gạo kia nhìn thấy dáng vẻ như sắp khóc của Kim Kiền, không khỏi mềm lòng, nói: “Kim hiệu úy, nếu không tôi phái người đưa gạo đến trước, năm lượng còn thiếu kia, hôm khác Kim hiệu úy có tiền, đem trả tôi cũng được.”

Kim Kiền quay lại nhìn chưởng quầy tiệm gạo, sụt sịt: “Vậy đa tạ chưởng…”

“Aaaaa!!”

Lời còn chưa dứt, bỗng nghe tiếng hét thất thanh của một cô gái đưa tới, sau đó lại là tiếng huyên náo ầm ĩ.

Kim Kiền ló đầu ra ngoài xem xét, thì thấy cách đó không xa một đám người đang gây gổ ầm ĩ, loạn hết cả lên.

“Sặc! Không phải chớ!”, Kim Kiền giậm chân, nháng một cái liền xông ra ngoài, có điều vẫn nói vọng vào trong điếm, “Chưởng quầy, tôi còn trở lại để kiểm tra hàng, đừng vội đưa đến Khai Phong phủ đó!”

“Được, Kim hiệu úy cứ an tâm bận việc của mình đi!”, chưởng quầy hướng theo bóng lưng Kim Kiền hô với theo.

Kim Kiền thân hình như gió, không đầy một khắc, liền đến nơi phát sinh náo loạn, chỉ thấy quần chúng xúm đen xúm đỏ xung quanh, vòng trong vòng ngoài, Kim Kiền cố hết sức chín trâu hai hổ, cũng chẳng cách nào vạch được đám người tiến vào nửa bước, chỉ có thể nghển cổ mà trông qua khe hở do chúng nhân đứng lố nhố, ngó trái ngó phải, mà nắm được một chút tình hình.

Đám người đang đứng thẳng phía trước Kim Kiền là một đội nhân mã. Kẻ đứng đầu, vận áo dài màu xanh lục, đeo thắt lưng cẩm thạch, đầu quấn khăn ở giữa đính một viên ngọc xanh biếc, tay cầm tiêu bằng ngọc màu xanh cánh trả, lại lướt đến khuôn mặt, mi thanh mục tú, môi đỏ răng trắng, cũng coi như có vài phần tuấn tú, chỉ là gương mặt tươi cười cố làm ra vẻ lỗi lạc chính trực, nhìn sao cũng khiến người khác khó chịu. Sau lưng hắn ta là mười mấy thanh niên vận trang phục giang hồ, đều là quần áo màu xanh lục, vô cùng chỉnh tề.

Kim Kiền chớp chớp mắt: Đây là tạo hình gì thế? Một ổ hành xanh à?

Chỉ thấy nam tử đứng đầu ôm quyền nói: “Tại hạ là Chân Trường Nhạc, nhị trang chủ của Trân Tụ sơn trang, xin hỏi phương danh của tiểu thư là gì?”

Những lời này vừa thốt ra, không cần Kim Kiền phải nghiêng đầu ngó xem người đối diện là ai, cũng có thể đoán được tám, chín phần.

Lại là tiết mục chọc ghẹo con gái nhà lành đây mà… Haizz… Tiểu Miêu ơi là Tiểu Miêu, đây là lĩnh vực mà ngài am hiểu nhất… sao lại để tôi phải mó vào thế này.

“Hỗn xược! Ngươi là hạng gì mà dám cùng bản… dám cùng chúng ta nói chuyện?!”, người đối diện lên tiếng, vô cùng khí thế, ngữ khí rất sắc bén quyết đoán, nhưng sao nghe giọng nói…

Kim Kiền đầu đầy mây đen: Nếu tai mình không có vấn đề, thì đây hẳn phải là giọng của một đứa bé trai!? Chẳng lẽ là tiết mục nam giả gái?

Nghĩ đến đây, Kim Kiền không khỏi kích động, xô xô đẩy đẩy chen ra khỏi đám người ken đặc, thay đổi góc quan sát, nhất thời, trước mắt như sáng lên.

Chỉ thấy có hai người đứng đối diện với Chân công tử, một cao một thấp. Người cao vận y phục màu hồng phấn, áo khoác ngoài bằng lông chồn, tóc mây mềm mại trơn bóng, vấn nhẹ theo kiểu cánh bướm, buông lơi đến eo, một cây trâm bằng hồng ngọc cài trên búi tóc, eo thon nhỏ nhắn, hàng mi thanh tú, mắt đen ngập nước, đôi môi chúm chím anh đào, mặt đẹp tựa ngọc, quả là một mỹ nhân, có điều mỹ nhân đang nổi giận; về phần người thấp hơn bên cạnh, chỉ cao bằng nửa người khác, thân vận áo vạt ngắn bằng gấm, chân đi giày da hổ, thắt lưng bằng ngọc tía, bên hông đeo một thanh đoản kiếm nạm vàng cẩn ngọc, khuôn mặt tròn tròn nho nhỏ xinh xinh, đôi mắt như hai hạt trân châu lấp lánh sáng ngời ẩn chứa nộ khí, cái miệng nhỏ nhắn mím chặt, quai hàm thì bạnh ra thở phì phì, hiển nhiên là nhóc xinh đẹp đang tức giận.

Không cần hỏi cũng biết người vừa lên tiếng chính là cậu nhóc này.

“Vị tiểu đệ đệ này, tại hạ chỉ muốn hỏi phương danh của tỷ tỷ cậu, cậu hà tất phải đề phòng như vậy?”, Chân công tử lại ôm quyền nói.

“Hỗn xược, tên của tỷ tỷ ta há lại để hạng người như ngươi biết?!”, nhóc xinh đẹp lại hét lên.

“Ngươi!”, Chân công tử nhất thời sa sầm mặt, “Hôm nay tại hạ không biết không được!”

Nói đoạn, hắn đánh mắt ra hiệu, mười mấy nam tử phía sau liền sầm sập tiến lên, bao vây hai tỷ đệ lại.

“Hỗn xược! Ngươi, ngươi dám?!” nhóc xinh đẹp ở giữa vòng vây gầm lên.

Bách tính xung quanh cũng xôn xao một trận.

“Cái người nhị trang chủ này là ai? Chưa thấy bao giờ!”

“Tám phần là người từ bên ngoài đến rồi, ai mà không biết hiện tại là giờ Khai Phong phủ tuần phố, lại dám chọn giờ này gây chuyện, đây không phải là nhàn cư vi bất thiện sao?”

“Tôi xem cách ăn vận của đôi tỷ đệ này thì chắc chắn họ không phú cũng quý, sợ là tiểu thiếu gia, tiểu thư nhà nào đó thôi.”

“Sao nha dịch tuần phố của Khai Phong phủ còn chưa tới nhỉ?”

Kim Kiền nghe đến đây, không khỏi thở dài một tiếng, lùi ra sau một bước, chỉnh trang lại y phục, hắng hắng giọng, đề tiếng quát:

“Kẻ nào? Lại dám gây chuyện trên đất của Khai Phong phủ?!”

Tiếng quát này, khiến cho chúng bách tính đang vây xung quanh xem náo nhiệt cũng lùi ra tạo thành một con đường.

“Kim hiệu úy, là Kim hiệu úy của Khai Phong phủ!”

“Kim hiệu úy là ai?”

“Ai da, chính là Kim hiệu úy đệ nhất ép giá thành Biện Kinh đó!”

“Ồ, là cậu ta!”

“Ha ha, có trò hay để xem rồi.”

Kim Kiền, dưới hàng vạn con mắt chú mục của chúng nhân, nghênh ngang đi vào giữa đoàn người.

“Kẻ nào đang gây chuyện?!”

“Ngươi là ai?! Lại dám quản chuyện của Trân Tụ sơn trang?”, Chân công tử áo xanh đẩy thuộc hạ đi ra, hỏi.

Phía sau hắn là đôi tỷ đệ mặt mày giận dữ.

“Kim mỗ bất tài, là Tòng hiệu úy lục phẩm thuộc hạ của Khai Phong phủ”, Kim Kiền ôm quyền đáp.

“Khai Phong phủ?”, Chân công tử nhíu mày.

“Khai Phong phủ?! Ngươi là người của Khai Phong phủ?!”, nhóc xinh đẹp hai mắt sáng lên, lập tức kéo tỷ tỷ chạy qua bên cạnh Kim Kiền, chỉ vào Chân công tử, đanh giọng nói, “Còn không mau bắt kẻ này đi?!”

“Hả?”, Kim Kiền sửng sốt.

“Còn ngẩn ra đó làm gì? Kẻ này có ý đồ bất chính với tỷ tỷ của ta, buông lời trêu ghẹo, đại nghịch bất đạo, còn không bắt hắn lại?!”, nhóc xinh đẹp tiếp tục quát lên.

“Khụ khụ, vị tiểu huynh đệ tôi nói này…”

Kim Kiền ho khan hai tiếng đang định mở miệng, thì lại bị Chân công tử bên cạnh cướp lời.

“Hừ, cứ cho là người của Khai Phong phủ thì sao nào? Tại hạ ngay cả nửa sợi tóc của cô nương đây còn chưa chạm vào, chỉ là theo khuôn phép lễ độ hỏi phương danh vị cô nương này, chẳng lẽ cũng phạm vào vương pháp sao?”

Dứt lời, hắn liền phất tay một cái, mười mấy nam tử sau lưng lại rầm rập bao vây, lần này ngay cả Kim Kiền cũng bị vây ở giữa.

“Ngươi, ngươi ngươi! Hỗn xược! Hỗn xược!”, nhóc xinh đẹp mặt mũi đỏ bừng, giậm chân nói.

Kim Kiền thì híp mắt, nhướng mày, thầm nghĩ:

Ái chà?! Củ hành xanh này không những dám khiêu chiến với quyền uy của Khai Phong phủ ở trong thành Đông Kinh Biện Lương, lại còn dám khoe khoang bản lĩnh lộng ngôn xảo biện trước mặt mình, lá gan cũng không nhỏ đâu!

“Vị công tử này nói phải!”, Kim Kiền nặn ra vẻ tươi cười ôm quyền, “Cái gọi là yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, công tử muốn kết giao cùng cô nương đây, cũng là chuyện thường tình, đương nhiên không phạm vào vương pháp.”

Những lời này vừa thốt ra, chúng nhân không khỏi ngỡ ngàng.

“Ngươi! Ngươi ngươi ngươi!”, nhóc xinh đẹp chỉ Kim Kiền, mặt mày tái mét, “Loại người như ngươi mà cũng là người của Khai Phong phủ?!”

Vị tỷ tỷ kia cũng ngước đôi mắt đẹp trừng trừng nhìn Kim Kiền.

Ngược lại Chân công tử lại cảm thấy những lời này của Kim Kiền vô cùng thuận tai, cười nói: “Vẫn là vị tiểu sai dịch này hiểu được phong tình.”

“Có điều…”, Kim Kiền đột nhiên sa sầm mặt, đôi mắt nhỏ trừng lên, sắc giọng quát, “Vị công tử này, nếu ngươi thành tâm muốn kết giao với vị cô nương đây, thì nên lấy lễ để đối đãi, vì cớ gì mà không hỏi được phương danh người ta liền phái mười mấy người bao vây hai tỷ đệ họ, hòng ỷ thế hiếp người, ý đồ bất chính?! Cứ cho là ngươi chưa từng chạm vào nửa sợi tóc của vị cô nương này, nhưng chư vị xông đến mặt mũi hung dữ tàn bạo, hai mắt ác độc thành thói, áo quần cầm thú, cả một bụng dạ lang sói, ta có thể trị ngươi tội làm nhục, quấy rối tinh thần con gái nhà lành, gây trở ngại cho việc kiến thiết bộ mặt của Biện Kinh!”

Một tràng những lời này thốt ra, câu nào câu nấy âm vang, khí phách mạnh mẽ, hăm dọa bức người, khiến Chân công tử nghe xong mặt mày tái xanh, toàn thân phát run, chúng nam tử phía sau vẻ mặt xấu hổ, liên tục lùi ra sau, còn đôi tỷ đệ kia gương mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Mà chúng bách tính vây xung quanh đã quen chứng kiến những việc tương tự, không sợ hãi không kinh ngạc, trái lại còn rúc rích cười:

“Ha, mấy ngày không thấy Kim hiệu úy lên chợ ép giá, tài ăn nói lại sắc bén thêm mấy phần nha!”

“Tại sao lại gọi là gây trở ngại cho việc kiến thiết bộ mặt của Biện Kinh?”

“Quản làm gì, dù sao lời của Kim hiệu úy nói ra, nhất định có cái lý của cậu ta.”

“Cái gã công tử gì gì đó này quả thật ăn no rửng mỡ, lại dám chạy đến trước mặt Kim hiệu úy khoe khoang công phu mồm mép, thực đúng là rảnh mông rỗi não quá mà!”

“Nom Kim hiệu úy mắng người kìa, ôi chà chà, nếu tôi mà là vị công tử này, nhất định sẽ tìm cái lỗ nẻ nào đó mà chui vào, ba tháng cũng không dám gặp người!”

Chân công tử nhìn quanh, giận tới mức giọng run run: “Hay, hay cho tên tiểu tử thối nhà ngươi! Người có biết Trân Tụ sơn trang chúng ta là nơi nào không? Lại dám buông lời thóa mạ như vậy!”

“Bất kể ngươi ở nơi nào?!”, Kim Kiền hai tay chống nạnh, “Ta chỉ biết thành Biện Kinh là địa bàn của Khai Phong phủ!”

“Được! Được! Được lắm!”, Chân công tử hai mặt trợn trắng, phất tay, “Lên hết đi, chém cái tên tiểu tử thối này cho ta!”

Thuộc hạ Trân Tụ sơn trang nhận lệnh, lập tức quát lên rồi xông về phía Kim Kiền.

Chỉ thấy đôi mắt nhỏ của Kim Kiền híp lại, điểm mũi chân, thân hình tựa như làn khói xanh, vun vút lách qua bên cạnh đám tay chân, ngón tay vung ra trước mặt họ, đám thuộc hạ hung hăng kia liền đổ rạp xuống đất hết như củ cải, kẻ nào kẻ nấy sắc mặt xanh đen, miệng sùi bọt mép.

Về phần chúng bách tính vây xung quanh, hệt như gặp ma, ào ào lùi lại tránh xa.

“Ôi trời, Kim hiệu úy ra tay rồi, tranh xa một chút, tránh xa một chút!”

“Lùi ra sau, lùi ra sau, nếu chậm nửa bước là tiêu đấy!”

Mà đôi tỷ đệ kia, ánh mắt nhìn Kim Kiền đã chuyển từ kinh ngạc sang kinh sợ.

Chân công tử nhìn Kim Kiền, sắc mặt tái nhợt: “Rốt cuộc ngươi là kẻ nào?!”

“Tòng hiệu úy lục phẩm của Khai Phong phủ”, Kim Kiền phủi phủi tay, nghĩ một chút liền trưng ra tạo hình, chỉ thấy bóng lưng, “Kim Kiền!”

“Tại hạ vốn nghe Khai Phong phủ quang minh lỗi lạc, không ngờ lại có kẻ tiểu nhân bỉ ổi hạ độc người khác!”, Chân công tử vẻ mặt khinh bỉ.

“Công tử nói sai rồi, các vị hương thân phụ lão quanh đây đều có thể làm chứng, ta đây quang minh chính đại hạ độc, sao có thể nói là bỉ ổi?”, Kim Kiền nghiêm mặt đáp.

Chúng nhân xung quanh cười vang.

“Hay cho một từ quang minh chính đại, hôm nay ta sẽ cho ngươi lĩnh hội thế nào là quang minh chính đại, tên tiểu tử thối kia!”, Chân công tử xoay cây sáo ngọc bích trong tay, xông về phía Kim Kiền.

Kim Kiền chỉ cảm thấy trước mắt một bóng xanh lục lóe lên, cây sáo ngọc quét qua sống mũi, nhất thời bị dọa toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Chậc! Không ngờ cái tên “Củ hành công tử” này lại là một cao thủ.

Kim Kiền lập tức không dám khinh địch, điều chỉnh toàn thân về trạng thái chiến đấu.

Chỉ thấy gã công tử họ Chân đó, bộ pháp trầm ổn vững vàng, thân hình như điện xẹt, vung cây sáo ngọc trong tay, chiêu chiêu sắc bén, mạnh mẽ, vừa nhìn đã biết hắn thường xuyên sử dụng công phu này.

Kim Kiền tuy được Triển Chiêu huấn luyện một thời gian khá lâu rồi, bản lĩnh so với trước tiến bộ hơn không ít, bình thường truy bắt trộm vặt, tiểu tặc chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lúc này lại có chút ứng phó không được, định tung ra phấn độc, thuốc bột để vãn hồi lại tình thế, nhưng cây sáo trong tay gã Chân công tử xoay nhanh như gió, phòng thủ nghiêm ngặt không chút kẽ hở, nếu Kim Kiền thật sự vung phấn độc ra, thì cũng tựa như ném vào cánh quạt máy, gió sẽ thổi phấn độc tứ tán khắp nơi.

Thử mấy lần, Kim Kiền cũng không dám tùy tiện ra uy, chỉ đành từng bước từng bước lùi dần lại, mồ hôi mỏng rịn đầy mặt, khó khăn vô cùng, cơ hồ chẳng còn sức chống đỡ.

Chưa đầy ba mươi hiệp, Chân công tử đã nhìn ra công lực của Kim Kiền, không khỏi thầm cười khẩy, chiêu thức biến ảo, cây sáo trong tay mang theo sát khí quét tới trước mặt Kim Kiền.

Kim Kiền nhất thời kinh hoàng thất sắc, lúc này nàng đã bị bức vào tử lộ, không còn cách chống đỡ, trái tim thoáng lạnh đi, mắt nhắm nghiền, rụt cổ lại, đưa hai tay lên ôm đầu, chịu trận.

“Keng!”

Tiếng binh khí chạm nhau vang lên lanh lảnh, sát khí ập về phía Kim Kiền tức thì tiêu tán.

Kim Kiền chỉ cảm thấy bả vai căng cứng, có người đã kéo nàng ôm vào lòng, chóp mũi đưa tới hương cỏ xanh nhàn nhạt.

Trái tim nảy lên một cái, Kim Kiền ngước mắt lên nhìn, thì thấy đôi con ngươi lấp lánh như bị phủ sương, cánh môi mỏng mím chặt, chính là Triển Chiêu ba ngày nay chẳng thấy đâu.

“Triển đại nhân!”, đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền ánh lên vẻ cảm động.

Trời cao ơi, đất dày hỡi, Tiểu Miêu ơi, ngài thật sự đã đến kịp lúc rồi!

Triển Chiêu cúi đầu nhìn Kim Kiền một cái, đôi mày lưỡi mác hơi nhíu, cánh tay hướng ra sau, bảo vệ Kim Kiền sau lưng.

“Triển hộ vệ! Kẻ này đại nghịch bất đạo, ngươi còn không mau bắt hắn trị tội?”, nhóc xinh đẹp bên cạnh nãy giờ không lên tiếng đột nhiên phấn chấn tinh thần, cao giọng quát.

Kim Kiền nghe mà không khỏi ngỡ ngàng.

Triển hộ vệ?! Nhóc xinh đẹp này khẩu khí cũng lớn thật đấy, lại dám quát tháo với Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ như vậy.

Lại thấy Triển Chiêu, đối diện với nhóc xinh đẹp đang quát tháo, không những không tức giận, ngược lại còn khẽ gật đầu, dáng vẻ kính cẩn tuân theo.

Kim Kiền lại đảo mắt lên người đôi tỷ đệ này đánh giá mấy bận, thầm nghĩ:

Nom đôi tỷ đệ này, vận trang phục quý phái khác thường, nhóc xinh đẹp thốt ra toàn những lời kiêu ngạo, lại thêm phản ứng của Tiểu Miêu… Hai người họ nhất định là những kẻ có địa vị tôn quý, mà ba ngày trước Bao đại nhân phụng lệnh nhập cung vì chuyến thăm viếng chính thức của công chúa và thái tử nước Cao Li…

Đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền thoắt cái sáng lên như đèn pha ô tô.

Chậc chậc! Lần này mình lập công lớn rồi! Ban thưởng nhá! Bạc nè! Tăng lương nhớ!

Nghĩ đến đây, trong lòng Kim Kiền sướng như điên, vui tới nỗi toàn thân phát run.

Triển Chiêu tuy đứng quay lưng lại với Kim Kiền, nhưng khoảng cách rất gần, nhất cử nhất động của Kim Kiền há có thể giấu được thính lực hơn người của Nam hiệp? Thấy Kim Kiền run rẩy cả người, trong con ngươi Triển Chiêu hàn quang lóe lên, chĩa bảo kiếm Cự Khuyết, trầm giọng hỏi Chân công tử đối diện: “Sáo biếc áo lục… Không biết các hạ và Trân Tụ sơn trang có quan hệ gì?”

Chân công tử trừng mắt đánh giá nam tử áo lam trước mắt một phen, mục quang lạnh lẽo: “Không ngờ vị này lại là Nam hiệp Triển Chiêu, nếu đã biết tại hạ là người của Trân Tụ sơn trang, còn không…”

Lời còn chưa dứt, chúng bách tính xung quanh đã ào lên huyên náo.

“Triển đại nhân, công tử của sơn trang gì gì đó kia ỷ thế người đông, dám ức hiếp Kim hiệu úy của Khai Phong phủ chúng tôi!”

“Đúng thế, đúng thế, nếu vừa rồi Triển đại nhân đến muộn nửa bước, mặt Kim hiệu úy nhất định sẽ bị đâm một lỗ đó.”

“Đúng vậy, hắn còn ngang nhiên giữa đường giữa phố trêu ghẹo con gái nhà lành, bắt nạt con trẻ, thực chẳng biết dơ!”

Bô lô ba la, bô lô ba la.

Chân công tử sắc mặt đen sì, cây sáo cầm trong tay cũng không khỏi run run mấy phần.

Nhóc xinh đẹp bên cạnh lại quạu ầm lên: “Cái gì mà nói là bắt nạt con trẻ?! Ta không phải con trẻ gì đó…”, đáng tiếc âm thanh này quá yếu, đã bị chìm lấp trong tiếng phê phán lên án của chúng bách tính.

Triển Chiêu bước lên một bước, khuôn mặt tuấn tú lạnh băng: “Mời theo Triển mỗ tới Khai Phong phủ một chuyến.”

“Triển Chiêu, ta là Chân Trường Nhạc, nhị trang chủ của Trân Tụ sơn trang, ngươi dám đắc tội với Trân Tụ sơn trang sao?”, Chân Trường Nhạc tiến lên, trợn mắt quát.

“Có gì mà không dám?!”, âm thanh mang theo chính khí lẫm liệt cất lên, nhưng không phải Triển Chiêu mà là Kim Kiền đang đứng phía sau Triển Chiêu.

Triển Chiêu kinh ngạc, đưa tay định kéo Kim Kiền lại, nhưng Kim Kiền hệt như uống thập toàn đại bổ, lắc một cái lùi ra mấy bước, khiến tay Triển Chiêu nắm vào hư không.

Chỉ thấy Kim Kiền đứng trước mặt Chân Trường Nhạc, chính khí lẫm liệt, nói: “Cứ cho ngươi là nhị trang chủ gì đó thì sao nào? Vương tử phạm pháp tội như thứ dân, huống hồ các hạ chẳng qua cũng chỉ là bá tính bình dân!”

Hừ hừ, hiện giờ đang ở trước mặt công chúa và thái tử nước Cao Li, mình phải lập hình tượng uy dũng khác thường mới được, vì tiền thưởng phải làm màu.

“Ngươi!”, Chân Trường Nhạc giận tới nỗi trợn ngược mắt, đột nhiên quay sang nói với Triển Chiêu, “Nghe danh Nam hiệp võ công cái thế đã lâu, hôm nay tại hạ muốn được lãnh giáo…”

Lời còn chưa dứt, Chân Trường Nhạc đã cảm thấy trước mắt như hoa lên, chân mềm nhũn, bịch một tiếng quỳ xuống đất, té xỉu, cũng đúng lúc nhìn thấy gương mặt tươi cười đắc ý khi gian kế được thực hiện của Kim Kiền.

“Ti… ti tiện…”, là câu Chân Trường Nhạc lưu lại trước khi mất đi ý thức.

Kim Kiền nhướng mày, xoay người hướng Triển Chiêu ôm quyền: “Triển đại nhân, thuộc hạ may mắn không làm nhục sứ mệnh, đã bắt được kẻ này rồi!”

Triển Chiêu nhíu chặt chân mày, nhìn chằm chằm Kim Kiền một cái, thầm thở dài: “Kim hiệu úy vất vả rồi”, sau đó, lại quay người đối diện với đôi tỷ đệ kia, ôm quyền nói, “Mới rồi khiến hai vị kinh sợ, là Triển mỗ thất trách, mong hai vị bỏ quá.”

“Đúng đúng đúng, bỏ quá, bỏ quá”, Kim Kiền cũng xáp lên, cười bồi nói.

Vị tỷ tỷ kia ngước đôi mắt trong vắt lên nhìn Triển Chiêu một cái, lại lặng lẽ rũ xuống: “Đa tạ Triển hộ vệ ra tay tương cứu.”

“Triển hộ vệ hà tất phải tự trách, là bản… là ta không tốt, bỏ lại thị vệ tự mình đi chơi, mới dẫn đến tai họa”, nhóc xinh đẹp hơi đỏ mặt, ngượng ngùng.

Triển Chiêu lại ôm quyền, định đáp lời, thì đám đông bị rẽ qua, một đoàn người xộc đến, tuy đều ăn vận như những bách tính bình thường, nhưng một thân khí thế đó, mới nhìn đã biết họ là những thị vệ binh sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt. Bốn người đứng đầu chính là tứ đại hiệu úy Vương Triều, Mã Hán, Trương Long, Triệu Hổ.

“Triển, Triển đại nhân, hai vị vương… hai vị không sao chứ?”, Vương Triều hướng hai tỷ đệ thi lễ, thấy hai người vô sự, mới an tâm.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, Mã Hán nhìn vị nhân sĩ “củ hành xanh” tê liệt nằm trên đất, kinh ngạc kêu lên.

“Đưa người này về Khai Phong phủ, chờ Bao đại nhân xử lý”, Triển Chiêu ra lệnh.

“Thuộc hạ tuân lệnh!”, bốn người ôm quyền, lại sai chúng nhân phía sau xốc đám người áo xanh lục dưới đất lên, kéo lê, đưa đi.

Khó khăn lắm hiện trường mới quang đãng, bốn người chuyển mắt, lúc này mới phát hiện ở đây có thêm một người vốn không nên xuất hiện.

“Kim hiệu úy, sao ngươi cũng ở đây?”, Trương Long kêu lên.

“Không phải ngươi nên dẫn đầu đội ngũ đi tuần phố sao?”, Triệu Hổ cũng thấy khó hiểu.

“A!!”

Được Triệu Hổ nhắc nhở, lúc này Kim Kiền mới nhớ ra sự nghiệp mua gạo của mình, vội vàng ôm quyền nói: “Thuộc hạ còn phải đi mua gạo, xin cáo lui trước!”

Nói đoạn, nàng liền ba chân bốn cẳng xông ra khỏi đám đông, nhưng mới đi được một nửa, lại quay trở lại, đôi mắt nhỏ đảo vài vòng trên người Triển Chiêu:

“Triển đại nhân, nếu không ngại, có thể theo thuộc hạ đi đến tiệm gạo…”

Con ngươi sáng như sao của Triển Chiêu co lại, hàn khí toàn thân phát ra tăng đột biến.

Kim Kiền rụt cổ, bẽn lẽn rúc trở lại đám đông, ngẫm nghĩ một chút, lại ló đầu ra:

“Xin hỏi chư vị đại nhân, có ai trên người có năm lượng bạc không?”

Mấy người sững sờ, đồng thời thoái lui một bước, chỉ có Triệu Hổ mò mẫm móc túi bạc ra đưa cho Kim Kiền.

“Triệu hiệu úy, năm lượng bạc này sau khi hồi phủ tôi sẽ báo Công Tôn tiên sinh thanh toán cho huynh”, Kim Kiền quăng lại một câu rồi bỏ chạy mất dạng.

Những người còn lại đều ngẩn cả ra.

Nhóc xinh đẹp vì chấn kinh quá độ, lâu sau, mới cất tiếng vẻ mặt như không dám tin: “Đường đường Khai Phong phủ nha của đô thành triều Đại Tống, ngay cả bạc đi mua gạo cũng phải mượn xung quanh ư?!”

Một trận gió xuân phất qua thân hình cương cứng ngượng ngùng của chúng nhân Khai Phong phủ.

Triển Chiêu đột nhiên xoay người, mỉm cười, chỉ một thoáng, ngàn vạn đóa hoa xuân bung nở: “Bao đại nhân của Khai Phong phủ là thanh quan trong như nước, liêm khiết như gương, thế nhân đều biết”.

Chúng bách tính xung quanh thấy thế cũng vô cùng phối hợp, lập tức cảm khái muôn vàn:

“ Khai Phong phủ thật sự là thanh liêm!”

“Đúng, đúng đúng! Bao đại nhân là thanh quan!”

“Thanh quan hiếm thấy đó!”

Đôi tỷ đệ lại càng kinh ngạc.

“Khai Phong phủ thật sự thanh liêm tới mức đó?”, nhóc xinh đẹp hỏi.

Triển Chiêu khe khẽ gật đầu, tứ đại hiệu úy vội gật ngay tắp lự, chúng bách tính thì ưỡn ngực tự hào.

Nhóc xinh đẹp sững sốt, rũ mắt hồi lâu, rồi như ngộ ra điều gì đó cũng gật gật đầu.

Tứ đại hiệu úy bên cạnh âm thầm vuốt mồ hôi.

Triển đại nhân, hôm nay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ngài đã cứu cho thể diện của Đại Tống một bàn thua trông thấy!

***

Đợi đến khi Kim Kiền dẫn tiểu nhị khiêng mười tám bao gạo quay về, liền biết được một tin chấn động.

Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân cùng tứ đại hiệu úy ba ngày trước rời phủ cuối cùng cũng đã về rồi, hơn nữa còn mang theo hai nhân vật rất ghê gớm, Ngọc Đức thái tử, Ngọc Thanh công chúa, thái tử và đệ nhất công chúa nước Cao Li. Nghe nói là Ngọc Đức thái tử biết được sự tích của Bao đại nhân Khai Phong phủ, muốn ở lại Khai Phong phủ một thời gian, nói một cách văn hóa thì muốn được mở mang kiến thức về phong thái của đệ nhất thanh quan Đại Tống.

Kim Kiền biết chuyện phản ứng đầu tiên là: Trong Khai Phong phủ có gian sương phòng nào có thể đưa ra để tiếp đãi khách nước ngoài không nhỉ?

Phản ứng thứ hai là: Chi dùng tháng này chắc chắn thâm hụt rồi.

Phản ứng cuối cùng là: Chẳng biết có trộm hai cái tiết y của Tiểu Miêu đem bán ra ngoài có thể bù đăp được mấy phần.

(Bằng hữu tốt bụng giải thích danh từ : Tiết y: chính là áo lót thời cổ đại.)

Đáng tiếc còn chưa đợi Kim Kiền cân nhắc xem hành động lần này có khá hay không, thì đã bị Trương Long, Triệu Hổ túm tới khách sảnh, tham kiến Thái tử và đệ nhất Công chúa Cao Li.

Mặc dù Kim Kiền đã đoán được thân phận của dổi tỷ đệ này, nhưng hiện tại được Bao đại nhân chính thức giới thiệu vẫn có chút kích động.

“ Tòng hiệu úy lục phẩm Khai Phong phủ, Kim Kiền, tham kiến Ngọc Đức thái tử, Ngọc Thanh công chúa Cao Li quốc”, Kim Kiền quỳ xuống hô.

“Kim hiệu úy không cần đa lễ”, Ngọc Đức thái tử già dặn nói, “ Vừa rồi trên đường may có Kim hiệu úy xuất thủ tương trợ, nếu không bản thái tử và tỷ tỷ ắt gặp nguy hiểm rồi”.

“ Đó là bổn phận của Kim Kiền!”, Kim Kiền đứng lên đáp lễ.

“Thuộc hạ của Khai Phong phủ khiêm nhường hữu lễ như vậy, xem ra Bao đại nhân rất có phương pháp quản giáo!”, Ngọc Thanh công chúa cười nói.

“Công chúa quá khen rồi!”, Bao đại nhân ôm quyền nói, “Mới rồi khiến hai vị kinh sợ, là Khai Phong phủ thất trách, mong Ngọc Đức thái tử và Ngọc Thanh công chúa lượng thứ”.

“Bao đại nhân hà tất phải như vậy, là bản thái tử và tỷ tỷ tự ý bỏ rơi hộ vệ, cho nên…”, Ngọc Đức thái tử ngưng một chút, gục đầu xuống, “là bản thái tử lỗ mãng rồi”.

Ngọc Thanh công chúa xoa xoa đầu đệ đệ, ngẩng đầu lên nhìn Kim Kiền và Triển Chiêu một cái, lại cười nói, “Huống hồ kẻ áo xanh kia cũng bị Triển hộ vệ và Kim hiệu úy giáo huấn đủ rồi, không cần phải truy cứu nữa”.

Bao Chửng nghe thao lời dặn dò của công chúa”, Bao đại nhân ôm quyền, quay sang ra lệnh, “ Trương Long, Triệu Hổ, lôi đám người của Trân Tụ sơn trang ra mỗi người đánh ba mươi trượng, rồi đuổi khỏi phủ”.

“Thuộc hạ tuân lệnh!”, hai người nhận lệnh rời đi.

Kim Kiền ở bên có chút khó hiểu, thầm nghĩ:

Đường đường công chúa một nước bị người ta đùa bỡn giữa đường, sao lại dễ dàng buông tha lũ Đằng Đồ Tử đó? Có thật là rộng lượng như vậy không?

Nhưng nom dáng vẻ vừa lòng của Ngọc Thanh công chúa, Ngọc Đức thái tử, vẻ mặt an tâm của lão Bao, Công Tôn Trúc Tử…

Ai da!

Kim Kiền đột nhiên bừng tỉnh.

Đệ nhất công chúa Cao Li bị người ta đùa bỡn trên đường Bắc Tống, tuyệt đối không đơn giản như A Hoa, A Hồng bị người ta chọc ghẹo, nếu truyền ra ngoài, Bắc Tống mất mặt là chuyện không cần phải nói, mà nước Cao Li kia e là càng xấu mặt hơn, làm không tốt còn ảnh hưởng đến vấn đề giao bang giữa hai nước!

Như vậy chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, hai nước đều được yên tĩnh tránh khỏi can qua.

Huống hồ Thái tử, đệ nhât Công chúa của Cao Li tới thăm viếng Đại Tống, chắc chắn không đơn giản là đi dạo phố, du ngoạn, ngắm cảnh như vậy, nhất định có quốc sự cần thương lượng, giải quyết, như thế cũng coi như là Cao Li bán cho Đại Tống một ân tình, trên bàn đàm phán sau này cũng có thêm phần lợi thế.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền lập tức nhìn đôi tỷ đệ của hoàng gia Cao Li này bằng con mắt khác.

Quả nhiên là người trong hoàng thất, tâm tư khó lường!

“Ngọc Đức thái tử, Ngọc Thanh công chúa, Khai Phong phủ không thể so với dịch quán của hoàng gia, hai vị hạ mình ở đây, e là phải chịu ấm ức rồi”, Bao đại nhân nói.

“Không sao!”, Ngọc Đức thái tử khoác tay, “Nếu Khai Phong phủ còn xa hoa hơn cả dịch quán hoàng gia, vậy thì Bao đại nhân sao xứng với danh hiệu đệ nhất thanh quan của Đại Tống được. Bản thái tử đến Khai Phong phủ quấy quả, chình là muốn được tận mắt chứng kiến phong phạm thanh liêm của quan lại”.

“Đa tạ Ngọc Đức thái tử quá khen”, Bao đại nhân thẳng người cười nói, “ Sương phòng đã chuẩn bị ổn thoa, xin Thái tử, Công chúa di giá đến nghỉ tạm. Mời!”

Hai tỷ đệ cùng gật đầu, đứng lên theo Bao đại nhân rời khỏi khách sảnh, Công Tôn tiên sinh, Vương Triều, Mã Hán, Triểu Chiêu nối gót theo sau.

Kim Kiền ngó thấy thế, cũng đành cất bước đi theo, nhưng vừa đi được mấy bước, Triển Chiên phía trước mặt lại dừng cước bộ.

“Kim hiệu úy…”, Triểu Chiêu cúi đầu nhìn quầng mắt đen thâm sì của Kim Kiền, ngưng một chút, nói, “Mấy ngày nay Kim hiệu úy vất vả rồi, hãy đi về nghỉ ngơi trước đi!”.

Kim Kiền sửng sốt, nhìn Triển Chiêu hồi lâu như không thế tin được, sau đó mới vâng dạ đáp: “Thuộc hạ đa tạ Triển đại nhân”.

Cho đến khi Triển Chiêu đã đi xa, Kim Kiền vẫn thấy khó hiểu.

Hôm nay mặt trời mọc đằng tây chăng? Con mèo này lương tâm trỗi dậy, cho mình đi nghỉ trước?

Đột nhiên, Kim Kiền rùng mình một cái.

Không hay rồi, từ kinh nghiệm của mình mà phán đoán, những tín hiệu khác thường của con mèo này đều là điềm báo không lành cả.

Sự việc sau đó chứng minh, “kinh nghiệm” của đồng chí Kim Kiền quả nhiên là có cơ sở chân lý nhất định.

***

Kim Kiền mệt nhọc đã nhiều ngày, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, quay về phong ký túc xá, ngay cả lời chào hỏi của Trịnh Tiểu Liễu nàng cũng chẳng có tinh thần mà để ý đến, để nguyên y phục ngã xuống một cái là ngủ như chết, cho đến khi Trịnh Tiểu Liễu đứng trên gường hò hét mới tỉnh lại.

Kim Kiền, Kim Kiền, mau dậy đi, xảy ra chuyện lớn rồi!”

Kim Kiền hé đôi mắt nhỏ, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, vẫn tối đen một mảnh, trở mình trùm chăn kín đầu: “Nửa đêm canh ba có thể xảy ra chuyện lớn gì chứ?”.

“Có người đánh nhau với Triển đại nhân ở Phu Tử viện!”

“Bạch thiếu hiệp tìm Triển đại nhân tỉ thí cũng chẳng phải chuyện mới mẻ gì, đâu đến nỗi kinh ngạc như vậy chứ?”

“Không phải Bạch thiếu hiệp, là nhị trang chủ của sơn trang gì gì đó bị đánh ba mươi trượng sáng nay ấy. Hắn dẫn theo một đám tay chân giang hồ, đang đánh nhau với Triển đại nhân!”

“Cái gì?!”, Kim Kiền lăn từ trên gường xuống đất, tỉnh hẳn.

Trịnh Tiểu Liễu căng thẳng nói: “Đám người đó, ít nhất cũng phải hai, ba mươi tên, nom dáng vẻ thì đều là cao thủ trên giang hồ!”.

“Có nhầm không đấy?!”, Kim Kiền nhảy dựng lên, xỏ giày chạy thẳng đến Phu Tử viện.

Từ đằng xa đã thấy trong Phu Tử viện đèn đuốc sáng trưng, đến gần chúng nha dịch thị vệ tay cầm đuốc, bao vây xung quanh Phu Tử viện, chính giữa viện là Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh, bốn người Vương Triều, Mã Hán, Vương Long, Triệu Hổ đang bảo vệ Ngọc Thanh công chúa, chúng nhân đều ngẩng đầu nhìn lên mái nhà, có điều lại chẳng thấy bóng dáng Ngọc Đức thái tử đâu.

Lúc này Cự Khuyết rút ra khỏi vỏ, hàn quang lấp lóa, Chân Trương Nhạc thì thở phì phò, cánh tay hơi run run, hiển nhiên là vừa trải qua một cuộc kịch chiến.

Kim Kiền vừa thấy thế trận này, liền vội vàng chạy đến bên cạnh Bao đại nhân, nhỏ giọng hướng Triệu Hổ đứng cách mình gần nhất hỏi:

“Triệu đại ca, chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Triệu Hổ quay đầu sang nhìn Kim Kiền một cái, lắc đầu thở dài nói: “Đám người khí thế hung hãn này đến, nói nhị trang chủ của Trân Tụ sơn trang bọn hắn bị Khai Phong phủ làm nhục, không thương lượng gì hết, phải đánh , sau đó liền giao đấu với Triển đại nhân”.

“Hả?”, Kim Kiền gãi gãi đầu, “Chịu nhục? Chẳng qua bị đánh có ba mươi trượng, cũng không có cái gì lớn mà…”.

“Kim hiệu úy, ngươi có biết Trân Tụ sơn trang này là nơi thế nào không?”, Công Tôn tiên sinh đột nhiên mở miệng hỏi.

Kim Kiền ngơ ngác lắc lắc đầu, chúng nhân xung quanh cũng mù mờ.

Công Tôn tiên sinh vuốt râu nói: “ ‘Trân’ bảo thiên hạ chỉ riêng ‘Tụ’, biện biệt rõ mà thôi. Trân Tụ sơn trang bởi vì có trang chủ thông thái bác học tài cao, có thể nhận rõ kỳ trân dị bảo trong thiên hạ, nổi danh giang hồ. giang hồ truyền rằng, cho dù đồ giả ngụy tạo có giống thật đến đâu đi chăng nữa, cũng không thoát khỏi con mắt của trang chủ Trân Tụ sơn trang, cho dù vật phẩm lai lịch huyền bí kỳ lạ đến thế nào, chỉ cần trang chủ Trân Tụ sơn trang liếc một cái, là có thể đem lai lịch nói rất rành mạch rõ ràng, mà vị nhị trang chủ này chính là đệ đệ của đại trang chủ”.

Thì ra chính là một chuyên gia giám định, Kim Kiền thầm nghĩ.

“Cho dù là như vậy, thì Trân Tụ sơn trang cũng không thể cuồng vọng đến mức đó, ngày cả Khai Phong phủ cũng chẳng để vào mắt!”, Trương Long lẩm bẩm.

Công Tôn tiên sinh mỉm cười: “ Trên giang hồ có một quy định bất thành văn, bất luận bảo vật có quý giá đến mức nào đi chăng nữa, nếu Trân Tụ sơn trang không thừa nhận, thì chẳng đáng một xu, ngược lại, nếu được Trân Tụ sơn trang ghé mắt coi trọng, thì cho dù một hòn đá ven đường, cũng là kỳ bảo có một không hai”.

Kim Kiền đấm tay vào nhau, bừng hiểu ra.

Thì ra không phải là chuyên gia giám định, mà còn là chuyên gia giám định quyền uy được giàng hồ chứng nhận.

“Vậy há không phải, vật nào trong thiên hạ là trân bảo, vật nào là phế phẩm, đều do gã trang chủ của sơn trang gì đó định đoạt sao?”, Mã Hán kinh ngạc nói.

“Tuy không đến mức như vậy, nhưng cũng chẳng khác nhau là mấy”, Công Tôn tiên sinh gật đầu, “Cho nên Trân Tụ sơn trang được mệnh danh là giang hồ đệ nhất trang, nổi tiếng chẳng kém gì Hãm Không đảo”.

Kim Kiền nhìn đám người mặc áo lục trên nóc nhà mà cảm khái.

Chậc, chả trách lại kiêu căng như vậy… Khoan đã, không phải hôm nay mình đắt tội với gã nhị trang chủ của Trân Tụ sơn trang sao?! Ôi ôi ôi!!

Kim Kiền cảm thấy dự cảm khôn lành kia đến gần hơn mấy phần.

“Triển Chiêu, ta niệm tình người trên giang hồ cũng có vài phần danh mọn, chỉ cần ngươi nhận thua, Trân Tụ sơn trang sẽ không truy cứu tiếp nữa”, Chân Trường Nhạc cao giọng quát, cắt ngang lời giải thích của Công Tôn tiên sinh, Bách Hiểu Sinh* của Khai Phong phủ.

Mục quang của chúng nhân lại chuyển sự chú ý về tình hình chiến sự trên mái nhà.

Chỉ thấy đối diện Chân Trường Nhạc, Triển Chiêu đứng thẳng tắp, không nói một lời, dưới ánh đuốc, hàn quang trên thanh Cự Khuyết soi tỏ đôi mắt đen như mực, thăm thẳm không nhìn thấy đáy.

“Hay cho tên Triển Chiêu ngươi, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Lên hết cho ta!”, Chân Trường Nhạc giận dữ quát một tiếng, bảy, tám gã thuộc hạ giang hồ vung binh khí lên loang loáng, bổ ngang chém dọc xông về phía Triển Chiêu.

Trên mái ngói, vạt áo đỏ tung bay, hàn quang như điện, Triển Chiêu qua lại giữa đám người hệt như con thoi, chỉ phòng ngự không tấn công, uyển chuyển lão luyện; trái lại đám nhân sĩ giang hồ kia lại mệt tới nỗi bước đi lảo đảo, thở không ra thơ.

Chân Trường Nhạc nghiến răng nghiến lợi, mấy lần tiến lên định giúp môt tay, nhưng vừa cất bước, hai chân liền run rẩy, thân hình lảo đảo.

* Bách Hiểu Sinh: Một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết võ hiệp “ Đa Tình kiếm khách, vô tình kiếm” của nhà văn Cổ Long, ông được miêu tả là một vị học giả uyên bác, viết nên cuốn “Binh khí phổ”.

“Ban ngày mới chịu ba mươi trượng, buổi tối,đã đến gây sự, gã họ Chân này cùng không sợ để lại mầm bệnh sao?”, Triệu Hổ vò đầu vẻ khó hiểu nói.

Ngọc Thanh công chúa gật đầu đáp lễ: “Có thể may mắn được nhìn thấy giang hồ luận bàn, chuyến đi này của Ngọc Thanh cũng không tệ”.

“Ngọc Thanh công chúa rộng lượng, chỉ là vì sao không thấy Ngọc Đức thái tử?”, Bao đại nhân lại hỏi.

“Cái này…”, Ngọc Thanh công chúa đột nhiên mỉm cười, “ E là không tiện ra khỏi phòng”.

Lời này vừa thốt ra, chúng nhân đều kinh ngạc, không hiểu vì sao.

Kim Kiền nhìn vẻ mặt bình thản ung dung tựa như đang xem kịch, dự lễ của mấy nhân vật xung quanh, không khỏi cảm thán trong lòng:

Quả nhiên là những nhân vật cấp quan trọng của quốc gia, năng lực thừa nhận tố chất tâm lý không giống với người thường.

Trong lúc mọi người anh một câu, tôi một câu nói chuyện, thì cuộc chiến trên mái nhà đã đi đến giai đoạn mới. Hiển nhiên Triển Chiêu đang có ưu thế giành chiến thắng, còn đám tay chân giang hồ thì chỉ biết trợn tròn mắt nhìn Triển Chiêu thờ phì phò, không còn sức mà đánh, Chân Trường Nhạc thì giận tím mặt, khóe miệng trắng bệch.

Triển Chiêu đứng thẳng, vạt áo đỏ mú lượn theo gió, trong đêm sắc Cự Khuyết vẽ một đường vòng cung màu bạc, keng một tiếng kiếm tra vào vỏ.

“Đa tạ!”

Hai tiếng thốt ra khỏi miệng, khiến Chân Trường Nhạc giận tới nỗi mắt vằn lên nhưng tia máu.

“Một đám giá áo túi cơm, toàn bộ đều lên hết cho ta!”, Chân Trường Nhạc phất tay gầm lên.

Lần này, hơn ba mươi nhân sĩ giang hồ trên nóc nhà, toàn bộ đều rút vũ khí ra, xông đến bao vây Triển Chiêu, không một kẽ hở.

“Triển Chiêu, cho dù người có bản lĩnh thăng thiên độn thổ, hiện tại chỉ e rằng cũng phải bó tay chịu trói!”, Chân Trường Nhạc bên cạnh cười lạnh một tiếng.

Phía dưới chúng nhân vừa thấy tình huống này cũng không khỏi có chút lo lắng.

Mặc dù Triển hộ vệ võ công cao cường, nhưng tục ngữ nói hai quyền khó địch bốn tay…”, Công Tông tiên sinh nhíu mày, “Kim hiệu úy, ngươi lên hỗ trợ Triển hộ vệ đi”.

“Hả? Thuộc hạ?”, Kim Kiền cả kinh, ánh mắt quét về phía tứ đại hiệu úy, “ Bốn vị hiệu úy đại ca võ công nghệ hơn tại hạ rất nhiều…”.

“Chúng ta phải bảo vệ Ngọc Thanh công chúa!”

Tứ đại hiệu úy vây xung quanh đệ nhất công chúa nước Cao Li, bốn miệng một lời, nói.

Mục quang Kim Kiền lại hướng về phía nha dịch thị vệ ở sân viện.

“Chúng thuộc hạ phải bảo vệ Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh!”, chúng nha dịch rầm rập xáp đến bên cạnh Bao đại nhân.

“Làm phiề15^^%[3.{][email protected] 。。6364d3f0f495b6ab9d @us([66+`1830198824)+[`drmu87n Kim hiệu úy rồi!”, Công Tôn tiên sinh liếc da mặt vặn vẹo của Kim Kiền dưới ánh đuốc, mỉm cười nói.

Kim Kiền mặt như đưa đám, trong lòng một trăm hai mươi lần không tình nguyện, lề mà lề mề bò lên mái nhà, vừa bò vừa nghĩ thầm:

Cái đám không có nghĩa khí kia, vừa nghe đến Trận Tụ sơn trang không dễ chơi, liền đem mình, kẻ đáng thương không có người chống lưng ra làm bia đỡ đạn… Hức, trước đây mình đã đắc tội với gã nhị trang chủ đó rồi, nếu lại đắc tội lần nữa, vậy thì há không phải là đổ thêm dầu vào lửa?

Ừ… xem ra chỉ có thể bí mật hành động thôi!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền liền quyết đoán, rút túi thuốc từ bên hông, móc ra một viên dược hoàn đen sì, sau đó hét lên: “Bế khí!”, rồi ném mạnh vào đám người đang giao chiến trên nóc nhà.

“Oành!!”

Một luồng khói đen cuộn cuồn mang theo thứ mùi quỷ dị, gay mũi bùng lên, rồi một tràng những tiếng kêu thảm thiết xen lẫn tiếng nôn mửa vang lên, ngay sau đó, đám nhân sĩ giang hồ khắc trước còn giễu võ dương oai trên nóc nhà, bây giờ từng người từng người một lăn từ trên mái nhà xuống, kêu oai oái rên là không ngừng.

Còn chúng nha dịch dưới hiên thì sướng rơn, vội vàng ba người một đụn, năm người một chồng, trói gô cả lại, toàn bộ đều giải ra ngoài phủ nha.

Trên mái nhà, chỉ còn lại hai bóng người.

Triển Chiêu thần sắc vẫn như thường, chỉ là chân mày hơi nhíu, nếu nhìn kỹ, không khó để phát hiện ra hiện tại hô hấp của chàng đã ngưng trệ từ rất lâu, quả đúng là nội công tâm pháp bế khí truyền có một không hai.

Về phần gã Chân Trường Nhạc kia, sắc mặt xanh tím xen nhau, tuy đã cựa lực khống chế, nhưng nước mắt nước mũi vẫn ròng ròng chảy ram thảm không nỡ nhìn.

“Chiển… Chiển Chiển… chợ, chợ coi…” ( Bằng hữu phiên dịch giúp: Triển… Triển Chiêu… chờ, chờ coi…)

Chân Trường Nhạc nước mắt nước mũi thành hàng nói xong mấy từ này, liền thi triển khinh công chuồn mất.

Gió đêm nhè nhẹ thổi, xua tan khói mù còn lưu lại.

“Kim hiệu úy!”, Triển Chiêu trầm giọng quát.

Kim Kiền giật mình đánh thót, vội vàng xáp tới trước mặt Triển Chiêu cười cầu tài: “Triển đại nhân, ngài không sao chứ? Vừa rồi thuộc hạ đã nhắc nhở Triển đại nhân bế khí ngưng thở…”.

“Nếu Triển mỗ không nghe thấy thì làm sao?”, Triển Chiêu lạnh giọng hỏi.

“ Thuộc hạ có thuốc giải!”, Kim Kiền giơ tay lên thề thốt.

“Giỏi! Giỏi lắm!”, Triển Chiêu trừng mắt nhìn chằm chằm Kim Kiền, ngón tay co chặt, gân xanh hằn lên, mái ngói dưới chân rắc rắc rung động, đường nứt dần dần xuất hiện.

Tối nay, nóc nhà vừa chịu một trận kịch chiến, lại bi đạn khói vùi dập, thì cho dù có là mái bê tông cốt thép của thời hiện đại e rằng cũng xuất hiện vài đường nứt huống hồ là mái ngói chất lượng không cao của thời cổ đại, cộng thêm nội kình bùng phát lúc vô thức của Triển Chiêu do tức giận đè nén, mái ngói đáng thương đã nứt lại càng thêm nứt.

Kim Kiền chỉ nghe thấy tiếng “rắc”, dưới chân hẫng một cái, thân thể không chịu sự khống chế rơi xuống. Trong lúc rơi xuống, nàng còn nhìn thấy rất rõ ràng Triển Chiêu xoay người, an ổn đáp xuống xà nhà kiên cố.

Sặc, Tiểu Miêu thật sự càng ngày bụng dạ cạng hẹp hòi!

Kim Kiền căm hận trong lòng, chân điểm mấy mảnh ngói rơi xuống, ổn định lại thân hình, an toàn đáp xuống đất không nguy hiểm gì.

Nhưng chân còn chưa đứng vững, đã nghe thấy bên tai vang lên tiếng quát đầy giận dữ:

“Kẻ nào?!”

Hả? Giọng nói này sao nghe quen thuộc vậy?

Kim Kiền sửng sốt, nheo mắt nhìn vào trong đám khó bụi, dần dần hiện rõ một bóng người.

Mắt to trong veo, khuôn mặt tròn trong veo, đôi môi anh đào mơn mởn trong veo, làn da trong veo… Khụ… tóm lại là khuôn mặt trong veo bừng bừng giận dữ của nhóc xinh đẹp Ngọc Đức thái tử nước Cao Li đang nhìn mình.

Hỏi: Vì sao lại là trong veo

Đáp: Bởi vì Ngọc Đức thái tử đang ngâm mình trong thùng tắm lớn.

Nếu không phải trong thùng tắm đang đầy vụn gỗ, mảnh ngói các loại, còn Ngọc Đức thái tử mặt đầy tro bụi, thì bức tranh “người đẹp” tắm rửa này cũng coi như bổ mắt.

Kim Kiền nhất thời bừng hiểu ra: Thì ra đây là gian sương phòng của nhóc xinh đẹp. Chả trách mới rồi bên ngoài đánh nhau loạn hết cả lên cũng không thấy bóng dáng tiểu thái tử đâu, còn Ngọc Thanh công chúa lại nói thái tử không tiện xuất hiện, hóa ra là Ngọc Đức thái tử đang tắm…

“Là ngươi?!”, Ngọc Đức thái tử trừng mắt quát Kim Kiền, “Ngươi, ngươi sao lại từ trên nóc nhà…”.

“Ngọc Đức thái tử thật có nhã hứng…”, Kim Kiền vừa đánh giá nhóc xinh đẹp trước mắt vừa cười khan nói.

Tên tiểu quỷ này có thói quen xấu, đã là giờ nào rồi, nửa đêm canh ba còn tắm táp?

“Làm… làm càn, không được nhìn!”, tiểu thái tử Ngọc Đức mặt mũi đỏ bừng nói năng lộn xộn.

“… Thuộc hạ tuân lệnh…”, Kim Kiền chầm chậm quay mặt đi.

Xí, một tên tiểu quỷ, tám tuổi, có cái gì để nhìn chứ? Nếu là Tiểu Miêu, thì còn có vài phần…

“Kim Kiền!”, giọng Triển Chiêu đột nhiên vang lên bên tai.

Kim Kiền giật nảy mình, lùi lại một bước, chỉ thấy Triển Chiêu không biết tự lúc nào đã ở bên cạnh nàng rồi, đôi mắt đen như mực đang lườm nàng.

“Triển đại nhân, thuộc hạ nghĩ thôi, cái gì cũng chưa làm hết á!!!!”, Kim Kiền cũng bắt đầu nói năng lộn xộn.

Triển Chiêu thầm thở dài một tiếng, túm lấy cổ áo Kim Kiền, xoay người nàng lại, đưa lưng về phía tiểu thái tử, còn mình cũng quay người, hướng lưng về phía thái tử Cao Li, thi lễ nói: “Đã quấy nhiễu Ngọc Đức thái tử, xin thái tử thứ tội”.

Lúc này Kim Kiền mới phản ứng lại, vội vàng trông mèo vẽ hổ bắt chước hô: “Đã quấy nhiễu thái tử điện hạ, xin thái tử thứ tội!”.

Hai người còn chưa dứt lời, đã nghe thấy bên ngoài một trận ầm ĩ.

“Thái tử điện hạ, ngài không sao chứ?”

“Ngọc Đức thái tử điện hạ!”

“Thái tử!”

Cánh của rung lên bần bật, chừng như sắp tung ra, mà cửa mở thì chúng nhân sẽ có may mắn được nhìn thấy cảnh xuân của thái tử nước Cao Li.

Tiếng ầm ĩ bên ngoài dần dần lắng xuống.

Tiểu thái tử thở phào một tiếng, lại hướng Kim Kiền quát, “Ngươi! Lại đây!”.

“Thuộc hạ?”, Kim Kiền quay người, chỉ vào mũi mình, mặt đầy nghi hoặc, “ Không biết thái tử có gì giao phó?”.

“Qua giúp bản thái tử thay y phục!”

“…”

Tiểu quỷ lắm vẹo, thích sĩ diện…

Kim Kiền vừa lẩm bẩm trong lòng, vừa bước đến bên thùng tắm, nhón quần áo treo trên giá cách thùng tắm không xa đưa cho tiểu thái tử, “ Mời thái tử thay y phục”.

Tiểu thái tử trợn mắt nhìn Kim Kiền: “Đây là quần áo bẩn, ngươi đi lấy bộ đồ sạch sẽ trong tủ kia cho ta”.

“Bẩn rồi?”, Kim Kiền có chút khó hiểu sờ sờ bộ quần áo trong tay… mềm mại trắng sạch nức hương, bẩn chỗ nào mà bẩn, thật là… Hửm? Khoan đã, trên cái quần này… sao lại có “bản đồ Đại Tống” ẩm ẩm thế này… À!

Da mặt Kim Kiền giật giật, vội ném cái quần trên tay đi: “Khụ, thuộc hạ đi lấy ngay…”, rồi bước vội đến bên tủ quần áo bên cạnh, lấy một bộ y phục, vừa lấy vừa lẩm bẩm: “Trẻ con bảy, tám tuổi vẫn còn tè dầm? Tè dầm xong đêm hôm khuya khoắt còn muốn tắm rửa? Thật khó hầu…”.

Triển Chiêu đứng bên cửa chân trượt đi một cái, thân hình lảo đảo.

“Ngươi… ngươi ngươi câm miệng!!”, tiểu thái tử thẹn quá hóa giận, hét.

“Hả?”, Kim Kiền ngẩng lên, lúc này mới phát hiện trong lúc bất tri bất giác nàng đã lẩm bẩm ra những suy nghĩ trong bụng, lại nhìn tiểu thái tử kia, dáng vẻ giận dữ như muốn rút gân lột da mình, liền vội vàng đưa quần áo tới, nói, “ Mời thái tử điện hạ thay y phục!”.

“Quay người đi!”, tiểu thái tử giật lấy y phục, hung hăng ra lệnh.

Kim Kiền quay người đi, không dám nói thêm nửa câu.

Những tiếng sột soạt mặc y phục vang lên, sau cùng tiểu thái tử cũng mặc xong, lườm Kim Kiền một cái, bước tới cửa, ra lệnh: “Triển hộ vệ, mở cửa!”.

Cửa mở ra, bên ngoài chúng nhân chờ đợi lo lắng sốt ruột đã lâu vừa thấy thái tử, lại ồn ào một trận.

“Ngọc Đức, đệ không sao chứ?”, Ngọc Thanh công chúa vội vã tiến lên kéo tiểu thái tử nhìn lỹ mấy bận.

“Quấy nhiễu Ngọc Đức thái tử điện hạ là lỗi của Khai Phong phủ, xin Ngọc Đức thái tử thứ tội”, chúng nhân Khai Phong phủ vội cúi mình nhận tội.

“Thái tử điện hạ, thái tử điện hạ…”, đám người vận y phục thị vệ xung quanh quỳ hết cả xuống, có lẽ là thị vệ tùy giá của nước Cao Li.

Ngọc Đức thái tử khoát khoát tay, nói: “Bản thái tử tất thảy vẫn bình an, xin chư vị yên lòng”, rồi quay sang nói chúng nhân Khai Phong phủ, “ Tối nay là chuyện ngoài ý muốn, Bao đại nhân cũng không cần phải để trong lòng”, ngưng một chút, lại nói với đám thị vệ đang quỳ, “Là bản thái tử hạ nghiêm lệnh các người không được phép tiến vào phòng, các người cũng không cần phải tự trách, đều đứng cả lên”.

Những lời này vừa nói ra, chúng nhân mới yên tâm, nhất nhất thi lễ đứng dậy.

Tiểu thái tử gật gật đầu, lại nói: “Bao đại nhân, Ngọc Đức có một thỉnh cầu quá đáng, mong Bao đại nhân đáp ứng”.

“Không biết Ngọc Đức thái tử điện hạ có yêu cầu gì, trên dưới Khai Phong phủ sẽ dốc toàn lực để thực hiện”, Bao đại nhân ôm quyền.

“Hôm nay Ngọc Đức có thể bình an vô sự, là nhờ có Triển hộ vệ và vị Kim hiệu úy đây cứu giá kịp thời, cho nên Ngọc Đức hy vọng trong lúc thăm thú Đại Tống, Bao đại nhân có thể điều tạm Triển hộ vệ và Kim hiệu úy làm hộ vệ bên người cho Ngọc Đức, không biết ý Bao đại nhân như thế nào?”, tiểu thái tử hỏi.

Dứt lời, chúng nhân đều kinh ngạc.

Bao đại nhân phản ứng lại trước tiên, vội đáp: “ Đương nhiên có thể!”, lại nói với Triển Chiêu và Kim Kiền, “Triển hộ vệ, Kim hiệu úy, từ ngày mai trở đi, hai người các ngươi sẽ phụ trách bảo vệ sự an toàn của hai vị điện hạ Ngọc Đức thái tử và Ngọc Thanh công chúa, không được sơ suất!”.

“Thuộc hạ tuân lệnh!”, Triển Chiêu ôm quyền.

“… Thuộc hạ tuân lệnh”, Kim Kiền liếc trộm tiểu thái tử Ngọc Đức bên cạnh một cái, thì thấy tiểu thái tử mặt mày nghiêm nghị, nhưng không giấu được vẻ đắc ý trong mắt, không khỏi âm thầm phỏng đoán:

Chắc không phải tên tiểu quỷ này sợ mình và Tiểu Miêu đem chuyện “ dấm đài” nói ra ngoài, cho nên mới bắt mình và Tiểu Miêu kè kè bên cạnh để giám thị chứ?

***

Thị vệ bên người công chúa, thái tử nước Cao Li, chuyển qua cách nói hiện đại, nói ít cũng là cán bộ cao cấp của bộ Ngoại giao, so với chức Tòng hiệu úy lục phẩm của Khai Phong phủ, cấp bậc chỉ có cao chứ không thấp.

Thế nhưng, đã trải qua công tác thực tiễn nhiều ngày, Kim Kiền thế nào cũng cảm thấy cấp bậc của bản thân chẳng những không tăng lại còn giẩm… Nói một cách chính xác thì là xuống dốc không phanh, trước mắt đã lưu lạc thành một tên sai vặt để tiểu thái tử trợn mắt mắng mỏ rồi.

Lấy nước rửa mặt, đun nước tắm, bưng nước rửa chân, hầu hạ bữa sáng, bữa trưa, bữa tối, điểm tâm chiều, điểm tâm đêm, chạy vặt truyền lời, xách đồ dạo phố, kể chuyện cười, hiện tại Kim Kiền không gì là không biết, không gì là không thông.

Cứ theo đà phát triễn của tình huống trước mắt, Kim Kiền có thể vỗ ngực tự tin nói rằng, cho dù sau này có không còn lăn lộn ở Khai Phong phủ kiếm cơm, thì nhận lời đến một nhà quyền quý nào đó làm sai vặt bên người cũng dư sức.

Vốn đây cũng chẳng phải việc gì to tát! Tục ngữ nói: Quen tay hay việc, Kim Kiền cũng chỉ học thêm một phần kỹ năng mưu sinh, huống hồ ban đầu khi vào Khai Phong phủ làm tạo dịch, những chuyện như bưng trà rót nước cũng không thiếu, nay chỉ là luyện lại nghề cũ, ôn lại ngày tháng vất vả đã qua…

Nhưng… nhưng mà! Nhưng mà!!

Vì sao cùng là thị vệ bên người tiếp khách nước ngoài, đãi ngộ lại khác biệt một trời một vực như vậy?!

“Kim hiệu úy, đứng bên cạnh là được rồi, cận thận hầu hạ!”, tiểu thái tử nào đó nói.

“Triển hộ vệ, không cần đa lễ, mời ngồi!”, đệ nhất công chúa nào đó nói.

“Kim hiệu úy, pha trà!”, tiểu thái tử nào đo ra lệnh.

“ Triển hộ vệ, mời dùng trà!”, đệ nhất công chúa nào đó lên tiếng.

“Kim hiệu úy, hôm qua không phải ngươi nói điểm tâm ở ngõ Điềm Thủy rất ngon sao, đi mua đi!”, tiểu thái tử nào đó ra lệnh.

“Triển hộ vệ, điểm tâm này mùi vị thực sự rất đặc biệt, Triển hộ vệ cũng nếm thử đi!”, đệ nhất công chúa nào đó mời mọc.

Không công bằng, bất công xã hội!!

Kim Kiền căm hận bất bình nhìn đệ nhất công chúa và vị Tứ phẩm đới đao hộ vệ nào đó vui vẻ thuận hòa nói nói cười cười uống trà Long Tỉnh, ăn điểm tâm, nghĩ thế nào cũng cảm thấy uất nghẹn trong lòng.

Cho dù Tiểu Miêu võ công lợi hại hơn tôi một chút, khí chất cao hơn tôi một chút, tóc nhiều hơn tôi một chút, dáng vẻ đẹp hơn tôi một chút… được rồi, là đẹp hơn tôi rất nhiều chút… nhưng đãi ngộ cũng đừng khác biệt đến mức đó chứ?!

Huống hồ động cơ của công chúa nước Cao Li này cũng qua không thuần khiết đi. Anh xem ánh mắt công chúa nhìn Tiểu Miêu kìa, chậc chậc, cái đó gọi là tình ý miên man, tình nồng thắm bền chặt keo sơn, thực khiến người ta toàn thân nổi đầy da gà da vịt…

Đột nhiên, Kim Kiền rùng mình một cái, quay đầu sang, phát hiện tiểu thái tử Ngọc Đức đang lạnh lùng lườm mình, vẻ mặt không vui.

“ Vì sao ngươi cứ nhìn chằm chằm tỷ tỷ của ta?”, tiểu thái tử hỏi.

“Hả?”

“Ta nói cho ngươi biết, tỷ tỷ đã có nơi có chốn rồi, ngươi không có cơ hội đâu!”, tiểu thái tử lạnh giọng nói.

Kim Kiền chớp chớp mắt, gật đầu đáp: “Thì ra Ngọc Thanh công chúa đã sớm có ý trung nhân, thật sự là chúc mừng, chúc mừng… Hả?”.

Kim Kiền quay quắt qua trừng mắt nhìn vị công chúa và hộ vệ nào đó cách đó không xa nom thế nào cũng giống một đôi tình nhân ngàn dặm cách trở được Nguyệt lão nối dây tơ hồng, một dự cảm không lành về tương lại đên tối đổ ập xuống đầu.

“ Thái, thái tử điện hạ”, Kim Kiền run giọng hỏi, “Chằng hay thái tử điện hạ và công chúa điện hạ ngàn dặm xa xôi đến Đại Tống là vị việc gì?”.

“Việc này…”, tiểu thái tử đột nhiên ngượng nghịu, cúi xuống một lát, rồi ngước lên nói, “ Cho ngươi biết cũng không sao, phụ hoàng hy vọng có thể cung Đại Tống kết duyên Tần Tấn”.

“Kết duyên Tần Tấn?!”, đôi mắt nhỏ của Kim Kiền banh lớn, “Ý của ngài là hòa thân… Khụ, cái, cái đó là liên hôn?”.

Tiểu thái tử gật đầu.

Kim Kiền vuốt mồ hôi lạnh trên trán: “Chẳng hay quý quốc dự định cùng vị tông thân nào của hoàng thất…”.

“Phụ hoàng nói, không phải là tông thân hoàng thất cũng không sao, chỉ cần bản thân thích là được”, tiểu thái tử nghiêm trang đáp.

“Cao Li quốc thật sự khoáng đạt, khoáng đạt, hiểu rõ đạo lý…”.

“Đó là đương nhiên!”, tiểu thái tử tự hào.

Kim Kiền bên cạnh cười bồi liên tiếp, nhìn vị hộ vệ nào đó vẫn cứ ngây ngô như cũ chuyện trò vui vẻ, mồ hôi lạnh cơ hồ thấm đẫm lưng áo nàng.

Nom tình hình này, tám phần… không, chín phần chắc chắn công chúa Cao Li nhìn trúng mèo chấn phủ của Khai Phong phủ rồi!

Đó, đó đó đó… không phải là…

Tiểu Miêu phải giống như Vương Chiên Quân xuất ngoại hòa thân!

Đệ nhất Idol của Đại Tống phải chấp tay dâng cho người!

Truyền kỳ về Nam hiệp từ đây tuyệt tích giang hồ!

Cuộc tỉ thí miêu thử về sau không có duyên được nhìn thấy!

Ra chợ trả giá sẽ không còn “Mỹ miêu kế” bên người!

Nguồn phúc lợi của Khai Phong phủ từ đây khô cạn rồi!

Nói, nói một cách đơn giản, đây chính là nguy cơ lớn nhất trong lịch sử từ trước đến này của Khai Phong phủ aaaaaaa!!

Loading...

Xem tiếp: Q.4 - Chương 16: Ngoại Truyện: Nguy Cơ Lớn Nhất Của Khai Phong Phủ (2)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mộng Nhu Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48


Khi thiên thần mất đi đôi cánh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 37


Kỳ Nghỉ Quyến Rũ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Dangerous Love

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 48


Nhóc hãy đợi anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 51