Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đến Phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Quyển 2 - Chương 18

Chương trước: Q.2 - Chương 17



Công Tôn mưu trí thỉnh đồ đệ Y Tiên.

Phủ nha lần hai thẩm vấn An Lạc hầu.

Theo sau Công Tôn tiên sinh cùng Triển Chiêu, Kim Kiền càng đi càng cảm thấy bất an, lục phủ ngũ tạng nhảy loạn xạ, dự cảm không lành lúc trước lại nổi lên lởn vởn trong lòng, xua không đi, gạt không xong, hệt như mùi hôi trong vải bó chân của mấy bà lão ngập tràn trong mũi, khiến người ta khó chịu đến cực điểm.

Đến khi ba người vào tới sương phòng của phủ nha, Công Tôn tiên sinh sai đóng cửa lại, chuông cảnh báo trong lòng Kim Kiền réo vang, lông mao toàn thân dựng đứng theo bản năng, chỉ muốn xông ra cửa mà tháo chạy, nhưng trước đôi mắt sắc bén như chớp như điện của Công Tôn tiên sinh, làm sao có nửa cơ hội mà chạy thoát chứ.

Chỉ thấy Công Tôn tiên sinh sắc mặt đen sạm đi, gọi Triển Chiêu đến bên cạnh giường, nói: “Triển hộ vệ, xin hãy nằm úp sấp xuống giường”.

Triển Chiêu cứng đờ lưng, vội vàng thấp giọng từ chối: “Không cần phiền Công Tôn tiên sinh, Triển mỗ chẳng qua là…”.

“Triển hộ vệ, có cần tại hạ giúp không?”, Công Tôn tiên sinh nghe thế khóe miệng lại nhướng lên, một nụ cười thân thiết thoáng hiện trên khuôn mặt nho nhã.

Kim Kiền đứng bên rùng mình một cái, dự cảm không lành trong lòng lại càng tăng lên, thầm nghĩ: Đại sự không ổn rồi, vào lúc này Công Tôn Trúc Tử lộ ra vẻ mặt tươi cười, lại còn cười đến độ ấm áp tựa gió xuân, cả gương mặt như bừng sáng… Dựa vào dự cảm siêu cấp của một người hiện đại như mình đây mà đoán, thì chỉ có bốn chữ thôi: Lành ít dữ nhiều…

Triển Chiêu thấy gương mặt tươi cười của Công Tôn tiên sinh, thân hình liền chấn động, khắc sau liền im lặng lập tức y theo lời mà cởi giày ra lẳng lặng nằm úp sấp trên giường.

Công Tôn tiên sinh lúc này mới khẽ gật đầu, quay lại nói với Kim Kiền: “Kim bổ khoái…”.

Lời này vừa thốt ra, liền bị tiếng kêu cao vút của Kim Kiền cắt ngang:

“Công Tôn tiên sinh có gì sai bảo, thuộc hạ dù phải vào nơi nước sôi lửa bỏng cũng quyết không chối từ!”.

Công Tôn tiên sinh nghe xong không khỏi sửng sốt, định thần nhìn kỹ sắc mặt của Kim Kiền, nét cười trên khuôn mặt càng tăng.

Chỉ thấy Kim Kiền mặt mày trắng bệch, so vai ôm quyền, hệt như đang đối mặt với kẻ địch.

“Chỉ là tại hạ muốn hỏi Kim bổ khoái thân thể có chỗ nào không ổn không?”

“Nhờ… nhờ hồng phúc của tiên sinh, không có chỗ nào không ổn cả!”, lòng lại thầm kêu: Công Tôn Trúc Tử, xin ngài đấy, đừng cười nữa, cười vậy khiến tôi sởn cả gai ốc toàn thân, tim đập nhanh như chạy, cả người từ trên xuống dưới chỗ nào cũng rất rất không ổn đấy!

Công Tôn tiên sinh nghe xong gật gật đầu, lại nói: “Nếu đã vậy thì, xin Kim bổ khoái qua giúp một tay, cùng tại hạ xử lý vết thương của Triển hộ vệ”.

“Thuộc hạ quyết không chối từ… Hả?”.

Kim Kiền mở miệng hùng hồn đáp, sau đó mới cảm thấy không ổn, chớp chớp mắt, thầm nghi hoặc:

Vết thương? Vết thương của Tiểu Miêu? Bị thương ở đâu? Trên đường đi Tiểu Miêu ngoại trừ sắc mặt có hơi kém một tí, ra mồ hôi nhiều một tí, y phục rách một tí, thì làm gì có vết thương nào?

Khoan đã!

Rách… y phục?

Lẽ nào!!!

Kim Kiền ánh mắt cứng ngắc di chuyển đến quan phục rách te tua sau lưng Triển Chiêu, lúc này dự cảm không lành lúc trước liền ập tới như sóng dồn như hồng thủy, đập thẳng vào mặt.

Công Tôn tiên sinh lấy hòm thuốc từ trong tủ ra, rồi rút ra một cái kéo, nói với Kim Kiền: “Kim bổ khoái, phiền bổ khoái lại đây cùng tại hạ cắt quan phục phía sau lưng Triển hộ vệ ra”.

“Thuộc… thuộc hạ tuân lệnh”.

Kim Kiền sắc mặt trắng bệch tiến lên, hai tay cứng ngắc kéo quan bào màu đỏ, đang trong tình trạng te tua, phía sau lưng Triển Chiêu lên, để Công Tôn tiên sinh cắt từng nhát từng nhát một.

Mỗi một nhát cắt, dây thần kinh trong não Kim Kiền lại như đứt một cái.

Mà phần vải quan bào phía sau lưng Triển Chiêu không biết bị thứ gì ngấm vào mà cứng như ván, lúc kéo cắt hệt như đang cắt trên giấy bìa các-tông, âm thanh xoèn xoẹt vang lên. Đến khi cắt xong quan phục, lộ ra áo trong, da đầu Kim Kiền liền phát run, toàn thân ớn lạnh, đứng ngây tại chỗ.

Rốt cuộc Kim Kiền cũng nhớ ra dự cảm không lành này vì sao lại giống như đã từng gặp rồi: Trong đêm đầu tiên đi thăm viếng phủ Hầu gia, lúc bả vai Triển Chiêu bị thương, Kim Kiền cũng có thứ cảm giác kinh hồn bạt vía y như vậy.

Chỉ thấy dưới lớp quan phục rách nát của Triển Chiêu, áo lót phía trong vốn có màu trắng tinh giờ đã chẳng nhìn ra được màu ban đầu nữa mà chuyển thành màu đỏ đen, phần vải rách còn dán chặt vào lưng; định thần nhìn kỹ, thì đó chính là vết máu đã khô trộn lẫn với bùn đất, những mảnh vải rách ấy khô cứng như đá, dính sát vào lưng, khó có thể tách ra được; trên đó còn có vài sợi vải màu đỏ dính chặt, rõ ràng là quan phục đã từng cùng với áo trong dán vào lưng, sau khi bị cắt ra thì còn dính sợi vải lại. Nhìn phần vải của quan bào bị cắt ra, toàn bộ đều bị máu thấm đẫm, rồi sau đó khô lại cứng như giấy bìa, chỉ có điều quan bào màu đỏ, nếu không nhìn kỹ, căn bảo khó có thể phát hiện ra.

Trầy da toác thịt, máu chảy ướt đẫm áo, sự đau đớn ấy kinh khủng nhường nào!

Công Tôn tiên sinh nhìn thương thế của Triển Chiêu, không khỏi thở dài một tiếng, trầm giọng nói: “Triển hộ vệ thật là…”.

Nói được nửa câu rồi lại không nói tiếp nữa.

“Chẳng qua chỉ là vết thương ngoài da, không đáng ngại”, giọng nói trầm trầm của Triển Chiêu từ phía giường vang lên.

“Haizz…”, Công Tôn tiên sinh lại thở dài một tiếng, tựa như có chút bất đắc dĩ, nét cười trên khuôn mặt dần tan đi, ngưng một chút mới nói với Kim Kiền: “Kim bổ khoái, phiền bổ khoái đi lấy một chậu nước nóng về đây… Kim bổ khoái, Kim bổ khoái?”.

Công Tôn tiên sinh gọi hai tiếng, không thấy Kim bổ khoái trả lời mới quay lại nhìn, thì thấy sắc mặt Kim Kiền đen sì, da mặt rúm ró, thân hình run rẩy, cơ hồ không đứng vững nổi.

Lại nói về Kim Kiền, thấy thương thế sau lưng Triển Chiêu nhất thời hai mắt tối lại, hồi tưởng đến những chuyện trước đó mà không khỏi thót tim hoảng hồn:

Vết thương như thế này, khẳng định là bị đá sắc cào vào rồi…

Mà đá sắc ấy…

Nhớ lại thời điểm tìm cách mở cánh cửa trong mật thất có sờ soạng một hồi những bức tường lởm chởm không bằng phẳng trong đó, Kim Kiền lại càng cảm thấy khổ sở:

Nhất định là Triển Chiêu trong lúc rơi xuống đã dùng lưng mình ma sát với tường đá để giảm tốc độ…

Chả trách trong mật thất, Nam hiệp nội công thâm hậu lại lâu tỉnh đến vậy, thậm chí trong lúc đó còn thở ngắt quãng, rên rỉ không ngừng…

Chả trách khi ấy nghe thấy tiếng xé vải, sợ là Triển Chiêu đem phần quan bào đẫm máu trên lưng xé ra, hòng che giấu vết thương…

Chả trách Triển Chiêu từ trước đến nay luôn tự mình làm mọi việc không nhờ đến ai, lại hạ lệnh cho mình lần mò lên xuống tìm cửa ra trong mật thất… Với cái lưng bị thương như thế, đừng nói khom người tìm kiếm, e là ngay cả đi lại cũng rất khó khăn…

Chả trách sắc mặt Tiểu Miêu lại trắng như tờ giấy, mồ hôi đầy mặt…

Chậc chậc…

“Tấm lưng hoàn mỹ” của Nam hiệp danh chấn giang hồ, Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, thần tượng đứng đầu Khai phong phủ lại bị hủy bởi một phút sai lầm của mình, nếu nói về trách nhiệm liên đới… Ôi mẹ ơi, trời muốn diệt ta rồi!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền cơ hồ như muốn ngất xỉu, chỉ cảm thấy dương thọ của mình đã hết, có muốn sống cũng vô vọng, đã ở ngay trước mặt đầu trâu mặt ngựa báo danh rồi.

Một phen suy nghĩ xoay chuyển vèo vèo của Kim Kiền, hai người bên cạnh không hề hay biết, chỉ thấy dáng vẻ của Kim Kiền lúc đó, thì cho là Kim Kiền tự trách mình đã làm liên lụy đến Triển Chiêu, mà chính mình lại không phát hiện ra thương thế của Triển hộ vệ, nên áy náy dằn vặt trong lòng.

Công Tôn tiên sinh nhìn Kim Kiền, khẽ thở dài nói: “Kim bổ khoái không cần phải tự trách mình, Triển hộ vệ cố ý giấu giếm thương tích, trên đường đi lại không nhìn rõ, Kim bổ khoái không phát hiện ra cũng là lẽ tự nhiên… Nếu không phải tại hạ có hiểu biết sâu sắc về Triển hộ vệ, e là cũng bị Triển hộ vệ qua mặt”, dừng một chút, lại nói, “Kim bổ khoái trước nên đi lấy một chậu nước nóng, rửa sạch vết thương cho Triển hộ vệ”.

Kim Kiền lúc này mới hoàn hồn, đờ đẫn gật gật đầu, lảo đảo đi ra phía cửa.

Công Tôn tiên sinh thấy Kim Kiền đã rời đi, lúc này thần sắc mới hòa hoãn chút ít, lấy một cái bình từ trong hòm thuốc ra, dốc lên lưng Triển Chiêu.

Nhất thời liền nghe thấy Triển Chiêu hít vào một hơi khí lạnh.

Không lâu sau, bùn đất, đá vụn cùng máu khô trên lưng Triển Chiêu dần dần rã ra, Công Tôn tiên sinh vội dùng khăn lau đi, cho đến khi máu chảy ra biến thành màu đỏ tươi mới dừng lại, tiếp đó lấy thuốc bột ra rắc lên trên miệng vết thương. Chỉ là không biết vô tình hay cố ý, lực tay hơi mạnh, khiến cho người nằm trên giường hít khí lạnh liên miên, mồ hôi ào ạt túa ra.

Công Tôn tiên sinh từ từ ngước mắt lên nhìn Triển Chiêu một cái, lực tay vẫn không giảm, lời nói thốt ra không nhanh cũng không chậm:

“Triển hộ vệ quả nhiên định lực hơn người, vết thương này tuy không nặng nhưng da thịt trầy trụa rất đau đớn, nếu là người thường e đã sớm đau đến ngất đi, nhưng Triển hộ vệ chẳng những không lộ ra nửa phần mà còn có thể đi lại bình thường, tìm được những nhân chứng quan trọng nữa, thậm chí ngay cả Kim bổ khoái cũng giấu được… Công Tôn Sách bội phục”.

“…Tiên sinh quá khen rồi”.

“Chỉ là tại hạ có một chuyện không rõ”.

“…Tiên sinh cứ hỏi”.

“Nam hiệp Triển Chiêu võ nghệ siêu quần, khinh công tuyệt đỉnh, cho dù là sơ ý rơi xuống hầm tối, tất sẽ có ngàn vạn cách để thoát thân an toàn, vì sao lại bị thương như vậy?”.

“Việc này…”

“Trừ phi Triển hộ vệ phải chịu sức nặng của hơn một người, hẳn là sức nặng của hai người rồi, nên tốc độ rơi xuống rất nhanh, bởi thế mới đưa ra hạ sách này, dùng lưng ma sát với tường đá để giảm tốc độ rơi…”

“Cái đó…”

“Nếu là hai người cùng lúc rơi xuống, vì sao Triển hộ vệ không dùng bảo kiếm đâm vào vách tường để làm chậm tốc độ rơi? Chẳng lẽ khi ấy hai tay của Triển hộ vệ không cử động được… Nhưng hai tay Triển hộ vệ lại không hề bị thương… Ừm… Tại hạ bạo gan phỏng đoán, nhất định là Triển hộ vệ vì bảo vệ chu toàn cho người kia nên đã dùng hai tay ôm chặt lấy người đó, bởi vậy mới không rảnh tay dùng kiếm đâm vào vách tường”.

“Khụ khụ…”

“Nhưng tại hạ lại càng không hiểu, với thân thủ của Triển hộ vệ, việc dùng một cánh tay để bảo vệ người kia đã là thừa sức, vì sao lại phải dùng hai tay?”.

“Khụ khụ khụ…”

“Mọi người đều nói Nam hiệp điềm tĩnh chín chắn, suy tính kỹ càng trước rồi mới hành động, nhưng vì sao lần này lại thất sách như thế? Chẳng lẽ trước đó đã xảy ra chuyện gì làm Triển hộ vệ phân tâm, tâm thần bối rối? Kỳ lạ, kỳ lạ quá…”

“Khụ khụ khụ khụ… Công Tôn tiên sinh…”

“Hửm? Vì sao Triển hộ vệ lại kho khan như vậy? Chẳng lẽ đã nhiễm phong hàn rồi? Chờ chút, để tại hạ bắt mạch chẩn bệnh cho Triển hộ vệ, chắc chắn thuốc vào bệnh sẽ tiêu trừ!”

“Công Tôn tiên sinh…”

“Ôi… Mạch tượng của Triển hộ vệ nhanh như thế, xem ra tình huống không ổn rồi, tại hạ phải đi bẩm báo với Bao đại nhân đã, sau đó mới tính tiếp…”

Người nằm trên giường nhất thời mây đen bay đầy đầu, vội vàng nói:

“Công Tôn tiên sinh, sau này Triển mỗ nhất định sẽ chú ý, sẽ không dễ dàng bị thương nữa, lần này… mong Công Tôn tiên sinh rộng lượng bỏ qua cho”.

Công Tôn tiên sinh thu ngón tay bắt mạch lại, sắc mặt trầm xuống nói: “Triển hộ vệ nói thế sai rồi, đó là chức trách của Công Tôn Sách, sao có thể qua loa được?”.

Chỉ thấy hai hàng lông mi của người trên giường khẽ run lên, trên gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ lúng túng ngượng ngùng, hồi lâu sau mới nói: “Triển mỗ cam đoan, sau này bị thương sẽ tuyệt đối không giấu giếm, nhất định sẽ để Công Tôn tiên sinh chẩn trị kịp thời…”.

Công Tôn tiên sinh nghe xong, lúc này mới từ từ giảm bớt lực tay, một nét cười thoáng hiện trên khuôn mặt nho nhã: “Triển hộ vệ nói phải, đúng thực là vết thương ngoài da, không cần phải bẩm báo đại nhân”.

“Khụ khụ… Triển mỗ đa tạ”.

Gió sớm lay tàn liễu,

Tường đá ánh lửa vương,

Lửa tàn lay bóng đổ

Lích tích hồn đà bay.

Trong phòng bếp của phủ nha Trần Châu, lửa trong lò lay động, tàn lửa bắn ra, hơi nước mờ mịt vờn quanh bếp, làm nổi bật bóng người chập chờn theo ánh lửa, dáng vẻ u u ám ám, mới nhìn qua còn tưởng hồn ma hiện về nhân thế.

Người này ngồi xổm trước bếp, hai tay ôm đầu, thở vắn than dài, miệng không ngừng rì rầm, tựa như sư ông tụng kinh, lại như ruồi nhặng vo ve, đó chính là Kim Kiền đang “rút ra kinh nghiệm xương máu, kiểm điểm lại công tác”:

“Hừ hừ, đúng thật là ‘khôn ba năm, dại một giờ’, ‘Quan Âm ngàn mắt cũng sẽ nhìn nhầm’… Nghĩ xem mình đường đường là một người hiện đại, còn là đại đệ tử đích truyền của Y Tiên, Độc Thánh, hai thân phận song hành như thế, ấy vậy mà lại để một con mèo qua mặt, ngớ ngẩn đến nỗi không phát hiện ra vết thương trên lưng của Tiểu Miêu… Thật hổ thẹn với Đảng, với nhân dân, với các vị hương thân phụ lão của tương lai… hổ thẹn với sư phụ đã dốc lòng dạy dỗ, hổ thẹn với danh tiếng của nhị vị ân sư… Đại sư phụ, Nhị sư phụ, đệ tử không còn mặt mũi nào gặp hai người nữa, may mà đệ tử nhìn xa trông rộng, trước giờ chưa từng tự xưng là môn hạ của nhị vị sư phụ, nếu không chắc chắn sẽ làm hoen ố thanh danh của hai người… Sau này đệ tử nhất định sẽ phát huy tinh thần này, bền lòng vững chí đến cùng…”

Nói đến đây Kim Kiền không khỏi hồi tưởng đến “tình trạng thê thảm” của cái lưng Triển Chiêu, nhất thời lại thấy rùng mình ớn lạnh, tiếp tục lầm rầm nói:

“Haizz… Cái gọi là ‘vạn điều dâm loạn đều từ tâm mà ra’, trên đầu chữ ‘sắc’ có một con dao, anh hùng khó qua ải “Mỹ Miêu”, tuy mình trên thông thiên văn dưới tường địa lý, hiểu biết tám điều vinh, tám điều nhục[1] , lại tiến cùng thời đại, nhưng hiềm vì ‘con người không phải là thánh nhân, có ai mà không phạm sai lầm’… huống hồ phút trước là ‘kiss scene’, phút sau đã lâm vào cảnh sinh tồn tử vong, tâm trí mình bị rối loạn, hai mắt mờ đi, nhất thời sơ suất, không kịp thời kiểm tra phát hiện ra vết thương trên người Triển đại nhân, cũng là có nguyên do của nó…”

[1] Nguyên văn “bát vinh bát sỉ” (八荣八耻),luận thuyết này do Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Hồ Cẩm Đào xây dựng và đề xướng, đã gây được tiếng vang rất lớn trong xã hội. Dưới đây là nội dung của “bát vinh bát sỉ” (bản dịch của PGS. TS Nguyễn Kim Sơn):

Lấy yêu tổ quốc làm vinh, tổn hại tổ quốc làm nhục

Lấy phục vụ nhân dân làm vinh, xa rời nhân dân làm nhục

Lấy đề cao khoa học làm vinh, ngu dốt làm nhục

Lấy chuyên cần làm vinh, lười nhác làm nhục

Lấy đoàn kết tương trợ làm vinh, hại người lợi mình làm nhục

Lấy thành thực giữ tín làm vinh, thấy lợi quên nghĩa làm nhục

Lấy tuân thủ pháp luật kỷ cương làm vinh, phạm pháp làm nhục

Lấy phấn đấu gian khổ làm vinh, kiêu sa dâm dật làm nhục.

Đưa tay lên xoa xoa lông mày, Kim Kiền dừng một chút, rồi đột nhiên, đứng phắt dậy, trán nổi đầy gân xanh, đỉnh đầu bốc khói, đi thành vòng tròn giữa bếp cả giận nói:

“Hừ hừ, xét đến cùng tất cả đều là họa do con mèo kia gây ra, bị thương rồi cũng không thèm nói, lại còn giấu giấu giếm giếm, lừa lừa gạt gạt, lẽ nào anh ta thật sự cho rằng mình là mèo, bị thương rồi trốn vào góc tường liếm láp vài cái là có thể khỏi sao?! Được rồi, dù sao cũng là cái lưng của ngài, ngài không muốn nói tôi cũng chả cưỡng cầu… Nhưng nói gì thì nói cái lưng ấy đã bị thương rồi, vết thương đó lại vì cứu mình mà ra, Công Tôn tiên sinh lại biết mình có y thuật, Triển đại nhân ngài chịu đựng vết thương thê thảm nhường ấy, mà tôi lại không hỏi lấy một câu… Ngày sau Công Tôn Trúc Tử hay lão Bao hỏi đến thì… Triển đại nhân, ngài không chỉ hại tôi mang tội bất nghĩa, mà còn đẩy tôi vào hố lửa!!! Chẳng ngờ từ khi mình gia nhập Khai Phong phủ đến nay, vẫn luôn thận trọng thật thà chăm chỉ, gian nan cố gắng giấu tài, nay lại lâm vào cảnh lật thuyền trong rãnh… Ông trời ơi, công lý ở chỗ nào chứ?!”

“Khụ khụ…”

Kim Kiền đang độc thoại rất hăng say hùng hồn, phẫn uất dâng trào, tình cảm sục sôi, thì bỗng nghe thấy sau lưng vang lên một tràng ho khan, liền giật nảy mình, quay đầu lại, nhất thời bị dọa cho kinh hoàng thất sắc, đứng đực nguyên tại chỗ.

Chỉ thấy ngoài cửa phòng bếp, một người mặc nho sam, đầu vấn khăn vuông, ba chòm râu đen nhánh, mặt tựa phấn trắng, đó chính là Công Tôn Sách, sư gia kiêm quản gia của Khai Phong phủ!

“Công… Công Công Công Công Tôn tiên sinh…”

Kim Kiền chỉ cảm thấy lưỡi như bị xoắn lại tựa bện dây thừng, rất lâu sau mới thốt ra được mấy chữ.

Ôi mẹ ơi! Công Tôn Trúc Tử ở đây từ lúc nào vậy?

“Khụ khụ… Kim bổ khoái…”

Công Tôn Sách cả người đứng thẳng, khuôn mặt nho nhã tỏ vẻ điềm tĩnh, mới nhìn thì thấy không khác lúc bình thường là mấy, chỉ là hai vai cứ hơi hơi run lên, ba chòm râu đen nhánh rung rung.

Kim Kiền vội thở ra hít vào hai lần, ổn định lại tâm thần, bụng thầm kêu:

Bình tĩnh, bình tĩnh, hãy nghĩ đến Giang tỷ, Hoàng Kế Quang, khi gặp khó khăn họ đều kiên cường kháng cự. Lúc này, nơi này, ngàn vạn lần không được rối loạn, phải lấy bất biến ứng vạn biến.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền nuốt hai ngụm nước bọt, cố làm ra vẻ bình tĩnh hỏi, “Công… Công Tôn tiên sinh có chuyện gì cần sai bảo thuộc hạ?”.

“Chỉ là tại hạ cảm thấy kỳ quái, Kim bổ khoái chẳng qua chỉ đi lấy một chậu nước nóng, vì sao lại mất thời gian như vậy?”, Công Tôn tiên sinh không nhanh không chậm nói.

“Nước? À đúng đúng, nước nóng, nước vừa mới sôi… Thuộc hạ sẽ mang vào cho Triển đại nhân ngay”.

Lúc này Kim Kiền mới nhớ ra chuyện Công Tôn tiên sinh giao phó, vội quay người đem nước nóng trong nồi trên bếp đổ vào chậu, rồi bưng lên đang định bước ra ngoài.

“Kim bổ khoái không cần gấp như thế”, Công Tôn tiên sinh đột nhiên nói, “Vết thương của Triển hộ vệ tại hạ đã xử lý xong rồi, hiện giờ Triển hộ vệ đã ngủ, Kim bổ khoái không nên quấy rầy”.

Hả?

Kim Kiền nghe xong, từ từ đặt chậu nước xuống, chớp chớp mắt, có chút khó hiểu, thầm nghĩ: Nếu đã không cần nước nóng, sao Công Tôn Trúc Tử lại sai mình đi lấy nước nóng làm gì? Thế chẳng phải là cởi quần đánh rắm… làm chuyện thừa thãi sao?

Không đúng, Công Tôn Trúc Tử này lòng dạ đen tối, hành động thế nhất định là có thâm ý khác…

Éc! Chẳng lẽ Công Tôn Trúc Tử cố ý điều đi để chuyên tâm thu thập những hành vi bất lương của mình từ Tiểu Miêu, sau này còn “thanh toán” một thể?!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền nhất thời đổ mồ hôi lạnh toàn thân, hai mắt trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Công Tôn tiên sinh.

Công Tôn tiên sinh thấy dáng vẻ của Kim Kiền, lại hơi mỉm cười, nói: “Chắc hẳn Kim bổ khoái đã đoán ra, tại hạ điều Kim bổ khoái rời đi là có ý khác”.

Éc éc éc éc éc éc!!! Không phải chứ?!

“Tại hạ thấy vết thương đau đớn trên lưng Triển hộ vệ, thực không đành lòng, thế nên mới muốn nói mấy câu riêng tư với Kim bổ khoái”.

Éc éc éc éc éc éc!!! Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi…

“Kim bổ khoái có cái nhìn như thế nào về Triển hộ vệ?”

Éc éc éc éc éc éc!!! Tiêu rồi tiêu rồi… Ủa?

Cái nhìn? Cái nhìn gì?!

Kim Kiền nghe xong nhất thời thộn ra, chớp chớp mắt vài cái, vẫn không hiểu được.

Thấy Công Tôn tiên sinh, thần thái trang nghiêm, vẻ mặt nghiêm túc, không giống như đang nói đùa.

Tim nảy lên một cái, Kim Kiền đành phải căng óc, cố gắng dốc hết ruột gan, chắp chắp vá vá mấy lời ngợi ca lại:

“À… Triển đại nhân là người trung quân ái quốc… trung thành tận tâm, chân thành thẳng thắn, tấm lòng ấy có trời đất chứng giám, nhật nguyệt thấu tỏ, à… võ công cái thế, nhân phẩm vô song… khinh công tuyệt đỉnh, quang minh lỗi lạc… Cái đó… Lòng kính ngưỡng của thuộc hạ đối với Triển đại nhân cuồn cuộn như nước sông chảy mãi không ngừng…”

“Kim bổ khoái cho rằng như thế?”, Công Tôn tiên sinh đột nhiên cắt ngang lời diễn thuyết thao thao bất tuyệt của Kim Kiền, hỏi.

“Tất… tất nhiên là thế, những lời này của thuộc hạ, đều xuất phát từ tận tâm can!”, Kim Kiền nghiêm sắc mặt, ôm quyền sang sảng nói.

Công Tôn tiên sinh nhìn Kim Kiền một cái, rồi gật đầu, khe khẽ thở dài: “Lời Kim bổ khoái nói rất đúng, Triển hộ vệ trung thành tận tâm, trên đối với giang sơn xã tắc, dưới đối với lê dân bách tính công lao không thể xem nhẹ, chỉ là…”.

“Chỉ là…?”, Kim Kiền bất giác tiếp lời hỏi. Lòng lại nghĩ: Lẽ nào Công Tôn Trúc Tử cũng cảm thấy Tiểu Miêu quá “lam nhan họa thủy”?

“Tại hạ lo lắng Triển hộ vệ quá tận tâm với chức trách, vì xã tắc bách tính mà không để tâm tới sự an nguy của bản thân. Không giấu gì Kim bổ khoái, Triển hộ vệ từ khi nhậm chức ở Khai Phong phủ tới nay, thương tích lớn nhỏ xuất hiện không ngừng, mà Triển hộ vệ lại không muốn để đại nhân lo lắng rồi phân tâm, nên thường giấu giếm thương thế, từng có mấy lần làm cho thương thế chuyển biến xấu, cơ hồ khó có thể cứu chữa… Trên dưới Khai Phong phủ đều nhìn thấy trong mắt mà đau đớn trong lòng, tại hạ đã khuyên nhủ rất nhiều lần nhưng Triển hộ vệ luôn luôn bỏ ngoài tai, tại hạ thực sự đau lòng đến không chịu nổi…”.

Nói đến đây, Công Tôn tiên sinh nhắm mắt lắc đầu, khuôn mặt lộ ra vẻ không đành lòng, đau xót ngập tràn.

Kim Kiền nghe đến đây, lại hồi tưởng đến những hành động trước kia của Triển Chiêu, tim không khỏi thắt lại, thầm nghĩ: Èo, thì ra con mèo này có tiền sử từ trước rồi! Báo hại mình áy náy cả nửa ngày trời.

“Kim bổ khoái!”, Công Tôn tiên sinh đột nhiên cao giọng gọi, làm cho Kim Kiền giật nảy mình, ngước mắt lên nhìn lại càng kinh ngạc hơn.

Chỉ thấy Công Tôn tiên sinh hai tay ôm quyền, lạy dài trên đất.

“Công Tôn tiên sinh?! Đây là vì sao?!”, Kim Kiền hoảng hốt hô lên một tiếng, vội vàng chạy đến đỡ Công Tôn tiên sinh đứng lên.

Công Tôn tiên sinh lại kiên trì không dậy, trầm giọng nói: “Công Tôn Sách có một chuyện muốn nhờ, nếu Kim bổ khoái không đáp ứng, Công Tôn Sách sẽ quỳ lạy mãi mà không đứng lên”.

Gì?!

Kim Kiền chỉ cảm thấy mồ hôi chảy thành dòng trên lưng, da mặt co rúm hết lại, thầm nghĩ: Éc éc éc éc, mình không nghe nhầm đấy chứ?! Công Tôn Trúc Tử có chuyện muốn nhờ vả?! Đùa sao, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết chắc chắn không phải là chuyện tốt lành gì! Nếu mà đồng ý, sợ là nửa đời sau của mình vĩnh viễn sẽ không có ngày nào yên, nhưng nếu không đồng ý… sợ rằng mình cũng chả sống được đến nửa đời sau…

Thôi! Ta không vào địa ngục, thì còn ai vào địa ngục đây?! Liều mình một phen vậy!!!

Nghĩ vậy, Kim Kiền da đầu căng ra, khóe miệng giật giật nói: “Công Tôn tiên sinh xin hãy mau mau đứng dậy, tiên sinh có chuyện gì giao phó, thuộc hạ nhất định sẽ dốc toàn lực để làm!”.

Công Tôn tiên sinh nghe vậy bèn từ từ đứng lên, ôm quyền nghiêm sắc mặt nói: “Công Tôn Sách chỉ mong Kim bổ khoái sau này có thể quan tâm nhiều hơn đến Triển hộ vệ, không để xảy ra chuyện Triển hộ vệ giấu giếm thương thế nữa”.

Gì hở?!

Đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền thoắt cái liền biến thành một đôi long nhãn.

“Công Tôn tiên sinh khoan đã!!!”, Kim Kiền cao giọng hét lên, nhất thời làm xà nhà rơi xuống đến mấy cân mọt gỗ, “Trọng trách như vậy, thuộc hạ tài hèn sức mọn, e là khó có thể đảm trách”, lòng lại thầm kêu: Ôi ôi ôi ôi, ngày Cá tháng Tư á, ý của Công Tôn Trúc Tử là muốn để mình giám sát Tiểu Miêu, không cho Tiểu Miêu chạy loạn?! Oh my God, đó không phải là mèo nhà, mèo mướp, mèo Ba Tư thông thường đâu, đó là “Ngự Miêu” vang danh thiên hạ nức tiếng giang hồ đó, mình một đứa gà mờ đến nửa cân còn không biết là bằng tám lạng, sao có thể chú ý được đây? Huống hồ còn muốn làm cho Tiểu Miêu không giấu giếm vết thương nữa? Mình làm gì có bản lĩnh cỡ đó?

“Kim bổ khoái nói thế là sai rồi”, Công Tôn tiên sinh khóe miệng khẽ nhếch lên, nói: “Kim bổ khoái khinh công vô song, sánh ngang với Triển hộ vệ, hơn nữa còn có y thuật tinh diệu, tâm tư lại mẫn tiệp, dõi mắt khắp trên dưới Khai Phong phủ thì sợ rằng cũng chỉ có Kim bổ khoái mới có thể đảm nhận trọng trách này”.

“…”, Kim Kiền há hốc miệng, chỉ cảm thấy, muôn câu ngàn ý đều mắc kẹt trong cổ họng, đến nửa chữ cũng khó thốt ra được.

“Triển hộ vệ hôm nay vì Kim bổ khoái mà thân mang vết thương, đủ thấy Triển hộ vệ đối với Kim bổ khoái tình như thủ túc, nghĩa như huynh đệ, nếu có Kim bổ khoái đi theo bên cạnh Triển hộ vệ, ắt hẳn Triển hộ vệ khi hành sự cũng phải cân nhắc một hai phần”.

“A… Cái này…”, Kim Kiền giơ một cánh tay cứng ngắc lên, vừa mới định nói thì lại thấy nét cười thâm thúy thoáng hiện trên khuôn mặt nho nhã của Công Tôn tiên sinh, Công Tôn tiên sinh chắp tay vái một cái rồi nói:

“Triển hộ vệ sau này xin phiền Kim bổ khoái”.

Dứt lời bèn nghênh ngang bỏ đi, để lại Kim Kiền với cánh tay cứng ngắc giơ lên giữa không trung, gió sớm lạnh căm quét qua, cuốn tro bếp bay lên vấn vít quanh thân, cảnh tượng thê lương vô hạn.

Này này này, Công Tôn Trúc Tử, ông đừng có quăng quả bom nổ chậm của nhà ông cho tôi rồi ù té chạy thế chứ!!!

Sáng sớm hôm sau, tiếng trống thu canh vang lên, gà chỉ vừa cất tiếng gáy, nhưng trước phủ nha Trần Châu lại là một cảnh tượng náo nhiệt.

Chúng bách tính cả nửa thành Trần Châu đều tụ tập, chen lấn trên con đường nơi phủ nha tọa lạc, trong và ngoài cửa nha môn cũng bị vây kín, ken đặc, đến nửa cơn gió cũng chẳng lọt qua nổi.

Cảnh tượng muôn người đổ xô ra đường như vậy không vì điều gì khác mà là bởi Khâm sai Bao đại nhân, Bao Thanh Thiên, hôm nay phiên thứ hai thẩm vấn quốc cữu đương triều, Bàng Dục. Chuyện lớn như thế, thử hỏi làm sao dân chúng Trần Châu không quan tâm tột cùng cho được.

Lại nhìn trên công đường của phủ nha, hai tấm bảng “Túc Tĩnh”, “Hồi Tỵ” vững vàng đặt hai bên, bức đại tự thếp vàng “Minh kính cao huyền” treo chính giữa công đường; Bao đại nhân mặc áo mãng bào, càng tôn thêm vẻ uy nghiêm của ngài; tứ đại Hiệu úy hông đeo đao, uy phong lẫm liệt; Công Tôn Sách bút mực đầy đủ, giấy tờ chu toàn; Triển Chiêu vận quan phục còn đỏ rực hơn lửa, nổi bật phong thái anh hùng. Dưới công đường, chúng nha dịch tinh thần hăng hái, sát uy bổng đen bóng khẽ phản chiếu ánh sáng.

Đúng là: Uy danh Thanh Thiên nức tiếng vạn dặm, dạ đỏ lòng son thiên hạ tỏ tường… Hay thay cảnh tượng uy nghiêm túc mục nhường ấy.

Mà trên công đường duy chỉ có hai người phá vỡ cảnh tượng đó.

Một người ngồi bên hông công đường, chính là Bàng thái sư đang bừng bừng lửa giận, hôm nay thẩm vấn con trai độc nhất của Bàng gia, tất nhiên ông ta sắc mặt lầm lì, bộ dạng như muốn đập phá nơi đây.

Mà người còn lại, chính là Kim Kiền, sai dịch của Khai Phong phủ, đang đứng ở cửa công đường.

Từ sau buổi nói chuyện với Công Tôn tiên sinh hôm qua, Kim Kiền đã liên tiếp một ngày một đêm gặp ác mộng, như thể quỷ dữ đi vào giấc mộng, không giây phút nào được yên ổn cả. Kết quả là bây giờ đôi mắt nhỏ dài thâm quầng, đen kịt trũng sâu hệt như bị đấm, tơ máu trong mắt chằng chịt như mạng nhện, dáng vẻ thực vô cùng uể oải ủ rũ.

Hai người này thần thái đối lập hẳn nhau, nhưng tựu chung lại cũng là nét chấm phá tô điểm thêm cho phong cảnh.

Bao đại nhân ngồi chính giữa công đường quét mắt một vòng, thần sắc nghiêm nghị, vỗ kinh đường mộc cao giọng: “Thăng đường!”.

“Uy vũ…”

“Truyền An Lạc hầu Bàng Dục!”

“Truyền An Lạc hầu Bàng Dục…”

Không lâu sau, hai nha dịch đưa An Lạc hầu bước vào công đường.

Chỉ thấy Bàng Dục một thân gấm phục, bước đi vững vàng, tuy sắc mặt có chút tiều tụy, nhưng đôi mắt phượng lại bắn hàn quang ra bốn phía khiến người ta không khỏi chấn động.

“Bàng Dục bái kiến Bao đại nhân”, An Lạc hầu đi đến trước bàn xử án của Bao đại nhân, chắp tay ôm quyền, nhàn nhã nói.

Chát!

Tiếng kinh đường mộc vang dội công đường, Bao đại nhân quát lên: “Bàng Dục, đến trước công đường cớ sao không quỳ?”.

“Bao đại nhân nói đùa rồi, bản hầu đường đường là quốc cữu, hưởng tước hiệu An Lạc hầu thế tập, sao có thể quỳ trước một phủ doãn Khai Phong cỏn con?”, Bàng Dục chậm rãi lên tiếng.

“Hay cho một quốc cữu gia, hay cho một An Lạc hầu! Hầu gia có biết, hiện giờ bản phủ phụng chỉ đến Trần Châu phát lương cứu nạn, chính là thay mặt Thiên tử xuất tuần, đi đến đâu là như thánh giá giá lâm, Hầu gia có thể không quỳ trước bản phủ, nhưng lẽ nào ngay đến thánh giá cũng không quỳ?”

“…”, đôi mắt phượng của Bàng Dục nheo lại, thái dương giật giật.

“Bao Hắc Tử! Ngươi chớ có khinh người quá đáng!”

Bàng thái sư bên kia nghe vậy liền giận đến rung râu, mắt trợn trừng, vỗ ghế đứng phắt dậy, quát lớn.

“Bàng thái sư, lẽ nào ngài cũng xem thường thánh giá?”, Bao đại nhân liếc mắt, lạnh lùng nói.

“Bao Hắc Tử, ngươi!”, Bàng thái sư giận đến mức râu bạc rung rung, hai tay nắm chặt lại, đôi mắt hình tam giác căm hận trừng trừng nhìn Bao đại nhân, lát sau mới phun ra nửa câu, “Bao Hắc Tử, ngươi chớ có cho rằng thân phận khâm sai sẽ có thể bảo vệ được ngươi, sau này hồi kinh, lão phu nhất định sẽ ở trước mặt Thánh thượng tham tấu ngươi một bản!”.

Bao đại nhân hơi gật đầu: “Bao Chửng xin đợi”.

“Hừ!”, Bàng thái sư phất mạnh ống tay áo, căm giận ngồi xuống ghế.

Bao đại nhân ánh mắt sắc bén quét một cái rồi nhìn thẳng vào An Lạc hầu Bàng Dục, vỗ kinh đường mộc nói: “Bàng Dục, sao còn không quỳ?!”.

Chúng nha dịch dưới công đường nghe vậy, lập tức nhất tề hô vang: “Quỳ! Quỳ! Quỳ!…”.

Âm thanh như chuông đổ, vang vọng quấn quanh xà nhà cột trụ, thoáng chốc khiến cho tiếng hô trong công đường tăng thêm ba phần uy nghiêm.

Chỉ thấy Bàng Dục sắc mặt đổi rồi lại đổi, khóe mắt khóe miệng đều không ngừng giật giật, cứng ngắc hồi lâu sau mới từ từ kh người, quỳ gối xuống đất.

Kim Kiền ở một bên thấy khó hiểu, thầm nghĩ: Hôm nay lão Bao thẩm án thực có chút dài dòng, con cua con kia ít nhiều cũng được coi là hoàng thân, cho dù không quỳ cũng có lý của nó, hà tất phải lãng phí thời gian vào ba cái chuyện cỏn con như lông gà vỏ tỏi này chứ?

Nhưng đợi sau khi Bàng Dục quỳ xuống, nhìn lại không khí trên công đường, Kim Kiền mới bừng tỉnh ngộ.

Chỉ thấy An Lạc hầu Bàng Dục vừa quỳ xuống, chúng nhân Khai Phong phủ thần sắc đều biến đổi, ánh mắt sắc bén, khí thế nhất thời tăng vọt; lại nhìn sang chúng bách tính đến nghe thẩm án, đều là dáng vẻ mặt mày hớn hở, kích động khó kìm. Còn đám bên Bàng thái sư, tuy vẫn là vẻ mặt kiêu căng nhưng khí thế hung hăng ngang ngược lúc trước đã bị áp chế giảm xuống vài phần; Bàng Dục quỳ dưới công đường, thân hình thấp xuống một nửa, vẻ ngạo mạn cũng bị triệt tiêu đi không ít.

Chậc chậc, thì ra thẩm án cũng chẳng khác gì kéo bè kéo cánh đánh nhau cả, trước tiên phải phô trương thanh thế, tạo bầu không khí… bên nào khí thế càng hung hăng ngang ngược, càng càn quấy, thì bên đó càng chiếm được thế thượng phong, lúc ấy mới có thể ra tay giáng đòn phủ đầu, thắng trước một ván.

“Bàng Dục!”, Bao đại nhân giọng trầm xuống, gằn từng chữ một, “Ngươi tự ý dựng Nhuyễn Hồng đường trong thành Trần Châu, cưỡng đoạt nữ tử con nhà lành, chế tạo xuân dược, hãm hại vô số nữ tử; giết người giá họa, hại kẻ thiện lương; coi thôn xóm như cá thịt, gieo ác một phương, những hành vi phạm tội ngập trời như vậy, còn chưa nhận tội sao?!”.

Bàng Dục quỳ trước công đường, nghe xong lại cười nhạt một tiếng, nói: “Bao đại nhân vì sao lại nói ra những lời này? Trước đó Bao đại nhân từng vu hãm bản hầu giấu giếm tình hình hạn hán không báo lên trên, nhưng không có bằng chứng, nay lại bịa ra rất nhiều tội danh để hãm hại bản hầu… Hừ hừ, Bao đại nhân, bản hầu thật muốn hỏi ngài, đại nhân ngài rắp tâm mưu đồ như vậy là vì sao?!”.

“Được, bản phủ sẽ cho ngươi tâm phục khẩu phục!”, Bao đại nhân quát một tiếng, vỗ mạnh kinh đường mộc, cao giọng hô: “Người đâu, đưa nhân chứng lên!”.

Kim Kiền nghe xong, nhất thời chấn động tinh thần, thầm nghĩ: Chậc chậc, cuối cùng cũng đến lúc phô bày công lao vĩ đại của mình rồi! Nhớ đến đám nữ tử trong mật thất kia đều là do mình mạo hiểm cả tính mạng cứu ra, đến giờ mình vẫn còn bị hậu di chứng do mỏi mệt quá độ đây này, ăn không thấy vị, ngủ không biết ngon, lại còn bị Công Tôn Trúc Tử chèn ép… Hừ, bằng chứng thép vững vàng như núi mà mình phải dùng cả máu và nước mắt để thu thập về này, nếu vẫn không thể kết tội được Bàng Dục thì có còn thiên lý nữa không? Lại thêm vụ án của Trương Tụng Đức và Hoàng thị, Thu Nương, nhất định An Lạc hầu không tránh khỏi liên quan. Hừ hừ, con cua con, chắc chắn lúc này ngươi sẽ “bí hơi ăn không tiêu” đấy!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền lại càng nghiêm sắc mặt, hai mắt mở to nhìn chằm chằm ra ngoài cửa công đường.

Quả nhiên không lâu sau, có hai nha dịch giải một người tiến vào công đường.

Ớ?!

Kim Kiền vừa thấy người này liền sửng sốt.

Người tới không phải là người trong nhóm nữ tử bị nhốt tại mật thất, cũng không phải Trương Tụng Đức, lại càng không phải là Hoàng thị, Thu Nương, mà chính là một nam tử trung niên.

Chỉ thấy người này thân hình béo ú, bụng tròn như cái lu, mày ngang mũi dọc những thịt là thịt, mắt nhỏ như mắt chuột, treo lên trên khuôn mặt to như cái bánh là cái mũi cà chua đỏ au, tóc tai tán loạn, sắc mặt xám ngoét như tro, thực lòng mà nói, nhìn hơi quen quen.

Ai nha!!!

Kim Kiền tìm kiếm trong đầu một lúc, rồi đột nhiên nhớ ra:

Cái cái cái tên này không phải chính là tên “Bàng bụng lu”, quản gia của Bàng phủ từng trêu ghẹo Tiểu Miêu, Bàng Đại đây sao? Truyền hắn lên làm gì? Chẳng lẽ lão Bao muốn ra mặt thay cho Triển hộ vệ, muốn vì Tiểu Miêu bị “vô lễ” một lần mà đòi công lý?

Loading...

Xem tiếp: Q.2 - Chương 19

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Nghiệt Oán Tóc Xanh

Thể loại: Truyện Ma

Số chương: 21


Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48


Tư Thái Cung Phi

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 50


Hoàng Hôn Lưu Manh

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 4