Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 71

Chương trước: Chương 70



Cuộc chiến giữa Tiền Dạ Lang và Nam Việt là

do Khánh Vương khơi mào, mục đích tất nhiên là để trừ bỏ đối thủ cạnh tranh lớn

nhất của hắn – Dận Vương.

Dận Vương cho dù có chút nôn nóng muốn lập

công nhưng cũng không đến mức phải thua thảm như vậy. Có điều, trong quân doanh

lại có tai mắt của Khánh Vương, cho nên quân man di mới có thể nắm bắt mọi động

tĩnh của đại quân Nam Việt một cách rõ ràng. Hoàng đế Nam Việt cảm thấy nghi

ngờ, ắt sẽ điều tra chuyện này, thế là Tiêu Hậu và toàn bộ Tiêu gia phải gánh

lấy tội danh này thay cho Khánh Vương. Khánh Vương tính được rằng cho dù Tiêu

Hậu có hoài nghi thì cũng sẽ không kéo hắn chết chung, bởi một khi mất hắn thì

Tiêu Hậu cũng sẽ mất đi hy vọng cuối cùng.

“Đợi sau khi việc thành, ngài sẽ được ngồi

lên ngôi báu, đến lúc đó Hoàng hậu nương nương vẫn sẽ là nữ nhân tôn quý nhất

Nam Việt, đúng vậy không?”

Trong cặp mắt mỹ lệ của Lệnh Viên sớm đã

không còn một tia sắc bén nào nữa, mà tràn ngập sự điềm đạm nhẹ nhàng.

Khánh Vương mím chặt đôi môi, sau khi im

lặng trong chốc lạt, lại đột nhiên hỏi nàng: “Nàng muốn nói với phụ hoàng ta

sao?”

Nói với Hoàng đế Nam Việt ư? Nói với lão

thì có ích gì? Vốn dĩ Lệnh Viên chẳng muốn xen vào chuyện của hoàng gia Nam

Việt, điều nàng cần chỉ là Bắc Hán và Thế Huyền được bình yên. Cặp mắt trong

veo cụp xuống, Lệnh Viên lại nói qua chuyện khác: “Ta đã từng nghĩ Thụy Vương

câu kết với Tiền Dạ Lang, gây nên cuộc chiến tranh giữa Tiền Dạ Lang và Nam

Việt để nói với Thế Huyền rằng ta và Dận Vương đều ở trên chiến trường. Thụy

Vương tính được rằng Thế Huyền sẽ xuất binh giúp Dận Vương và phái Vương đại

nhân tới khuyên nhủ ta… Nhưng đến bây giờ ta mới biết, người thật sự câu kết

với Tiền Dạ Lang chính là ngài.”

Mảnh đất Thụy Vương cắt cho Tiền Dạ Lang

không thể khiến cho bọn chúng hài lòng, về sau Bắc Hán lại xảy ra nội loạn,

Tiền Dạ Lang bèn thừa cơ chiếm lấy vùng đất phía bắc của Bắc Hán. Không phải

Nam Việt xuất binh quá muộn, mà là cố ý. Khánh Vương đã ngầm đồng ý để vùng

lãnh thổ đó thuộc về Tiền Dạ Lang, đây mới là cuộc giao dịch thật sự của họ.

“Còn Thụy Vương, ngay từ đầu đã bị ngài

lừa.” Nói ra những lời lạnh lùng mà điềm đạm ấy, ánh mắt Lệnh Viên lay động,

lặng lẽ nhìn nam tử bên cạnh. Ánh dương rạng rỡ chiếu xuống len qua kẽ lá, in

lên khuôn mặt tuấn tú của hắn. Lần đầu gặp mặt ở Mặc Lan biệt viện, nàng chỉ

nghĩ hắn là một nam tử ôn tồn lễ độ, thực khó có thể liên tưởng tới gã Khánh

Vương lòng dạ xấu xa hiểm độc bây giờ.

Thì ra là nàng quá ngốc, quá mềm lòng!

Từ trong sâu thẳm đáy mắt của Khánh Vương

có một tia sáng lóe lên. Hắn hơi sầm mặt xuống, giọng nói cũng nhỏ đi: “Ta

không hề gạt hắn, là hắn không thực hiện lời hứa của mình.”

Dận Vương có người ủng hộ là Thiếu Đế ở Bắc

Hán, còn hắn sau khi không cầu thân được Đại trưởng công chúa tất nhiên phải

lôi kéo một đồng minh khác, người này chính là Thụy Vương. Hắn muốn có giang

sơn Nam Việt, còn Thụy Vương thì muốn ngồi lên ngôi báu ở Bắc Hán, mỗi người

đều có nhu cầu của mình. Chỉ trách Thụy Vương sau khi có được giang sơn Bắc Hán

lại không chịu ra sức giúp Khánh Vương, thiếu chút nữa khiến hắn bị cô lập mất

đi sự ủng hộ của nhà họ Tiêu.

Lệnh Viên bất giác nắm chặt đôi tay lại,

nhìn chằm chằm vào hắn. Chẳng trách hắn nói hắn cũng không thích Thụy Vương!

“Không phải nàng cũng hận hắn sao? Bây giờ

ta đã giúp nàng đoạt lại giang sơn từ tay hắn rồi.” Khánh Vương đột nhiên thấp

giọng nói, bàn tay ấm áp cầm lấy bàn tay đang run rẩy của Lệnh Viên, nắm lại

thật chặt. “Chỉ cần nàng bằng lòng, ta sẽ xin phụ hoàng khôi phục lại thân phận

Công chúa Bắc Hán cho nàng, nàng vẫn có thể được gả cho ta với thân phận công

chúa. Đến lúc đó, mảnh giang sơn vạn dặm này sẽ chính là của hồi môn của nàng,

sau này chắc chắn không một ai dám coi thường nàng nữa.”

Trong đáy mắt hắn là một nụ cười chân

thành, sự ấm áp tỏa ra từ trong mắt như bao bọc lấy tâm thân cô độc, lẻ loi của

Lệnh Viên. Hắn suy nghĩ cho nàng chu đáo biết mấy, bây giờ nàng đã chẳng còn ai

để mà nương tựa, vốn nên vui mừng mới đúng. Nhưng, khi nhìn vào khuôn mặt dịu

dàng mà chân thành ấy, Lệnh Viên lại chẳng thể nào cười nổi, sự căm hận đè nén

nơi đáy lòng bắt đầu bùng lên.

Hắn vẫn đang gạt nàng.

Lệnh Viên hơi cúi đầu xuống, thầm cười

nhạt. Ánh mắt liếc thấy trên ống tay áo hắn có một chỗ bị xé rách, Lệnh Viên

bất giác ngẩn người. Trái tim như bị muôn vàn cây kim đâm vào, nàng buột miệng

hỏi: “Vừa rồi ngài đi làm gì vậy?”

Khánh Vương không định giấu giếm nàng thêm

nữa, bèn thấp giọng đáp: “Thái hoàng thái hậu Thôi thị của Bắc Hán vốn mất tích

nhiều ngày hiện đã được tìm thấy rồi.”

Cặp mắt Lệnh Viên bất giác mở to.

Thôi Thái hậu muốn hành thích Khánh Vương,

đã bị giết chết.

Đó là hoàng tẩu của Lệnh Viên. Trong cuộc

đời này, bà ta và nàng hầu như đều ở trong trạng thái đối địch, nhưng lần này

khi nghe tin bà ta chết, trái tim Lệnh Viên không thể nào bình tĩnh thêm nữa.

Mối thù của nhà họ Lưu, mối thù của Bắc

Hán, đó là nỗi đau mà cả đời này nàng không thể nào quên.

“Lệnh Viên, nàng phải biết, Bắc Hán có ngày

hôm nay là chuyện sớm muộn, dù không phải ta thì cũng sẽ là người khác.”

Lời của Khánh Vương tuy khiến người ta đau

lòng nhưng lại là sự thực.

Lệnh Viên nở một nụ cười thê lương, hé môi

nói: “Đúng, ngươi nói rất đúng, không phải là ngươi thì ắt sẽ là người khác.

Nhưng nếu là người khác, kẻ thù của ta sẽ không phải là ngươi.” Lời vang lên

như cây chùy nện xuống, Lệnh Viên rút thanh chủy thủ từ ống tay áo ra đâm mạnh

về phía Khánh Vương.

Hắn ở rất gần nàng, căn bản không kịp né

tránh, nhưng chỉ sau khoảnh khắc hắn đã tỉnh táo trở lại, lập tức đưa tay chụp

lấy cổ tay nàng. Phần mũi của thanh chủy thủ sắc bén đã đâm vào thân thể hắn,

tiếc rằng chỉ tạo được một vết thương rất nông. Lệnh Viên muốn vận sức đâm

thêm, có điều khí lực của hắn quá lớn khiến nàng không thể làm gì được.

Khánh Vương cố nén sự kinh ngạc, mở to cặp

mắt nhìn chằm chằm vào nàng hỏi: “Tại sao?”

Lệnh Viên cười lạnh lùng thành tiếng:

“Ngươi thật sự không biết tại sao ư? Là ngươi hại chết Thế Huyền, hại chết

Chiêu Nhi, ngươi cho rằng ta vẫn chưa biết sao? Ngươi chưa từng muốn giúp Chiêu

Nhi đoạt lại giang sơn, ngươi từ lâu đã muốn thu Bắc Hán vào bản đồ Nam Việt

rồi!”

Khánh Vương nghe mà kinh hãi: “Là ai nói

với nàng những điều này?”

Hắn chỉ cho rằng nàng biết cuộc giao dịch

giữa hắn và Tiền Dạ Lang, nhưng chẳng ngờ ngay đến nguyên nhân thật sự dẫn đến

cái chết của Chiêu Nhi mà nàng cũng đã biết rồi! Khánh Vương xưa nay luôn nắm

chắc mọi việc trong tầm tay, lúc này rốt cuộc cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Là ai nói với

nàng? Hắn đã tính toán mọi việc hết sức hoàn mỹ, tất cả những người biết chuyện

đều sẽ không nói với nàng. Là Thôi Thái hậu sao?

Không, Thôi Thái

hậu không hề hay biết về chuyện đó.

Trái tim Khánh

Vương dần dần chùng xuống, thì ra đằng sau ánh mắt bình tĩnh của nàng lại ẩn

chứa một sự hận thù sâu sắc đến vậy.

Mặc kệ Lệnh Viên

dùng bao nhiêu sức lực, thanh chủy thủ vẫn chẳng thể đâm sâu thêm được chút

nào.

Khánh Vương cau

mày nói: “Lệnh Viên, nàng không giết được ta đâu!”

Nàng không giết

được hắn, điều này nàng sớm đã biết rồi.

“Ta không giết

được ngươi, nhưng ngươi cũng không xứng làm cha của con ta, ta quyết sẽ không

sinh con cho ngươi!” Trái tim Khánh Vương như nghẹn lại. Đôi tay run lên lẩy

bẩy, Lệnh Viên bỗng ngoảng đầu nhìn tấm bia mộ sau lưng, muôn vàn tia sáng

chiếu xuống, hệt nhưng nụ cười yếu ớt của Thế Huyền. Lệnh Viên chợt nở một nụ

cười thê thảm, rồi lẩm bẩm nói: “Thế Huyền, hôm nay cô cô chỉ có thể lấy cái

chết để tạ tội!” Nàng dùng sức rút thanh chủy thủ về, đâm mạnh vào thân thể

mình.

Tiếng da thịt bị

xé rách vang lên, mang theo một nỗi bi thương và tuyệt vọng.

“Không!” Khánh

Vương muốn đưa tay đỡ lấy nàng, chẳng ngờ lại có một thứ gì đó đột nhiên bay

tới, đập mạnh vào mu bàn tay hắn. Hắn đau đớn thu tay lại, một bóng người lóe

lên trước mắt, nữ tử trên mặt đất đã được kẻ vừa tới kéo vào lòng. Doãn Duật

dùng sức ôm chặt lấy Lệnh Viên, y rốt cuộc vẫn đến chậm một bước!

Khuôn mặt quen

thuộc ấy lọt vào tầm mắt, Lệnh Viên nhìn y với vẻ không sao tin nổi: “Doãn

Duật…”

Là ảo giác sao?

Nàng không ngờ lại nhìn thấy Doãn Duật vào lúc sắp chết. Thế Huyền đâu? Tại sao

Thế Huyền không tới gặp nàng? Y vẫn chưa tha thứ cho nàng, cho nên không muốn

tới gặp mặt sao?

Khánh Vương đứng

bật dậy, nhìn đăm đăm vào người tới, trầm giọng nói: “Là ngươi?”

Doãn Duật chỉ để

tâm tới người trong lòng, không có thời gian dây dưa với Khánh Vương, bèn bế

Lệnh Viên lên định đi. Khánh Vương lại chạy đến chặn trước mặt y, ánh mắt hết

sức lạnh lùng: “Nàng là người của ta, ngươi đừng hòng mang nàng đi!” Dứt lời,

Khánh Vương đã ra tay đánh về phía Doãn Duật. Doãn Duật không có cách nào, đành

tạm thời buông Lệnh Viên xuống rồi giao thủ với hắn.

“Người trong lòng

nàng quả nhiên chính là ngươi!”

“Phải vậy thì sao

nào?”

“Bản vương có thể

giết ngươi!”

Giết y sao? Khóe

miệng Doãn Duật nhếch lên để lộ một nụ cười lạnh lùng. Bọn họ đã giết cha ruột

của y, tiêu diệt cả Lương Vương phủ, bây giờ còn muốn dùng thân phận để chèn ép

y sao? Trong lòng giận dữ, y ra tay chẳng nể nang gì, sắc mặt trở nên vô cùng

lạnh lẽo: “Người ngươi muốn giết còn ít sao? Thiên hạ đã nằm trong tay ngươi,

ngươi luôn miệng nói yêu nàng, vậy mà nhất định phải ép nàng vào con đường

chết!”

Khánh Vương thầm

chấn động, động tác trên tay bất giác chậm lại, Doãn Duật liền không hề nể nang

tung cước đạp thẳng vào ngực hắn. Khánh Vương ôm ngực loạng choạng lùi về phía

sau mấy bước, thấy Doãn Duật bế nữ tử trên mặt đất lên, lạnh lùng nhìn hắn:

“Người chính là do Hạ Hầu Quân ta mang đi, có giỏi ngươi cứ tới tìm ta! Ta

không sợ ngươi!”

Ký An Vương gia

muốn y trầm lặng cả đời, nhưng việc đã đến nước này, y còn biết làm thế nào

đây? Bọn họ vẫn không ngừng bức ép, thăm dò, giám sát, không thủ đoạn gì là

không dùng, y không muốn nín nhịn thêm nữa!

Trong hoàng lăng,

không biết từ bao giờ khung cảnh lại trở nên tĩnh lặng.

Khánh Vương ngẩn

ngơ đứng trước tấm bia mộ, vũng máu trên mặt đất vẫn nổi bật vô cùng. Nàng hận

hắn biết bao, cho dù hắn nói nàng đã mang đứa con của hắn trong người rồi, nàng

vẫn muốn giết hắn, không chịu sinh con cho hắn. Nàng nói hắn không xứng, không

xứng làm một người cha.

Quả nhiên, dùng

cách gì cũng không thể giữ nàng lại, nàng rốt cuộc vẫn không thuộc về hắn.

“Ha ha ha…”

Trong khu rừng

tịch mịch, một tràng cười đột ngột vang lên.

Chiếc xe ngựa tiến

vào trong một tiểu trấn ở ngay gần Thịnh Kinh. Sắc mặt của nữ tử trên xe vô

cùng nhợt nhạt, lúc này vẫn còn đang hôn mê.

“Đại phu, cô ấy

thế nào rồi?” Doãn Duật căng thẳng nhìn vị đại phu đang cau mày nhăn nhó trước

mặt.

Đại phu khẽ lắc

đầu: “Vị cô nương này mất máu quá nhiều, e là…”

“Bất kể thế nào,

ông nhất định phải cứu cô ấy!”

Đại phu thấy y tỏ

ra hết sức kiên quyết, đành nói: “Ta nhớ từng đọc qua một cuốn y thư, bên trên

có viết người mất máu quá nhiều có thể lấy máu bổ máu, dùng máu tươi làm thuốc

dẫn, từ từ bổ huyết dưỡng khí.”

“Vậy hãy dùng máu

của ta!”

Đại phu sợ hãi

kêu lên: “Vị công tử này, lão phu chỉ nói vậy thôi, còn chưa biết có tác dụng

hay không…”

“Mặc kệ có tác

dụng hay không, nhất định phải thử xem đã!” Một tay Doãn Duật vẫn đang nắm chặt

bàn tay lạnh băng của Lệnh Viên, y hối hận rồi, hối hận vì lúc trước không nghe

theo lời Dận Vương! Y quyết không thể để Lệnh Viên chết, quyết không thể!

Trên trán đại phu

lúc này đã lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng nghe Doãn Duật nói như vậy lão cũng đành

miễn cưỡng đáp ứng, rồi dặn dò dược đồng đi sắc thuốc. Doãn Duật đột nhiên nhớ

tới một chuyện, bèn đưa tay giữ chặt ống tay áo lão, run giọng hỏi: “Đứa bé thì

sao? Đứa bé trong bụng cô ấy sao rồi?”

“Đứa bé?” Vị đại

phu tỏ ra hết sức nghi hoặc. Sau khi xác định Doãn Duật không phải đang đùa,

lão đưa lại tay bắt mạch cho Lệnh Viên một lần nữa, rồi mới nói với giọng chắc

nịch: “Vị cô nương này không hề có thai. Tại sao công tử lại nói như vậy?”

“Ông nói cái gì?”

Sắc mặt Doãn Duật biến đổi hẳn, ánh mắt nhìn đăm đăm vào người trên giường,

nàng không có thai, không có thai với Khánh Vương. Thì ra Khánh Vương sợ nàng

sau khi biết tin Bắc Hán diệt vong thì không còn muốn sống nữa, cho nên mới bịa

ra chuyện này hòng mong nàng sẽ ở lại bên hắn sao? Ánh mắt Doãn Duật dần trở

nên sâu thẳm, chỉ đáng tiếc, Khánh Vương hoàn toàn không hiểu nàng, với tính

cách của nàng, thà chết vinh chứ không thèm sống nhục.

Loading...

Xem tiếp: Chương 72

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Linh Môi Sư Trùng Sinh

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 80


My Stars

Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình

Số chương: 26


Tình Ma

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 19



Thoát Bắc Giả

Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường

Số chương: 19