Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 59

Chương trước: Chương 58



“Quân Nhi?” Tô Thái phó lộ rõ vẻ sửng sốt, vội vàng bước

xuống từ trên xe ngựa. Doãn Duật đẩy tay Anh Tịch ra đi tới. Từ phía sau chợt

nghe một tiếng “Quân ca ca”. Tô Anh vận một bộ đồ màu xanh nhạt, tà áo dài phất

phơ bay trong gió. Nàng ta chạy rất nhanh, lao thẳng tới ôm chặt lấy y: “Cha

nói huynh bị thương rất nặng, muội sợ đến chết mất! Huynh nói với muội đi, rốt

cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

Doãn Duật đưa tay đẩy nàng ta ra. Khuôn mặt thanh tú của Anh

Tịch lúc này đã đỏ bừng, ánh mắt nhìn về phía Tô Anh đầy vẻ thù địch.

Tô Thái phó đưa tay kéo Tô Anh qua một bên, thấp giọng mắng:

“Anh Anh, không được làm bừa!” Rồi ông lại đưa mắt nhìn qua Doãn Duật: “Sao con

lại tới đây? Cơ thể đã khỏe lại chưa?”

Có quá nhiều việc Doãn Duật nhất thời không kịp giải thích

rõ ràng, ánh mắt lướt qua cặp cha con trước mặt, nhìn về phía sau lưng bọn họ.

Gia quyến Tô phủ rất đông, phía sau chiếc xe ngựa của Tô

Thái phó là một đoàn xe cộ rất dài. Doãn Duật mau chóng nhìn thấy khuôn mặt Tô

Tố, Tô Tố cũng đã vén rèm xe bước xuống. Lại nhìn tiếp về phía sau, y liền bắt

gặp khuôn mặt của Tô phu nhân. Hồi y còn nhỏ, tuy đã từng ở Tô phủ nhưng cũng

chỉ có gặp một dịp Đoan ngọ theo Tô Thái phó về khu phủ cũ của nhà họ Tô ở Liêu

Châu là từng gặp Tô phu nhân. Bây giờ gặp mặt, trong lòng y chỉ còn lại một

chút ấn tượng.

Đột nhiên bước lên phía trước một bước, y nhìn thấy bên cạnh

Tô phu nhân có một bàn tay trắng nõn thò ra nắm lấy bức rèm, chậm rãi vén lên…

Khuôn mặt của nữ tử vô cùng tiều tụy nhưng ánh mắt vẫn hết sức dịu dàng nhìn

đăm đăm về phía y, trong sự kinh ngạc toát lên một nỗi mừng vui vô hạn.

“Doãn Duật!” Lệnh Viên bất chấp tất cả nhảy xuống xe ngựa,

bóng dáng yêu kiều trong bộ đồ gấm sang trọng chẳng khác gì một cánh bướm thướt

tha.

Doãn Duật bước lên trước mấy bước, đưa tay ôm nàng vào lòng,

ghì thật chặt: “Ta đến rồi, Kiều Nhi, ta đến rồi!”

Các nữ quyến lúc này đều ngồi trên xe ngựa, đưa mắt nhìn hai

người bọn họ với vẻ hết sức ngạc nhiên. Tô Tố vẫn tỏ ra bình tĩnh, Tô Thái phó

cũng không cảm thấy quá mức kinh ngạc, chỉ có Tô Anh là căm phẫn tột cùng, định

lao thẳng đến. Anh Tịch nhanh tay lẹ mắt, lập tức chụp ống tay áo nàng ta: “Cô

làm gì đấy?”

Tô Anh không hề biết thị, hậm hực nghiến răng nói: “Buông ta

ra! Cô ta không có tư cách ở bên Quân ca ca!”

Anh Tịch đột ngột trợn trừng mắt, bàn tay đang giữ ống tay

áo nàng ta vẫn không buông lỏng, giận giữ nói: “Chẳng lẽ cô thì có tư cách?”

Thị không thích tất cả những ai tỏ ra kiêu căng, ngang ngược trước mặt Công

chúa như vậy.

Tô Anh ngẩng đầu vênh mặt, ngạo mạn nói: “Phải vậy thì sao

nào? Cô là cái thá gì chứ?”

Cái thá gì ư? Thị là cái thá gì sao?

Anh Tịch cảm thấy vô cùng căm ghét nữ tử trước mặt, người

này ngông cuồng tự đại, không coi ai ra gì, thị nhất định phải dạy cho cô ta

một bài học. Anh Tịch hơi nhướng mày, giọng nói khinh miệt: “Ta là ai á, nói ra

chỉ sợ sẽ dọa chết cô đấy!” Thị hơi dừng lại một chút, thấy Tô Anh có vẻ không

tin, bèn khẽ cất tiếng cười, nói tiếp: “Ta là Thế tử phu nhân được Hoàng thượng

chính thức ban hôn. Thế nào, cô còn muốn nói là chỉ có cô mới xứng với chàng ở

ngay trước mặt ta không?”

Một câu nói nhẹ nhàng hết sức nhưng lọt vào tai Tô Anh lại

chẳng khác gì một nhát búa nặng nề giáng xuống. Nàng nhìn nữ tử trước mặt vẻ

không thể tin nổi, mấy chữ “Thế tử phu nhân” cứ hiển hiện trong đầu. Sắc mặt

trở nên trắng bệch, Tô Anh gắng gượng nói: “Cô nói dối!”

Anh Tịch đi vòng qua trước mặt nàng ta, buông tay ra, khẽ

cười nói: “Chuyện này người ở Sùng Kinh đều biết cả, nếu cô không tin cứ đi hỏi

mà xem.”

Tô Anh tin chắc người trước mặt đang nói dối nhưng sắc mặt

ung dung dung và giọng nói điềm tĩnh kia dường như đều nói với nàng rằng, lời

của đối phương là thật.

Lệnh Viên vô cùng kích động. Nàng đẩy Doãn Duật ra, nhìn y

một lượt từ trên xuống dưới, nghẹn ngào nói: “Xin lỗi, muội không biết Dương

đại nhân sẽ ra tay với huynh.”

Doãn Duật đưa tay lau nước mắt giúp nàng, thấp giọng nói:

“Ta chưa bao giờ trách nàng, huống chi, ta cũng lỡ tay làm y bị thương.” Nhìn

thấy nét sửng sốt trong mắt Lệnh Viên, y lại khẽ cười, nói: “Yên tâm, vết

thương không nặng. Y là tâm phúc của Bắc Đế, ta tự biết nương tay.”

Đoàn xe cộ tạm thời dừng lại nghỉ ngơi. Ngay đến Tô Thái phó

cũng hết sức nghi hoặc, chỉ có mình Tô phu nhân là cảm thấy vui vẻ. Bà kéo tay

Lệnh Viên, nhất quyết muốn hỏi chuyện giữa nàng và Doãn Duật là từ bao giờ.

Tô Anh đưa mắt liếc nhìn Doãn Duật, thấy y mặt mày tươi tắn,

kể lại câu chuyện từ hơn mười hai năm trước, khi bọn họ gặp nhau, biết nhau rồi

yêu nhau… Càng quá đáng hơn, câu chuyện còn có địa điểm cụ thể, cái gì mà thả

diều, bắt thỏ rừng, bắt cá… Trong lòng Tô Anh dám chắc hai người này mới chỉ

quen biết không lâu, mà nàng ta cũng hết sức kinh ngạc khi Lệnh Viên lại có bản

lĩnh lớn đến vậy, có thể khiến một người cương trực như Doãn Duật nói dối bừa

bãi! Lúc này y còn kể chuyện một cách rõ ràng, mạch lạc, như thể đã từng trải

qua!

“Yêu nữ!” Ánh mắt Tô Anh nhìn về phía Lệnh Viên, từ kẽ răng

khẽ bật ra hai chữ.

Tô Tố ở gần nàng nhất, khẽ thở dài một tiếng, đẩy nhẹ tay Tô

Anh. Tô Anh ương bướng dẩu môi lên, xoay người qua hướng khác.

Anh Tịch có rất nhiều lời muốn nói với Lệnh Viên, hiềm nỗi

trước mắt đang có quá nhiều người nên không tiện nói gì. Thị khẽ gọi một tiếng

“tiểu thư” nhưng lại bị Lệnh Viên cắt ngang, nàng nắm lấy tay Anh Tịch nói:

“Gọi là tỷ tỷ.”

Trong mắt Anh Tịch thoáng qua một nét ngạc nhiên nhưng nghĩ

đến tình hình bây giờ, thị đành đồng ý.

Tô Tố cười bước đến hỏi: “Vị cô nương này chắc chính là Anh

Tịch mà Huyên Nhi từng nhắc đến với ta rồi? Cô là người chị em tốt mà Huyên Nhi

nhà ta quen biết ở bên ngoài đúng không?”

Tô phu nhân vừa nghe vậy, vội vàng kéo Anh Tịch lại cất

tiếng cảm ơn.

Doãn Duật và Tô Thái phó đã đi sang một bên nói chuyện, các

nữ quyến ai nấy đều trở về xe của mình, Lệnh Viên và Anh Tịch thì theo Tô phu

nhân lên xe. Tô Anh nhìn Tô Tố với vẻ tức giận, giọng nói càng trở nên khó nghe

hơn: “Muội thực không cách nào hiểu nổi, tại sao đến lúc này rồi mà đại tỷ vẫn

muốn nói dối giúp cô ta? Cái cô ả Anh Tịch đó, thật sự là chị em tốt của cô ta

sao?”

Tô Tố vẫn tươi cười điềm đạm như thường, lại ngoảnh đầu nhìn

khuôn mặt vui vẻ của Tô phu nhân gần đó, thấp giọng nói: “Anh Anh, muội từ nhỏ

đã có mẹ bên cạnh nên sẽ không hiểu được đâu. Ta chỉ muốn mẹ ta được vui vẻ, bà

đã đi qua một nửa đời người rồi, đây là một chút lòng hiếu thảo của người làm con

gái như ta.”

“Ta phải về kinh, con có đi cùng với ta không?” Chuyện của y

và Lệnh Viên, Tô Thái phó không hề có ý muốn truy cứu.

Doãn Duật khẽ cười đáp: “Lần này rời kinh, con đã dâng tấu

với Hoàng thượng xin từ chức. Có lẽ… sẽ không bao giờ trở về nữa.”

Đáy mắt vốn bình lặng của Tô Thái phó thoáng hiện lên một

nét ngạc nhiên, ông buột miệng hỏi: “Xin từ chức? Phụ thân con cũng không quản

sao?”

Doãn Duật gật đầu đáp: “Phụ thân nói, lần này con có thể

nhặt được tính mạng về đã là điều may mắn lớn nhất rồi, sau này ông sẽ không

cưỡng ép con điều gì nữa.”

Tô Thái phó trầm lặng một lát, rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai

Doãn Duật.

Ban đầu, khi nghe nói Lệnh Viên sẽ không đi theo mình tới

Sùng Kinh, sắc mặt Tô phu nhân biến đổi hẳn, về sau được Tô Tố khuyên nhủ hồi

lâu, sắc mặt bà mới dần dịu xuống. Lệnh Viên nhìn Tô Tố bằng ánh mắt cảm kích,

chỉ thấy nàng ta khẽ nở nụ cười. Tô Tố là người thông minh, biết rằng Lệnh Viên

không tiện về kinh. Bây giờ Doãn Duật đã tới, nàng ta sẽ lại càng không bao giờ

quay về nơi đó.

Lệnh Viên nắm chặt bàn tay Tô phu nhân, nghẹn ngào nói: “Mẹ,

bọn con sẽ ở lại khu phủ cũ của Tô gia, khi nào có thời gian rảnh sẽ lập tức đi

thăm mẹ.”

“Đúng thế, phu nhân, người thỉnh thoảng cũng có thể đến đó ở

mà. Người đừng trách tỷ tỷ, tỷ ấy từ nhỏ đã không sống trong phủ, thiếu sót sự

quản thúc, cho nên vẫn thích cuộc sống tự do tự tại bên ngoài hơn.” Anh Tịch

đứng một bên ra sức nói giúp cho Lệnh Viên.

Sau một hồi khuyên nhủ, Tô phu nhân dường như đã hiểu ra.

Hồi con gái còn nhỏ, bà không thể làm tròn chức trách của một người mẹ, bây giờ

con gái đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình rồi, bà tất nhiên không nên can

thiệp. Huống chi vì lời của Lệnh Viên, Tô phu nhân cũng bất giác cảm thấy con

gái ở cách mình không hề xa, chỉ cần vài bước chân là có thể tới thăm được.

Đoàn xe cộ lại một lần nữa rầm rộ lên đường. Lệnh Viên đứng

nhìn theo, vành mắt trở nên ẩm ướt từ lúc nào chẳng hay.

“Sao lại khóc thế?” Doãn Duật dịu dàng hỏi.

Lệnh Viên khẽ mỉm cười, ngoảnh đầu lại nhìn y chăm chú: “Là

vì vui mừng đó thôi. Doãn Duật, huynh biết không? Muội lớn đến từng này tuổi

nhưng mẫu hậu chưa từng gần gũi với muội như vậy, ngay cả số lần mẫu hậu nói

chuyện với muội cũng có thể đếm được rõ ràng. Nhưng Tô phu nhân thì khác, thì

ra làm con gái của một nhà bình thường lại hạnh phúc đến thế.”

Anh Tịch cũng cất tiếng cười theo: “Bây giờ chẳng phải đã là

con gái của một nhà bình thường rồi sao?”

Anh Tịch kêu phu xe đánh xe đến nhưng nhất quyết không chịu

lui vào trong xe, cứ ngồi bên ngoài cũng với phu xe. Lệnh Viên đưa tay kéo thị,

lại thấy thị cười hì hì nói: “Tiểu thư nên vào trong đi.”

“Đã nói rồi, gọi ta là tỷ tỷ.” Lệnh viên cau mày nói.

Anh Tịch thè lưỡi nói: “Muội biết rồi, tỷ tỷ mau vào trong

đi.” Vừa nói thị vừa đưa mắt nhìn vào bên trong: “Cậu ấy vừa có thể xuống

giường liền vội vàng tới đây tìm tỷ giống như phát điên lên, muội biết là hai

người có rất nhiều lời muốn nói mà”

Rèm xe vừa buông xuống, bên ngoài liền vang lên tiếng cười

trong trẻo như tiếng chuông bạc của Anh Tịch.

Doãn Duật mỉm cười nhìn nàng, đột nhiên nói ra một câu không

đầu không cuối: “Chiến sự kết thúc rồi, Bắc Hán cũng đã lui binh.”

“Muội biết.”

Y kéo nàng tới, nhẹ nhàng đặt đôi môi lên trán nàng: “Sau

này, nàng không còn phải lo lắng điều gì nữa.”

Lệnh Viên ngước mắt lên, ngẩn ngơ nhìn y một hồi, rồi ghé bờ

môi giá lạnh lên hôn vào đôi môi nóng bỏng của y. “Muội rất lo cho sự an nguy

của huynh!” Những ngày đêm chờ đợi y ở đó, trong lòng nàng ngập tràn nỗi lo âu,

hoảng loạn nhưng lại chẳng có bất kỳ tin tức nào.

Y nhẹ nhàng ôm lấy tấm thân gầy guộc của nàng, khẽ cười nói:

“Sau này chúng ta sẽ ở cách những chuyện đó rất xa, rất xa.”

Mây đen mờ mịt che kín trên đỉnh đầu, chợt có một tia sét

đánh xuống, gió dữ nổi lên cuồn cuộn.

“Đại nhân, nên đi tránh mưa trước đã!” Gã thị vệ đưa tay che

những giọt mưa rơi xuống mặt, ngoảnh đầu sang nói với Dương Ngự thừa.

Dương Ngự thừa giục ngựa đi tới một gốc cây. Hiện giờ trước

mắt đã là một vùng u ám, khó có thể nhìn rõ cảnh tượng ngoài ba trượng, bốn

phía xung quanh đều hết sức mịt mờ.

Một ngày, chỉ cần một ngày nữa là có thể về tới Thịnh Kinh!

Nhảy xuống từ trên lưng ngựa, cặp mắt bỗng chợt hoa đi,

Dương Ngự thừa vội đưa tay bám lấy sợi dây cương ngựa. Sau một thời gian đi gấp

cả ngày lẫn đêm, lúc này thể lực của y đã có dấu hiệu cạn kiệt.

Ở dưới gốc cây tuy có thể che được một phần mưa gió nhưng

vẫn có một số hạt mưa rơi xuống qua kẽ lá. Dương Ngự thừa ngồi tựa vào gốc cây

lạnh lẽo, nhắm mắt nghỉ ngơi trong chốc lát, chợt nghe không xa có tiếng vó

ngựa vọng lại. Y giật mình mở mắt, thấy một gã thị vệ cất bước đi về phía

trước.

Giữa cơn mưa như trút nước, thân hình những kẻ đang đến gần

còn chưa hiện rõ đã nghe “chíu” một tiếng, Dương Ngự thừa trơ mắt nhìn gã thị

vệ vừa đi ra ngoài thăm dò gục ngã. Trên ngực hắn rõ ràng còn có một mũi tên

sắc bén cắm thẳng vào!

“Bảo vệ đại nhân!”

Những thanh trường kiếm đồng loạt được rút khỏi vỏ, một trận

mưa tên bay đến. Bầu không khí xung quanh tràn ngập sự nặng nề, sát khí bùng

lên chẳng kém nơi chiến trường đẫm máu…

Từ khi Dận Vương tử trận, Hoàng hậu mưu phản, Công chúa mất

tích, sức khỏe của Hoàng đế Nam Việt kém hẳn trước kia. Cho dù biên cương

truyền về tin tức chiến sự kết thúc cũng không thể khiến lão cảm thấy vui vẻ.

Tĩnh Công chúa ngồi bên long sàng cẩn thận hầu hạ Hoàng đế

uống thuốc, sắc mặt nàng cũng trắng bệch chẳng kém gì lão.

Hoàng đế Nam Việt ngồi tựa vào tấm đệm gấm mềm mại sau lưng,

lặng lẽ nhìn Tĩnh Công chúa. Tuổi già nằm bệnh, rốt cuộc còn có một người thật

lòng thật dạ quan tâm đến lão, trên khuôn mặt yếu ớt của lão bất giác xuất hiện

một nụ cười vui vẻ.

Quãng thời gian này, Tĩnh Công chúa rất ít khi thấy lão

cười. Bây giờ nhìn thấy lão nở một nụ cười như vậy, tảng đá lớn đè nặng trong

lòng nàng đột nhiên có vẻ nhẹ đi rất nhiều.

Nàng đặt chén thuốc trong tay xuống, chỉnh lại chiếc khăn

cho lão một chút, thấp giọng nói: “Nhi thần cả gan, xin phụ hoàng hãy tha cho

mẫu hậu và nhị ca!” Thực ra nàng muốn cầu xin việc này lâu rồi, chỉ là đến tận

bây giờ mới có cơ hội.

Nụ cười trên khuôn mặt Hoàng đế trở nên gượng gạo, giọng nói

cũng lạnh lẽo hẳn đi: “Chuyện này con đừng nhúng tay vào!”

“Phụ hoàng…” Tĩnh Công chúa đứng dậy, tới quỳ xuống trước

giường, hai mắt nhòe lệ nhìn người trước mặt: “Nhị ca dù có phạm trăm ngàn lỗi

sai nhưng huynh ấy vẫn là anh ruột của Dao Dao. Mẫu phi qua đời từ sớm, Dao Dao

chỉ có một người anh trai này thôi, chẳng lẽ phụ hoàng lại nhẫn tâm cướp đi nốt

ư? Cả mẫu hậu nữa, những năm qua bà luôn coi Dao Dao như con ruột mình, Dao Dao

thực không nhẫn tâm nhìn bà gặp nạn.”

Gặp nạn? Bên khóe miệng Hoàng đế Nam Việt thoáng hiện một nụ

cười giễu cợt. Lão không phải chưa từng cho Tiêu Hậu cơ hội, chỉ là bà ta không

biết trân trọng mà thôi!

Tĩnh Công chúa đưa tay níu lấy ống tay áo màu vàng tươi của

Hoàng đế Nam Việt, lão khẽ rút ra, đồng thời ngoảnh mặt sang hướng khác, không

muốn nhìn nàng: “Trẫm mệt rồi. Tôn Liên An, đưa Công chúa về đi!”

Lạnh lùng đuổi Tĩnh Công chúa ra ngoài, Hoàng đế Nam Việt

khẽ thở dài một tiếng. Đứa con gái này của lão tâm tư quá mức đơn thuần, hoàn

toàn không hiểu gì về việc triều chính.

Khi Tôn Liên An quay về, trên mặt dường như có nét cười. Lão

vén bức rèm trước mặt đi vào phòng, khom người trước long sàng cung kính bẩm

báo: “Hoàng thượng, Tô Thái phó về đến kinh thành rồi!”

“Thật sao?” Hoàng đế Nam Việt đột ngột mở bừng đôi mắt, thần

sắc thoáng dịu đi phần nào: “Mau đi gọi ông ta đến gặp trẫm!”

Đang lúc giữa trưa, một bóng người màu xanh sẫm bước qua cửa

chính của hoàng cung, đi thẳng về phía Đế cung. Một canh giờ sau, Tô Thái phó

từ trong Đế cung đi ra, đứng trò chuyện một hồi với Tôn Liên An bên dưới bậc

thềm đá. Cùng lúc ấy, có cung nhân nhìn thấy một đội thị vệ đi ra từ trong Đế

cung, sau đó lại chia ra làm hai đường, một đi về phía Phượng cung, một đi ra

ngoài cung đi tới Khánh Vương phủ.

“Điện hạ, không hay rồi, Điện hạ!” Gã quản gia chạy vội trên

hành lang, lao thẳng vào phòng, sắc mặt trắng bệch.

Khánh Vương vận một bộ đồ màu trắng có ống tay áo rộng, bên

hông đeo thắt lưng ngọc, đang thảnh thơi đứng cạnh lồng chim chơi đùa với con

chim. Nghe thấy giọng nói hoảng loạn đó, hắn hơi cau mày nhưng không hề ngoảnh

lại: “Vội vội vàng vàng, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Gã quản gia vừa thở dốc vừa nói: “Trong cung cho người tới

nói là muốn mang Điện hạ vào cung!”

Cây que trúc trong tay hơi dừng lại, đáy mắt Khánh Vương

thoáng qua một tia dữ dằn, rồi hắn khẽ cười nói: “Tô Thái phó đi cũng nhanh

thật.”

Phụ hoàng triệu Tô Thái phó về kinh thẩm tra chuyện này, xem

ra thật sự dằn lòng muốn xuống tay rồi đây. Lão sợ bản thân đã già sẽ mềm lòng,

cho nên mới giao chuyện này cho một người ngoài giải quyết. Vị Tô Thái phó này

Khánh Vương không hoàn toàn hiểu rõ, cho nên cũng không biết ông ta rốt cuộc có

lập trường thế nào.

“Điện hạ, Điện hạ…” Gã quản gia vội vàng đi theo hắn ra

ngoài cửa, nói với theo từ phía sau lưng: “Hay là để nô tài tới phủ của của các

vị vương gia đi cầu xin giúp cho Điện hạ, nói là Điện hạ bị oan!”

Khánh Vương lạnh lùng nói: “Không cần.”

Ngoài cửa có một chiếc kiệu nóc xanh mạ vàng. Gã thị vệ dẫn

đầu nhìn thấy Khánh Vương đi ra, vội vàng bước tới nói: “Mời Điện hạ!”

Khánh Vương vén vạt áo bước vào trong kiệu. Bao nhiêu năm

nay mẫu hậu đã đắc tội với quá nhiều người, việc mưu phản xảy ra đã làm liên

lụy đến cả nhà họ Tiêu nhưng trong triều không có một ai chịu đứng ra cầu xin

giúp, toàn là những kẻ gió chiều nào xuôi chiều ấy. Đặc biệt là đám huynh đệ

của hắn, có ai mà không muốn nhân cơ hội này ném đá xuống giếng đâu? Còn có thể

mong bọn họ ra tay giúp đỡ hắn hay sao chứ?

Khánh Vương ngồi tựa vào thành kiệu, khóe miệng thoáng hiện

lên một nụ cười lạnh lùng, đầu ngón tay trỏ khẽ cọ vào chiếc nhẫn ngọc bóng

loáng trên ngón tay cái. Tứ đệ của hắn vọng tưởng dựa vào việc mạo hiểm xuất

chinh để giành lấy sự tán thưởng của phụ hoàng, còn hắn thì lại biết có một

chiêu cờ mạo hiểm cao thâm khác, đó là… đặt mình vào chỗ chết để tìm đường

sống.

Loading...

Xem tiếp: Chương 60

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Tiểu Công Chúa Hạ Phàm

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 24


Mắt âm dương

Thể loại: Truyện Ma

Số chương: 32


Có Một Người Luôn Ở Bên

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 13


Life In The Potter-Malfoy Household

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 8