Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 58

Chương trước: Chương 57



Mọi người trong Tô phủ đều ngẩn ngơ nhìn vị Tô nhị tiểu thư

từ trên trời rơi xuống này, chỉ duy có Tô Anh là không kìm được, kinh ngạc kêu

lên một tiếng chói tai: “Công chúa?”

Tô Thái phó đưa mắt liếc nhìn. Tô Tố vội kéo Tô Anh lại, nở

nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời: “Anh Anh, muội lại nói bừa rồi, đây là nhị tỷ

của muội.”

Cặp mắt xinh đẹp của Tô Anh mở to hết cỡ, nhìn đăm đăm vào

khuôn mặt Lệnh Viên với vẻ không thể tin nổi. Nhưng khi nàng ta định lên tiếng

đã nghe Tô phu nhân cười, nói: “Thiếp với hai đứa nhỏ này vừa về, lão gia định

để ba mẹ con thiếp đứng ngoài này mãi sao?”

Trong mắt ánh lên những tia sâu thẳm nhưng Tô Thái phó vẫn

khẽ nở nụ cười, xoay người lại dặn dò gia đinh mang hành lý của Tô phu nhân vào

trong phủ, lại đích thân dìu bà bước đi. Một tay Tô phu nhân vẫn nắm chặt bàn

tay Lệnh Viên, không chịu buông dù chỉ một lát.

Đám người trước phủ không ngừng hành lễ với Tô phu nhân. Bà

tươi cười hiền hậu với tất cả bọn họ, lần lượt giới thiệu từng người với Lệnh

Viên.

Tô Huyên chết đã được hơn mười năm. Năm xưa, vì bệnh tình

của Tô phu nhân nghiêm trọng, vẫn luôn cho rằng Tô Huyên chỉ đi lạc mà thôi, để

tránh có người nói hớ ra việc Tô Huyên đã chết, Tô Thái phó từng thay thế gần

như là hết toàn bộ gia nhân trong phủ, đối với bên ngoài cũng nói là Tô nhị

tiểu thư đi lạc. Hiện giờ, trong Tô phủ chẳng còn mấy người biết được việc Tô

Huyên đã chết, đến Tô Anh cũng không biết nhưng nhị phu nhân thì có. Sắc mặt

nhị phu nhân có chút gượng gạo, đại phu nhân đã quay về, còn mang theo một vị

Tô nhị tiểu thư, chẳng lẽ là muốn tranh giành sự sủng ái với bà ta và Anh Anh

sao?

Tất cả mọi người đều theo Tô phu nhân và Lệnh Viên đi vào

trong phủ. Tô Anh níu lấy ống tay áo Tô Tố, cau mày bất mãn: “Đại tỷ, chuyện

này rốt cuộc là sao vậy? Người đó rõ ràng là Công chúa Bắc Hán, tại sao tỷ lại

nói cô ta là nhị tỷ của muội?” Tô Anh chẳng hề ưa thích vị công chúa đó, thân

là vương phi tương lai mà lại đi quyến rũ Doãn Duật, mới nghĩ đến chuyện này là

trong lòng nàng liền cảm thấy rất không thoái mái.

Tô Tố khẽ mỉm cười, giọng nói vẫn dịu dàng, điềm đạm như

thường ngày: “Muội đang nói linh tinh gì đấy? Công chúa Bắc Hán đã chết rồi,

Hoàng thượng đã công bố chuyện này với toàn thiên hạ, muội quên rồi sao?”

Tô Anh ngẩn người, tất nhiên nàng vẫn còn nhớ rõ tin tức

được viết trên bản thông báo kia, đôi hàng lông mày nhíu chặt hơn: “Nhưng cô ta

không chết trên chiến trường, tỷ cũng không phải là…”

“Anh Anh!” Tô Tố đưa tay bịt miệng muội muội, thấp giọng

nói: “Hoàng thượng nói cô ta chết trên chiến trường, tức là cô ta đã chết trên

chiến trường, muội hiểu không?”

Tô Anh hậm hực gạt tay Tô Tố ra, giậm chân nói: “Muội không

hiểu đấy!”

Tô Tố khẽ cười, đưa tay gí nhẹ lên trán Tô Anh: “Muội ấy à,

ta đã nói muội còn chưa trưởng thành mà. Công chúa gặp bất trắc trên đường về

Sùng Kinh, Hoàng thượng có thể nói thật được sao? Nếu làm thế, Hoàng đế Bắc Hán

sẽ nghĩ thế nào? Cho nên, việc này chỉ có thể đẩy cho Dạ Lang thôi, bây giờ

muội hiểu chưa?”

Tô Anh ngẩn ngơ đứng đó, chợt thấy bóng người mặc bộ đồ gấm

sang trọng trước mắt đã đi tới trước cửa phủ, liền vội vã xách váy đuổi theo,

nôn nóng hỏi: “Vậy, cô ta thật sự đã chết rồi sao? Vậy…”

Không đúng, không đúng, nếu Công chúa thật sự đã chết rồi,

vậy người ở Tô phủ rốt cuộc là ai? Tô Anh dừng bước, ngẩn ngơ đứng đó, đầu óc

nhất thời trở nên vô cũng hỗn loạn.

Toàn bộ Tô phủ bắt đầu bận rộn, chẳng ai ngờ được Tô nhị

tiểu thư lại trở về vào lúc này, đành vội vã đi dọn dẹp phòng ốc. Lệnh Viên đỡ

Tô phu nhân đi nghỉ, mọi người cũng giải tán, đi làm việc của mình. Tô Thái phó

chắp tay sau lưng, đứng lặng lẽ dưới mái hiên, không lâu sau liền nghe thấy có

tiếng bước chân nhẹ nhàng của nữ tử vọng tới.

“Cha.” Tô Tố mỉm cười gọi ông.

Một làn gió mạnh thổi tới khiến ống tay áo lất phất bay, mái

tóc cũng bị thổi rối bời. Tô Thái phó xoay người lại, giấu sự nghi hoặc vào

trong đáy mắt: “Vừa rồi ở ngoài cửa, cha nghe thấy Anh Anh gọi cô ta là “Công

chúa”, cô ta rốt cuộc là ai?”

Tô Tố nở nụ cười điềm đạm, đưa mắt nhìn về phía phòng chính

thất, sau đó mới thấp giọng nói: “Bệnh của mẹ cũng đã khỏi rồi, cô ta là ai

thực ra không hề quan trọng. Nếu cha nhìn thấy cảnh bọn họ ở bên nhau, chắc

chắn sẽ cảm thấy cô ta chính là Huyên Nhi.”

“Tố Tố…”

“Cha không tin con sao?”

Tô Thái phó hơi cau mày, đưa mắt nhìn cô con gái đang tỏ ra

hết sức thành khẩn của mình, cuối cùng khẽ thở dài, nói: “Con làm việc, cha xưa

nay luôn rất yên tâm.” Tô Tố thông minh, hiền thục, không đơn thuần, lỗ mãng

như Tô Anh, xưa nay nàng làm gì cũng khiến Tô Thái phó yên tâm vô cùng. Lần

này, ông không phải không tin con gái chỉ có điều… “Hoàng thượng cho người gửi

thư tới, muốn cha về kinh nhậm chức.”

“Vậy sao?” Trên khuôn mặt điềm đạm của Tô Tố rốt cuộc đã lộ

vẻ ngẩn ngơ. Chẳng trách lần này cha lại bảo nàng nhất định phải đưa mẹ về, thì

ra là phải trở lại Sùng Kinh.

Một bóng dáng lẻ loi đứng trong bóng râm bên dưới hành lang,

Lệnh Viên đưa tay bám vào cây cột, chiếc khăn lụa trong tay bị một làn gió thổi

tới làm rơi xuống đất. Tô Thái phó đã nhìn thấy nữ tử gầy guộc, tiều tụy đó từ

xa, Tô Tố cũng ngoảnh đầu lại, thấy Lệnh Viên đột nhiên lùi về phía sau một

bước. Tô Tố vội vàng đi tới, Lệnh Viên liền xoay người muốn chạy nhưng ống tay

áo đã bị Tô Tố nhanh tay giữ lại: “Huyên Nhi, muội nghe ta nói…”

“Không ngờ cô lại gạt ta!” Lệnh Viên nhìn Tô Tố ánh mặt căm

phẫn, không ngờ nàng lại tin rằng nàng ta sẽ mang tới cho mình một thân phận

hoàn toàn mới!

Tô Tố vội vàng giải thích: “Ta không gạt muội, ta cũng giống

muội thôi, đến tận bây giờ mới biết cha sắp phải về kinh!”

“Cha sắp về kinh sao?” Phía không xa, giọng nói của Tô Anh

vọng đến mang theo sự kinh ngạc và hưng phấn tột cùng. Nàng ta bất chấp tất cả

chạy vội tới, níu lấy cánh tay Tô Thái phó hỏi: “Cha, là thật sao? Vậy bọn con

thì sao? Bọn con cũng về theo chứ? Như vậy há chẳng phải con có thể gặp lại

Quân ca ca ư? Đúng vậy không cha?”

Tô Anh thầm đắc ý, lúc đó còn không cho nàng đi, bây giờ thì

ai có thể ngăn nàng lại được?

Tô Thái phó tỏ ra nghiêm túc nói: “Cha không gạt con. Chiến

sự ở biên cương còn chưa kết thúc, trong triều lại xảy ra việc Hoàng hậu mưu

phản, Khánh Vương cũng bị cấm túc nhiều ngày rồi, Hoàng thượng muốn ta quay về

chính là để xử lý việc này.”

Cái gì mà chiến sự, mưu phản, cấm túc, Lệnh Viên đều đã

chẳng thể nghe rõ nữa rồi, nàng cứ ngẩn ngơ đứng mãi một chỗ, suy nghĩ về câu

nói trước đó của Tô Thái phó. Hôm đó, khi nàng và Doãn Duật chia tay, rõ ràng

nàng đã nói trước với y, y hẳn nhiên cũng đã nghe rõ, sao có thể… Khuôn mặt

của Dương Ngự thừa trong ký ức lại hiện về, khoảnh khắc đó, tựa như có muôn vàn

mũi tên cùng đâm xuyên vào trái tim Lệnh Viên. Nàng cứ mải vui mừng vì tin tức

tốt lành mà Dương Ngự thừa mang tới, không ngờ lại quên mất việc quan trọng như

vậy! Hồi đó, Bùi Vô Song từng phái Bùi Nghị lẻn vào cung Thịnh Diên định mang

nàng đi, ý đồ là để Anh Tịch làm con quỷ chết thay, Dương Ngự thừa cũng hoàn

toàn biết rõ, không ngờ nàng lại quên mất tâm tư kín kẽ không có sơ hở của

Dương Ngự thừa!

Tô Tố chỉ cảm thấy nữ tử trước mắt run rẩy dữ dội, vô tình

chạm vào làn da của nàng ta, cảm giác lạnh như băng. Trong đáy mắt Tô Tố cũng

thoáng hiện lên một tia hoang mang: “Sao Hoàng thượng lại muốn cha đi xử lý

việc này? Hoàng thượng thật sự tin rằng Hoàng hậu nương nương và Khánh Vương

điện hạ mưu phản sao?”

Sắc mặt Tô Thái phó hết sức nặng nề, Tô Anh lại bám lấy ông

hỏi han về tình hình của Doãn Duật. Còn Lệnh Viên thì cứ ngẩn ngơ đứng đó,

không sao đi được nữa.

Cho nên y mới thất hẹn, cho nên y mới không tới.

Sắc mặt trở nên trắng bệch, Lệnh Viên kinh hãi mở to mắt

nhìn đăm đăm vào chiếc khăn lụa rơi trên mặt đất. Thế Huyền và Bắc Hán được

bình yên, nàng vốn cho rằng những điều không may đều đã qua rồi, về sau mọi

chuyện sẽ thuận lợi, nào ngờ lại xuất hiện tình huống này. Oán hận Dương Ngự

thừa sao? Nàng đột nhiên khép mắt lại, hai hàm răng không ngừng va vào nhau lập

cập.

Đối với các tin tức mới nhất ở Sùng Kinh, Tô Thái phó cũng

chỉ biết sơ sơ, tình hình cụ thể tất nhiên phải về kinh mới biết.

“Cha, vậy chúng ta mau đi Sùng Kinh thôi, ngày mai đi luôn!

À không, hôm nay đi luôn!” Tô Anh xưa nay luôn nóng nảy, bộp chộp, nghe nói

Doãn Duật xảy ra chuyện, nàng ta không sao kìm nén nổi.

“Đừng làm ồn!” Tô Thái phó khẽ mắng một tiếng, giọng nói hết

sức cứng rắn, lạnh lùng.

Tô Anh giật nẩy mình sợ hãi. Lớn đến từng này tuổi, vì là

con gái út trong nhà nên nàng ta chưa từng bị cha mắng bao giờ. Tô Tố cũng

không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, lâu sau mới thấp giọng nói: “Cha không muốn về

kinh tham dự vào việc triều chính sao?”

Lệnh Viên tuy khó lòng kiềm chế được nỗi đau thương nhưng ý

đồ của Tô Thái phó nàng cũng đã nhìn thấu, chỉ là không có thân phận như Tô Tố

để nói ra mà thôi.

Thần sắc Tô Thái phó đã phần nào dịu lại, rồi ông thở dài

nói: “Vậy thì có thể làm gì được chứ, dù có kéo dài cũng chẳng được mấy ngày.”

Thánh chỉ của Hoàng thượng đã ban xuống, ông không đi chính là kháng chỉ.

Kéo dài đến ngày thứ ba, bọn họ nghe được tin tức từ biên

cương truyền về. Đại quân Nam Việt đánh lui quân man di Dạ Lang ba mươi dặm về

phía tây, quân man di chủ động rút lui, không có lòng ham chiến. Liên quân Việt

- Hán không hề thừa thắng truy kích, nghe nói đại quân Bắc Hán đã rút về trong

ngày, nhanh chóng trở lại địa giới Bắc Hán.

Lúc này, Tô Thái phó hạ lệnh cho toàn bộ Tô phủ khởi hành

trở lại Sùng Kinh.

Lệnh Viên và Tô phu nhân ngồi cùng một chiếc xe ngựa, phía

bên ngoài, bóng người không ngừng qua lại. Trong lòng Lệnh Viên hiểu rõ, nàng

đi Sùng Kinh lần này thực sự không thích hợp nhưng vì Doãn Duật, nàng không thể

không đi. Tô phu nhân nắm chặt tay nàng, hỏi với giọng âu lo: “Con sao vậy? Mẹ

thấy mấy ngày nay sắc mặt của con không được tốt lắm, bị ốm à?” Vừa nói bà vừa

định áp mu bàn tay lên trán Lệnh Viên để kiểm tra. Lệnh Viên nhẹ nhàng tránh

né, miễn cưỡng lắc đầu, đáp: “Con không sao, chỉ hơi mệt thôi.”

Tô phu nhân thở phào một hơi, đưa tay kéo nàng lại, để nàng

gối đầu lên đùi mình: “Mệt rồi thì ngủ một chút đi, mẹ sẽ ở bên con. Mẹ biết,

con vừa về nhà đã phải dọn cái này, dọn cái kia, nhất định là thấy không quen.

Nhưng có mẹ ở đây, con không phải sợ gì hết.”

Lệnh Viên không hề sợ hãi, chỉ cảm thấy bi ai. Kết quả tệ

nhất chẳng qua là cái chết, nàng chỉ cảm thất nuối tiếc khi bản thân luôn bỏ lỡ

cơ hội được ở bên Doãn Duật trong cuộc đời này.

Tô Anh ngồi trên xe ngựa, nôn nóng đến phát khóc. Trước đó,

khi biết chuyện của Doãn Duật, nàng ta đã khóc một lần, bây giờ thật sự đi Sùng

Kinh, nàng ta lại căng thẳng quá. Tô Tố cầm khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho

muội muội, thở dài nói: “Khóc cái gì, dù sao cũng chỉ mất mấy ngày là tới kinh

thành thôi.”

Tô Anh buồn bực đưa tay gạt nước mắt, chăm chú nhìn Tô Tố

hỏi: “Đại tỷ, tại sao đại tỷ có thể kìm nén được như vậy, còn muội thì luôn

không thể?”

Tô Tố khẽ cười nói: “Nha đầu ngốc, muội lại nói linh tinh

cái gì thế?”

“Tỷ đừng cho rằng muội ngốc nghếch nên cái gì cũng không

biết. Khánh Vương điện hạ bị cấm túc đã nhiều ngày, tỷ thật sự không lo lắng

sao?” Tô Anh vừa nói vừa hậm hực trừng mắt nhìn tỷ tỷ một cái.

Tô Tố cúi đầu xuống một lát sau mới nói: “Khánh Vương điện

hạ là bậc anh tài tuấn kiệt, đâu cần đến ta lo lắng giùm.”

Tô Anh dứt khoát lớn tiếng hỏi: “Vậy tỷ nói xem, Dận Vương

điện hạ có phải do y hại chết không? Y có thật sự cùng Hoàng hậu nương nương

làm phản không?”

“Đừng nói bừa!” Tô Tố khẽ quát.

Tô Anh không hề sợ hãi, chỉ lẩm bẩm nói: “Lần này cha về

kinh là để thẩm vấn y đấy…”

Tô Tố không nói gì, chỉ đưa tay lên vén tấm rèm xe ngựa lên.

Một làn gió lạnh thổi vào, trên khuôn mặt Tô Tố thoáng qua một nét bất an hiếm

khi xuất hiện.

Bánh xe lộc cộc lăn đi. Giữa bầu không khí thoáng đãng,

thỉnh thoảng lại nghe thấy có tiếng người trò chuyện nhẹ nhàng.

Rời khỏi Sùng Kinh đã nhiều ngày, Doãn Duật và Anh Tịch ngựa

không dừng vó đi về hướng Liêu Châu, trên đường đã chạy đến chết mất hai con

ngựa, phải thay phu xe ba lần. Trên khuôn mặt Anh Tịch tràn đầy vẻ căng thẳng,

thị lo cho Công chúa, cũng lo cho Thế tử, trong lòng cảm thấy mình sắp phát

điên.

“Cậu không nghỉ ngơi sao?” Thị cau mày nhìn nam tử sắc mặt

tiều tụy phía đối diện.

Doãn Duật khẽ lắc đầu, đáp: “Không ngủ được, chi bằng không

ngủ. Ta vừa nhắm mắt, liền nhìn thấy Kiều Nhi, trong lòng luôn cảm thấy nàng

không còn ở Liêu Châu nữa, mà đã đi rồi…”

“Cậu nói linh tinh!” Anh Tịch hậm hực thốt lên. “Tiểu thư

nói đợi cậu thì nhất định sẽ đợi cậu, cho dù cậu có nuốt lời, tiểu thư cũng sẽ

không nuốt lời đâu!” Rời khỏi Sùng Kinh, thị đã thay đổi cách xưng hô một cách

rất tự nhiên. Thị rất sợ đi tới Liêu Châu rồi vẫn không tìm được Công chúa, rất

sợ Công chúa ở một mình bên ngoài thật sự đã xảy ra chuyện gì.

Doãn Duật chống tay định đứng dậy. Anh Tịch đưa tay ấn y

xuống. “Cậu đừng có cử động bừa bãi! Đến khi gặp mặt, tiểu thư nhìn thấy tôi

không hầu hạ cậu chu đáo, sẽ mắng tôi đấy!”

Từ khi rời khỏi Sùng Kinh, Anh Tịch nói chuyện với y đã

chẳng còn chút tôn ti, lễ nghĩa nào. Đây tất nhiên cũng là do Lệnh Viên thường

ngày nuông chiều mà ra.

Doãn Duật nói với giọng bất lực: “Ta chỉ muốn biết chúng ta

đã đi đến đâu rồi thôi.”

Anh Tịch bất giác nhíu chặt lông mày: “Trong thời gian một

tuần hương mà cậu đã hỏi nhiều lần rồi, tôi đâu có biết đường sá ở Nam Việt!”

Trong lòng đang nôn nóng, thị nói năng lại càng chẳng có chút chừng mực nào.

Doãn Duật lắc đầu nói: “Chắc không còn xa nữa đâu.”

Cách tấm rèm xe, từ bên ngoài vọng vào giọng nói của gã phu

xe: “Nơi này quả thực không còn cách Liêu Châu xa lắm đâu, đi thêm chừng một

canh giờ nữa là tới!”

“Thật vậy sao?” Anh Tịch vén rèm xe lên, thò đầu ra ngoài

hỏi: “Vậy, có thể cho xe đi nhanh thêm chút nữa được không?”

Nghe thị hỏi vậy, gã phu xe không khỏi bật cười, sau đó bèn

đáp: “Vị cô nương này, con ngựa của chúng ta bây giờ đã là tuấn mã hạng nhất

rồi, muốn đi nhanh nữa chắc cô phải bay thôi.”

Bay? Anh Tịch thật sự mong rằng mình có thể mọc ra đôi cánh

để trực tiếp đi tìm Công chúa.

Đến rồi, đến rồi!

Ngay từ xa đã nhìn thấy cổng thành Liêu Châu, Doãn Duật chợt

thấy Anh Tịch bò tới bên cửa sổ nhìn cái gì đó, không kìm được, hỏi: “Nhìn gì

vậy?”

Anh Tịch ngoảnh đầu lại, buông rèm của sổ xuống, lắc đầu

nói: “Không có gì, chỉ là nhìn thấy một đoàn người rất dài.” Bọn họ đi từ Sùng

Kinh đến đây, trên đường chưa từng nhìn thấy đoàn xe cộ nào đông người như vậy,

ngay đến người của tiêu cục cũng chẳng nhiều như vậy.

Doãn Duật không trả lời, chỉ bảo phu xe đi nhanh lên một

chút.

Bọn họ đi tới khách điếm lớn nhất trong thành, hỏi thăm

chưởng quỹ thì được biết quả thực từng có nữ tử như lời kể của Doãn Duật đến

đây ở trọ nhưng đã rời đi nhiều ngày trước rồi.

“Đi đâu?” Anh Tịch kích động đến mức giọng nói cũng chói tai

hơn.

Chưởng quỹ suy nghĩ một chút rồi đáp: “Điều này thì ta không

biết. Ta chỉ nhớ hôm đó hình như là người của Tô phủ đến đây trả phòng giúp cô

ấy.”

Anh Tịch ngẩn người: “Tô phủ? Tô phủ nào cơ?”

Thị vừa dứt lời, nam tử bên cạnh đã nhanh chóng xoay người,

chạy thẳng ra ngoài.

Quản gia của Tô phủ tại Liêu Châu nói, Tô phu nhân và hai vị

tiểu thư đã tới Tô phủ ở Khâm Châu rồi.

Sắc mặt Doãn Duật trở nên tái xanh, không ngờ quản gia lại

nói đến Tô nhị tiểu thư. Theo y được biết, Tô nhị tiểu thư đã mất tích nhiều

năm, sao đang yên đang lành lại quay về như vậy?

“Đi Khâm Châu!” Doãn Duật trầm giọng nói.

Anh Tịch không kịp hỏi han. Đến khi xe ngựa ra đến ngoài

thành, đi được mấy dặm đường, Doãn Duật đột nhiên lại thay đổi chủ ý: “Đuổi

theo đoàn người vừa rồi!”

Lúc này Anh Tịch không kìm được nữa, cất tiếng hỏi: “Tại

sao? Không phải bây giờ sẽ đi Khâm Châu sao? Tiểu thư có lẽ đã ở Khâm Châu

rồi!”

Doãn Duật lẩm bẩm nói: “Ta quên mất Hoàng thượng đã hạ chỉ

triệu sư phụ về kinh…” Ngoài nhà họ Tô đang trên đường dọn về Sùng Kinh ra, lúc

này còn có đoàn xe cộ nhà ai có thể tạo ra thanh thế rầm rộ như vậy? Vừa rồi

khi nghe Anh Tịch nhắc đến, không ngờ y lại hoàn toàn chẳng hề suy nghĩ đến

điều này!

Xe ngựa đã đi theo hướng ngược lại. Anh Tịch chẳng hiểu ra

sao: “Cái gì mà sư phụ? Cậu nói rõ với tôi đi! Còn nhà họ Tô kia rốt cuộc là

thế nào?”

Gối đầu trên đùi Tô phu nhân rất mềm mại và ấm áp nhưng Lệnh

Viên không sao ngủ nổi.

Trong cơn mơ màng, dường như nàng nghe thấy có tiếng vó ngựa

nặng nề vọng lại, còn xen lẫn với tiếng bánh xe lộc cộc. Xe ngựa bất ngờ dừng

lại, phía đằng xa chợt vang lên một tiếng “sư phụ”. Lệnh Viên không khỏi ngẩn

người, vội vàng mở bừng mắt, ngồi bật dậy…

Loading...

Xem tiếp: Chương 59

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Cho Anh Quá Khứ Của Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 107


Phong Quá Thiên Phàm

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 50


Khuynh Thành Song Tuyệt

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 38


Khang Linh - Cô Gái Của Màn Đêm

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 17