701 - Đủ rồi, dừng lại đi. Quách Tiểu Phu loạng choạng tự trong quán bar chạy ra, cởi áo khoác choàng lên người Dịch Lực Hoan đang cầm cập không nói lên lời, mắt ngước lên nhìn Tô Xán căm hận:- Các người quá đáng lắm, có cần làm người ta tới mức này không?- Quá đáng.
702 Cũng giống như lúc đi, Lỗ Nam Nam lái xe, Lý Bằng Vũ phụ lái còn Vương Uy Uy, Lâm Trứu Vũ, Quách Tiểu Chung ngồi sau. Trong xe thương vụ là Tôn Binh, Lý Quân, lúc đi ba người Tô Xán, Tiết Dịch Dương, Lưu Duệ ngồi ở hàng cuối, hai cô gái ngồi hàng ghế thứ hai.
703 Trong thư phòng một gian biệt thự ngoại ô Du Thành, một nam tử trung niên trên 50 sấp xỉ 60 tóc hoa râm, mặt gày gò, ngồi trên ghế sô pha mặt đỏ gay như uống rượu, một thanh niên cao lớn đẹp trai trắng trẻo cúi gằm mặt đứng phía trước.
704 Thành phố Tuy Trung hôm nay cờ bay phần phật, vạn dặm không mây, thời tiết rất thích hợp tổ chức hoạt động ngoài trời, ở khu khai phát mới của Tuy Trung, hôm nay là ngày cắt băng chính thức đi vào hoạt động, âm nhạc rền vang, sau tấm vải đỏ là một loạt cần cẩu, bốn xung quanh là khu khai phát đầu tư 5 tỷ xây nên, diện tích cực rộng, nhà xưởng liền kề thấp thoáng giữa dải xanh hóa, hết sức đồ sộ.
705 Nhà Tô Xán mời Vương Bạc tới ăn cơm, đây là một bữa cơm rất chính thức, trước kia Vương Bạc chưa bao giờ tới nhà Tô Xán, ngược lại Tô Xán lại thường chạy tới nhà Vương Bạch ăn chực, tranh ăn với Vương Uy Uy và Lâm Trứu Vũ.
706 Bàn ăn trong bếp nhà Tô Xán khá nhỏ, bốn người thì vừa vặn, sáu người cũng có thể chứa được, nhưng hôm nay có tới tám người thì thế nào cũng không đủ rồi, thế là phải kê thêm bàn phòng khách vào, như vậy đâm ra lại hay, bốn người lớn một bàn, bốn đứa trẻ bàn khác, như vậy tự nhiên hơn.
707 Tằng Kha đối xử với Tô Xán như vậy do cảm tính của người mẹ, nhưng Tô Lý Thành và Vương Bạc từ lâu nhìn nhận Tô Xán là người trưởng thành rồi, nên chú ý lắng nghe y nói, gật đầu:- Đúng thế.
708 Lâm Lạc Nhiên đặt nick nam trên forum trường là "Ôn nhu nhất đao", giới tính trong tài liệu là nữ, cô nghĩ cái tên này đủ ột số sư huynh trên trên mạng có đạo hạnh cao thâm tuyên xưng từ cái nick nhìn ra được tính cách nữ sinhm thậm chí là ngày sinh tháng đẻ có phù hợp không, từ đó lấy danh nghĩa vì con cháu đời sau mà tránh xa mình ba bước.
709 Cùng với sự kiện đệ nhất nha nội Vương Uy Uy ỷ thế đánh người lan rộng, một bố cục lớn đang dần hình thành ở Dung Thành, Dịch Gia Thuận chịu bỏ ra cái bánh lớn tới trăm triệu đồng làm mồi nhử, ngầm thúc đẩy lực lượng cấp tỉnh bộ ra tay gây sức ép lên Vương Bạc, Dịch Gia Thuận ở một số việc cực kỳ có khí phách không làm thì thôi, đã làm là làm lớn làm tới cùng không kiềng nể gì hết, chẳng trách hợp khẩu vị với Giang Quách Thiếu.
710 - Dự đoán từ trước rồi, Dịch gia sao có thể bỏ qua dễ dàng được, bọn chúng định chơi cứng chọi cứng tới cùng đây mà, nực cười thật tôi đang đợi chúng kiện đây.
711 Tô Xán và Đường Vũ chào hỏi xong, Đường Vũ lo lắng nhìn mẹ mình. Tôn Trường Kiệt cùng Mục Tuyền quen nhau từ nhỏ, sống cùng một cơ quan đơn vị, Tôn Trường Kiệt hơn Mục Tuyền gần mười tuổi, sau này tiếp nối cha mình vào quan trường, Mục Tuyền cũng thế, nên giữ quan hệ vẫn khá mật thiết.
712 Kết thúc bữa cơm, Tôn Trường Kiệt nhiệt tình bắt tay cha mẹ Đường Vũ, nói nhất định kiếm thời gian mời cơm lại, còn dặn Tôn Lỗi sau này qua lại với Tô Xán, Đường Vũ nhiều hơn, Tôn Lỗi không tình nguyện cho lắm nhưng cũng đành mỉm cười bắt tay Tô Xán, nghĩ chuyến này xem ra Dịch gia phải tự nuốt trái đắng rồi, không ngờ tên nhóc Tô Xán này lai lịch đã không nhỏ, nhà bạn gái càng ghê gớm, mà không chỉ bạn gái, xem chừng nghiễm nhiên được coi là con rể trong nhà rồi.
713 Gió tối thổi qua làn da lộ ra ngoài không khí, làm người ta cảm giác như ngâm trong nước, thoải mái hơn ngồi phòng điều hòa nhiều. Cha mẹ Đường Vũ lái xe đi rồi, Tô Xán và Đường Vũ nắm tay nhau đi trên đường, con phố này cực kỳ náo nhiệt, vì nó tập trung nhiều cửa hiệu cao cấp lần bình dân, không chỉ thế các loại món ăn mặt cũng không thiếu, một mùi thơm ngào ngạt bay khắp đường.
714 Cho dù Tô Xán có muốn hay không, nhà Đường Vũ mời phó thị trưởng Du Thành ăn cơm, đều làm khí thế của y yếu một phần, chuyện này càng ngày càng phức tạp rồi, đầu tiên là không ngờ Đường Vũ lại kéo cả cha mẹ mình ra mặt, làm Tô Xán trở tay không kịp, có điều cũng gián tiếp thể hiện một phen sức mạnh hai ông bà cụ.
715 Căn phòng rộng này nằm ở tầng hai, bố trí rất xa hoa, giữa phòng là chiếc đèn treo pha lê lớn tỏa ánh sáng như hào quang, phòng chia làm hai nửa, một nửa là ghế sô pha, bàn trà TV, bên kia là bàn ăn lớn có thể dùng cho 8 tới 12 người, tuy thế bàn không rộng mà dài, để người ngồi hai bên không cách nhau quá xa.
716 Thế nhưng đúng lúc Vương Thanh thầm thở phào trong lòng thì Tô Xán lại lên tiếng:- Vương Uy Uy e là gần đây không có thời gian, tới khi đó tính sau. Chủ nhiệm Tống không thấy phật ý, tiếp xúc với mấy vị công tử quen rồi, thường rất cao giá:- Vậy được, nếu như Tô thiếu gia khi nào xác định thì gọi một cú điện thoại, tôi sẵn sàng tiếp đãi.
717 Đừng, đừng, Tô Xán, cậu không được làm thế. Vương Thanh ra sức quẫy người, dùng hai tay đẩy Tô Xán ra nhưng làm sao khỏe bằng nam nhân say chứa đầy ham muốn được, lòng người sợ hãi, mồ hôi lạnh toát ra, cất giọng nài nì:- Tô Xán, bình tĩnh lại nghe tôi nói đã.
718 Vương Thanh là cô gái rất mạnh mẽ thực tế, hiểu đời, mọi chuyện cô làm vì Tô Xán hoàn toàn không phải vì tình cảm nam nữ, trước giờ cô luôn coi Tô Xán như người thân, giống như đứa em trai để cô chiều chuộng chăm sóc, nhiều lúc lại giống như người anh để cô dựa dẫm tin cậy, như một người trong gia đình.
719 Tô Xán, Đôn Hoàng có lẽ chỉ là một trong rất nhiều sản nghiệp của cậu, nhưng với tôi nó không chỉ là sự nghiệp, tôi coi nó như đứa con tinh thần, nhìn Đôn Hoàng lớn mạnh từng ngày là hạnh phúc lớn nhất của tôi.
720 Vương Thanh sợ cứng người, xấu hổ tột độ, thực sự là khóc không ra nước mắt, phải làm sao bây giờ? Đạp cậu ta một cái rồi vu cho chính cậu ta mò sang chăn mình à? Hay tiếp tục vờ ngủ say để cậu ta muốn hiểu ra sao thì hiểu?Chần chừ một lúc không đưa ra được quyết định, Vương Thanh phát hiện ra, Tô Xán không có động tác gì tiếp theo, hoàn toàn chỉ là hành động bản năng, hơi thở vẫn đều đặn, vẫn ngủ như con lợn chết.