281 Khi Tô Xán và Quách Tiểu Chung đi xuống lầu thấy tình huống hơi khác thường, đám Ngô Thì Nhuế, Dương Chiêu, Triệu Hâm, con cái của cán bộ nhân viên công ty, bất kể ở khu tập thể mới hay cũ đều tụ tập trước cổng.
282 Tô Xán quay đầu lại, nhìn thấy trong chớp mắt vẻ mặt Ngô Thì Nhuế đang high tới cực điểm chuyển sang hoảng hốt, tâm trạng lúc này của y rất tốt, nghịch ngợm chỉ vào bản thân:- Me?Sao cậu ta lại ở bên cạnh mình, xấu hổ chết mất, Ngô Thì Nhuế cuống quít xua tay:- Tôi, tôi không có ý đó.
283 Lúc này cảnh sát ngồi bàn ở cửa vào đồn cảnh sát đứng dậy:- Đồn trưởng Cung. Đồn trưởng đồn cảnh sát khu tây Cung Quân đi vào, gật đầu chào, nhìn đám đông ở hành lang:- Chà tối nay thu hoạch phong phú đấy.
284 Học sinh nhiệt liệt thảo luận sự kiện này. Tất nhiên góc độ nhìn nhận của học sinh thì khác hắn, ví như " Nhị Thập Thất Trung mà cũng xảy ra chuyện thế này à? Tưởng ở đó ai cũng là thần tiên chứ?", " Này nghe nói nữ sinh nhảy lầu là mỹ nữ" ," Người cứu nữ sinh ấy còn đọc bài thơ của Pushkin, thật là lãng mạn, nếu họ thành một đôi thì dựng thành phim được đấy.
285 Thái Quốc Đào ngồi sau chiếc bàn gỗ lim lớn, ghế sô pha bên cạnh là Lê Oánh cùng đôi trung niên nam nữ, chắc chắn là che mẹ của Lê Oánh rồi. Thái Quốc Đào rời bàn đi ra nới với cha mẹ Lê Oánh:- Đây chính là em học sinh đó, tên là Tô Xán.
286 Tô Xán ngẫm nghĩ mới đáp:- Cố gắng kéo dài thời gian với họ, phía khách hàng chúng ta đưa ra hợp đồng nửa năm, bước tiến mạnh dạn đẩy lên, bọn họ ngửi thấy mùi rồi, sẽ mau chóng có nhiều xí nghiệp nhảy vào xâu xé, chúng ta phải nhanh chân đi trước.
287 gamerNgày Tô Xán thi cuối kỳ thì ở tổng cty Đại Dung cũng mở hội nghị điều chỉnh và bổ nhiệm nhân sự, những lãnh đạo công ty, người chủ quản đơn vị đảng hành chính, chỉ cần có mặt ở Dung Thành đều dự họp, tổng cộng có gần 100 người.
288 Giữa hè, trời nóng như cái lồng hấp, lá cây ngô đồng, ngân hạnh bên đường càng thêm xanh biếc ướt át, cứ như là sắp chảy mỡ vậy. Con đường nhựa tĩnh mịch, thi thoảng mới thấy cái xe hơi đi qua, thời tiết thế này mọi người đều tránh ra đường hết mức có thể.
289 Ặc, bà chị mình cũng quá phũ quá mức, biết ý người ta còn cố tình ột kiếm xuyên tim, chỉ nói một câu bận thôi cũng được mà. - Ừm, Tô Xán, em học ở Nhị Thập Thất Trung, thành tích tốt chứ?Đặng Tùng Kỳ quay sang hỏi chuyện Tô Xán che dấu xấu hổ.
290 Tháng 8, Vương Bạc chính thức nhập chức. Vương Uy Uy, Lâm Lạc Nhiên, Lâm Trứu Vũ xoay một vòng, cuối cùng quay trở lại đại bản doanh. Tới Dung Thành, bọn họ không ở trong khu biệt thự thành ủy nữa, mà ở trong khu biệt thự hoa viên Dung Thành, đó là căn nhà Vương Bạc mua từ năm 1998, biệt thự nhỏ phong cách Châu Âu, hai tầng, có bãi cỏ rộng rãi, hàng rào sơn trắng, rất có phong tình.
291 Lâm Lạc Nhiên cảm giác như gặp được tri kỷ, ôm lấy Đường Vũ, nhiệt thành thốt lên:- Đường Vũ, mình thích bạn, nếu mình là con trai sẽ yêu bạn chết mất thôi.
292 Vào nhà Vương Uy Uy, Vương Bạc mới tới đương nhiên có vô số bạn bè, chiến hữu cần tiếp đãi nên không ở nhà, biệt thự hai tầng kiểu Châu Âu xinh xắn làm Tô Xán nhỉn rất thích mắt, xung quanh rất yên tĩnh, tách biệt, nếu có điều kiện y cũng muốn mua cho cha mẹ một căn.
293 - Bạn trả lời Lạc Nhiên thế nào?Trên đường đi ra bến xe bus, Đường Vũ đột nhiên hỏi:Tô Xán giật thót mình, biết ngay chuyện này không qua được dễ dàng như vậy, thực sự không nên chọc vào nha đầu Lâm Lạc Nhiên đó.
294 Dưới góc tường yên tĩnh của công viên thị chính, trời nhá nhem tối, xung quanh trống trải, ở góc khuất này chẳng hề có xe cộ hay người đi đường qua lại, chỉ có tiếng côn trùng râm ran và bóng cây đung đưa, Đường Vũ lưng dựa vào vách tường loang lổ, đôi chân thoi dài và eo nhỏ nhắn, đôi mắt ngời ngời, đẹp kinh tâm động phách.
295 Tô Xán vốn đang đợi điện thoại của Lâm Lạc Nhiên thì lại nhận được điện thoại của Lâm Trứu Vũ rủ tham dự một cuộc tụ hội. - A lô Tô Xán, cậu đi cùng Uy Uy đi, nó nghe thấy tên Diệp Huy Thường là hai chân nhũn ra không đứng nổi nữa rồi, à phải, cậu còn chưa biết, cô ấy là mối tình đầu của Uy Uy.
296 - Uy Uy, các cậu đi một lèo năm rưỡi, còn chẳng để lại điện thoại liên hệ gì cả, bọn này còn tưởng các cậu về kinh rồi cơ. Gần đây mới nghe nói cậu lại về Nhị Thập Thất Trung, hôm nào phải tới trường các cậu chơi mới được, sớm nghe nói nơi đó nhiều tài nỹ, mỹ nữ.
297 Trong hoàn cảnh như vậy, Tô Xán tất nhiên bị bỏ rơi, những chuyện xảy ra, y đều nhìn hết vào trong mắt, song chỉ lặng lẽ nhìn, không xem vào, mỗi người ở từng giai đoạn đều trải qua một số việc, đưa ra một số quyết định, quá trình đó chỉ có thể dựa vào bản thân.
298 - Khổng Kỳ là người nhiều tuổi nhất trong nhóm chúng tôi, anh ấy rất cường thế, khi nhỏ thường xuyên cầm đầu chúng tôi bày trò nghịch ngợm. Lúc này anh em họ Lâm đã quay lại, giải thích cho Tô Xán biết:- Chúng tôi hay tới núi Diệu Phong chia làm hai quân, khi nhỏ Uy Uy gầy gò bé xíu, thường được anh Khổng Kỳ sai làm tiên phong dò đường, hòi nhỏ chúng tôi ai cũng sùng bái anh ấy.
299 Hai tên nam sinh quẫy đạp một hồi tách được nhau ra, còn may biết bơi, nếu không hôm nay thành trò cời cả đời luôn rồi. Bảo vệ của khách sạn đồng phục áo thẫm giày đen phản ứng rất nhanh, mấy người chạy tới vớt hai nam sinh đó lên.
300 Chuyện này không không khác gì tát một cái vào thể diện của nhiều người ở đây, Diệp Huy Thường không dám tin, từ khi nào Vương Uy Uy, Lâm Lạc Nhiên, Lâm Trứu Vũ có thái độ không thuộc vòng tròn này nữa, chẳng lẽ vì người bạn sau này mới kết giao.