Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cô Trịch Ôn Nhu Chương 40

Chương trước: Chương 39



Giang mẹ nhìn Giang Hoài Khê nằm trên giường bệnh, rất lâu mới thở dài một hơi nói: “Tử Tranh, ngày ấy lúc con đến nhà, mọi người trong nhà chúng ta đều hoan nghênh, bởi vì trong những năm này, chúng ta hết lần này tới lần khác bảo Hoài Khê dẫn con về nhà cho chúng ta gặp mặt, nhưng nó lại sợ con khó xử nên cự tuyệt. Đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng chúng ta cũng gặp được con, không tránh được có phần nào hiếu kỳ quá mức, đến sau lúc tiễn con về hình như con có hơi không vui, dì đoán chắc không phải con hiểu lầm gì chứ.”

Lục Tử Tranh hơi có phần kinh ngạc, do dự chốc, mới nhẹ nhàng gật gật đầu. Ngày ấy, cả nhà họ Giang ánh mắt trên dưới thẩm thị, kèm thêm một lượt lại một lượt ám chỉ, nói bóng nói gió, xác thực khiến cô như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Giang mẹ lắc đầu giải thích: “Ngày ấy, dì nhân lúc Hoài Khê không ở đó, nói những câu kia với con, chỉ là muốn khẩn cầu con, sớm cùng Hoài Khê ở bên nhau đi, đừng để phí hoài thời gian quý báu lẫn nhau nữa. Nếu Hoài Khê đã nhận định con rồi, dì đây lòng làm mẹ thương nó yêu nó, cũng nên đồng ý, nhưng dì cũng không nhẫn tâm nhìn nó đau khổ bảo vệ con, vì con trả giá tất cả, lại không thu hoạch được gì. Nó có thể không oán không hối, nhưng dì thay nó cảm thấy không cam tâm.” Dứt lời, Giang mẹ sâu thẳm nhìn Lục Tử Tranh một chút, “Tử Tranh, hiện nay, dì vẫn muốn nói câu này với con, hãy thương yêu người trước mắt, đừng để cho Hoài Khê chờ đợi thêm nữa, được không?”

Lục Tử Tranh nghe đến lời này, đầu óc có mờ mịt trống không trong chớp mắt. “Tử Tranh nè, hy vọng của người làm cha làm mẹ đối với con cái kỳ thực cũng không nhiều, yêu cầu của dì đối với Hoài Khê từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ là cầu mong con bé bình an, sau đó tìm một người tốt biết lạnh biết nóng, nếu con bé nguyện ý, thì sinh một hai đứa con, con cháu lượn quanh đầu gối, cộng hưởng niềm vui gia đình, yêu cầu của dì như thế, cũng không quá đáng chứ? Tử Tranh, con có thể thỏa mãn tâm nguyện đơn giản như vậy của dì không?”, ngày ấy, lời của Giang mẹ còn văng vẳng bên tai, như một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống khiến cho mình lạnh đến trong lòng. Nhưng tất cả những điều này, đều là tự mình xuyên tạc thôi ư?

Giang mẹ tựa như nhìn thấu nghi hoặc của Lục Tử Tranh, nói rằng: “Ngày ấy, dì còn chưa nói hết lời, Hoài Khê lại đã lo sợ dì làm khó con, vội vã chạy xuống, cắt đứt trò chuyện của chúng ta, sợ rằng, lời còn chưa nói xong ấy, khiến cho con cả nghĩ quá rồi nhỉ. Nếu khiến con hiểu lầm khó chịu chỗ gì, vậy dì xin lỗi con.”

Lục Tử Tranh cả cười gượng cũng không có khí lực, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Dì, dì nói quá lời rồi.”

Trước đây thường hay bị các loại ngôn luận làm tổn thương, sợ rằng là, một lần bị rắn cắn ba năm sợ dây thừng, sợ bóng sợ gió tạo ra rồi, đây thì trách ai bây giờ?

Cô trông thấy ánh mắt chờ mong của Giang mẹ nhìn mình, lại lưu luyến mà liếc mắt nhìn Giang Hoài Khê, rồi lại có phần chán nản: “Dì, sợ là dì chưa biết, con đã từng thổ lộ với Hoài Khê, nhưng cô ấy... Khéo léo từ chối con...” Nói tới đây, Lục Tử Tranh nhớ đến tuyệt vọng cùng mờ mịt thất thố của ngày ấy, không khỏi mà lại vành mắt đỏ ửng.

Hiển nhiên Giang mẹ không ngờ rằng như thế, vẻ mặt cứng đờ, kinh ngạc nhìn Lục Tử Tranh. Sau một lúc lâu, bà mới cười khổ bảo: “Tử Tranh, dì cho rằng, con sẽ là ngoại lệ của Hoài Khê, lại không ngờ tới...” Câu nói kế tiếp, bị bà kẹp lại trong cổ họng. Ánh mắt của Giang mẹ tìm đến Giang Hoài Khê trong phòng bệnh, thở dài thườn thượt một hơi: “Tử Tranh, Hoài Khê nó có gút thắt, có nhiều năm, dì vẫn nghĩ mãi mà không ra, rất nhiều năm sau, chờ khi dì hiểu rồi, lại vô lực tháo nó ra.” Bà quay đầu, sâu kín nhìn Lục Tử Tranh nói: “Tử Tranh, hãy giúp dì có được không?”

Lục Tử Tranh hoảng sợ há miệng nhìn Giang mẹ, nhưng không phát được bất kì âm thanh nào, cũng như đáp lại một câu “được”.

Cô cảm giác trong đầu mình như có một cuộn dây, đang không ngừng lung tung lăn động, càng lăn càng loạn, làm cho cô nghĩ không ra bất kỳ đầu mối nào. Trong lòng cô, dường như có một nghìn một vạn cái âm thanh đang kêu gào, nhưng cô không nghe thấy cũng như phân biệt không rõ điều gì. Cô không hiểu, tại sao Giang Hoài Khê rõ ràng thích mình, nhưng lại từ chối mình; Cô không biết, cô nên tin tưởng lời của Giang mẹ, hay nên tin tưởng quyết tuyệt của Giang Hoài Khê ngày ấy, cô lại càng không rõ ràng, một kẻ gần như sụp đổ như mình, thì lại làm sao mà giúp Giang Hoài Khê được.

Càng không nói đến, cô từ lâu đã không rõ, bản thân mình đến tột cùng có bao phần hiểu rõ Giang Hoài Khê?

Giang mẹ thấy dáng vẻ mờ mịt luống cuống của Lục Tử Tranh, cay đắng nở nụ cười, nói: “Là dì làm con khó xử rồi. Tử Tranh, hiện nay con đừng tất nghĩ nhiều quá, con chỉ cần chăm sóc tốt bản thân, khiến Hoài Khê an tâm, coi như là đã giúp dì ân lớn rồi, được không? Cái này, con có thể đáp ứng dì không?” Trong mắt của bà, có ấm áp và từ ái quen thuộc của mẹ mà Lục Tử Tranh quen thuộc.

Lục Tử Tranh cắn môi thật lâu nhìn chăm chăm Giang mẹ, rốt cuộc trầm thấp đáp một tiếng: “Dì, con đáp ứng dì...”

Giang mẹ cười nhẹ, đưa tay ra, mở vòng ôm của mình, nhẹ nhàng ôm lấy Lục Tử Tranh, ôn giọng an ủi: “Đứa nhỏ ngoan, dì biết gần đây con rất vất vả...”

Ôm ấp của Giang mẹ, quá mức ấm áp. Trong phút chốc khi được ôm vào trong ngực ấy, Lục Tử Tranh có kinh ngạc nháy mắt, nhưng trong nháy mắt tiếp theo, nghe thấy lời nói dịu dàng kia của Giang mẹ, nước mắt của Lục Tử Tranh, mất khống chế mãnh liệt tràn ra viền mắt. Vẫn ẩn nhẫn oan ức xót xa, vào đúng lúc này, đã không nhịn được không kiêng kị mà thổ lộ hết ra ngoài. Lục Tử Tranh lần thứ nhất khóc thành tiếng, uất ức như một đứa trẻ.

Sau khi Lục mẹ ra đi, Lục Tử Tranh vẫn cảm thấy, mình là cô nhi bị vứt bỏ ở thế giới này. Cô cảm thấy thế giới này thật hoang liêu, lạnh đến phát run bần bật, cô nỗ lực dùng hai tay sít sao bao bọc mình nỗ lực sưởi ấm mình, nhưng căn bản không làm nên chuyện gì. Cô tựa như người chết đuối, trôi giạt trong dòng chảy hoang vu lạnh buốt của thế giới này, sát bên bờ vực cõi chết. Cô khao khát đã lâu đã lâu, rằng có một đôi tay ấm áp kéo cô nổi lên mặt nước, rằng có người cho cô một vòng ôm ấp áp, nhưng mà, không ai cho cô cả, bao gồm Giang Hoài Khê...

Lúc này, Giang mẹ tựa như mẹ cô, bất ngờ cho cô một vòng ôm, cho cô một chút đắm say, gợi cô cảm thấy ấm áp, khiến cho hết thảy kiên cường đang ngụy trang của cô, sụp đổ trong chớp mắt...

Thời khắc này, cô cảm thấy lòng ấm lại an yên.

Giang mẹ chỉ là không ngừng vỗ nhè nhẹ lưng cô, an ủi: “Tử Tranh, đừng sợ... Đừng sợ...”

***

Nửa đêm lúc Giang Hoài Khê tỉnh dậy, ngoài phòng bệnh chỉ có Giang Hoài Xuyên lẻ loi đứng trước cửa sổ thủy tinh, đăm đăm mà nhìn Giang Hoài Khê. Giang mẹ được Giang Hoài Xuyên khuyên đi nghỉ ngơi, Lục Tử Tranh thì sau một hồi phát tiết qua đi, thể lực chống đỡ hết nỗi cũng ngủ thiếp đi.

Trong phút chốc khi Giang Hoài Khê mở mắt ra, Giang Hoài Xuyên liền nhạy bén nhận ra, trong nháy mắt, cậu mừng rỡ như điên, kìm lòng không đặng dùng tay nhẹ nhàng vỗ kính, tiếng bành bạch phát sinh nhẹ nhàng nỗ lực hấp dẫn chú ý của Giang Hoài Khê.

Quả nhiên, sau giây phút Giang Hoài Khê mờ mịt xong, bèn chú ý tới, đôi mắt đen mực hơi chuyển động, nhìn về phía Giang Hoài Xuyên.

Giang Hoài Xuyên mở miệng, im ắng gọi nàng: “Chị... Chị...”

Lúc Giang Hoài Khê cũng nhìn rõ mặt mũi cậu xong, nhíu nhíu mày, một lát sau, từ trên giường bệnh vô lực đưa lên một bàn tay không bị kim tiêm, chậm rãi trên không trung khua tay...

Giang Hoài Xuyên ngẩn ra, thận trọng phân biệt rõ ràng chữ nàng đang khua tay, trong nháy mắt lại đau lòng, rồi lại nổi nóng...

Tử Tranh, Lục Tử Tranh! Trong lòng chị ấy ngoài Lục Tử Tranh ra, thì không còn chứa những thứ khác nữa ư?!

Giang Hoài Xuyên hít sâu một hơi, tràn đầy bất đắc dĩ, nhưng vẫn là không nỡ khiến nàng lo nghĩ, chỉ đành giơ tay lên, làm một cái thủ thế OK với Giang Hoài Khê, khiến Giang Hoài Khê yên tâm.

Quả nhiên, trong mắt Giang Hoài Khê, có ý cười nhàn nhạt, trong nháy mắt, rạng ngời rực rỡ.

Giang Hoài Xuyên nhìn thấy nàng vô thức gật gật đầu về phía mình, sau đó, lại mệt mỏi chậm rãi nhắm hai mắt lại...

Vừa mới sáng sớm ngày tiếp theo, sau khi Giang Hoài Khê tỉnh lại, liền yêu cầu chuyển qua phòng bệnh phổ thông, Giang mẹ và Giang Hoài Xuyên không lay chuyển được nàng, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.

Giang mẹ không yên lòng thân thể của Giang Hoài Khê, đi theo Giang Vong đến tìm bác sĩ điều trị chính của Giang Hoài Khê hỏi thăm tình hình cụ thể, trong phòng bệnh chỉ còn lại Giang Hoài Xuyên đang chăm sóc Giang Hoài Khê. Bởi vì bác sĩ nói hiện tại Giang Hoài Khê chỉ có thể hớp một ít thức ăn lỏng, Giang Hoài Xuyên liền cố tình chạy đến vài cửa hàng thức ăn sáng, mua cháo loãng của một tiệm mà cậu tự nhận là ăn ngon nhất, tự mình từng muỗng từng muỗng đút cho Giang Hoài Khê.

Đường đường là một cậu con trai lại làm chuyện thế này, ngược lại có bài có bản, ngoài ý muốn lại tỉ mỉ săn sóc, trước khi đưa cái muỗng lên, còn băn khoăn cúi đầu nhẹ nhàng thổi vào mấy cái.

Giang Hoài Khê ngược lại có phần thẹn thùng, đưa tay ra định đoạt lấy cái muỗng trên tay, thanh âm yếu ớt: “Tự chị làm là được.”

Giang Hoài Xuyên co rụt lại tay, chu miệng cố chấp nói: “Không được.” Nói xong, lại lần nữa đưa cái muỗng đến bên miệng Giang Hoài Xuyên.

Giang Hoài Khê nhìn thanh niên chín chắn nhất quán trước mắt lại dáng vẻ trẻ con hiếm thấy, bên môi dần dần có độ cong cười mỉm. Dáng vẻ Giang Hoài Xuyên cố chấp mặt mày, dè dặt thổi cái muỗng, dần dần chồng chất vào nhau với bóng dáng cậu thiếu niên nho nhỏ thời trẻ con, canh giữ ở bên giường bệnh của nàng dụ dỗ nàng nói: “Chị ơi ăn kẹo đi, ăn rồi thì không đau đâu”.

Rốt cuộc nàng mở miệng, nhẹ nhàng ngậm vào một muỗng cháo, sau đó, bèn nhìn thấy dáng vẻ đần độn vui vẻ ra mặt trong chớp mắt của Giang Hoài Xuyên.

Giang Hoài Khê ăn vài miếng, vẫn là không nhịn được hỏi: “Tử Tranh tỉnh chưa? Có bảo người ta đưa cơm cho cô ấy không?”

Động tác Giang Hoài Xuyên ngừng một lát, từ trong lỗ mũi nhẹ nhàng hừ một tiếng, nói: “Không bỏ đói tâm can bảo bối của chị đâu.”

Giang Hoài Khê buồn cười nhíu mày bảo: “Em đây là cái giọng điệu gì đấy?”

Giang Hoài Xuyên mất hứng gục mặt xuống, trầm mặc mà lại đưa đến vài muỗng cho Giang Hoài Khê, sau một hồi, mới sâu thẳm nhìn Giang Hoài Khê, xót xa hỏi Giang Hoài Khê: “Chị, chị yêu chị ấy như vậy, tại sao không dám để cho chị ấy biết? Chị không thể vì bản thân tranh thủ một lần sao?”

Cậu biết nàng đang sợ điều gì, vì thế, càng đau lòng và không đành lòng khắc chế của nàng.

Năm 8 tuổi, có một đêm cậu tỉnh lại, đột nhiên phát hiện chị gái luôn luôn thân thiêt với mình đột nhiên lạnh như băng, coi mình như không khí. Cậu oan ức không rõ, đã từng khóc rồi lại nháo với Giang Hoài Khê, cầu xin rồi lại làm nũng, thậm chí la lối khóc lóc cũng đã từng, nhưng cũng không cứu vãn được một chút quan tâm của chị gái đối với cậu, dần dần, cậu đã chết tâm, lựa chọn tránh đi thật xa với Giang Hoài Khê. Năm cậu 10 tuổi, sau lần phẫu thuật tim cuối cùng thành công, Giang Hoài Khê từ bệnh viện trở về, còn chưa kịp khiến cậu vui mừng nhảy nhót, nàng đã cố ý muốn rời khỏi nhà, đến tu dưỡng ở một biệt thự nghỉ phép xa xôi của nhà họ Giang. Khi đó, cậu từ trong ánh mắt quyết tuyệt của Giang Hoài Khê, không biết tại sao, bèn ý thức được, lần rời đi này của Giang Hoài Khê, có lẽ sẽ là thật sự rời xa. Cho dù đã rất lâu không nói chuyện với Giang Hoài Khê, nhưng cậu vẫn vì thế mà trốn ở trong chăn khóc cả một đêm, không cam lòng đến rối tinh rối mù. Một ngày kia khi Giang Hoài Khê sắp rời khỏi, cậu len lén chạy vào gian phòng của nàng, mở ra trong lớp vali của nàng, bỏ vào một bức ảnh gia đình tự tay mình vẽ. Nhưng không ngờ, trong lớp vali ấy, cậu nhìn thấy một quyển sổ tay vừa dày vừa nặng, bị quỷ thần xui khiến, cậu mở nó ra...

Nhật ký là từ năm 8 tuổi đó, bắt đầu từ ngày con chó nhỏ cậu và Giang Hoài Khê nuôi bị bệnh chết.

Một ngày kia, cậu và Giang Hoài Khê đều vì chú chó yêu dấu rời đi mà khóc đến chết đi sống lại, Giang mẹ bó tay toàn tập mà dỗ họ, giúp họ cùng an táng chú chó nhỏ, vì dỗ bọn họ, thậm chí ưng thuận với họ rằng sẽ mua thêm một con chó nhỏ cho bọn họ, một con không đủ, mua hai con cũng được.

Khi đó, cậu và Giang Hoài Khê đều trăm miệng một lời mà cự tuyệt mẹ, nói: “Nó không giống nhau... Có mua 100 con, cũng không phải là con mà chúng con thích...”

Đêm hôm ấy, ban ngày cậu khóc đến mệt mỏi, lại thương tâm, cũng không chống cự nổi buồn ngủ nặng trĩu, an ổn ngủ thiếp đi.

Nhưng Giang Hoài Khê lại một đêm chưa ngủ, một đêm đứng trước cửa sổ xa xa mà nhìn phần mộ của chú chó nhỏ. Đêm hôm ấy, chị gái bởi vì ốm đau mà trưởng thành sớm của cậu, đột nhiên giác ngộ triệt để được, tại sao nàng và em trai sẽ thương tâm như thế, mà mẹ lại có thể bình tĩnh tự nhiên như vậy.

Tình cảm chưa từng sâu nặng, không có quá nhiều ràng buộc, lúc mất đi, sẽ không có quá nhiều đau buồn.

Vô số lần nàng từ trên bàn cấp cứu tỉnh lại, nhìn thấy đôi mắt lệ đỏ của người nhà, chỉ cảm thấy, hổ thẹn lại đau lòng, nhưng ngoại trừ kiên cường an ủi bọn họ rằng con không sao, lại vô năng vô lực. Mà một ngày kia, nàng đột nhiên hiểu ra, nếu như, ba mẹ em trai bọn họ, nếu họ không thương nàng, phải chăng một ngày, lúc nàng không thể không rời đi, bọn họ có phải chăng sẽ không thương tâm khổ sở.

Thế là, kể từ ngày đó, nàng đã bắt đầu tự mình trục xuất mình, bỏ đàn sống riêng, thờ ơ xử sự với mọi người.

Nàng chỉ mong, bọn họ có thể bớt thương nàng một chút, có một ngày, lúc nàng rời đi, bọn họ sẽ bớt một ít khổ sở hơn, dễ chịu hơn. Đời này, tình thương bọn họ đối với nàng, nàng không thể báo đáp được, có lẽ, điều cuối cùng có thể làm, cũng chỉ có điều đó thôi.

Trong những năm ấy, nàng vẫn luôn nghĩ như vậy.

Giang Hoài Khê cười khổ, không hề trả lời câu hỏi của Giang Hoài Xuyên, dời mắt sang chỗ khác, không nhìn Giang Hoài Xuyên nữa, chỉ nói rằng: “Giúp chị gọi Tử Tranh đến đây đi.”

Giang Hoài Xuyên không nghe được trả lời của Giang Hoài Khê, giọng trầm tĩnh mất hứng kêu một tiếng: “Chị!”

Giang Hoài Khê lại chỉ lạnh nhạt nói: “Đi đi...”

Giang Hoài Xuyên đành phải phải không cam lòng đứng lên, hết cách mà lại nhìn Giang Hoài Khê một chút, xoay người rời đi...

Giang Hoài Khê thất thần nhìn chim nhạn kết bè kết lũ bay qua ở ngoài cửa sổ, bên môi dần dần ửng lên một vệt cười cay đắng.

Nếu như có thể, ai lại nguyện ý, biết rõ hạnh phúc gần trong gang tấc, dễ như trở bàn tay, lại kìm lòng nhẫn lệ cự tuyệt nó ở ngoài cửa chứ?

Từ khi Giang Hoài Khê bắt đầu hiểu chuyện biết thân thể mình có bệnh tim bẩm sinh, không bằng được người bình thường khác, liền bắt đầu từ từ hiểu rõ, không thể liên lụy người khác được, cả đời này, hạnh phúc của người bình thường, đại để phải vô duyên với mình rồi. Năm 12 tuổi, phẫu thuật thành công, khiến nàng thoát ly bến bờ sinh tử, nhưng nàng vẫn biết, sống lâu trăm tuổi, đối với nàng mà nói, chẳng qua chỉ là một mơ ước xa vời.

Giang Hoài Khê nói không rõ mình đối với Lục Tử Tranh là nhất kiến chung tình, hay là nhật cửu sinh tình, nhưng một khắc ấy khi nàng nhận rõ tình cảm của mình, nàng liền biết, đời này của mình, chỉ nguyện cùng Lục Tử Tranh, cùng chung quãng đời còn lại.

Giang Hoài Khê cũng đã từng hy vọng nghĩ đến, vì bản thân tranh thủ một lần, bất luận thời gian dài ngắn, chỉ cầu oanh oanh liệt liệt chân chân thật thật đi yêu một lần. Nhưng mà, càng là yêu tha thiết, càng là hiểu rõ, nàng bỗng càng là nhút nhát, càng là không đành lòng. Nàng sao nỡ lòng, khiến cho cô lại chịu đựng mạo hiểm lần nữa, lo lắng sợ hãi lần nữa? Nàng tán thưởng nghiêm túc chấp nhất của Lục Tử Tranh đối với tình yêu, nhưng cũng sợ hãi. Nàng không dám tưởng tượng, nếu là có một ngày, Lục Tử Tranh đem tình cảm coi như sinh mệnh ấy, nếu mất đi người yêu của mình, còn có thể tiếp tục đi tiếp nữa hay không.

Nàng nghĩ, nếu như giữ một khoảng cách, có thể tránh được tổn thương, vậy nàng đồng ý, lui về vị trí bạn tốt, dốc hết tất cả không có danh phận mà yêu cô.

Đây là lời hứa duy nhất nàng có thể cho Lục Tử Tranh, địa lão thiên hoang của một mình nàng, quyết chí thề bất thay đổi...

***

Giang Vong từ phòng khám đi ra, vào khu phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú đi thang máy lên lầu tìm Lục Tử Tranh, nhưng vừa mới ra cửa thang máy, rất xa, cô đã trông thấy Hứa Bách Hàm đi ra từ phòng bệnh Lục Tử Tranh, bước chân, hơi dừng lại một chút...

Trong khoảnh khắc khi cô thất thần, phòng bệnh chính giữa đột nhiên có một người nhà như xảy ra việc gì gấp gáp, vội vội vàng vàng chạy ra, hướng về phía dưới lầu chạy tới, lúc chạy ngang qua bên người Hứa Bách Hàm, không cẩn thận dữ dội va vào xe lăn Hứa Bách Hàm một phát, ngã xuống đất. Bước chân anh ta vội vã, không kịp quay đầu lại nhìn Hứa Bách Hàm một chút, thậm chí không kịp nói một tiếng xin lỗi, bò lên rồi tiếp tục chạy về phía dưới lầu.

Va chạm xảy ra bất ngờ khiến Hứa Bách Hàm nhất thời không kịp phản ứng, xe lăn mất khống chế trượt lăn về phía cửa thang bộ, mắt thấy, sắp sửa trượt xuống phía dưới, Hứa Bách Hàm kinh hoảng nhắm hai mắt lại...

Thế ngàn cân treo sợi tóc, xe lăn, lại đột nhiên vững vàng mà dừng lại... Hứa Bách Hàm nghe thấy, phía sau, truyền đến một tiếng thở dốc gấp gáp trầm trọng của một cô gái...

Chị sợ hãi không thôi, theo bản năng định quay đầu lại nhìn, nhưng chị vừa nghiêng đầu, một bàn tay lạnh lẽo liền che lên hai mắt của chị, đậy kín con mắt của chị, thanh âm, trầm thấp mang theo chút hoang mang: “Đừng quay đầu...”

Hứa Bách Hàm hơi run run, thanh âm này... Là bác sĩ tên Giang Vong kia ư?

Không chờ chị suy tư rõ ràng, lạnh lẽo trên mắt cấp tốc tản đi, lập tức, tiếng bước chân hoảng loạn dồn dập vang lên, Hứa Bách Hàm vội vã quay đầu, chỉ nhìn thấy một bóng lưng cao gầy yểu điệu của một cô gái hoảng loạn vọt vào thang máy...

Giang Vong? Hứa Bách Hàm lẩm bẩm. Chị đưa tay bao phủ trên mắt Giang Vong vừa che lại, trong lúc nhất thời có chút hoảng hốt...

Cảm giác vừa nãy, hơi thở trên người cô ấy, thật quen thuộc...

Loading...

Xem tiếp: Chương 41

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Anh Chỉ Cần Có Em

Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 29



Bà Mối 10086

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 6


Bảo Bối, Con Là Ai?

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 78