Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cầu Người Tâm Đắc Chương 4

Chương trước: Chương 3



Tại nhà ăn mua hai hộp cơm, suy nghĩ một chút anh liền cố tình thêm tiền bỏ thêm cho đối phương hai món ăn mặn, đem một ít tiền lẻ cuối cùng trên người trả cho nhân viên, mới bưng hộp cơm trở về phòng bệnh.

Chỉ trong chốc lát, Tề Thịnh đã tỉnh lại, dựa vào đầu giường nhìn ra ngoài cửa sổ vẻ mặt hốt hoảng, không biết đang suy nghĩ gì.

Nghe đến động tĩnh Tề Thịnh quay đầu lại, thần sắc hồi phục sáng sủa giống như lúc trước, khẽ mỉm cười: "Cơm bệnh viện?"

"Ừ, " Bùi Vận cúi người đem hộp cơm để lên trên tủ đầu giường, "Buổi tối... Ăn tạm một chút đi."

Đối phương xưa nay nuông chiều từ bé, thời điểm học đại học chưa bao giờ tiến vào nhà ăn. Nhưng giờ khắc này tiền trên người anh, cũng vào không nổi nhà hàng.

Bùi Vận khác với Tề Thịnh, trong túi không có tiền quẫn bách làm cho anh có chút khó có thể mở miệng.

Tề Thịnh mở ra nắp hộp, nhìn tới dầu ăn bám đầy trên thức ăn, không nhịn được nhíu nhíu mày, lại ấn ấn thái dương: "Tôi... Hiện tại không thấy ngon miệng."

"Anh choáng váng đầu thì nghỉ ngơi trước đi, đợi lát nữa đói bụng lại ăn, " Bùi Vận thấy thần sắc hắn xác thực phờ phạc cũng không bắt buộc, "Lúc nào cần ăn thì nói với tôi một tiếng, tôi giúp ăn làm nóng."

Tề Thịnh ừ một tiếng: "Tôi đi gọi điện thoại."

Bùi Vận cũng không để ý, một người ngồi ở đó mở ra hộp cơm ăn như hùm như sói.

Từ sáng sớm đói bụng đến bây giờ, dạ dày sớm đã phát ra kháng nghị.

Tề Thịnh sau khi trở lại liền tiếp tục dựa vào trên giường an dưỡng, Bùi Vận cũng không đi quấy rối, dọn dẹp hộp cơm của chính mình lại yên lặng ngồi ở một bên chơi điện thoại di động.

Lại qua một canh giờ cửa phòng bệnh vang lên, người tới mặc quần áo đồng phục khách sạn, đeo thẻ tên, tay cầm hộp cơm, thần sắc cung kính: "Quấy rối một chút, xin hỏi là Tề tiên sinh sao?"

Tề Thịnh ngay cả giường đều lười xuống: "Thả ở đây đi, cảm ơn."

"Tề tiên sinh mời chậm dùng." Người đến hơi cúi đầu, liền quay người rời đi.

Bùi Vận trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Tề Thịnh lười biếng đứng dậy, mở ra túi đóng gói, đem hộp cơm hương vị đầy đủ lấy ra, vừa đủ dinh dưỡng, phối hợp với cơm đầy mỡ của bệnh viện quả thực quả thực khác biệt một trời một vực.

Mùi thơm thức ăn rất nhanh tràn ngập cả phòng, Tề Thịnh khá là hùng hồn mà hướng Bùi Vận, nhếch cằm dương dương tự đắc: "Có muốn ăn cùng hay không?"

"Anh..." Bùi Vận có chút cà lăm, "Tiền ở đâu ra?"

"Ghi vào hoá đơn là được" Tề Thịnh hời hợt nói.

"..."

Biết trước như vậy anh sẽ không lo lắng xen lẫn đồng tình đối với người này, quả thực sai vô cùng.

Chênh lệch to lớn khiến Bùi Vận ngay cả lời cũng không muốn nói, uyển chuyển từ chối lời mời của Tề Thịnh cùng hắn chia sẻ thức ăn ngon, chính mình buồn bực ngồi ở chỗ đó, đem hộp cơm đã lạnh đối phương không động tới ăn sành sạch sanh.

Bọn họ chính xác vốn không nên gặp nhau.

Người và người vốn là không giống nhau, cũng chưa bao giờ cùng nằm trên một quỹ đạo.

Lại như một bữa cơm của đối phương có thể là sinh hoạt phí chừng mấy ngày của anh, một chiếc xe của đối phương chính là con số chỉ sợ cả đời này anh không thể tích góp đủ.

Mười năm trước nhìn không thấu điểm ấy, thời niên thiếu hồ đồ. Mười năm sau vẫn cứ không nghĩ ra, chỉ có thể gọi là trí lực rất thấp.

Tuy nói rằng đã nghĩ tới chính mình lưu lại cũng là dư thừa, Bùi Vận vẫn là hết lòng quan tâm giúp đỡ quyết định ở lại, tại phòng bệnh nằm ở trên mặt đất cứng ngắc lạnh lẽo nửa ngủ nửa tỉnh trải qua một buổi tối, sau đó sáng sớm liền giúp Tề Thịnh kiểm tra xong xuôi làm thủ tục xuất viện.

Tề Thịnh ngược lại là thần thái sáng láng tinh thần toả sáng, Bùi Vận âm thầm xoa xoa lưng eo đau nhức, tâm tình lại trở nên tốt rất nhiều khi nhận lại tiền trả lại của bệnh viện.

Một xấp tiền mặt hồng hồng diễm diễm nằm ở trong tay, tuy rằng so với hôm qua ít đi vài tờ, thế nhưng luôn có loại cảm giác vui vẻ giống như tìm lại được đồ quan trọng đã mất đi.

Vì vậy giọng nói của anh cũng trở nên phấn khích: "Sáng sớm muốn ăn cái gì? Tôi dẫn anh đi."

"Không cần, " Tề Thịnh cùng anh đi ra khỏi phòng bệnh đi thang máy xuống tầng, tao nhã lễ phép nói cám ơn, "Ngày hôm qua thực sự là nhờ có cậu."

"Thế nhưng..." Bùi Vận lời còn chưa nói hết, liền thấy một chiếc Audi dừng ở trước mặt hai người.

Tài xế mặc đồ Tây kéo mở cửa xe đi ra, cung cung kính kính mở ra cửa sau, hướng về Tề Thịnh dùng tay làm dấu mời: "Tề tiên sinh, tối hôm qua ngài nói có việc một đêm không về, cha của ngài rất lo lắng."

Tề Thịnh gật gật đầu, tài xế vừa giống như nhớ tới cái gì, từ trong túi âu phục móc ra một xấp tiền mặt đưa lại đây: "Đây là ngài nói tôi mang tới."

"Ừ, " Tề Thịnh đếm cũng không đến liền đưa tới một bên trong tay Bùi Vận, "Lúc trước làm phiền cậu."

Kín kẽ không một lỗ hổng mỉm cười, vừa đúng phong độ, ngăn cách lại lễ phép, ngược lại làm cho Bùi Vận khó giải thích được hoài niệm Tề Thịnh của ngày hôm qua.

Thản nhiên đưa qua, ngón tay trôi chảy lấy ra số tiền thích hợp, Bùi Vận đem tiền còn sót lại trả cho hắn: "Tề tiên sinh khách khí, công ty có quy định, chúng ta không thể thu phí dụng của khách hàng."

Tề Thịnh không có nhận lại, chỉ không hề động đậy mà nhìn anh.

Bùi Vận suy nghĩ một chút, đơn giản đem tiền nhét vào trong tay tài xế: "Tề tiên sinh, ý tốt của anh tôi nhận, ngài đừng làm khó dễ tôi."

Thấy tài xế gương mặt vô tội mờ mịt, Tề Thịnh dùng ánh mắt ra hiệu tài xế nhận lấy: "Cậu đi đâu vậy? Tôi để tài xế đưa cậu về."

"Không phiền phức Tề tiên sinh, tôi có xe." Bùi Vận chỉ chỉ xe đạp dựng trong nhà xe cách đó không xa.

Chiếc xe kia tươi đẹp lại dễ thấy, mang theo logo công ty bảo hiểm dựng ở nơi đó.

Tề Thịnh vì vậy cũng không cưỡng cầu nữa, cúi người ngồi vào ghế sau xe: "Rảnh rỗi thường liên hệ."

"Tề tiên sinh vẫn là đừng tìm tôi liên lạc thì tốt hơn, " Bùi Vận thành khẩn nói, "Tuy rằng chúng tôi là nhân viên điều tra, nhưng chúng tôi cũng không hy vọng khách hàng xảy ra sự cố."

Một câu lại một câu Tề tiên sinh, khiến Tề Thịnh nhíu nhíu mày.

Xe nhanh chóng rời đi, lưu lại một đoàn khí thải mờ mịt, tản ra bốn phía.

Bùi Vận đứng tại chỗ đè ép vành mũ, liền đem tiền cất vào trong ví, hài lòng xoa ví dầy cộp giống như thời điểm phát lương hôm qua, hát lên một giai điệu, đi về phía nhà xe.

"Chỉ nguyện có trái tim một người, bạc đầu không phân ly."

Cách nhau quá xa, bọn họ vốn cũng không phải là người của một thế giới, quả thật cũng không cần tiếp tục giao thiệp.

Không hi vọng, không nghĩ nữa.

Hết chương 4:

Lời edit: Tôi cảm thấy thương cho Bùi Vận quá, bỏ ra hết tiền trên người mu cơm cho đối phương, lại nhường đối phương hộp cơm ngon hơn. Ai dè Tề Thịnh lại không ăn.
Loading...

Xem tiếp: Chương 5

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nữ Hoàng Đế Khờ Phu Quân

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 83



Quyền Chủ Ngọc Ấn

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 45


Kiếp Tam Sinh! Thầy Trò Ba Kiếp

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Trọng Sinh Lý Mạc Sầu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 15