Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cầu Người Tâm Đắc Chương 31

Chương trước: Chương 30



Nhấc mắt nhìn về phía người đàn ông không quen biết, giờ khắc này đang dùng ánh mắt không quen xen lẫn bài xích nhìn hắn chằm chằm, Tề Thịnh vẫn là không nhịn được nghi hoặc hỏi: "Có phải là anh nhận lầm người hay không?"

"Tề Thịnh! Không phải là mày sao?!" Bùi Vận chưa trả lời người đàn ông dĩ nhiên hung hăng nói, "Mày quả thực không phải là người a! Lúc trước hại....."

"Đừng nói nữa!" Vẫn luôn không lên tiếng Bùi Vận đột nhiên hét to.

Bùi Trung căm giận ngậm miệng, mặt đầy vẻ không cam lòng.

Tề Thịnh đối với biểu hiện của người đàn ông này thực sự có chút không rõ, thế nhưng nếu như Bùi Vận quen biết người kia, một quyền vừa nãy không giải thích được hắn cũng chỉ có thể nhận, nắm tay Bùi Vận chống đỡ thân thể nén giận hỏi: "Chúng ta chưa từng gặp nhau, tại sao anh lại nói tôi hại anh?"

Người đàn ông sắc mặt tái xanh, hiển nhiên cực kỳ bài xích động tác thân mật của hai người giờ phút này: "Dĩ nhiên không phải tao! Nếu là tao, tao đã sớm đánh mày tàn phế! Cũng chỉ có em trai tao dễ ức hiếp, năm đó mắt bị mù mới có thể..."

"Anh hai!" Bùi Vận âm thanh cơ hồ dẫn theo trách cứ, uy nghiêm đến mức khiến Bùi Trung cũng cấm khẩu, ngữ điệu cuối cùng lại thả nhẹ, "Anh hai, anh đi về trước."

"Thế nhưng hai người..."

"Em hiện tại đưa anh ta về nhà." Bùi Vận đánh gãy, "Ngày mai lại tới tìm anh."

"Nhưng..."

"Anh hai, " Bùi Vận nhìn anh trai, dùng một loại thần thái lạnh lùng Tề Thịnh chưa từng thấy qua, gằn từng chữ nói, "Đây là chuyện của hai người chúng em, không có quan hệ gì với anh."

Bùi Trung trong tay còn vững vàng nắm chặt một xấp tiền mặt Bùi Vận vừa mới đưa cho anh, chung quy cũng không thể tiếp tục gây rối, xoay người phẫn nộ rời đi.

Bùi Vận ngơ ngác đứng tại chỗ, không hề động đậy mà nhìn bóng lưng Bùi Trung, biểu tình có chút mờ mịt nói không được, Tề Thịnh nhìn ra chỉ cảm thấy trong lòng  lạnh lẽo, đang chờ câu hỏi, đối phương đã nghiêng đầu ra hiệu hắn: "Đi thôi, trước tiên đưa anh đi bệnh viện."

Tề Thịnh thức thời ngậm miệng.

Ngoan ngoãn ngồi ở vị trí kế bên tài xế, Tề Thịnh nhìn gò má Bùi Vận chuyên tâm lái xe, trên mặt vết thương xấu xí kia giống như giương nanh múa vuốt, phảng phất đang cười nhạo hắn vô tri, làm cho hắn cảm thấy thực sự không ổn.

Vừa nãy biết được người đàn ông xông lên đánh hắn chính là anh trai Bùi Vận, mà bọn họ lúc trước chưa từng gặp mặt.

Nếu là vì em trai bất bình dùm chuyện lúc trước, cái người kia tại sao lại nhắc tới hai chữ năm đó?

Địch ý thù hận như vậy, chắc chắn sẽ không thể không có nguyên do.

Năm đó đến cùng xảy ra chuyện gì? Nghe khẩu khí của đối phương, thậm chí phảng phất có liên quan tới hắn.

Thế nhưng trong ấn tượng của hắn thời điểm đi học hắn cùng Bùi Vận, chính xác không thường xuyên gặp nhau cũng chưa từng xảy ra mâu thuẫn gì.

Tề Thịnh đột nhiên cảm thấy sống lưng tất cả đều là mồ hôi lạnh, quả thực không dám nghĩ sâu xuống.

Bùi Vận từ đầu đến cuối không có hỏi Tề Thịnh hôm nay tại sao lại đột nhiên xuất hiện.

Anh thậm chí không có mở miệng, chỉ không nói một lời thay đối phương đăng ký, ở bên cạnh đối phương chờ kiểm tra, quay phim, chờ kết quả.

May là vẫn chưa trật khớp, bác sĩ chẩn đoán chỉ là mắt cá bong gân nhẹ, đơn giản bôi thuốc giảm đau tiêu sưng sẽ nhanh chóng khỏi.

Thời điểm quen thuộc lái xe đưa Tề Thịnh đến dưới lầu khu chung cư sắc trời đã tối, Bùi Vận khóa xe, giao chìa khoá vào trong tay Tề Thịnh: "Anh lên lầu đi cẩn thận một chút, tôi đi về trước."

Tề Thịnh một chút liền cuống lên, thấy đối phương không hề lưu luyến quay người liền đi, dường như quên mất chân còn đang khập khễnh, theo bản năng mà đuổi tới kéo đối phương lại.

Kết quả vào lúc này chân vừa rơi xuống đất chính là đau đớn, hắn hít vào ngụm khí lạnh, thấy Bùi Vận dĩ nhiên nghe đến động tĩnh xoay người lại, suy nghĩ một chút cũng không nỗ lực ổn định, cho phép chính mình thẳng tắp ngã về đối phương.

Bùi Vận sợ hết hồn, cũng không nghĩ ngợi nhiều được, nhanh chóng thân thủ đỡ lấy hắn, mới miễn cưỡng làm cho Tề Thịnh tiếp xúc thân mật với mặt đất.

Tề Thịnh nơi nào chịu bỏ qua cơ hội tốt như vậy, thừa cơ nắm chặt cánh tay của đối phương, chỉ chỉ chân của mình, buồn buồn yếu thế nọ: "Tôi chỉ có một người, không có cách nào đi."

Bùi Vận không lên tiếng, ngẩng đầu nhìn khu chung cư.

Độ cao như vậy thực sự không nhận rõ nhà ai sáng lên ánh đèn.

Anh chần chừ một lúc, mới hỏi: "Không ai xuống dưới đón anh?"

Tề Thịnh lắc đầu một cái.

Bùi Vận mím mím môi, yên lặng xoay qua chỗ khác đưa lưng về phía hắn cúi người xuống.

Vì vậy Tề Thịnh lập tức không ngại ngùng mà nắm lấy thân thể của đối phương, thân thủ vòng qua quá bả vai của đối phương, mặc cho đối phương đem hắn vác lên.

Thời điểm mở cửa Bùi Vận có một cảm giác căng thẳng vi diệu, mãi đến tận khi nhìn thấy căn phòng một mảnh đen nhánh mới từ từ tiêu trừ. Bên trong phòng rỗng tuếch, cũng không có vết tích một người khác vào ở.

Anh đem Tề Thịnh thả xuống giường ở trong phòng ngủ, bốn phía quan sát một vòng, bật thốt lên: "Chỉ một mình anh ở?"

"Đúng a, " Tề Thịnh đang âm thầm tiếc nuối thời gian nằm nhoài trên lưng đối phương thực sự quá ngắn, không để ý mà đáp, "Nếu không thì còn có ai..."

Nói xong hắn đột nhiên ý thức được cái gì, ngừng lại một chút, trợn to mắt nhìn Bùi Vận, một mặt thần sắc bi thương.

Lúc trước hắn rõ ràng đã nói với đối phương, hắn cùng Ninh Nhật đã không khả năng, thế nhưng hiển nhiên đối phương căn bản cũng không tiếp tục tín nhiệm hắn.

Trong ấn tượng đối phương đối với lời của hắn xưa nay tin tưởng không nghi ngờ, trước mắt phần chênh lệch thực tại này khiến hắn không khỏi có chút khó chịu.

Bùi Vận không chịu nổi Tề Thịnh như vậy, không được tự nhiên gãi gãi đầu, ánh mắt rơi vào chồng sách trên đầu giường, thấp giọng nói: "Tôi đi lấy cái khăn mặt đến, chườm lạnh một chút."

Mãi đến tận khi giúp Tề Thịnh bôi thuốc vào mắt cá chân sưng lên một khối lớn,   Bùi Vận đang muốn đứng dậy, tay lại thình lình bị Tề Thịnh vững vàng nắm chặt.

Một lúc lâu, anh mới rốt cục thấp giọng hỏi: "Ngày hôm nay sao anh lại đến?"

Tề Thịnh thẳng tắp nhìn về phía Bùi Vận, mùi vị thâm tình chân thành: "Em nói xem?"

Bùi Vận nghẹn một chút, ở cùng Tề Thịnh so với giả bộ hồ đồ anh tự nhận thực sự không bản lãnh dối trá, đơn giản nói thẳng hỏi: "Có chuyện gì?"

Tề Thịnh vì khẩu khí đối phương cũng không có tính kiên nhẫn, nửa ngày mới không đầu không đuôi hỏi một câu: "Tại sao không nói cho tôi?"

Bùi Vận càng không hiểu ra sao: "Cái gì?"

Tề Thịnh giơ tay lên, cẩn thận mơn trớn  vết sẹo trên mặt đối phương, dáng dấp mềm nhẹ lại quý trọng, khiến Bùi Vận hơi run một chút, "Em khi đó... Đến cùng gặp chuyện gì?"

Bùi Vận bay lên một luồng dự cảm không ổn: "Tại sao anh lại hỏi chuyện này?"

Đối phương đột nhiên trở nên đề phòng Tề Thịnh vẫn chưa chịu ảnh hưởng, vững vàng theo dõi đối phương, lại không quá tự nhiên mà nói: "Chẳng qua là cảm thấy cần thiết phải biết đến."

Ngữ điệu là xưa nay ôn hòa ung dung không vội, thế nhưng ánh mắt kiên định kia, mang theo một loại kiên quyết nhất định phải biết được.

Bùi Vận thở dài, anh không cho là mình cần thiết thỏa mãn hứng thú nhất thời của đối phương liền hỏi gì đáp nấy: "Tề tiên sinh, tôi hiện tại hẳn là không có nghĩa vụ nói của chuyện của tôi cho anh."

Tề Thịnh nhất thời bối rối, nụ cười vốn coi như tự tin cứ như vậy cứng ở trên mặt, ngay cả một câu nói cũng không nói được.

Hắn ngược lại không cảm thấy tiến thoái lưỡng nan lúng túng, chỉ là trong ấn tượng Bùi Vận đối xử với hắn vẫn là ôn hòa, cho dù có chuyện gì cũng không giận dữ, thường thường giữ yên lặng.

Mà cuối cùng đều sẽ lựa chọn nhượng bộ, mặc cho hắn quyết định.

Nhưng bây giờ đối phương vừa quen thuộc lại xa lạ khiến trong lòng hắn không khỏi hoảng loạn.

Rõ ràng gần trong gang tấc, thế nhưng khoảng cách giữa hai người, phảng phất đã xa tới không có cách nào chạm đến

Thấy hắn không nói lời nào, Bùi Vận nghiêng mặt sang bên chú ý tới va ly đựng sách lúc trước, hỏi: "Những thứ này... Tôi có thể lấy đi sao?"

Tề Thịnh theo bản năng mà thân thủ vững vàng đè lại chồng sách một đoạn thời gian này mỗi đêm làm bạn với hắn trước khi đi ngủ, ngẫm lại liền nghĩ hắn thật sự không có tư cách gì để ngăn cản, đành phải rộng lượng nói: "Đương nhiên vốn là của em."

Bùi Vận ừm một tiếng, đứng dậy đi tới, cúi người ôm lấy valy nặng nề: "Không còn sớm, vậy tôi đi về trước, anh nghỉ ngơi thật tốt."

Cùng đối phương ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy được hồi hộp, tiếp tục lưu lại như thế, anh chỉ sợ chính mình còn có thể một lần nữa không thể cứu chữa trầm luân hãm xuống, trầm mê với tương lai không có lối thoát ——

Tất cả đều là cảnh tượng huyền ảo.

Tề Thịnh không tiếp tục giữ anh lại.

Bùi Vận tựa như chạy nạn đi mấy bước, nhìn thấy sách của chính mình không chỉ chưa từng bị trục xuất ra khỏi nhà, hơn nữa qua thời gian như vậy cũng không có tro bụi, hiển nhiên được bảo vệ rất khá, tâm lý khẽ nhúc nhích, liền quay đầu lại chân thành mà bổ sung: "Cảm ơn."

Mà lời này nghe vào trong tai Tề Thịnh liền trở thành một chuyện khác.

Khách khí lại sợ xảy ra hiểu lầm, dường như đối xử với một người đi đường không quá quan trọng.

Tề Thịnh không hề động đậy mà dựa vào đầu giường nhìn theo đối phương rời đi, mãi đến tận khi nghe thấy âm thanh khoá cửa rất nhẹ vang lên, mới quay đầu lại nhìn vị trí tủ đầu giường quạnh quẽ, lại ấn ấn vị trí lồng ngực.

Nơi đó thật giống như cũng theo valy sách kia rời đi, lập tức trống rỗng.

Hết chương 31.
Loading...

Xem tiếp: Chương 32

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đông Tây

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11



Vân Mộng Thành Chi Mê

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 63


Kính Ảnh Tình Duyên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12


Tín đồ shopping lấy chồng

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 37