61 Tô Xích Cảnh rất lịch sự sau khi đưa cô về đến An gia, mới lại đến công ty, sau khi thấy hắn rời đi, Tưởng Niệm mới buồn bã trở về phòng, thời điểm này, bình thường chú An sẽ không ở đây, bởi vì phải lấy hàng, hơn nữa gần đây vẫn luôn bận rộn chuyện kết hôn của An Nguyệt Lê.
62 Cô gái nhìn thấy Tô Xích Cảnh, vội vàng trốn sau lưng Diêm Thương Tuyệt, thấy hắn ta đi tới, hơi sợ ló đầu ra, có chút chột dạ khúm núm chỉ vào hắn ta, nhỏ giọng nói----“Ai bảo anh không đến đón tôi, bản thân mình lại lưu luyến hoa cỏ.
63 Sau khi sắp xếp để tài xế đưa Cẩn Vi về, trong văn phòng to lớn chỉ còn lại hai người là Diêm Thương Tuyệt và Tô Xích Cảnh, bầu không khí rét lạnh lập tức bao trùm cả căn phòng.
64 Trong căn phòng nhỏ đơn giản sáng chói, Tưởng Niệm ngồi trước gương, ánh sáng rọi trên người cô phát ra những vầng sáng nhàn nhạt, lượn vòng quanh như một bức tranh mỹ nhân rất nghệ thuật.
65 Hớ, Tưởng Niêm kinh hô ra tiếng, đôi con ngươi như nước mùa thu mở thật to. Bởi vì cách một khoảng cách, nên người ở dưới đài cũng không có nghe thấy Tiểu Miểu nói gì với An Nguyệt Lê, chỉ là tò mò nhìn vẻ mặt đẫm nước mắt của Tiểu Miểu và gương mặt sửng sốt của Tưởng Niệm.
66 Phía xa có một chiếc xe Maybach màu đen ngang ngược đậu một bên, người đàn ông ngồi ở vị trí phía sau trong xe mặc bộ âu phục màu đen, cổ áo hơi mở rộng, lộ ra cơ ngực rắn chắc, gương mặt anh tuấn phủ một tầng sương mù, giống như TuLa đến từ Địa Phủ, con người màu đỏ tươi nhìn bọn họ chằm chằm, gương mặt căng cứng khiến người ta có chút sợ hãi.
67 Ngay lúc cả người hắn ta như muốn dán lên cánh cửa thì cửa đột nhiên được mở ra mà không hề báo trước, một giây sau---“A—“Bóng dáng cao lớn trong nháy mắt ngã xuống đất, người đàn ông đau đến nỗi nhe răng mếu miệng: “Tôi té mẹ rồi!”Tưởng Niệm bị tiếng động bất ngờ làm hoảng sợ, vẻ mặt kinh hãi nhìn người đàn ông nằm trên đất, chính là người đàn ông không nghiêm túc lúc nãy!Mà hai tay Tô Xích Cảnh thì khoanh trước ngực, cố nhịn cười, vẻ mặt vô tội nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất, ngồi xổm xuống cạnh thân thể: “A, tôi nói là có ai đó lén lút ngoài cửa, dáng vẻ như kẻ trộm, thì ra là tổng giám của giới giải trí âm nhạc Anh Hoàng? Sao vậy? Tổng giám không làm người để người ta ca ngợi, đến đây làm kẻ tiêu nhân ‘bịt tai trộm chuông’?”Một tràn lời nói của Tô Xích Cảnh chọc cười Tưởng Niệm, lại chọc tức Trình Sở Đông.
68 Đứng trước gương, nhìn vẻ thảm hại trên người mình, Tưởng Niệm đột nhiên cong môi nở nụ cười, từ lúc nào thì cô trở nên to gan, lại đi theo một người đàn ông vẫn chưa được xem là quen thuộc đến hộp đêm thế này, nhưng mà không biết vì sao cô cứ tin tưởng hắn ta vô điều kiện như vậy.
69 Lúc Tưởng Niệm đang do dự vì chỗ ngồi kia thì Diêm Thương Tuyệt đang chơi đùa với ly rượu trên tay đã giành mở miệng trước Tô Xích Cảnh. “Xem ra tôi nên chúc mừng em, nhanh như vậy đã tìm được niềm vui mới, hoàn toàn quên sạch tình cũ rồi sao?” Nhẹ nhàng lắc lư ly rượu chứa chất lỏng màu hổ phách, giữa hương thơm thuần túy lại đậm đà của nó, giọng điệu không để cho bất ai khinh thường, trong mắt củng rất bình tĩnh, không có bất kì gợn sóng nào.
70 An gia vẫn đèn đuốc sáng trưng, có một người đàn ông đang dứng ngoài cửa chính với dáng vẻ cô đơn, nét mặt vui vẻ nhìn chăm chú vào chiếc xe có đèn đang phát sáng ở phía trướcTô Xích Cảnh đang lái xe liếc mắt một cái liền thấy An Nguyệt Lê đang lo lắng đứng trước cửa, chắc hẳn đã chờ rất lâu rồi! Hừ…đêm tân hôn không ở cùng cô dâu mới, chờ Tưởng Niệm làm cái gì?Chẳng lẻ hắn ta không biết mình đã mất tư cách rồi sao? Tô Xích Cảnh âm thầm châm biếm trong lòng.
71 “Chúng ta nói chuyện đi. ”Nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, Hồ Tiểu Miểu thu hồi tầm mắt vốn đặt trên người người đàn ông rất suy sụp kia, nghiêng đầu bình tĩnh nhìn Tưởng Niệm đã xoay người định trở về phòng.
72 “Ổn? sao không ổn? bọn chị làm cả buổi tối, nhưng trong miệng anh ta chỉ gọi tên em. ”Khinh thường liếc nhìn Tưởng Niệm một cái, lời nói của Tiểu Miểu nhìn qua có vẻ nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ lại mang theo châm chọc.
73 Sau khi rời khỏi An gia, Tô Xích Cảnh liền mang Tưởng Niệm đi tạo hình, thay lễ phục, biến cô trở thành một người có dáng vẻ của tầng lớp thương lưu, rồi mới mang cô đến hội trường.
74 Đỏ mặt không nhìn đến Mị Cơ, Tưởng Niệm đứng dậy muốn đi, nhưng lại bị Mị Cơ giữ lại, không rõ nguyên nhân nhìn Mị Cơ---người con gái xinh đẹp làm người ta có cảm giác lạnh lẽo: “Chị làm gì vậy?”“Mời tiểu thư đi theo tôi.
75 Thấy bộ dạng đáng đánh đòn của Trình Sở Đông, Diêm Thương Tuyệt vậy mà có chút ngây thơ, hừ lạnh một tiếng, tiếp tục khinh bỉ Trình Sở Đông đang đắc ý, lại mở miệng châm chọc nói:“Nhưng Cẩn Vi sẽ không vì mình ở cùng với bất kì cô gái nào mà mượn dao rượt mình, hơn nữa ~~ cậu từng thấy cô ấy ngang ngược chưa?”Ẩn ý chính là nói vị hôn thê của Trình Sở Đông sẽ xách dao rượt hắn vì nằm cùng giường với phụ nữ khác, hơn nữa còn có thể cậy mạnh vô lýMột câu nói khiến Trình Sở Đông tức giận đến xanh mặt, nắm chặt quả đấm, nghiếng răng, lại không có gì phản bác được, bởi vì lời Diêm Thương Tuyệt nói là thật, mỗi nghe thấy tin đồn giữa Trình Sở Đông và ai đó truyền đến, Tú Phong luốn điên cuồng muốn tìm ra người ta, nhưng không còn cách nào, Trình Sở Đông chính là thích dáng vẻ cô gái nhỏ dữ dằn này của cô ấy, điều này đủ để chứng minh cô yêu hắn nha, mà còn là yêu ‘rất dữ’ nữa.
76 Diêm Thương Tuyệt bất mãn cau mày thành ngọn núi, bàn tay chậm rãi hướng đến trước ngực cô, hung hăn nắm, khiến Tưởng Niệm phát ra thanh âm giận dữ: “Ư ~”Một tiếng rên rỉ lại càng khiến cho dục vọng đang hưng phấn của Diêm Thương Tuyệt thêm khó nhịn, bàn tay to của hắn trốn ở trước ngực của cô mạnh mẽ xoa nắn, không chút kiêng dè phóng viên đang điên cuồng chụp ảnh và mọi người đang thầm bàn tán xôn xao về cái hôn mãnh liệt cùng Tưởng Niệm.
77 Vươn đôi tay không ngừng lần mò, cố gắng muốn tìm đến cái người đã vứt bỏ cô kia, nhưng không được, không tìm thấy, mãi đến khi ngực bị ai đó bóp mạnh một cái, còn chưa kịp kinh hô ra tiếng, thì mông cũng bị người ta mạnh mẽ xoa nắn, Tưởng Niệm vội vàng gạt bàn tay trước ngực ra, hết sức khủng hoảng, sợ hãi, cả người run rẩy đến thật kịch liệt: “A—“Tưởng Niệm tùy ý bước loạn trong bóng tối, không biết đụng vào ai, cũng không biết bị ai đụng vào, ôm chặt lấy mình, Tưởng Niệm muốn tìm chút an toàn, thân thể cô không ngừng bước đi, nước mắt lại càng không ngừng chảy được, đầu óc chỉ nghĩ đến cô bị người ta vứt bỏ, đôi chân cũng không ngừng run rẩy, cô sắp đứng không nổi nữa, cô sắp ngã quỵ rồi!!!Anh đâu? Anh đi nơi nào rồi vậy? có phải bỏ cô lại rồi đi một mình hay không? Hay là---hay là….
78 “Đã che đậy#Sáng sớm hôm sau. Tia ánh sáng đầu tiên chiếu thẳng vào rọi xuống hai người nằm trên giường, ánh sáng để lộ ra gương mặt anh tuấn âm trầm tàn nhẫn của Diêm Thương Tuyệt đã nhu hòa rất nhiều, nhưng vẫn khiến người ta mê luyến, đường nét điêu luyện sắc sảo, lông mi cong dài phủ trên mí mắt, sống mũi thẳng tắp phi phàm, môi mỏng màu đỏ khẽ nhếch, có phần lộn xộn nhưng lại không chút nào tổn hại đến hình tượng, ngược lại tạo nên một phần mị hoặc, khiến cả người hắn nhìn qua thật vô cùng anh tuấn phi phàm.
79 Cô gái đau lòng không thôi che dù cho Tưởng Niệm, một tay khẽ chạm đến thân thể sợ hãi run rẩy không ngừng của cô: “Em làm sao vậy? Chị đưa em về nhà được không?”Về nhà? Cô còn có nhà sao?“Em không có nhà, không có gì cả, chị Dương Dương em có thể đên nhà chị ngồi một lúc không?” Tưởng Niệm đứng thẳng người, nhìn Dương Dương điềm đạm đáng yêu.
80 “Cút. ” Rõ ràng chẳng làm gì cả, chỉ lạnh lùng phun ra một chữ, đã khiến người ta vô cùng áp lực, đây là khí chất vương giả trời sinh. Người nào đó cụp đuôi hoảng hốt chạy trốn—Kế tiếp là một mảnh tĩnh mịch như không có sự sống, trong lòng những người này có điểm bẩn(chột dạ), không dám thở mạnh, rất sợ ‘việc tư’ không muốn người biết đó của mình bị Tổng giám đốc biết.