Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 30 - Part 2

Chương trước: Chương 30 - Part 1



 

Chiếc xe lăn nhanh xuyên qua rừng, nhanh hơn nhiều so với Charlie hay Sue lái. Chúng tôi nghe thấy họ băng qua đồng cỏ và dừng lại ở cổng. Bốn cánh cửa mở ra và đóng lại một lúc. Họ không chuyện trò khi tới gần cánh cửa. Edward mở cửa trước khi họ kịp gõ.

"Edward!" một giọng nữ cất lên đầy nhiệt tình.

"Chào, Tanya, Kate, Eleazar, Carmen". Ba lời chào đáp lại.

"Carlisle nói cậu muốn nói chuyện với chúng tôi gấp", giọng đầu tiên cất lên, của Tanya. Tôi có thể nghe thấy ngay khi họ vẫn còn ở bên ngoài. Tôi tưởng tượng ra Edward đứng ở ngưỡng cửa, chắn lối vào của họ.

"Có vấn đề gì vậy? Rắc rối với tụi người sói hay sao?". Jacob trợn mắt.

"Không phải", Edward nói." Sự hòa hoãn với bọn họ tốt hơn bao giờ hết".

Một giọng phụ nữ cười khúc khích.

"Cậu không mời bọn tôi vào nhà sao?". Tanya hỏi, và ngay lập tức tiếp tục hỏi không đợi câu trả lời. "Thế Carlisle đâu rồi?"

"Carlisle có việc cần phải đi". Sau đó là một quãng lặng ngắn.

"Có chuyện gì vậy, Edward?". Tanya đòi hỏi.

"Nếu mọi người cho cháu một chút đặc ân không ngờ vực chỉ trong một vài phút". Anh nói "Tôi có vài điều khó khăn để giải thích, và tôi cần mọi người lắng nghe hoàn toàn cho đến khi các bạn hiểu rõ".

"Carlisle vẫn ổn chứ?". Giọng đàn ông đầy lo lắng. Là Eleazar.

"Không ai trong bọn cháu ổn cả, Eleazar", Edward nói, và anh vỗ lên cái gì đó, có lẽ là vai của Eleazar. "Nhưng về thể chất mà nói, Carlisle hoàn toàn khỏe mạnh"

"Về thể chất mà nói?". Tanya hỏi đột ngột." àcủa cậu là gì?"

Ý của em là toàn bộ gia đình đang ở trong nguy hiểm trầm trọng. Nhưng trước khi em giải thích,em muốn lời hứa của mọi người. Lắng nghe mọi điều em nói trước khi có bất kì hành động nào. Tôi đang cầu xin mọi người lắng nghe tôi nói hết".

Một khoảng lặng dài sau lời yêu cầu của anh. Trong suốt quãng thời gian im lặng căng thẳng, Jacob và tôi nhìn chăm chăm vào nhau không thốt nên lời. Đôi môi màu nâu đỏ của cậu ấy tái nhợt đi.

"Bọn tôi sẽ lắng nghe" Cuối cùng Tanya cũng nói."Mọi người sẽ nghe hết trước khi xét đoán bất cứ điều gì".

"Cảm ơn chị Tanya". Edward nói nhiệt thành. "Chúng em không buộc mọi người vào tình thế này nếu như có lựa chọn nào khác".

Edward di chuyển, và chúng tôi nghe thấy 4 tiếng cặp chân bước qua ngưỡng cửa. Có ai đó đang hít ngửi. "Chị biết bọn người sói có mắc mớ vào". Tanya thì thầm. "Đúng, bọn chị đã thấy họ ở bên ngoài một lần nữa". Trí nhớ đang thầm nhắc Tanya.

"Bella của cậu đâu rồi?". Một giọng phụ nữ hỏi. "Cô ấy có khỏe không?"

"Cô ấy sẽ đến với chúng ta ngay sau đây. Cô ấy khỏe, cảm ơn. Cô ấy đã trở thành bất tử với một sự khéo léo đặc biệt phi thường".

"Nói cho bọn chị nghe về mối nguy hiểm, Edward". Tanya nói thầm. "Mọi người sẽ lắng nghe, và ở bên gia đình em như mọi người sẽ luôn làm vậy".

Edward hít một hơi thở sâu. "Em muốn mọi người chứng thực một điều trước đã, lắng nghe này - trong phòng bên cạnh. Mọi người nghe thấy cái gì?"

Im lặng, rồi ngay sau đó có tiếng di chuyển. "Xin hãy nghe trước đã". Edward nói.

"Một người sói, tôi chắc thế. Tôi có thể nghe thấy nhịp tim hắn đập". Tanya nói."Có chuyện gì vậy?". Edward hỏi. Có một sự ngắt quãng.

"Cái gì đang đập vậy?". Kate hay Carmen hỏi."Đó có phải là- một loại chim không?"

"Không, nhưng hãy ghi nhớ những gì các bạn nghe. Bây giờ các bạn ngửi thấy gì? Trừ người sói ra".

"Có phải một con người đang ở đây không?". Eleazar thì thầm.

"Không", Tanya phản đối. "Không phải là con người-nhưng-gần giống con người hơn tất cả các mùi khác. Cái gì vậy, Edward? Chị không nghĩ là chị ngửi thấy mùi nào thơm hơn trước đây".

"Chị chắc là chưa rồi, Tanya. Làm ơn, làm ơn nhớ rằng đó là một thứ hoàn toàn mới với mọi người. Vứt hết những khái niệm giả thuyết trước trong đầu của bọn chị đi".

"Chị hứa với cậu là bọn chị sẽ nghe, Edward".

"Được rồi, Bella? Mang Renesmee ra đây em".

Đôi chân tôi cảm như tê cóng lại, nhưng tôi biết cảm giác chỉ là từ trong đầu tôi thôi. Tôi ép bản thân không được lùi lại, không được di chuyển chậm chạp, khi tôi đứng được trên đôi chân và bước được vài bước ngắn lên phía trước. Sức nóng của thân thể Jacob bừng bừng sau lưng tôi khi cậu theo sát gót tôi.

Tôi dấn một bước vào căn phòng lớn và trở nên đông cứng lại, không thể buộc bản thân mình tiến lên phía trước. Renesmee hít một hơi thở sâu và nhìn trộm qua mái tóc tôi, đôi vai nhỏ bé của con bé căng thẳng, như đợi chờ một cuộc tấn công.

Tôi nghĩ tôi đã chuẩn bị bản thân để phản ứng lại, những sự kết tội, những lời quát tháo, cho sự bất động, im lìm của sự căng thẳng nặng nề.

Tanya lê bước lùi lại, món tóc quăn màu dâu của cô run rẩy, giống như một con người đang đối mặt với một con rắn độc. Kate nhảy ngược lại văng về phía cửa trước, và căng người dựa vào tường. Một âm thanh khích động rít lên từ hàm răng nghiến chặt. Eleazar quăng mình chắn trước mặt Carmen trong tư thế bảo vệ.

"Ôi trời, làm ơn đi ". Tôi nghe Jacob rền rĩ trong hơi thở. Edward vòng cánh tay quanh mình Renesmee và tôi. "Các bạn đã hứa là các bạn sẽ lắng nghe". Anh nhắc nhở họ.

"Có một vài điều không thể nghe!" Tanya la lên. "Làm sao cậu dám-, Edward? Cậu biết nó có nghĩa là gì không?"

"Chúng ta phải ra khỏi đây ngay lập tức". Kate nói lo lắng, tay đã đặt trên nắm cửa. "Edward-". Eleazar ngập ngừng.

"Đợi đã", Edward nói, giọng anh đã trở nên khắc nghiệt hơn."Hãy nhớ lại những điều các bạn nghe, những gì các bạn ngửi. Renesmee không phải là thứ mà các bạn nghĩ đâu".

"Không có một ngoại trừ nào cho luật lệ đâu, Edward", Tanya ngắt lời.

"Tanya" Edward nói sắc lạnh. "Chị có thể nghe thấy nhịp tim của con bé! Dừng lại và nghĩ xem điều đó có nghĩa gì".

"Nhịp tim của nó ư?". Carmen thì thầm, nhòm qua vai Eleazar.

"Con bé không hoàn toàn là một đứa trẻ ma cà rồng". Edward trả lời, hướng sự chú ý của anh vào nét mặt ít thù địch hơn của Carmen.

"Con bé có một nửa là con người".

Bốn ma cà rồng nhìn anh chằm chằm như thể anh đang nói một thứ ngôn ngữ lạ họ không tài nào hiểu nổi.

"Hãy nghe em". Giọng Edward trở lại tông giọng thuyết phục mượt như nhung của anh. "Renesmee chỉ một nửa là ma cà rồng. Em là bố đứa bé. Không phải là người tạo ra bé - người cha sinh học thực sự của bé".

Đầu của Tanya khẽ lắc nhẹ. Cô ấy dường như không thể nhận thức được điều này. "Eward, cậu không cho rằng chúng tôi-". Eleazar chuẩn bị nói.

"Hãy giải thích cho cháu nghe, còn điều gì hợp lý hơn, Eleazar. Chú có thể cảm sự ấm áp của cơ thể con bé trong không khí. Máu đang chảy trong tĩnh mạch con bé. Và Eleazar, Chú có thể ngửi thấy-".

"Làm cách nào.?". Kate thở mạnh

"Bella là mẹ sinh học của con bé". Edward nói với cô ta. "Cô ấy thụ thai, nuôi dưỡng con bé và sinh ra nó khi cô ấy vẫn còn là con người. Việc này gần như là đã giết chết cô ấy. Em đã vô cùng khó khăn để truyền đủ nọc độc vào tim hòng cứu sống cô ấy"

"Tôi chưa từng nghe một chuyện như thế này trước kia", Eleazar nói. Đôi vai ông vẫn còn cứng đơ, nét mặt vẫn lạnh lùng.

"Mối quan hệ thuần túy tự nhiên giữa ma cà rồng và con người hoàn toàn không phổ biến". Edward trả lời, một chút hóm hỉnh tăm tối len trong giọng nói của anh. "Con người sống sót sau những cuộc hẹn hò như thế này thậm chí còn ít phổ biến hơn. Chú không đồng ý ư?". Cả Kate và Tanya đều quắc mắt với anh.

"Thôi nào, Eleazar . Chắc rằng anh đã nhận ra sự giống nhau rồi chứ".

Vẫn là Carmen hưởng ứng lại những lời của Edward. Bà bước vòng quanh Eleazar, lờ đi sự cảnh báo khá rõ ràng của Eleazar và cẩn thận bước vòng quanh để đứng ngay trước mặt tôi. Bà hơi cúi khẽ xuống, nhìn chăm chú vào gương mặt Renesmee.

"Cháu dường như có đôi mắt của mẹ cháu", bà nói bằng một giọng trầm, bình tĩnh,"nhưng gương mặt lại là của cha cháu". Và sau đó, dường như không kìm được bản thân, bà mỉm cười với Renesmee.

Renesmee đáp lại bằng nụ cười sáng chói. Bé chạm vào mặt tôi mà vẫn không rời mắt khỏi Carmen. Bé đang hình dung ra việc chạm vào gương mặt Carmen, băn khoăn xem liệu có được không.

"Cô sẽ không phiền chứ nếu Renesmee tự mình kể cho bà nghe về bản thân". Tôi hỏi Carmen. Tôi vẫn quá căng thẳng để nói chuyện ngoại trừ việc thì thầm. "Con bé có tài năng đặc biệt trong việc giải thích sự việc".

Carmen vẫn còn đang mỉm cười với Renesmee.

"Cháu có thể nói ư, cô bé bé bỏng?"

"Vâng". Renesmee trả lời bằng giọng trẻ con cao và rung của mình. Toàn bộ gia đình Tanya trở nên nao núng, lưỡng lự trước khi nghe thấy giọng nói của bé ngoại trừ Carmen.

"Nhưng cháu có thể "bày tỏ" cho bà thấy nhiều hơn là cháu có thể nói với bà".

Con bé chạm ngón tay nhỏ của nó lên má Carmen.

Carmen cứng người lại như là có dòng điện chạy suốt qua cơ thể bà vậy. Eleazar đến bên bà ngay tức khắc, đôi tay đặt lên vai như để kéo bà đi ngay.

"Chờ đã". Carmen nói không kịp thở, nhìn Renesmee không chớp mắt. Renesmee đang "bày tỏ" cho Carmen lời giải thích của mình trong suốt một thời gian dài. Gương mặt của Edward cũng chăm chú như anh đang xem những hình ảnh ấy cùng Carmen, và tôi ước gì mình cũng có thể thấy những gì anh và Carmen đang xem. Jacob di chuyển liên tục thân hình nặng nề của mình một cách thiếu kiên nhẫn sau lưng tôi, và tôi biết rằng cậu cũng đang mong ước điều tương tự.

"Nessi cho bà ấy xem những gì vậy?". Cậu lầm bầm bên dưới hơi thở. "Tất cả". Edward thì thầm.

Một phút khác trôi qua, và Renesmee hạ tay xuống khỏi gương mặt Carmen. Con bé cười sáng chói với ma cà rồng đang sửng sốt, bất ngờ ấy.

"Cô bé thật là con gái của cháu, có phải không?". Carmen thở ra, chuyển nhanh đôi mắt nâu vàng đang mở to sang gương mặt Edward.

"Thật là một tài năng kì diệu chỉ có thể đến từ một người cha rất tài năng".

"Cô có tin những gì con bé kể không?". Edward hỏi, gương mặt anh sôi nổi, nồng nhiệt.

"Không một chút nghi ngờ". Carmen nói đơn giản. Gương mặt Eleazar cứng lại trong nỗi muộn phiền.

"Carmen!"

Carmen cầm lấy tay ông ấy và bóp chặt. "Dường như không thể tin được những gì Edward kể với chúng ta, nhưng đó là sự thật. Hãy để đứa bé kể cho anh".

Carmen đẩy Eleazar lại gần tôi rồi cúi xuống Renesmee. "Hãy cho ông ấy thấy đi, mi querida - cô bé xinh đẹp". Renesmee cười toe toét, hoàn toàn sung sướng với sự công nhận của Carmen, và nhẹ nhàng chạm vào trán Eleazar.

"Ay caray - Ôi chúa ơi!" ông ấy phun phì phì ,và giật mạnh người ra khỏi con bé.

"Nó nói gì với cô vậy?". Tanya đòi hỏi, di chuyển lại gần một cách thận trọng. Kate cũng rón rén theo sau.

"Con bé cố gắng chỉ cho ta xem vai trò của nó trong toàn bộ câu chuyện". Carmen nói với ông ấy bằng giọng xoa dịu, dỗ dành trong khi Renesmee cau mày một cách thiếu kiên nhẫn." Xin anh hãy xem đi". Bà ấy yêu cầu Eleazar. Bà kéo tay con bé đến trước ông ấy rồi để ngón tay con bé cách mặt ông vài inch, rồi chờ đợi. Eleazar nhìn con bé vẻ nghi ngờ rồi liếc nhìn Carmen cầu cứu. Bà gật đầu khích lệ ông. Eleazar hít một hơi thở sâu rồi nghiêng người gần về phía trước cho đến khi trán của ông chạm vào tay con bé một lần nữa.

Ông rùng mình khi mới bắt đầu rồi giữ yên lặng suốt thời gian đó, đôi mắt ông khép lại trong sự tập trung. "À à" ông ấy thở dài khi mở mắt lại một vài phút sau đó. "Tôi thấy rồi".

Renesmee cười với ông ấy. Ông ấy ngập ngừng rồi mỉm một nụ cười hơi ngượng nghịu hưởng ứng lại. "Eleazar?". Tanya hỏi.

"Đó là sự thật, Tanya. Đây không phải là đứa trẻ bất tử. Con bé có một nửa là con người. Lại đây. Hãy tự mình đánh giá".

Trong yên lặng, Tanya tiến lại gần tôi với vẻ đề phòng, rồi sau đó đến Kate, cả hai đều căng thẳng khi nhìn thấy những hình ảnh đầu tiên đập vào mắt họ dưới cái chạm của con bé. Nhưng ngay sau đó, giống như Carmen và Eleazar, họ bị lôi kéo hoàn toàn như sự việc cần phải vậy.

Tôi liếc nhìn gương mặt êm dịu, hòa nhã của Edward và tự hỏi mọi thứ liệu có thực sự trở nên dễ dàng. Đôi mắt vàng của anh trong sáng, không bị che bóng. Không có một chút lừa dối nào trong đôi mắt ấy.

"Cảm ơn vì đã lắng nghe", anh nói thanh thản.

"Nhưng đây chính là mối nguy hiểm trầm trọng cậu đã cảnh báo chúng tôi". Tanya nói. "Dù không trực tiếp từ đứa trẻ, chị biết, nhưng sẽ chắc chắn đến từ nhà Volturi sau đó. Làm sao họ biết về con bé được? Bao giờ thì họ sẽ tới?"

Tôi không ngạc nhiên về sự am hiểu nhanh chóng của cô ấy. Sau tất cả mọi chuyện, kẻ nào có khả năng đe dọa một gia đình mạnh mẽ như gia đình chúng tôi? Chỉ có thể là nhà Volturi.

"Khi Bella nhìn thấy Irina trong núi vào ngày đó", Edward giải thích, "Bé Renesmee đang ở cùng cô ấy".

Kate rít lên, đôi mắt cô ấy trở nên hẹp lại như những nét cắt.

"Irina làm điều này? Với cậu? Với Carlisle? Irina ư?"

"Không". Tanya thì thầm"Đó chắc phải là một ai khác-"

"Alice đã nhìn thấy cô ây đi đến chỗ họ ". Edward nói. Tôi tự hỏi là có ai khác nhìn thấy cách anh hơi co rúm mình lại khi nhắc đến tên Alice.

"Làm sao cô ấy có thể làm điều này?". Eleazar hỏi như không cần một câu trả lời từ ai cả.

"Cứ tưởng tượng nếu ông chỉ nhìn thấy Renesmee ở cách xa và không chờ đợi để nghe chúng tôi giải thích".

Đôi mắt Tanya nhíu lại. "Không cần biết cô ấy nghĩ gì-Các bạn là gia đình của chúng tôi".

"Bây giờ chúng ta không thể làm gì với quyết định của Irina được nữa. Đã quá muộn. Alice tiên đoán chỉ còn một tháng nữa". Đầu của cả Tanya và Eleazar cùng ngẩng về một hướng. Lông mày Kate nhăn lại.

"Bao nhiêu người?". Eleazar hỏi.

"Tất cả bọn họ đều tới. Có nhiều việc phải chuẩn bị". Eleazar thở hổn hển. "Toàn bộ đội cận vệ?"

"Không chỉ có đội cận vệ". Edward nói, quai hàm nghiến chặt. "Aro, Caius, Marcus. Thậm chí cả những người vợ".

Sự căng thẳng, tê liệt làm mờ tất cả các đôi mắt.

"Không thể nào". Eleazar nói dứt khoát.

"Cháu cũng đã nói hệt như vậy hai ngày trước đây". Edward trả lời.

Eleazar cau mày, và ông nói tiếp gần như là gầm gừ. "Nhưng việc này chẳng có ý nghĩa gì cả. Tại sao họ lại đặt bản thân và cả các bà vợ vào nguy hiểm như vậy chứ?"

"Nó không có ý nghĩa gì trong khía cạnh này. Alice nói rằng nó không có ý nghĩa gì hơn là một sự trừng phạt cho những gì chúng tôi đã làm. Chị ấy nghĩ rằng mọi người có thể giúp gia đình cháu".

"Không hơn gì là một sự trừng phạt ư? Nhưng cái gì nữa đây?"Eleazar bắt đầu bước từng bước, đi hiên ngang tới cửa rồi lại quay lại như ông chỉ có một mình vậy, đôi lông mày nhăn nhăn khi ông nhìn chăm chăm vào cánh cửa.

"Thế những người khác đâu cả rồi, Edward? Carlisle, Alice và những người còn lại?". Tanya hỏi. Edward hơi lưỡng lự rất khó nhận thấy. Anh chỉ trả lời một phần câu hỏi của cô ấy. "Họ đang tìm kiếm những bạn bè có thể giúp đỡ chúng em".

Tanya nghiêng người về phía anh, giữ hai tay trước ngực cô ấy. "Edward, không kể là bao nhiêu bạn bè bọn em tập hợp được, chúng tôi có thể giúp gia đình em chiến thắng. Chúng tôi sẽ cùng chiến đấu và chết cùng gia đình em. Các em phải biết điều này. Tất nhiên, bốn người chúng tôi xứng đáng phải làm như vậy sau những gì Irina đã làm, sau những gì chúng tôi đã cư xử sai lầm với các bạn trong quá khứ - cho sai lầm của của cô ấy ngay cả bây giờ nữa".

Edward lắc nhanh đầu. "Bọn em không đòi hỏi mọi người phải chiến đấu và cùng chết với gia đình em, Tanya. Chị biết là Carlisle sẽ không bao giờ yêu cầu điều đó".

"Thế chúng tôi có thể làm gì, Edward?"

"Chúng em chỉ tìm kiếm những nhân chứng mà thôi. Nếu gia đình em có thể ngừng họ lại, dù chỉ trong giây lát. Nếu họ chịu nghe bọn em giải thích-". Anh khẽ động vào má Renesmee; con bé túm lấy tay anh và giữ nó chạm vào da con bé.

"Thật khó để nghi ngờ câu chuyện của bọn em khi mọi người đã tận mắt chứng kiến".

Tanya gật đầu chậm rãi. "Cậu có nghĩ lai lịch, quá khứ của con bé có ý nghĩa nhiều với họ không?"

"Chỉ khi nó báo trước cho tương lai của con bé thôi. Quan điểm rõ ràng của gia đình em về sự tự kiềm chế (trong việc uống máu người) sẽ bảo vệ cả nhà khỏi tình thế nguy hiểm, khỏi sự nguy hiểm ăn uống quá độ của một đứa trẻ không được dạy thuần".

"Con không nguy hiểm tí nào cả". Renesmee bỗng xen vào. Tôi lắng nghe giọng nói cao vút, trong sáng của bé, tưởng tượng nó gây ấn tượng với người khác như thế nào. "Con chưa bao giờ làm đau ông ngoại, Sue hay là Billy. Con yêu con người và cả chó sói - như Jacob của con". Con bé thả tay Edward xuống để với vuơn ra và vỗ nhẹ vào cánh tay Jacob.

Tanya và Kate trao nhau một cái nhìn nhanh.

"Nếu Irina không tới quá sớm", Edward mơ màng, "chúng ta đã có thể tránh được tất cả việc này. Renesmee lớn nhanh với tốc độ đáng kinh ngạc. Chỉ trong vòng một tháng, con bé sẽ đạt tới tốc độ lớn bằng nửa năm".

"Tốt quá, đấy sẽ là điều hiển nhiên chúng tôi có thể làm chứng". Carmen nói bằng giọng đồng tình.

"Chúng tôi có thể hứa là chúng tôi đã chính mắt nhìn thấy sự trưởng thành của bé. Làm sao nhà Volturi có thể lờ đi bằng chứng xác thực hiển nhiên như vậy được?"

Eleazar lầm bầm, "Làm sao được, thực vậy". Nhưng ông ấy vẫn không ngước lên, mà tiếp tục rảo bước xung quanh như là ông không hề chú ý vào cái gì cả.

"Đúng thế, chúng tôi có thể làm chứng cho các bạn". Tanya nói. "Nhất định là phải nhiều hơn thế. Chúng tôi sẽ cân nhắc những gì chúng tôi có thể làm nhiều hơn".

"Tanya" Edward phản đối, nghe thấy được trong suy nghĩ của cô ấy nhiều hơn là trong lời nói."Gia đình em không trông đợi chị phải cùng chiến đấu với chúng em".

"Nếu nhà Volturi không chịu ngừng để nghe lời làm chứng của chúng tôi, chúng tôi không thể chỉ đơn giản đứng đó mà nhìn". Tanya nhấn mạnh. "Dĩ nhiên, tôi chỉ nói về một mình tôi".

Kate khụt khịt mũi. "Chị có thật sự nghi ngờ em nhiều thế không, chị gái?". Tanya mỉm cười thật rộng với cô ấy. "Sau tất cả, đây là một nhiệm vụ tự sát đấy". Kate cười toe toét lại và nhún vai thờ ơ. "Dù vậy, em cũng sẵn sàng".

"Cô cũng thế, sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ đứa bé này". Carmen đồng ý. Sau đó, như là bà không còn chịu nổi, bà giang tay trước mặt Renesmee. "Tôi có thể bế cháu không bebe linda - cô bé xinh đẹp?"

Renesmee vươn người tới Carmen một cách háo hức, vui sướng với người bạn mới. Carmen ôm con bé thật chặt, thì thầm với nó bằng tiếng Tây Ban Nha.

Trông thật giống như với Charlie, và trước đó là với cả nhà Cullens. Renesmee là người có sức hấp dẫn mạnh mẽ. Điều gì ở con bé đã lôi kéo tất cả mọi người đến với con bé, điều làm cho họ sẵn sàng cam kết cả cuộc sống để bảo vệ bé?

Trong một khoảnh khắc tôi đã nghĩ rằng những gì chúng tôi đang cố gắng thử có thể thành hiện thực. Có lẽ Renesmee có thể làm nên được kì tích và lôi kéo được cả kẻ thù như đã làm được với bạn bè của chúng tôi. Và khi tôi nhớ rằng Alice đã rời bỏ chúng tôi, hi vọng của tôi lại biến mất nhanh như nó vừa xuất hiện.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 31

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?



Cookie Ngọt Ngào

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 30


Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 43


Lời Nguyền Zombie

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 10