Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 24 - Part 2

Chương trước: Chương 24 - Part 1



 

Anh cũng khúc khích cười, chỉ tay về phía nắm đấm cửa và đợi tôi thực hiện nghĩa vụ của bà chủ nhà. Tôi cắm chìa khoá vào ổ và xoay.

"Về khoản đó thì em rất có khiếu tự nhiên đó, Bella à; anh quên mất là những điều đó hẳn phải lạ lẫm với em lắm. Ước gì anh có thể hiểu nhỉ". Anh cúi xuống và bế bổng tôi lên trong vòng tay anh, nhanh đến nỗi tôi chẳng kịp nhìn thấy gì cả - và đó mới thực sự là điều đáng kể.

"Này!"

"Anh phải bắt đầu thuyết minh từ cái ngưỡng cửa này", anh nhắc tôi. "Nhưng anh tò mò quá. Kể cho anh nghe lúc này em đang nghĩ gì đi".

Anh mở cửa - nó bật tung ra với một tiếng kẽo kẹt gọn lỏn - và bước vào căn phòng khách nhỏ bằng đá.

"Về mọi thứ", tôi bảo. "Tất cả cùng lúc luôn, anh hiểu mà. Những điều tốt đẹp, cũng như những điều lo lắng, và cả những điều mới mẻ nữa. Sao mà em cứ nghĩ tới những điều rực rỡ nhất mãi thôi. Ngay lúc này đây, em đang nghĩ Esme đúng là một nghệ sĩ. Hoàn hảo quá!"

Căn phòng này chứa đựng cái gì đó giống như là trong truyện cổ tích vậy. Nền nhà là tấm thảm mềm mại với hoa văn ngẫu hứng trải trên sàn đá. Trần thấp với những thanh xà ngang dọc lộ rõ, hẳn là người cao như Jacob sẽ bị cụng đầu lên đó mất thôi. Những bức tường, chỗ thì bằng gỗ ấm áp, chỗ thì bằng đá hoa cương. Nơi góc phòng, một cái lò sưởi tổ ong giữ một ngọn lửa đang bập bùng. Nơi đó, những mẩu gỗ vụn đang cháy sáng trong ngọn lửa xanh.

Căn phòng được bày trí với đồ nội thất cũng rất ngẫu hứng, dường như chẳng đồng bộ với nhau, nhưng lại rất hoà hợp với nhau. Một chiếc ghế từa tựa phong cách thời Trung cổ, trong khi chiếc ghế dài cạnh lò sưởi lại mang phong cách hiện đại hơn.

Còn cái giá đầy sách tựa lưng vào ô cửa sổ phía xa kia lại nhắc tôi nhớ về những bộ phim Í. Có lẽ từng thứ ở đây hợp với nhau trong một bức tranh ghép ba chiều sống động. Có vài bức hoạ trên tường tôi nhận ra là những bức tranh tôi yêu thích. Hiển nhiên đây là những bức tranh gốc vô giá, thế mà chúng lại ở đây, được treo cùng với những bức tranh khác.

Đây là một nơi mà ai cũng phải tin là tồn tại những điều huyền bí. Một nơi mà nàng Bạch Tuyết có thể bước ra với trái táo trên tay, hoặc giả có thể có một con kỳ lân đang dừng chân gặm mấy bụi hồng.

Edward luôn nghĩ rằng anh thuộc về thế giới của những câu chuyện kinh dị. Dĩ nhiên tôi biết anh đã hoàn toàn sai. Rõ ràng là anh thuộc về nơi này, nơi của những thần thoại.

Và giờ tôi biết là tôi sẽ là bạn đồng hành với anh.

Anh không định thả tôi xuống, khuôn mặt đẹp diệu kỳ của anh chỉ cách tôi vài inch khi anh nói, "Thật may là Esme nghĩ rằng chúng ta cần thêm một phòng nữa. Không ai nghĩ ra là sẽ có thêm Ness-Renesmee cả".

Tôi nhăn nhó, dòng suy nghĩ chuyển sang một hướng khác ít lãng mạn hơn. "Anh cũng vậy luôn", tôi phàn nàn.

"Xin lỗi, em yêu. Nhưng anh đã thấy suy nghĩ đó trong đầu mọi người. Em hiểu mà, anh thật đáng chết".

Tôi thở dài. Con tôi, đứa trẻ lạ kỳ. Có lẽ cũng chẳng ích gì. Nhưng, tốt thôi, tôi cũng sẽ không chịu thua đâu.

"Anh chắc rằng em sẽ rất muốn xem phòng chứa đồ. Hay ít ra là anh sẽ kể với Alice rằng em muốn. Để cô ấy vui".

"Em có nên sợ không nhỉ?"

"Khủng khiếp".

Anh bế tôi theo lối hành lang hẹp bằng đá, trần nhà điểm những hoạ tiết nho nhỏ như thể căn nhà của chúng tôi là một lâu đài thu nhỏ vậy.

"Đây là phòng của Renesmee", anh nói, hướng ánh mắt về căn phòng trống với nền gỗ màu nhàn nhạt. "Cả nhà không có nhiều thời gian để chăm chút căn phòng, vì cơn giận dữ của lũ người sói-"

Tôi khẽ cười, ngạc nhiên khi mọi thứ trở lại như bình thường thật mau lẹ, trong khi chỉ một tuần trước thôi, tình hình như thể một cơn ác mộng vậy.

Anh chàng Jacob chết tiệt đã khiến mọi thứ- tốt đẹp lên thế này!

"Đây là phòng của hai đứa mình. Esme đã cố mang vài thứ từ hòn đảo về đây cho chúng ta. Mẹ nghĩ rằng chúng ta sẽ muốn gắn bó với chúng".

Chiếc giường màu trắng, rộng thật là rộng, với những tấm màn bồng bềnh tựa làn mây phủ dài từ trần nhà xuống đất. Sàn gỗ màu nhạt như những căn phòng khác, giờ thì tôi đoan chắc rằng đó đúng là màu nơi bãi biển ban đầu của hai đứa. Căn phòng gần như chỉ có hai màu trắng-xanh biển, mang cảm giác của một ngày nắng rực rỡ. Và bức tường phía sau là một cửa kính lớn dẫn ra khu vườn nhỏ. Những bông hồng dại, và một cái ao nhỏ - lặng như mặt gương - được bỏ quanh là những viên đá cuội óng ánh. Đó là một đại dương tí hon, tĩnh lặng của riêng chúng tôi.

"Oh" là tất cả những gì tôi có thể nói. "Anh hiểu mà", anh thầm thì.

Chúng tôi đứng đó hàng phút liền, hồi tưởng lại những ký ức, dù chúng rất con-người và đã mờ ảo, tôi vẫn nhớ đến từng chi tiết một .

Nụ cười anh rộng mở, và toả sáng thành một tiếng cười thoải mái. "Phòng chứa đồ ở đằng sau cánh cửa đôi. Anh phải cảnh báo em rằng, nó còn rộng hơn phòng này nữa".

Tôi thậm chí chẳng ngó qua cánh cửa nữa. Lại một lần nữa, thế giới này dường như chẳng còn gì cả, ngoài anh. Anh vòng tay ôm lấy tôi, phả hơi thở ngọt ngào lên khuôn mặt tôi, đôi môi anh chỉ cách tôi vài inch - và giờ thì chẳng còn gì có thể quyến rũ tôi hơn được nữa, dù tôi có là newborn hay không.

"Chúng mình hãy nói với Alice rằng em chạy thẳng vào phòng chứa đồ", tôi thì thầm, mấy ngón tay loà xoà mái tóc anh, và đưa tôi gần với anh hơn nữa. "Chúng mình hãy nói rằng em mất hàng giờ để sửa soạn quần áo. Chúng mình hãy nói dối nhé".

Anh bắt nhịp được cảm xúc của tôi ngay tức thì, hay có lẽ cảm xúc của anh cũng vừa hệt như thế. Anh chỉ cố gắng để tôi có thời gian ngắm nghía hết món quà sinh nhật của mình. Thật là một quý ông lịch lãm! Anh kéo khuôn mặt tôi gần hơn, với một chút dữ dội bất ngờ và một tiếng kêu dịu dàng nơi cổ họng. -uum thanh đó lại "kích hoạt"- luồng điện trong tôi, theo một cách gì đó gần như là điên cuồng, như thể tôi không đủ nhanh để gần anh hơn như mình mong muốn.

Tôi nghe tiếng vải rách trong tay của hai đứa, và tôi mừng vì ít ra quần áo của mình cũng "tiêu"- rồi. Nhưng là quá trễ với anh. Gần như là thô lỗ nếu lờ đi chiếc giường trắng xinh xắn, nhưng chúng tôi sẽ không làm theo cách đó nữa đâu.

Kỳ trăng mật thứ hai này sẽ không giống lần đầu.

Quãng thời gian trên đảo Esme là vì dụ hoàn hảo cho quãng thời gian tôi là con người. Rất hoàn hảo. Tôi sẽ luôn gìn giữ nó, như thể gìn giữ những gì tôi đã có với anh. Bởi vì, những mong muốn thể xác sẽ mãi mãi không thể giống như lúc đó được.

Hẳn là tôi nên biết rằng, sau một ngày như hôm nay, nhưng điều đó sẽ tốt hơn lên.

Giờ thì tôi đã có thể quan sát anh kỹ hơn với đôi mắt mới mạnh mẽ của mình - từng đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt cũng như trên cơ thể anh, quan sát đến từng góc cạnh. Tôi có thể nếm hơi thở mạnh mẽ của anh nơi đầu lưỡi, và cảm nhận làn da cẩm thạch nhưng lại mềm mại đến mức không thể tin nổi của anh nơi những ngón tay nhạy cảm của mình.

Làn da tôi cũng đang "nhạy cảm"- trong bàn tay anh.

Anh là một người hoàn toàn mới, hoàn toàn khác khi hai đứa tôi dịu dàng mơn trớn nhau trên sàn nhà màu cát trắng. Không cần cẩn trọng, cũng chẳng cần kiềm chế. Nhất là không hề sợ hãi. Chúng tôi có thể "yêu"- nhau - từ cả hai phía. Rốt cuộc cũng đã cân bằng rồi.

Cũng giống như những nụ hôn trước của hai đứa, mỗi sự đụng chạm đều mang lại cho tôi những cảm xúc hơn hẳn. Với anh còn hơn thế nữa. Cùng lúc, tôi chẳng thể tin rằng mình đã bỏ lỡ những điều tuyệt với đến vậy.

Tôi cố nhập tâm rằng giờ thì tôi đã mạnh mẽ hơn anh rồi, nhưng thật khó tập trung vào bất cứ điều gì với cái cảm giác đầy mê hoặc thế này; nó kéo tôi trôi tuột đến hàng triệu nơi khác nhau theo từng khoảnh khắc. Nếu tôi có làm anh đau, anh cũng chẳng phàn nàn nửa lời.

Vẫn còn một phần rất nhỏ trong đầu tôi thắc mắc một câu hỏi hóc búa vừa nảy ra lúc này. Tôi sẽ chẳng bao giờ mệt mỏi, và anh cũng vậy. Chúng tôi sẽ chẳng bao giờ phải thở, phải nghỉ ngơi, ăn uống, hay thậm chí cũng chẳng bao giờ sử dụng đến phòng tắm. Chúng tôi không hề có những nhu cầu trần tục. Anh có thân hình hoàn hảo nhất thế giới, và tôi có anh. Vậy thì có khi tôi sẽ chẳng bao giờ bấu víu được vào điểm nào để mà nghĩ rằng Ngày hôm nay với mình thế là quá đủ rồi. Tôi luôn luôn muốn nhiều hơn nữa. Và ngày hôm nay sẽ chẳng bao giờ kết thúc được. Vậy thì, trong trường hợp này, làm sao chúng tôi có thể ngừng lại được đây?

Tôi chẳng phiền chút nào khi mình vẫn chưa có câu trả lời.

Hình như là tôi có biết trời đang dần sáng lên. Đại dương nho nhỏ của chúng tôi ngoài kia đang dần chuyển từ đen sang một màu xam xám, và lũ chiền chiện bắt đầu hót rất gần đâu đây - có lẽ chúng làm tổ trên những đoá hồng.

"Em có bỏ lỡ điều gì không nhỉ?". Tôi hỏi khi tiếng ngân nga của chú chim vừa dứt.

Không phải lần đầu chúng tôi trò chuyện, nhưng đây không hẳn là những mẩu đối thoại thực sự. "Lỡ mất cái gì cơ?"

"Tất cả những điều này - hơi ấm, làn da mềm mại, mùi hương quyến rũ- Em chẳng lỡ mất điều gì cả, nhưng em tự hỏi là liệu anh có thoáng buồn không khi anh mới là người đã bỏ lỡ những đó trước kia?"

Anh cười, giọng trầm và nhẹ nhàng. "Khó mà tìm được người nào ít buồn hơn anh bây giờ. Anh chắc là không thể tìm được luôn. Không phải ai cũng có được những gì mình muốn, kể cả những thứ họ không nghĩ là họ sẽ muốn, trong cùng một ngày cả".

"Anh đang tránh trả lời câu hỏi của em đấy à?"

Anh vuốt ve khuôn mặt tôi. "Em ấm quá", anh bảo.

Điều đó đúng nếu xét trên một khía cạnh nào đó. Với tôi, bàn tay cũng ấm. Không giống như lúc chạm vào làn da nóng bỏng của Jacob, chạm vào anh dễ chịu hơn nhiều. Và thoải mái hơn.

Và anh nhấn mấy ngón tay chầm chậm dọc xuống khuôn mặt tôi, mơn man theo hàm, xuống cổ và xuống cả eo nữa. Tôi đảo mắt lên một chút.

"Em mềm mại nữa".

Mấy ngón tay anh tựa hồ tấm vải mềm mại trùm phủ lên tôi, vì vậy tôi có thể hiểu những gì anh vừa nói.

"Và mùi của em nữa, ừ, anh không thể nói rằng anh đã quên mùi hương của em được. Em có nhớ cái mùi của con mồi trong chuyến săn vừa rồi không?"

"Em đang rất khó khăn để không nghĩ tới nó nè".

"Hãy tưởng tượng là em đang hôn con mồi đó".

Cổ tôi cháy bừng, như thể vừa bị cột chặt với một cái khinh khí cầu vậy. "Oh".

"Chính xác. Vậy thì câu trả lời là không. Chắc chắc anh rất vui sướng, vì anh đã không để lỡ mất điều gì cả. Không ai vui sướng hơn anh lúc này đâu".

Tôi định nhắc anh về một ngoại lệ trong câu nói đó, nhưng đôi môi tôi tự nhiên lại "bận rộn"- rồi.

Khi cái ao nhỏ chuyển sang màu ngọc bích dưới ánh bình minh, tôi nghĩ ra một câu hỏi khác cho anh. "Chuyện đó sẽ kéo dài bao lâu nhỉ? Ý em là, Carlisle và Esme, Em và Rose, Alice và Jasper, họ không suốt ngày ở trong căn phòng khoá trái. Họ vẫn ra ngoài cộng đồng, ăn vận đầy đủ trong rất nhiều thời gian đó thôi. Liệu- nỗi đam mê này có bao giờ ngừng lại không?". Tôi xích lại gần anh hơn - gần như một sự trọn vẹn - để anh hiểu là tôi muốn nói gì.

"Khó nói lắm. Mỗi người đều khác nhau và, ừ, em là người khác biệt nhất đấy. Thường thì thời gian ban đầu, một ma cà rồng trẻ hay bị ám ảnh bởi cơn khát, luôn luôn lớn hơn mọi thứ khác. Nhưng em không phải như vậy. Tuy nhiên, chính những người ma cà rồng trẻ đó, sau năm đầu tiên, cũng nhận ra còn có những nhu cầu khác thiết yếu không kém. Không phải là cơn khát hay bất kỳ ham muốn nào khác suy giảm. Đơn thuần là vấn đề tự biết cân bằng lại, học cách ưu tiên và kiểm soát-"

"Mất bao lâu?"

Anh mỉm cười kèm một cái chun mũi thật khẽ. "Rosalie và Emmett là cặp dở nhất đó. Họ mất nguyên một thập niên để học kiểm soát trước khi anh có thể đứng cùng họ trong vòng bán kính năm dặm. Thậm chí Carlisle và Esme cũng có lúc khó mà tiêu hoá chúng. Rốt cuộc, chúngcũng thành cặplứa đôi hạnh phúc. Esme cũng xây cho hai người một căn nhà. Nó rộng hơn chỗ này, nhưng rồi Esme biết là Rosalie thích nó, cũng như Esme biết em thích gì vậy".

"Vậy là, sau mười năm, rồi thì-?". Chắc chắn là cặp Rosalie và Emmett sẽ chẳng khá được như hai đứa tôi đâu. Nhưng hình như là hơi tự phụ nếu tự công nhận là tôi đạt thành tích tốt hơn là một thập niên. "Mọi người đều trở lại bình thường chứ? Như là họ bây giờ vậy đó?"

Edward lại mỉm cười. "Anh không rõ ý em bình thường nghĩa là sao. Em đã nhìn cuộc sống của cả nhà dưới con mắt thần thánh hoá nó lên; nhưng mỗi đêm em vẫn phải ngủ mà". Anh nháy mắt. "Nếu em không ngủ, sẽ có thêm rất rất rất nhiều thời gian trôi qua. Nó giúp cho việc tự cân bằng- những đam mê khá dễ dàng. Đó là lý do tại sao anh là người đánh đàn hay nhất trong nhà, bởi vì cùng với Carlisle, anh cũng là người đọc nhiều sách nhất, học nhiều môn khoa học nhất, nói thông thạo nhiều thứ tiếng nhất nhà- Emmett sẽ khiến em tin rằng anh chính là thằng nhóc Biết Tuốt, bởi vì anh có khả năng đọc suy nghĩ người khác; nhưng sự thật là anh có quá nhiều thời gian rỗi".

Chúng tôi cười với nhau, những rung động lan toả từ nụ cười đó chính là những điều thú vị nhất khi hai cơ thể chúng tôi kết nối vào nhau, thực sự kết thúc đoạn đối thoại.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 25 - Part 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Chuyện Cũ Ở Thành Cù An

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 100


Cớ Sao Lại Trở Nên Nông Cạn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 6