Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 16 - Part 1

Chương trước: Chương 15 - Part 2



Chương 16: Quá nhiều thông tin nguy hiểm

Tôi thức dậy sớm, trước khi mặt trời mọc. Tôi đã thiếp đi một lúc trên cạnh chiếc sô pha, một giấc ngủ ngắn không yên. Edward đánh thức tôi dậy khi gương mặt của Bella trở nên kích động, và mượn sức nóng của tôi để làm dịu cô ấy lại. Tôi bước dài và quyết định là đã nghỉ ngơi đủ để giải quyết một số công việc cho xong.

"Cám ơn", Edward khẽ nói, khi nghe thấy kế hoạch của tôi trong đầu. "Nếu như đường thông thoáng, họ sẽ có mặt hôm nay". "Tôi sẽ báo cho cậu "

Tôi cảm thấy khoan khoái khi được trở lại hình dáng sói. Thật không tự nhiên khi phải ở hình dạng con người quá lâu như vậy. Tôi sải bước dài, kết thúc cái khó khăn, mắc mớ này.

"Chào buổi sáng, Jacob" Leah chào tôi.

"Tốt quá, chị đã dậy. Seth đi lâu chưa?"

"Vẫn chưa đi đâu cả". Seth nghĩ trong lúc còn ngái ngủ.

"Đến ngay đây. Cậu cần gì, thêm một tiếng nữa chăng?".

"Tất nhiên, vô tư đi". Seth bật ngay dậy tức thì, lắc lắc bộ lông .

"Xem xét kỹ lưỡng nhé", tôi nói với Leah. "Seth, chạy vòng ngoài nhé". "Đã nhận", Seth nhảy chồm lên rồi biến mất.

"Lại đi làm việc vặt cho bọn ma cà rồng". Leah lầm bầm .

"Chị có thắc mắc gì sao?

"Ồ không, tôi chỉ thích nâng niu mấy con quỷ hút máu đáng yêu ấy mà thôi".

"Tốt, để xem chúng ta có thể chạy xa được bao nhiêu."

"Ok, chắc chắn là tôi sẽ đến đó trước cậu".

Leah chạy về phía tây bên rìa của vòng ngoài. Chị ấy thà chạy đường vòng còn hơn phải đi tắt qua nhà Cullens. Tôi chạy nước rút thẳng về phía đông, biết rằng ngay cả khi chạy đường thẳng, thì chị ấy sẽ đuổi kịp tôi nhanh chóng nếu tôi lơ là chỉ một giây.

"Đánh hơi xung quanh đi Leah. Đây không phải là một cuộc đua, đây là một nhiệm vụ trinh sát".

"Tôi có thể làm cả hai việc mà vẫn cho cậu ngửi khói."

Tôi nhường chị ấy. "Tôi biết"

Chị ấy cười.

Chúng tôi chạy theo đường quành đến thẳng ngọn núi phía đông. Chúng tôi đã chạy qua những ngọn núi này khi mà những ma cà rồng bỏ đi vào một năm trước, biến nó thành tuyến đường tác chiến của chúng tôi để bảo vệ con người tốt hơn. Chúng tôi trở lại bên kia đường ranh giới khi nhà Cullens quay lại. Đó là vùng đất của họ theo giao ước. Nhưng thực tế là điều đó chẳng có ý nghĩa gì với Sam bây giờ cả. Giao ước đã bị phá vỡ. Câu hỏi đặt ra lúc này là lực lượng của anh ấy đã sẵn sàng đến mức nào. Anh ấy có trông đợi nhà Cullens sẽ lạc lối khi xâm phạm vùng đất của họ hay không? Jared có kể lại sự thật hay giữ nó lại làm lợi thế giữa chúng tôi?

Chúng tôi dấn sâu hơn nữa vào rặng núi mà không tìm thấy bất kì dấu vết nào của đội. Những dấu vết đã mờ nhạt của ma cà rồng ở khắp mọi nơi, nhưng mùi hương thì vẫn quen thuộc như bây giờ. Tôi đã quen ngửi chúng từ lâu rồi.

Tôi tìm thấy một mùi đậm đặc tập trung tại một dấu vết riêng biệt - tất cả bọn họ đã đều đến đây trừ Edward. Vài lý do cho cuộc tụ tập đó cần phải được quên đi khi Edward mang trở về nhà người vợ mang thai đang gần hấp hối. Tôi nghiến chặt răng. Dù đó là gì chăng nữa, tôi cũng chẳng thể thay đổi được gì nữa.

Leah không để mình vượt quá tôi, dù chị ấy có thể . Tôi tập trung để ý vào mỗi một mùi lạ hơn là tăng tốc cho cuộc đua. Chị ấy vẫn giữ vị trí bên phải, chạy bên tôi chứ không phải là đua với tôi nữa

- Chúng ta đã chạy được xa rồi nhỉ chị ấy bình luận.

- Yeah. Nếu Sam vẫn săn đuổi những người bị lạc, chúng ta đã phải phát hiện được dấu vết của anh ấy rồi.

- Cần phải thông minh hơn anh ấy ngay lúc này nếu muốn đổ bộ vào La Push. Leah nghĩ.

- Anh ấy đã biết rằng chúng ta giúp cho bọn hút máu có thêm 3 bộ mắt và 6 cặp chân rồi. Anh chưa thể gây ngạc nhiên cho bọn họ đâu. Đây chỉ là một sự phòng ngừa thôi.

- Tôi không muốn những đại ăn bám của chúng ta mang theo những may rủi vô ích.

- Không. Tôi đồng ý, lờ đi lời châm biếm.

- Em thay đổi nhiều quá, Jacob. So với cái tuổi 18 đấy.

- Chị cũng không còn là chị Leah mà tôi đã từng biết và yêu quý. Thật đấy. Có phải em đỡ phiền phức hơn Paul không?

- Ngạc nhiên đấy - chắc vậy. Ah, sự thành công thú vị. Chúc mừng .

Chúng tôi lại chạy trong im lặng. Đến lúc chắc chắn phải vòng lại, nhưng chẳng ai trong chúng tôi muốn về. Chạy như vậy thật là dễ chịu. Chúng tôi đã nhìn chằm chằm vào cùng một dấu vòng tròn nhỏ quá lâu rồi. Thật tốt để kéo giãn cơ bắp và đi theo địa hình gồ ghọ. Chúng tôi không vội lắm, nên tôi nghĩ là có thể chúng tôi có thể săn trên đường trở lại. Nhưng Leah đã khá đói rồi.

- Gừ, gừ, chị ấy nghĩ một cách cáu kỉnh.

- Đấy là tất cả ý nghĩ trong đầu chị. Tôi nói với chị ấy.

- Đấy là cách mà mọi con sói ăn. Tự nhiên thôi. Mùi vị thật tuyệt. Nếu như em không nghĩ theo quan điểm của con người.

- Quên việc nói chuyện động viên ấy đi, Jacob. Chị sẽ săn. Chị chẳng cần phải thích nó.

- Đúng thế, đúng thế. Tôi đồng ý một cách dễ dàng. Đấy có phải việc của tôi đâu, nếu chị ấy muốn tự gây khó khăn hơn cho bản thân. Chị ấy không nói thêm gì trong một vài phút. Tôi đã bắt đầu nghĩ đến việc quay lại.

- Cám ơn. Leah đột nhiên nói với tôi bằng với một tông giọng đặc biệt khác lạ.

- Cho điều gì cơ?

- Cho chị tồn tại, cho chị được ở lại. Em cư xử tốt hơn là chị mong đợi, Jacob ạ.

- À ờ, có vấn đề gì đâu. Sự thật là, ý của em như vậy. Em không phiền có chị ở đây giống như là em nghĩ vậy đâu.

Chị ấy khụt khịt mũi, nhưng đấy là một âm thanh khôi hài.

- Thật là một sự tán dương tuyệt vời! Nhưng đừng có nhét nó vào đầu chị nhé.

- Tốt thôi - nếu em cũng không nhét nó vào đầu em.

Chị dừng lại một vài giây.

- Chị nghĩ em là một trưởng nhóm tốt đấy. Không giống như cách Sam làm, mà theo kiểu của em. Em rất xứng đáng để đi theo, Jacob ạ.

Tôi bối rối một lúc vì ngạc nhiên. Tôi mất một giây để bình tĩnh lại đủ để trả lời.

- À ờ. Cảm ơn chị. Em không hoàn toàn chắc có thể ngừng suy nghĩ về việc này đâu, dù vậy.. Chị lấy đâu ra ý kiến đó thế.

Chị ấy không trả lời ngay, và tôi phải cố theo đuổi những chỉ dẫn không lời trong tâm trí chị. Chị ấy nghĩ về tương lai - về những điều tôi nói với Jared buổi sáng kia. Về thời gian sắp tới, tôi sẽ quay trở lại rừng. Về những gì tôi đã nói với chị và Seth sẽ quay trở lại với Sam khi nhà Cullens đi -

- Chị muốn ở lại với em, chị ấy nói với tôi. Sự kích động lan xuống chân tôi, làm đông cứng đầu gối tôi lại. Chị vượt qua tôi và phóng vào bụi cây . Chậm rãi, chị bước trở lại nơi mà tôi đang đứng sững tại chỗ .

- Chị sẽ không gây phiền cho em đâu, chị thề. Chị sẽ không lòng vòng xung quanh em. Em có thể đi bất cứ nơi nào em muốn, và chị cũng vậy. Em chỉ phải chịu đựng chị khi chúng ta cùng là chó sói thôi. Chị ấy thong thả tiến đến trước mặt tôi, sột soạt đôi tai dài một cách sốt ruột.

-Và, chị đang có ý định kết thúc việc này sớm nhất khi chị có thể giải quyết được nó-. Có lẽ là không thường xuyên lắm đâu. Tôi chẳng biết nói gì nữa.

- Bây giờ chị đang hạnh phúc, khi là một thành viên trong đội của em, hơn là thời gian trước.

- Em cũng muốn nói vậy. Seth điềm tĩnh nghĩ . Tôi đã không nhận ra cậu ấy chú ý nhiều đến chúng tôi khi chạy ở vòng ngoài.

- Em thích đội này.

- Này, Seth đây sẽ không còn là một đội lâu nữa đâu. Tôi cố gắng sắp đặt những ý nghĩ của tôi với nhau để thuyết phục cậu ấy.

- Chúng ta bây giờ có chung một mục đích, nhưng- sau khi mọi việc kết thúc, tôi sẽ trở thành sói. Nhưng, Seth, cậu có một mục tiêu của đời cậu. Cậu là người tốt. Cậu là kiểu người cần những cuộc chinh chiến. Và cậu sẽ không rời khỏi La Push bây giờ đâu. Cậu sẽ tốt nghiệp cấp 3 và sẽ làm gì đấy tiếp theo với cuộc sống của mình. Cậu sẽ chăm sóc cho Sue. Tôi sẽ không để những rắc rối của tôi phá hủy tương lai của cậu đâu. Nhưng...

Jacob nói đúng, Leah tán thành .

- Chị đồng ý với tôi á?

- Dĩ nhiên. Nhưng nó không áp dụng được với chị đâu. Dù sao đi nữa, chị có con đường của chị. Chị sẽ làm việc ở đâu đó, cách xa khỏi La Push. Có thể chị sẽ học vài khóa ở trường cao đẳng cộng đồng. Tập yoga và ngẫm nghĩ để kiềm chế hậu quả việc tâm tính không ổn định của mình- trở thành người của đội là mục đích tốt đẹp chị có thể làm. Jacob, em hiểu điều đó có ý nghĩa như thế nào không? Chị sẽ không quấy rầy em, em cũng không quấy rầy chị, mọi người sẽ được vui vẻ cả.

Tôi quay lại và bắt đầu chậm rãi đi về phía Tây.

- Thật là quá nhiều việc cần phải giải quyết, Leah. Để tôi suy nghĩ đã. Được không?

- Chắc chắn rồi. Cứ thoải mái.

Có vẻ như chúng tôi mất nhiều thời gian hơn để quay lại. Tôi không cố tăng tốc. Tôi chỉ cố gắng tập trung đủ để không đâm sầm vào cây. Seth đang càu nhàu một chút đằng sau tôi, nhưng tôi lờ đi. Cậu ấy biết rằng tôi đúng. Cậu ấy không thể bỏ mặc mẹ mình. Cậu ấy phải quay lại La Push và bảo vệ bộ lạc như cậu cần phải vậy. Nhưng tôi không nghĩ Leah sẽ làm như vậy. Và tôi cảm nhận được rõ ràng sự lo lắng. Một đội chỉ gồm có hai người chúng tôi? Không bàn đến sự cách biệt tự nhiên, tôi không thể tưởng tượng được-. Sự riêng tư của tình cảnh đó. Tôi băn khoăn tự hỏi, liệu chị ấy đã suy nghĩ thông suốt, rõ ràng, hay chỉ là chị ấy không còn hi vọng được tự do?

Leah chẳng nói gì cho đến khi tôi nghiền ngẫm xong. Có vẻ như chị ấy đã cố gắng để làm ọi việc dễ dàng hơn như là chuyện chỉ giữa hai chúng tôi. Chúng tôi chạy giữa một bầy hươu đuôi đen khi mặt trời vừa mọc, chiếu sáng những đám mây sau lưng chúng tôi. Leah thở dài ở bên trong nhưng không do dự. Sự tấn công bất ngờ của chị rõ ràng và hiệu quả tuyệt vời. Chị phóng xuống con to nhất, con hươu đực, trước khi bầy thú hoảng loạn kịp nhận ra nguy hiểm. Vẫn chưa kết thúc, tôi tấn công tiếp con hươu lớn khác, nhanh chóng đớp chặt cổ nó giữa hai hàm, nên nó hầu như chẳng cảm thấy đau đớn gì. Tôi có thể cảm thấy Leah đang ghê tởm đấu tranh chống lại cơn đói, và tôi cố gắng làm chị ấy nhẹ nhõm hơn bằng việc để cho bản năng sói ngự trị trong đầu. Tôi đã là sói đủ lâu để biết cách làm thú vật hoàn toàn như thế nào, để nhìn và suy nghĩ theo kiểu đó. Tôi để cho bản năng tự nhiên làm chủ hoàn toàn, và chỉ dẫn chị ấy cũng làm như vậy. Chị ấy lưỡng lự trong một giây, rồi sau đó ướm thử, chị có vẻ đã gạt suy nghĩ của mình ra ngoài và cố gắng làm theo cách của tôi. Thật lạ lùng - tâm trí của chúng tôi hầu như rất gần gũi hơn lúc nào hết, bởi vì chúng tôi đều cố gắng để hiểu lẫn nhau. Thật lạ, nhưng điều đó đã giúp được chị ấy. Hàm răng chị cắn ngập lớp lông và da ở vai con mồi, xé toạc những thớ thịt. Thay vì co rúm lại như con người trong chị đã muốn vậy, chị để bản năng chó sói dẫn dắt mà không cần phải suy nghĩ. Điều đó giúp chị có thể ăn trong yên bình. Thật dễ dàng cho tôi làm điều tương tự. Và tôi thật vui mừng vì chưa bao giờ quên cách làm. Như là cuộc sống của tôi trở lại nhanh chóng vậy. Leah có thể trở thành một phần trong cuộc sống như vậy không? một tuần trước, tôi không thể nghĩ về điều đó mà không sợ hãi. Tôi đã không thể chịu đựng được nó. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu chị ấy hơn. Và, được giải thóat khỏi nỗi đau thường trực, chị không hoàn toàn là sói và cũng không giống cô gái bình thường.

- Cảm ơn. Chị nói với tôi sau khi chùi sạch mõm và chân lên cỏ ướt. Tôi không làm phiền chị. Trời bắt đầu mưa phùn và chúng tôi phải bơi qua sông lần nữa để trở lại. Tôi sẽ tắm rửa sạch.

- Không quá tệ, khi suy nghĩ theo cách của em.

- Có gì đâu.

Seth đang kéo lê bước chân khi chúng tôi dừng đội hình. Tôi bảo cậu ấy chợp mắt một chút. Leah và tôi sẽ đi tuần tra, Seth chìm vào mơ màng chỉ ngay giây sau đó .

- Em chặn bắt bọn hút máu đó ư? Leah hỏi.

- Có lẽ.

- Thật khó cho em khi phải ở đây, nhưng có lẽ em cũng chẳng bỏ đi được. Chị hiểu cảm giác đó.

- Chị biết không, chị cần phải suy nghĩ về tương lai, về điều chị thật sự mong muốn. Cái đầu của tôi chứa đựng đầy rẫy những suy nghĩ đau khổ. Và chị sẽ phải chịu đựng điều đó với tôi.

Chị ấy nghĩ cách trả lời tôi .

- Wow, điều này nghe có vẻ tệ đấy. Nhưng thành thật mà nói, chịu đựng sự đau khổ của em có vẻ dễ dàng hơn là đối mặt với vấn đề của chị.

Công bằng đấy nhỉ.

Chị biết, điều đó sẽ càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn đối với em. Chị biết nhiều hơn là em tưởng đấy. Chị không thích cô ấy, nhưng- cô ấy với em cũng giống như Sam với chị. Cô ấy là tất cả những gì em muốn và là thứ em không bao giờ có được .

Tôi không thể trả lời.

- Chị biết đó là điều tệ nhất với em. Nhưng với chị thì ít nhất Sam cũng được hạnh phúc. Ít nhất thì anh ấy vẫn còn sống và khỏe mạnh. Chị mong muốn điều đó như là chị mong muốn được yêu anh ý vậy. Chị muốn mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh ấy. Leah thở dài. Nhưng chị không muốn ở đó để hàng ngày nhìn thấy anh ấy mà cố tỏ ra như không có chuyện gì, hay cố tỏ ra chị không yêu anh ấy nữa.

- Chúng ta có nhất thiết phải nói về chuyện đó không?

- Chị nghĩ chúng ta cần đấy. Bởi vì chị muốn em biết rằng, chị sẽ không làm mọi chuyện tồi tệ hơn với em đâu. Chết tiệt, biết đâu chị lại giúp được gì chăng. Chị sinh ra đâu phải là người sắt đá. Chị đã từng rất dễ chịu, em biết mà.

- Trí nhớ của em không tốt đến mức nhớ được đoạn "đã từng rất dễ chịu" của chị đâu.

Chúng tôi cùng cười to một lúc .

- Chị rất tiếc về chuyện này, Jacob. Rất tiếc vì em đã đau khổ, muộn phiền. Chị rất buồn vì mọi chuyện đã không thể có kết cục tốt hơn.

- Cám ơn, Leah.

Chị ấy đang nghĩ về những thứ đã trở nên tồi tệ hơn, những bức tranh đen tối trong đầu tôi, trong khi đó tôi cố gắng ngăn chị lại mà không thành công. Chị ấy có thể thấy chúng từ đằng xa, và tôi phải thừa nhận rằng điều đó cũng có ích. Tôi có thể hình dung được rằng, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ như thế, sau một vài năm.

Chị ấy nhìn thấy những ngày cáu kỉnh phải lang thang xung quanh bọn ma cà rồng. Chị ấy thích cái cách tôi mỉa mai Rosalie, thầm cười khúc khích và thậm chí còn nghĩ ra vài trò đùa với cô nàng tóc vàng hoe ngớ ngẩn mà tôi có thể dùng. Nhưng khi những suy nghĩ của chị nghiêm túc trở lại, chần chừ trên gương mặt Rosalie, điều đó làm cho tôi phải bối rối .

- Em biết điều gì điên rồ không? Chị ấy hỏi.

Ừ, mọi thứ vào lúc này đều là điên rồi. Nhưng ý chị là gì? nàng ma cà rồng tóc vàng hoe mà chị ghét đó - tôi có thể tưởng tượng tương lai của cô ta.

Trong một giây, tôi đã nghĩ chị ấy đang thử một trò đùa nhạt nhẽo. Nhưng sau khi nhận ra là chị đang nghiêm túc thật sự, cơn giận bùng lên trong tôi thật khó mà kiềm chế được. Cũng tốt thôi khi chúng tôi trải lòng để hiểu lẫn nhau, nhưng nếu chị ấy tiếp tục đi quá giới hạn-.

- Gượm đã, để chị giải thích!

- Em không muốn nghe, em sẽ đi khỏi đây ngay .

- Chờ đã! Khoan đã!

- Chị ấy nài xin, trong khi tôi cố bình tĩnh lại để đối diện với chị.

- Thôi nào, Jake!

- Leah, đây không phải là cách hay để thuyết phục tôi sẽ chia sẻ thời gian tới với chị trong tương lai đâu.

- Ừ. Thật là phản ứng mãnh liệt quá. Em thậm chí còn không hiểu điều chị đang nói cơ mà.

- Thế chị đang nói về điều gì?

Thế là chị ấy đột nhiên trở lại với nỗi đau đớn đã giằng xé chị ấy trước đây.

- Chị đang nói về sự tuyệt tự, Jacob.

Từng lời nói chứa đựng sự hằn học của chị làm tôi lúng túng. Tôi không mong đợi điều đó sẽ đánh lừa cơn giận dữ của tôi.

- Em không hiểu.

- Em sẽ hiểu, nếu như em không giống như tất cả bọn họ. Nếu như cái "bản năng giống cái"của chị - chị gặp khó khăn khi thốt ra từ đó, với tông giọng mỉa mai - không làm cho em phải chạy vội đến che chở như những gã đàn ông ngốc nghếch khác, thì em có thể chú ý hơn và sẽ hiểu nó là cái gì.

- Ồ!

Đúng thế, sao chẳng ai trong chúng tôi nghĩ về khác biệt về giới tính của chị. Ai nghĩ đến. Dĩ nhiên, tôi có nhớ về sự hoang mang, bối rối của Leah tháng đầu tiên chị gia nhập đội - và tôi nhớ chị đã khóc vì điều đó như tất cả mọi người. Bởi vì chị không thể có thai - không loại trừ có một loại tôn giáo về sự trong trắng quái đản tào lao nào đó trong việc này. Chị ấy chưa từng ở với ai khác ngoài Sam. Và sau đó, khi những tuần lễ kéo dài, chẳng có gì xảy ra, chị ấy đã nhận ra rằng cơ thể của chị không phát triển theo tự nhiên vốn có nữa. Đó là cả một sự kinh hoàng - mình chị ấy là cái gì? Phải chăng cơ thể chị đã biến đổi khi chị trở thành người sói? Hay chị trở thành người sói bởi cơ thể chị không theo lẽ thông thường? Người sói nữ duy nhất tồn tại trong lịch sử. Phải chăng điều đó xảy ra vì chị không phải là phụ nữ như chị phải vậy?

Loading...

Xem tiếp: Chương 16 - Part 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?





Nhất Thực Thiên hạ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 61