Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 13 - Part 1

Chương trước: Chương 12 - Part 2



Chương 13: Thật may là tôi có một cái bụng tốt.-

Carlisle và Rosalie lướt ra khỏi phòng trong chớp mắt, phóng như bay lên trên lầu. Tôi có thể nghe được họ đang bàn cãi xem không biết có nên hâm nóng nó lên cho cô ấy không. Ugh. Tôi băn khoăn không biết họ còn chứa chấp những thứ ghê tởm gì trong căn nhà kinh hoàng này nữa. Tủ lạnh chứa đầy máu, có rồi. Còn gì nữa không nhỉ? Một phòng tra tấn bí mật? Hay một căn phòng đầy quan tài?

Edward ở lại, vẫn đang nắm tay Bella. Khuôn mặt anh ta phủ đầy sự chết chóc. Hắn dường như không còn chút sinh lực để tiếp tục giữ chút hy vọng mà hắn vừa mới có. Họ nhìn chăm chú vào mắt nhau nhưng không phải là cái nhìn âu yếm. Mà có vẻ như họ đang có³ một cuộc chuyện trò. Nó gợi cho tôi nhớ đến Sam và Emily.

Cho dù cái nhìn đó không chứa đựng sự âu yếm, nhưng nó còn làm tôi khó khăn hơn để tiếp tục nhìn.

Giờ thì tôi đã biết cảm giác của Leah như thế nào, chị ấy lúc nào cũng phải nhìn thấy những điều đó. Khi phải nghe thấy tất cả những điều đó trong đầu của Sam. Dĩ nhiên, chúng tôi đều thông cảm cho chị ấy, chúng tôi không phải là những con quái vật - trong một chừng mực nào đó. Nhưng chúng tôi không đồng ý với phản ứng thái quá của chị ấy. Chị ấy đả kích tất cả mọi người, cố gắng làm cho chúng tôi cũng phải khổ sở như chị ấy vậy.

Tôi sẽ không bao giờ trách chị ấy nữa. Có ai mà có thể tránh được việc bày sự đau khổ như thế này ra xung quanh? Có ai mà có thể cố gắng không bỏ bớt những gánh nặng bằng cách quăng bớt một phần nhỏ của nó lên người khác?

Và nếu điều đó có ý nghĩa rằng tôi phải có một bầy đàn, làm sao tôi có thể đổ lỗi cho chị ấy vì đã lấy mất sự tự do của tôi? Tôi sẽ làm giống như vậy. Nếu có cách thoát khỏi nỗi đau này, tôi cũng sẽ làm ngay.

Sau một giây, Rosalie phóng xuống tầng trệt, bay ngang qua căn phòng đột ngột như một làn gió nhẹ. Cô ấy dừng lại bên trong nhà bếp và tôi nghe tiếng ken két của cánh cửa tủ búp phê.

"Không trong suốt nhé, Rosalie", Edward lầm bầm. Anh ta nhíu mắt lại.

Bella nhìn có vẻ hiếu kỳ nhưng Edward chỉ lắc đầu với cô ấy.

Rosalie lại bay ngược trở lại xuyên qua căn phòng và biến mất một lần nữa.

"Đó là ý kiến của cậu à?". Bella thì thầm, giọng nói cô ấy hơi rướn lên như là cô ấy gắng sức nói to để cho tôi nghe thấy. Cô ấy quên rằng giờ đây khả năng nghe của tôi rất tốt. Tôi hơi thích như vậy, rất nhiều lần, cô ấy dường như quên rằng tôi không hoàn toàn là con người. Tôi nhích tới gần hơn để cô ấy không phải gắng sức quá mức.

"Đừng đổ lỗi ình việc này. Chàng ma cà rồng của cậu chỉ cố tình xuyên tạc những suy nghĩ của mình."

Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng. "Mình không ngờ là được gặp lại cậu lần nữa."

"Phải, mình cũng vậy". Tôi trả lời.

Cứ đứng sừng sững ở đây thì thật là gượng gạo, nhưng những tên ma cà rồng đó đã dẹp đi hết tất cả những đồ đạc đi để có chỗ cho việc lắp đặt các thiết bị y tế. Tôi nghĩ rằng rằng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến họ - ngồi hay đứng thì có gì là khác biệt khi bạn là một tảng đá. Việc đó cũng chẳng phiền hà gì đến tôi ngoại trừ rằng tôi đã quá kiệt sức.

"Edward đã kể với mình về những chuyện mà cậu đã phải làm. Cho mình xin lỗi."

"Không có gì đâu. Chỉ là vấn đề của thời gian thôi, sớm muộn gì mình cũng sẽ phản ứng lại với những việc Sam muốn mình làm", tôi nói dối.

"Và Seth nữa" cô ấy khẽ nói.

"Thật ra cậu ấy rất vui khi được giúp đỡ."

"Mình ghét chính bản thân mình khi mang đến cho cậu những điều phiền toái."

Tôi cười một cái - nghe cứ như là sủa chứ không phải cười.

Cô ấy thở dài một cách yếu ớt. "Mình đoán rằng không có điều gì mới mẻ phải không?"

"Không, không hẳn là như thế."

"Cậu không cần phải ở lại và chứng kiến việc này" Cô ấy nói, mở miệng vừa đủ đểƒ thốt ra từ.

Tôi có thể bỏ đi. Đó có lẽ là một ý kiến hay. Nhưng nếu tôi làm như vậy, với tình trạng cô ấy hiện giờ, tôi có thể sẽ bỏ lỡ mất mười lăm phút cuối cùng của cuộc đời cô ấy.

"Mình thật sự không có nơi nào để đi", tôi nói với cô ấy, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không quá xúc động. "Biến thành người sói đã ít hấp dẫn hơn rất nhiều từ khi Leah gia nhập với bọn mình."

"Leah?". Cô ấy thở dốc.

"Anh chưa kể với cô ấy à?". Tôi hỏi Edward.

Hắn ta chỉ nhún vai mà không hề rời mắt khỏi khuôn mặt cô ấy. Tôi có thể nhận ra rằng đó không phải là những tin tức thú vị đối với hắn, nó chẳng đáng là thứ để kể với Bella so với những chuyện quan trọng khác đang có chiều hướng xấu đi.

Cô ấy không chấp nhận điều này một cách dễ dàng. Tin đó dường như là một tin xấu đối với cô ấy.

"Tại sao?". Cô ấy thở hắt ra.

Tôi không muốn Bella dính líu vào mớ tiểu thuyết ái tình dài tập đó của Leah. "Để trông chừng Seth."

"Nhưng Leah ghét bọn mình", cô ấy nói khẽ.

Bọn mình. Hay thật. Nhưng tôi có thể nói rằng cô ấy cũng đang sợ.

"Leah sẽ không làm phiền đến bất cứ ai đâu". Ngoại trừ tôi. "Chị ấy gia nhập bầy của mình". - Tôi nhăn mặt lại vì những lời lẽ đó - " Thế nên chị ấy phải làm theo lệnh của mình". Ugh.

Bella không có vẻ gì là bị thuyết phục.

"Cậu có vẻ sợ Leah, nhưng cậu lại kết bạn thân với ả tóc vàng loạn thần kinh kia à?"

Một tiếng rít nho nhỏ phát ra rừ tầng hai. Hay đấy, cô ta nghe được những gì tôi nói.

Bella nhăn mặt với tôi. "Đừng như vậy. Rosa. .. hiểu được mà. "

"Phải rồi", tôi càu nhàu. "Cô ta hiểu rằng cậu sẽ chết và cô ta không quan tâm đến chuyện đó, chừng nào mà cô ta chưa có được cái con quái vật trong bụng của chị ".

"Đừng tỏ ra bất lịch sự như vậy, Jacob", cô ấy thì thầm.

Cô ấy trông quá yếu để có thể tức giận. Nên tôi đành cố gắng mỉm cười. "Cậu nói cứ như là việc đó dễ lắm ấy."

Bella cố gắng không mỉm cười lại trong một giây, nhưng đến phút cuối cô ấy không nhịn được nữa; đôi môi trắng bệch của cô ấy nở một nụ cười yếu ớt.

Và sau đó, Carlisle và kẻ bị tâm thần vừa mới được nhắc đến xuất hiện. Carlisle đang cầm một cái ly nhựa màu trắng trên tay - loại có nắp đậy và ống hút uốn cong.Ồ - không trong suốt; giờ thì tôi đã hiểu. Edward không muốn Bella phải nghĩ về chuyện mà cô ấy sắp làm quá nhiều. Cái ly đậy kín nên rất khó có thể nhìn thấy được những thứ gì trong đó. Nhưng tôi có thể ngửi thấy được mùi của nó.

Carlisle đang chần chừ, bàn tay đang giữ ly đang nửa giơ ra. Bella nhìn nhìn thấy cái ly, lại trông có vẻ sợ hãi nữa.

"Chúng ta có thể thử dùng phương pháp khác", Carlisle nói khẽ.

"Không", Bella nói khẽ. "Không, con sẽ thử phương pháp này trước. Chúng ta không còn nhiều thời gian.. . ."

Lúc đầu thì tôi nghĩ rằng rốt cuộc cô ấy cũng nhận thức được vấn đề và bắt đầu lo lắng ình, nhưng sau đó bàn tay cô ấy lại xoa một cách yếu đuối vào bụng mình.

Bella đưa tay ra và lấy cái ly từ ông ấy. Tay cô ấy hơi run run và tôi có thể nghe tiếng dập dềnh của chất lỏng ở bên trong. Cô ấy cố gắng chống một tay để ngồi dậy, nhưng cô ấy chỉ có thể nâng được đầu mình lên. Một làn khí nóng nhẹ chảy dọc cột sống tôi khi tôi nhìn thấy cô ấy càng ngày càng yếu đi như thế nào.

Rosalie đỡ lấy Bella, nâng đầu cô ấy dậy, giống như làm với trẻ sơ sinh. Ả tóc vàng này làm tất cả mọi thứ chỉ vì đứa bé.

"Cảm ơn", Bella thì thầm. Đôi mắt cô ấy đảo một vòng quanh chúng tôi. Vẫn còn đủ tỉnh táo để cảm thấy ngượng ngùng. Nếu không phải vì cô ấy quá kiệt quệ, tôi dám cá là cô ấy sẽ đỏ mặt.

"Đừng để ý đến họ, " Rosalie lầm bầm.

Câu đó làm tôi bỗng cảm thấy lúng túng. Tôi đã nên rời khỏi đây khi Bella đưa cho tôi một cơ hội. Tôi không thuộc về nơi này, không phải là một phần của gia đình này. Tôi nghĩ về việc bỏ ra ngoài nhưng sau đó tôi nhận ra rằng làm như thế chỉ làm cho sự việc tồi tệ hơn với Bella - khiến cho để cô ấy khó có thể vượt qua cơn nguy hiểm. Cô ấy sẽ cho rằng tôi cảm thấy ghê tởm khi chứng kiến mọi việc. Dù việc đó gần như là sự thật.

Hơn nữa, tuy tôi không định lãnh những trách nhiệm về ý tưởng này thì tôi cũng không muốn phá bĩnh nó.

Bella nâng cái ly lên gần mặt cô ấy và ngửi cái ống hút. Cô ấy co rúm người và nhăn mặt lại.

"Bella, em yêu, chúng ta có thể thử tìm cách khác dễ dàng hơn", Edward nói, đưa tay để giữ cái ly.

" Hãy bịt mũi em lại", Rosalie đề nghị. Cô ta nhìn trừng trừng bàn tay Edwad, cá là cô ta sẽ giật ngay lấy cái ly trước khi Edward chạm vào. Tôi mong cô ấy sẽ làm thế. Nhưng chắc chắn là Edward sẽ không bỏ qua chuyện đó, và tôi thích nhìn ả tóc vàng ấy bị tàn phế.

"Không, không phải vậy, Chỉ là nó - " Bella hít vào một hơi thở thật sâu. "Nó thơm quá", cô ấy thừa nhận bằng một giọng nhỏ xíu.

Tôi nuốt khan, đấu tranh để không lộ sự ghê tởm ra trên mặt mình.

"Hay đấy" Rosalie nói với Bella một cách háo hức. "Đó có nghĩa là chúng ta đang đi đúng hướng. Thử đi em". Ả tóc vàng ấy có một biểu hiện mới, tôi thật sự ngạc nhiên là ả ta không biểu hiện nó ra trong điệu nhảy múa mừng thắng lợi.

Bella đưa ống hút vào giữa môi cô ấy, nhắm nghiền mắt và nhăn mũi lại. Tôi có thể tưởng tượng dòng máu đang dập dềnh ở bên trong cái ly một lần nữa khi tay cô ấy run lẩy bẩy. Cô ấy hút nó trong vòng một giây và sau đó rên lên khe khẽ trong khi đôi mắt cô ấy vẫn nhắm nghiền.

Edward và tôi bước tới cùng một lúc. Hắn chạm vào mặt cô ấy. Tôi nắm chặt bàn tay mình ra sau lưng.

"Bella, em yêu"

"Em không sao", cô ấy thì thầm. Cô ấy mở mắt ra và nhìn lại hắn. Thái độ như là-biết lỗi. Van xin. Sợ hãi. "Mùi vị của nó cũng ngon nữa."

Chất acid sôi sùng sục trong bụng tôi, đang chầu chực để tràn ra ngoài. Tôi cắn chặt răng mình lại với nhau

"Tốt rồi", ả tóc vàng nhắc lại, vẫn giọng nói phấn khích. "Một dấu hiệu tốt."

Edward chỉ ấn bàn tay lên má Bella, xoắn những ngón tay tròn theo hình dạng của những chiếc xương nhìn như dễ gãy trên mặt cô ấy.

Bella thở dài và đặt đôi môi cô ấy lên ống hút lần nữa. Lần này cô ấy hút lấy một hơi đầy. Hành động này không còn yếu đuối như những thứ khác về cô ấy. Giống như bản năng nào đó đang điều khiển cô ấy.

"Bụng con sao rồi? Con còn cảm thấy buồn nôn nữa không?". Carlisle hỏi.

Bella lắc đầu. "Không, con không còn cảm thấy muốn ói nữa", cô ấy thì thầm. "Đây là lần đầu tiên nhỉ?"

Rosalie mỉm cười rạng rỡ. "Thật xuất sắc."

"Bố nghĩ còn quá sớm để kết luận, Rosa à", Carlisle lẩm bẩm.

Bella nốc thêm một ngụm đầy nữa. Sau đó cô ấy quay qua nhìn Edward. " Việc này có được tính là em đã hút máu người không?". Cô ấy thì thầm. " Hay là sẽ bắt đầu tính sau khi em trở thành ma cà rồng?"

"Không ai tính cả, Bella à. Trong bất cứ trường hợp nào, không có ai chết vì điều này cả". Anh ta nở một nụ cười không có sinh khí. "Lý lịch của em vẫn sạch bóng."

Tôi không sao theo kịp những điều họ đang nói.

"Tôi sẽ giải thích sau", Edward nói, những từ ngữ đó thì quá thấp đến mức chỉ còn là một hơi thở.

"Cái gì?". Bella thì thầm.

"Anh chỉ nói chuyện một mình thôi", anh ta nói dối một cách trôi chảy.

Nếu anh ta thành công về việc này, nếu Bella có thể sống, Edward sẽ không đời nào có thể thoát được nhiều như vậy khi mà giác quan của cô ấy cũng nhạy bén như hắn ta. Hắn ta sẽ phải hành xử một cách thật thà hơn.

Đôi môi Edward co lại, để ngăn một nụ cười.

Bella hút thêm khoảng vài ounce nữa, ánh mắt cô ấy lướt qua chúng tôi để hướng về phía cửa sổ. Có lẽ cô ấy đang giả vờ là chúng tôi không có ở đây. Hay có thể chỉ là mình tôi. Không ai trong nhóm này sẽ cảm thấy ghê tởm bởi những gì cô ấy đang làm. Mà trái lại - có khi họ còn đang cảm thấy khó khăn lắm để khỏi giựt cái ly ra khỏi tay cô ấy.

Edward lại liếc tôi.

Jeez, làm sao mà người ta có thể chịu nổi khi sống chung với hắn nhỉ? Thật là quá tệ khi hắn ta không thể đọc được những suy nghĩ của Bella. Lúc đó hắn sẽ làm phiền cô ấy bằng những thứ vớ vẩn ấy và cô ấy sẽ cảm thấy mệt mỏi vì hắn.

Edward cười khục khục một cái. Mắt Bella liếc qua hắn ngay lập tức, và cô ấy nở một nụ cười nửa miệng vì sự hài hước trên mặt hắn ta. Tôi đoán rằng đó không phải là thứ mà cô ấy đã được thấy trong một thời gian dài.

"Có chuyện gì vui sao anh?". Cô ấy thì thào.

"Jacob", hắn ta trả lời.

Cô ấy nhìn tới tôi với một nụ cười cảnh giác. "Jake bị đã kiệt sức", cô ấy đồng ý.

Hay quá nhỉ, giờ thì tôi là chú họ trong cung điện. "Bada bing", Tôi lầm bầm trong sự phản kháng yếu ớt.

Cô ấy lại mỉm cười và sau đó uống thêm một ngụm khác từ cái ly. Tôi co người lại khi nghe ống hút chạm đến tận đáy ly và tạo ra một tiếng hút lớn.

"Em đã làm được rồi", cô ấy nói, ra vẻ hài lòng. Giọng nói cô ấy đã dễ nghe hơn - hơi khô khan một tí, nhưng đây là lần đầu tiên không phải thì thào". Nếu con không ói hết ra, Carlisle, bố sẽ lấy những cái kim này ra khỏi người con chứ? "

"Ngay khi bố có thể", ông ấy hứa. "Thật ra thì chúng cũng chẳng giúp ích được gì cho con."

Rosalie vỗ nhẹ lên trán của Bella và họ trao cho nhau một cái nhìn hy vọng.

Và bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy, cái ly đầy máu của con người đã tạo ra sự khác biệt ngay lập tức. Sắc mặt Bella đã được phục hồi, có một chút xíu màu hồng trên má của cô ấy. Dường như Bella đã không cần Rosalie đỡ cô ấy nữa. Hơi thở của cô ấy dễ dàng hơn và tôi thề là nhịp tim đập của cô ấy đã mạnh hơn và đều hơn.

Mời thứ đều tăng tốc.

Tôi thấy được niềm hy vọng trước đây chỉ le lói trong đôi mắt của Edward giờ đã thành sự thật.

"Em có muốn uống nữa không?". Rosalie thúc giục.

Đôi vai Bella hạ xuống.

Edward liếc thật nhanh Rosalie trước khi hắn ta nói với Bella. "Em không cần phải uống thêm ngay đâu."

"Vâng em biết. Nhưng-em cũng muốn", cô ấy thừa nhận một cách ủ rũ.

Rosalie đưa những ngón tay gầy, nhọn xuyên qua những lọn tóc thẳng và rũ xuống của Bella. "Em không cần phải xấu hổ về việc này đâu Bella. Cơ thể của em đang có sự thèm khát. Chúng tôi đều hiểu cả". Giọng ả ta lúc đầu rất nhẹ nhàng, nhưng sau đó lại trở nên chói tai, "Bất cứ ai không hiểu điều này thì không nên ở đây."

Một cách rõ ràng là câu nói đó ám chỉ tôi, nhưng tôi sẽ không để ả tóc vàng đó ảnh hưởng đến tôi. Tôi vui mừng vì Bella đã cảm thấy khá hơn. Thế nếu chuyện đó làm tôi kinh tởm thì sao? Không giống như là tôi đã nói gì mà.

Carlisle lấy cái ly từ tay Bella. "Bố sẽ quay trở lại ngay."

Bella nhìn tôi chăm chú trong khi ông ấy biến mất.

"Jake, trông cậu tệ quá" cô ấy kêu lên.

"Xem ai đang nói chuyện kìa."

"Mình nói nghiêm túc đấy - lần cuối cùng cậu đi ngủ là vào lúc nào?"

Tôi nghĩ ngợi trong vòng một giây. "Uhm, mình cũng không rõ lắm."

"Ôi, Jake. Bây giờ thì mình lại đang làm xáo trộn sức khỏe của cậu nữa. Đừng có ngốc thế."

Tôi nghiến răng. Cô ấy thì được phép hủy hoại mình vì con quái vật đó, nhưng tôi lại không được phép bỏ vài giấc ngủ đêm để trông chừng khi cô ấy làm điều đó à?

"Làm ơn nghỉ ngơi một chút đi", cô ấy nói tiếp. "Ở tầng trên có vài chiếc giường- cậu cứ tự nhiên chọn bất cứ cái nào."

Biểu hiện trên gương mặt của Rosalie chứng tỏ rằng tôi không được hoan nghênh với bất kỳ cái giường nào. Tôi tự hỏi là một người đẹp không bao giờ ngủ thì cần đến giường để làm gì? Chẳng lẽ cô ta khư khư giữ của à?

"Cảm ơn, Bella, nhưng mình thà ngủ dưới đất còn hơn. Tránh xa mùi tanh tưởi, cậu biết mà."

Cô ấy làm bộ nhăn mặt lại. "Phải rồi."

Sau đó Carlisle quay trở lại, và Bella cầm lấy cái ly máu kế tiếp, một cách lơ đãng, giống như là cô ấy đang nghĩ về điều gì khác. Với cùng một biểu hiện lơ đãng đó, cô ấy bắt đầu hút cạn ly máu.

Quả thật Bella đã có vẻ khá hơn. Cô ấy tự rướn mình về phía trước, thật cẩn thận với những ống dẫn, và xích người ngồi dậy. Rosalie thì ở đó, đôi tay sẵn sàng đỡ lấy Bella nếu cô ấy ngã xuống. Nhưng Bella không cần đến ả ta. Hít vài hơi thở sâu trong lúc đang nuốt, Bella uống xong cái ly thứ hai một cách nhanh chóng.

"Bây giờ con cảm thấy như thế nào?". Carlisle hỏi.

"Không còn cảm giác buồn nôn nữa. Chỉ có một chút hơi đói- con không chắc rằng con đang đói bụng hay đang khát."

"Carlisle, bố nhìn Bella xem" Rosalie lẩm bẩm, cô ấy có vẻ tự mãn vì nhận định đúng đắn của mình. "Đó rõ ràng là thứ mà cơ thể con bé cần. Em ấy nên uống nhiều hơn."

"Con bé vẫn còn là con người, Rosalie à. Con bé cũng cần đến thức ăn nữa. Hãy cho con bé một chút thời gian để xem nó ảnh hưởng tới con bé như thế nào, và sau đó có lẽ chúng ta có thể thử vài món ăn khác nữa. Con có thèm thứ gì đặc biệt không Bella?"

"Trứng", cô ấy nói ngay lập tức, và sau đó cô ấy trao một cái nhìn và một nụ cười đầy ẩn ý cho Edward. Nụ cười anh ta tuy vẫn gượng gạo, nhưng đã có nhiều sức sống hơn gương mặt anh ta trước đó.

Sau đó tôi chớp mắt, và gần như quên làm sao mở mắt lần nữa.

"Jacob", Edward hạ giọng. "Cậu thật sự nên đi ngủ đi. Bella đã nói rồi đấy, cậu chắc chắn được hoan nghênh khi ngủ ở đây, mặc dù cậu có thể thoải mái hơn khi ở bên ngoài. Đừng lo lắng quá, tôi hứa sẽ tìm cậu ngay khi cần."

"Chắc chắc rồi", tôi lẩm bẩm. Rõ ràng là giờ đây Bella chắc sẽ sống sót thêm được vài giờ, tôi có thể lẩn ra ngoài. Cuộn tròn mình lại dưới một cái cây ở nơi nào đó. .. Đủ xa để cái mùi đó không thể bay đến tôi. Tên hút máu sẽ đánh thức tôi dậy nếu có điều gì xảy ra. Hắn ta nợ tôi.

"Đúng vậy, " Edward đồng ý với suy nghĩ của tôi.

Tôi gật đầu và sau đó đặt bàn tay lên tay của Bella. Bàn tay cô ấy lạnh như đá.

"Cậu cố khỏe lên nhé", tôi nói.

"Cảm ơn, Jacob". Cô ấy xoay bàn tay lại và xiết chặt lấy bàn tay tôi. Tôi có thể cảm thấy cái nhẫn cưới của Bella lỏng lẻo trên ngón tay gầy của cô ấy.

"Lấy cho cô ấy một cái mền hay thứ gì khác", tôi lẩm bẩm khi quay ra cửa.

Trước khi tôi làm thế, hai tiếng tru vang lên xé toạc bầu không khí buổi sáng. Không có sự lầm lẫn trong âm thanh báo động khẩn này. Không có sự hiểu lầm lần này.

"Chết tiệt", tôi gầm gừ, và ném mình qua cửa. Tôi phóng mình qua bậc tam cấp, để cho ngọn lửa xé tôi ra từng phần trong không trung. Có một tiếng xé sắc gọn khi cái quần sọc của tôi bị xé thành từng mảnh nhỏ. Chết dẫm. Đó là quần áo duy nhất mà tôi có. Chẳng có gì quan trọng nữa. Tôi đáp xuống trên bốn chân và phóng thẳng về hướng tây.

Chuyện gì vậy? tôi hét lên trong đầu mình.

Có người đang tới. Seth trả lời. Có ít nhất ba người.

Họ đã chia ra à?

Tôi đang chạy về Seth bằng một tốc độ ánh sáng, Leah hứa hẹn. Tôi có thể cảm nhận được luồng không khí giận dữ xuyên qua phổi chị ấy vì chị ấy ép buộc bản thân mình phải chạy với một vận tốc không thể tin được. Cho đến lúc này vẫn chưa có dấu hiệu bị tấn công.

Seth, đừng thách thức họ. Đợi anh tới đã.

Họ đang chậm lại. Ugh - Thật khó chịu khi không thể nghe được họ. Em nghĩ. . .

Chuyện gì?

Em nghĩ họ đã dừng lại.

Họ đợi hết cả bầy tới à?

Suỵt. Cảm giác được không?

Tôi cảm nhận được cảm giác của cậu ta. Một cái gì đó mờ mờ, không có âm thanh le lói trong không gian.

Ai đang biến hình à?

Cảm giác giống như vậy, Seth đồng ý.

Leah bay tới cái chỗ trống nhỏ nơi Seth đang đợi. Chị ấy cào móng xuống đất, quay mòng mòng như xe đua.

Chị bảo kê cho em, nhóc.

Họ đang tới, Seth nói một cách bồn chồn. Chậm rãi. Đang bước đi.

Anh gần tới rồi, tôi nói với họ. Tôi cố gắng phóng thật nhanh như Leah. Cảm giác thật khủng khiếp khi phải chia ra với Seth và Leah với sự nguy hiểm tiềm ẩn đang gần với họ hơn là tôi. Thật sai lầm. Tôi phải nên ở bên họ, giữa họ và cái gì đó đang đến.

Nhìn xem ai giống phụ huynh hơn đây, Leah nghĩ một cách nhăn nhó.

Tập trung vào trận đấu đi Leah.

Bốn người, Seth tuyên bố. Đứa nhóc này có đôi tai thật thính. Ba người sói, một con người.

Tôi đã tới nơi, lập tức di chuyển vào ngay vị trí đầu. Seth thở dài nhẹ nhõm và đứng thẳng người lên, vào ngay vị trí bên vai phải của tôi. Leah rớt vào vị trí bên trái với ít hăng hái hơn.

Thế ra bây giờ mình còn dưới cấp của Seth nữa, chị ấy tự càu nhàu với mình.

Ai đến trước được trước, Seth nghĩ một cách tự mãn. Với lại chị chưa bao giờ được là Alpha"s Thrid (thủ lĩnh thứ 3) trước đây. Vẫn được lên chức còn gì.

Dưới cấp em trai mình thì không phải là lên chức.

Suỵt! Tôi phàn nàn. Tôi không quan tâm đến vị trí của quý vị. Hãy im lặng và chuẩn bị sẵn sàng đi.

Họ xuất hiện sau vài giây, đang đi bộ, giống như Seth nghĩ. Jared đi đằng trước, trong hình dạng con người, hai tay đưa lên trời. Paul và Quil và Collin thì trong hình dạng sói đi đằng sau. Không có sự công kích trong dáng điệu của họ. Họ quanh quẩn đằng sau Jared, tai vểnh lên đầy cảnh giác nhưng bình tĩnh.

Nhưng - lạ là Sam đã để Collin đi thay vì Embry. Tôi sẽ không làm như vậy nếu tôi để sứ giả của mình vào lãnh địa của kẻ địch. Tôi sẽ không chọn một đứa bé. Tôi sẽ chọn một chiến binh đầy kinh nghiệm.

Một sự đánh lạc hướng chăng? Leah nghĩ.

Có phải Sam, Embry, và Brady đang tấn công hướng khác một mình? Trông không giống thế.

Có muốn tôi đi kiểm tra không? Tôi có thể chạy tới đường ranh giới và quay lại trong vòng hai phút.

Em có nên cảnh báo gia đình Cullens không? Seth thắc mắc.

Nếu đó là cách để chia ra chúng ta thì sao? tôi hỏi. Gia đình Cullens đã biết sẽ có chuyện xảy ra. Họ đã sẵn sàng.

Sam sẽ không đến nỗi ngốc thế-. Leah thì thầm, sự sợ hãi tràn đầy tâm trí. Chị ấy đang tưởng tượng cảnh Sam đang tấn công gia đình Cullens với chỉ có hai người khác bên cạnh anh ta.

Không, anh ấy sẽ không đâu, tôi trấn an chị ấy, tuy rằng tôi cũng cảm thấy hơi buồn nôn với cái hình ảnh trong đầu chị ấy.

Sau một lúc, Jared và ba người sói còn lại nhìn chăm chú chúng tôi, chờ đợi. Thật là kỳ quái khi không nghe được Quil và Paul và Collin đang nói gì với nhau. Phản ứng của họ ngây ra - rất khó đoán.

Jared hắng giọng, và sau đó gật đầu với tôi. "Cờ trắng tạm đình chiến đó Jake. Chúng tôi tới đây để nói chuyện."

Nghĩ có thật không? Seth hỏi.

Có thể hiểu được, nhưng -

Phải, Leah đồng ý. Nhưng mà.

Chúng tôi không hề bớt căng thẳng.

Jared cau mày. "Sẽ dễ dàng nói chuyện hơn nếu tôi có thể nghe cậu."

Tôi nhìn anh ta từ trên xuống dưới. Tôi sẽ không biến hình cho đến khi nào tôi cảm thấy khá hơn về tình trạng này. Cho đến khi nào sự việc có thể hiểu được. Tại sao lại là Collin? Đó là phần làm tôi lo lắng nhất.

"Được rồi. Tôi đoán là tôi cứ nói thôi vậy", Jared nói. "Jake, chúng tôi muốn cậu quay lại."

Quil phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ đằng sau anh ta. Tán thành đờ nghị đó.

"Cậu đã xé gia đình chúng ta ra rồi. Nó không có ý nghĩa phải là như thế này."

Tôi đã không hoàn toàn phủ định ý kiến đó, nhưng nó thật khó là một nguyên nhân chính. Vẫn còn rất nhiều sự bất đồng quan điểm giữa tôi và Sam vào lúc này.

"Chúng tôi biết cậu cảm thấy - chắc chắn về tình hình của gia đình Cullens như thế nào. Chúng tôi biết đó là vấn đề. Nhưng đây là một hành động quá khích."

Seth gầm gừ. Hành động quá khích? Còn tấn công liên minh của chúng ta mà không cảnh báo trước thì không phải à?

Seth, em chưa từng nghe về mặt lạnh như tiền à? Bình tĩnh đi.

Xin lỗi.

Loading...

Xem tiếp: Chương 13 - Part 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Hồ Sinh Tử

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 50



Phép Màu Của Tình Yêu Diệu Kỳ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 45


Thần Ma Hệ Thống

Thể loại: Dị Năng

Số chương: 1670