Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 10 - Part 1

Chương trước: Chương 09 - Part 2



Chương 10: Tại sao tôi lại không bỏ đi?- Ồ, phải rồi, vì tôi là một thằng ngốc.-

Tôi cảm thấy như là - tôi cũng không biết giống như gì nữa. Giống như mọi chuyện này đều không có thật vậy. Giống như tôi đang ở trong một tình huống tồi tệ tới mức nực cười. Thay vì làm một tên gàn dở đang chuẩn bị hỏi người dẫn đầu đội cổ động đi dự buổi khiêu vũ cuối niên học, thì tôi lại là một tên người sói hạng hai sắp yêu cầu vợ của một tên ma cà rồng phá bỏ cái thai. Hay thật.

Không, tôi không thể làm như vậy. Nó thật bệnh hoạn và sai lầm. Tôi sẽ quên đi hết những gì hắn vừa nói.

Nhưng tôi sẽ nói chuyện với cô ấy. Tôi sẽ thử khiến cô ấy nghe theo lời mình.

Và chắc là cô ấy sẽ không nghe đâu. Giống như mọi lần vậy.

Edward không trả lời hay có ý kiến gì về những suy nghĩ của tôi khi hắn dẫn đường vào lại trong nhà. Tôi tự hỏi về chỗ mà hắn đã chọn để nói chuyện. Chố đó có phải đã đủ xa để mọi người trong nhà không nghe được những lời thì thầm của hắn không? Có phải vì vậy mà hắn chọn chỗ đó không?

Có lẽ. Khi chúng tôi đi qua cửa, những người nhà Cullens nhìn chúng tôi bằng cặp mắt nghi ngờ và bối rối. Không ai tỏ vẻ ghê tởm hay bị xúc phạm cả. Như vậy là không ai nghe được gì về sự giúp đỡ mà Edward đã hỏi tôi hết.

Tôi chần chừ nơi ngưỡng cửa, không chắc mình nên làm cái gì bây giờ. Đứng đây cũng tốt hơn một chút, có thể thở được bằng một ít không khí từ ngoài bay vào.

Edward đi vào giữa đám người kia, hai vai cứng đơ. Bella quan sát hắn một cách lo âu, và rồi mắt cô ấy chuyển sang tôi trong vài giây. Sau đó cô ấy lại nhìn anh ta.

Gương mặt cô ấy tái xám đi, và tôi có thể hiểu ý của hắn về chuyện áp lực làm bệnh tình cô ấy trầm trọng hơn.

"Chúng ta sẽ để cho Jacob với Bella nói chuyện riêng", Edward nói. Không có một chút tình cảm nào trong giọng nói của anh ta. Như một robot vậy.

"Phải bước qua xác của tôi đã", Rosalie rít lên với hắn. Cô ta vẫn đang lởn vởn bên cạnh đầu Bella, một bàn tay lạnh giá của cô ta khư khư đặt lên một bên má đã tái xanh của Bella.

Edward không thèm nhìn cô ta. "Bella", anh ta vẫn nói với giọng điệu trống rỗng đó. "Jacob muốn nói chuyện với em. Em có sợ khi ở một mình với cậu ta không?"

Bella nhìn tôi, bối rối. Sau đó cô ấy nhìn qua Rosalie.

"Rose, không sao đâu. Jake không làm hại chúng ta đâu. Đi với Edward đi."

"Đó có thể là một cái bẫy", tóc vàng hoe cảnh báo.

"Em không thấy như thế", Bella nói.

"Carlisle và em lúc nào cũng sẽ ở trong tầm nhìn của chị, Rosalie", Edward nói. Giọng nói rỗng tếch kia bắt đầu rạn nứt, báo hiệu sự tức giận trong nó. "Chúng ta mới là người mà cô ấy phải sợ."

"Không đâu", Bella thì thầm. Mắt cô ấy long lanh, lông mi ướt đẫm. "Không có đâu, Edward. Em không -"

Anh ta lắc đầu, mỉm cười một chút. Một nụ cười thật đau đớn. "Anh không có ý như vậy, Bella. Anh ổn mà. Đừng lo cho anh."

Thật kinh khủng. Hắn đã đúng - cô ấy đang tự trách về chuyện làm tổn thương hắn ta. Cô ấy là một người chết vì nghĩa điển hình nhất. Chắc chắn là cô ấy đã sinh lộn thời đại rồi. Cô ấy nên sống ở thời đại mà cô ta có thể tự đưa mình làm mồi cho sư tử vì chính nghĩa.

"Mọi người", Edward nói, tay anh ta kiên quyết chỉ về cánh cửa. "Làm ơn."

Sự bình tĩnh mà hắn đang cố tỏ ra vì Bella đang bị dao động. Tôi có thể thấy hắn sắp trở thành người đàn ông hung hãn ban nãy. Những người khác cũng thấy điều này. Họ im lặng đi ra khỏi cửa trong khi tôi dịch sang một bên tránh đường. Họ di chuyển rất nhanh; trái tim tôi đập nhanh gấp đôi và căn phòng đã trống không ngoại trừ Rosalie vẫn đang ngần ngừ ở giữa phòng, và Edward, vẫn đang đợi ở cửa.

"Rose", Bella nói nhẹ nhàng. "Em muốn chị đi với họ."

Tóc vàng hoe nhìn Edward trừng trừng và ra dầu cho anh ta đi trước. Anh ta biến mất sau cánh cửa. Cô ta quắc mắt nhìn tôi cảnh cáo, và rồi cô ta cũng biến mất.

Khi mà chỉ còn lại hai chúng tôi, tôi đi qua căn phòng và ngồi dưới sàn kế bên Bella. Tôi cầm hai bàn tay lạnh giá của cô ấy, nhẹ nhàng sưởi ấm nó.

"Cảm ơn, Jake. Như thế thật dễ chịu."

"Mình không định nói dối đâu, Bella. Cậu nhìn thật tệ."

"Mình biết", cô ấy thở dài. "Mình nhìn thật đáng sợ."

"Như một con vật dễ sợ nào đó trong đầm lầy vậy", tôi đồng ý.

Cô ấy cười. "Thật là tốt khi có cậu ở đây. Thật tuyệt khi có thể mỉm cười. Mình không biết mình còn có thể chịu đựng bao nhiêu bi kịch nữa."

Tôi đảo tròn đôi mắt.

"Được rồi, được rồi", cô ấy đồng ý. "Mình tự chuốc lấy."

"Đương nhiên rồi. Cậu đang nghĩ gì vậy Bella? Nghiêm túc đấy!"

"Có phải anh ấy bảo cậu mắng mình không?"

"Gần như vậy. Mặc dù mình không hiểu tại sao anh ta lại nghĩ là cậu sẽ nghe lời mình. Cậu chưa bao giờ nghe cả."

Cô ấy thở dài.

"Mình nói cậu rồi -", tôi bắt đầu nói.

"Cậu có biết là "mình đã nói rồi" có một người em không, Jacob?". Cô ấy hỏi, chận hỏng tôi lại. "Tên của anh ta là "im miệng đi" "

"Hay đấy."

Cô ấy mỉm cười. Da cô ấy căng ra để lộ rõ những xương xẩu. "Mình không nghĩ ra cái đó đâu - mình nghe được từ phim hoạt hình The Simpsons đó."

"Mình không coi cuốn đó rồi."

"Nó rất vui."

Chúng tôi không nói gì trong vòng một phút. Bàn tay cô ấy bắt đầu ấm lại một chút.

"Có thật là anh ấy bảo cậu nói chuyện với mình không?"

Tôi gật đầu. "Nói lý với cậu. Rõ ràng là tớ đã thua cuộc trước khi bắt đầu rồi."

"Vậy sao cậu còn nhận lời?"

Tôi không trả lời. Tôi không chắc là mình biết câu trả lời.

Tôi chỉ biết là - mỗi một giây tôi ở bên cạnh cô ấy chỉ làm tăng thêm nỗi đau tôi sẽ phải chịu sau này. Giống như một con nghiện với nguồn cung cấp bị giới hạn vậy, những tháng ngày còn lại của tôi đang tới. Tôi càng dấn sâu bây giờ thì sẽ càng khó khăn cho tôi sau này khi nguồn cung cấp của mình bị cạn kiệt.

"Nó sẽ được giải quyết thôi, cậu biết mà", cô ấy nói sau một phút im lặng. "Mình tin là như thế."

Điều này lại làm tôi nổi điên thêm lần nữa. "Có phải mất trí là một trong những căn bệnh của cậu không?". Tôi quát.

Cô ấy cười, mặc dù tôi tức tới giận run cả hai tay mình xung quanh bàn tay cô ấy.

"Chắc vậy", cô ấy nói. "Mình không nói mọi chuyện sẽ được giải quyết một cách dễ dàng, Jake. Nhưng mà làm sao mình có thể sống qua những chuyện mà mình đã từng trải qua và không tin vào phép lạ lúc này?"

"Phép lạ?"

"Nhất là với cậu", cô ấy nói. Cô ấy mỉm cười. Cô ấy kéo một tay ra khỏi tay tôi rồi và ấn nó vào má tôi. Ấm hơn trước, nhưng nó vẫn lạnh so với da tôi, giống như phần lớn mọi thứ vậy. "Nhiều hơn tất cả mọi người, cậu có một vài phép lạ đang đợi để khiến mọi chuyện tốt đẹp cho cậu."

"Cậu đang lảm nhảm cái gì vậy?"

Vẫn mỉm cười. "Edward đã nói với mình một lần - về chuyện kết duyên của cậu. Anh ấy nói nó giống như là A Midsummer Night"s Dream, giống như phép lạ. Cậu sẽ tìm được người mà cậu thật sự muốn tìm, Jacob, và sau đó có thể mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi". (1)

Nếu cô ấy không phải trông thật yếu ớt thì có lẽ là tôi đang nằm mơ.

Vì như thế, tôi đã gầm lên với cô ấy.

"Nếu cậu nghĩ sự kết duyên như vậy có thể làm cho tình trạng điên rồ này khá hơn -". Tôi cố gắng để nghĩ ra từ thích hợp. "Cậu có thật sự nghĩ là chỉ vì một ngày nào đó tớ sẽ kết duyên với một kẻ lạ mặt nào đấy mà mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp?". Tôi chỉ thẳng một ngón tay tới cái bụng căng ra của cô ấy. "Nói ình biết còn ý nghĩa gì nữa, Bella! Việc mình yêu cậu có ý nghĩa gì không? Việc cậu yêu anh ta lại có ý nghĩa gì? Khi mà cậu chết" - chữ đó là một tiếng gầm gừ - " làm sao mọi chuyện có thể trở lại tốt đẹp được? Cậu chịu những cơn đau đớn này vì cái gì? Vì mình, vì cậu, vì anh ta! Cậu sẽ giết chết anh ta luôn đấy, nhưng không phải là mình lo lắng về điều này". Cô ấy co rúm lại, nhưng tôi vẫn tiếp tục. "Như vậy đến phút cuối nó mang ý nghĩa gì cho câu chuyện tình yêu sai lầm của cậu? Nếu nó có bất cứ ý nghĩa gì, làm ơn ình biết, Bella, bởi vì mình không hề thấy nó."

Cô ấy thở dài. "Mình vẫn chưa biết, Jake. Nhưng mình chỉ - cảm thấy - là mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp, khó để thấy điều đó bây giờ lắm. Mình đoán cậu có thể gọi nó là niềm tin."

"Cậu đang hấp hối ột cái gì đó không có thật, Bella! Không có gì cả!"

Tay cô ấy từ mặt tôi hạ xuống cái bụng căng phồng của cô ấy, vuốt ve nó. Cô ấy không cần phải nói ra để tôi biết cô ấy đang nghĩ gì. Cô ấy đang chết vì nó.

"Mình sẽ không chết đâu", cô ấy nói qua kẽ răng, và tôi có thể chắc là cô ấy đang lập lại những gì cô ấy nói lúc trước. "Mình sẽ giữ cho tim mình đập. Mình đủ mạnh mẽ để làm điều đó."

"Đó chỉ một đống rác rưởi thôi Bella. Cậu đã cố gắng để theo kịp với cái điều phi tự nhiên này quá lâu rồi. Không có người bình thường nào có thể làm điều đó. Cậu không đủ sức đâu". Tôi giữ gương mặt cô ấy trong tay mình. Tôi không cần tự bảo mình phải nhẹ nhàng. Tất cả những gì về cô ấy đều hét lên dễ vỡ.

"Mình có thể làm được. Mình có thể làm được", cô ấy lẩm bẩm, nghe rất giống với mấy cuốn sách nhạc của mấy đứa trẻ.

"Mình không thấy như vậy. Vậy kế hoạch của cậu là gì? Mình hi vọng là cậu có sẵn."

Cô ấy gật đầu, không nhìn vào mắt tôi. "Cậu có biết Esme đã nhảy xuống vực thẳm không? àtớ là khi cô ấy còn là người ấy."

"Thì sao nào?"

"Thì cô ấy đã cận kề với cái chết tới mức mà người ta không thèm đem cô ấy đi cấp cứu nữa - họ đưa cô ấy tới thẳng nhà xác. Mặc dù tim cô ấy vẫn còn đập khi mà Carlisle tìm thấy cổ -"

Vậy ra đó là ý của cô ấy khi cô ấy nói giữ cho tim mình còn đập.

"Cậu không có ý định sống sót như con người", tôi tuyên bố đều đều.

"Không. Mình đâu có ngốc". Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. "Mình đoán là cậu có ý kiến khác về vần đề này."

"Cải tử hồi sinh kiểu ma cà rồng", tôi lầm bầm.

"Nó có hiệu quả với Esme mà. Và Emmett, và Rosalie, và ngay cả Edward nữa. Không có ai trong số họ là khỏe mạnh cả. Carlisle chỉ là biền đổi họ bởi vì hoặc là như thế hoặc chết. Ông ấy đâu có kết thúc mạng sống mà ông ấy bắt đầu một sự sống mới."

Tôi cảm thấy một chút gì đó hối hận về người bác sĩ ma cà rồng tử tế kia giống như trước đây. Tôi đẩy ý nghĩ đó đi chỗ khác và bắt đầu năn nỉ.

"Nghe mình này, Bella. Đừng làm như vậy". Giống như lúc trước, khi nhận được cú điện thoại từ chú Charlie, tôi có thể thấy nó ảnh hưởng tôi tới mức nào. Tôi nhận ra rằng mình cần cô ấy phải sống, dưới một hình thức nào đó. Dưới mọi hình thức. Tôi hít sâu vào. "Đừng đợi tới quá trễ, Bella. Không phải cách đó. Phải sống. Được không? Chỉ cần cậu sống thôi. Đừng làm như vậy với mình . Đừng làm như vậy với anh ta". Giọng của tôi lớn hơn, cứng hơn. "Cậu biết anh ta sẽ làm gì khi cậu chết. Cậu đã từng thấy trước đây rồi. Cậu muốn anh ta quay lại với mấy tên sát nhân người àkia ah?". Cô ấy khụy xuống chiếc ghế bành.

Tôi không nhắc tới tôi cảm thấy nó không quan trọng như thế nào về sống chết của hắn trong lúc này.

Ráng sức để khiến giọng mình nhẹ nhàng hơn, tôi hỏi, "Nhớ cái lần mình bị thương vì lũ ma ca rồng mới sinh không? Cậu đã nói gì với mình?

Tôi đợi, nhưng cô ấy không trả lời. Cô ấy bậm chặt môi lại.

"Cậu nói mình phải ngoan ngoãn và nghe lời bác sĩ Carlisle", tôi nhắc cô ấy. "Và mình đã làm gì? Mình nghe lời con ma cà rồng ấy. Vì cậu."

"Cậu nghe lời vì đó là điều đúng phải làm."

"Được rồi - lý do nào cũng được."

Cô ấy hít vào một hơi sâu. "Đó không phải là điều đúng để làm bây giờ". Ánh mắt cô ấy hướng về cái bụng căng tròn và cô ấy thầm thì trong hơi thở, "Mình không giết con trai mình đâu."

Tay tôi lại rung lên lần nữa. "Oh, mình vẫn chưa nghe tin mừng này. Một bé trai hoạt bát hả? Đáng lý phải mua tới đây vài quả bong bóng màu xanh."

Mặt cô ấy hồng lên. Một màu thật đẹp - nó găm vào ruột gan tôi như một lưỡi dao vậy. Một con dao răng cưa, cùn và rỉ sét.

Tôi sắp sửa thua rồi. Lại một lần nữa.

"Mình không biết có phải là con trai không", cô ấy thừa nhận, có một chút ngượng ngập. "Siêu âm không có hiệu quả. Cái màng bọc xung quanh em bé quá dày - giống như là da vậy. Cho nên em bé vẫn là một bí mật nhỏ. Nhưng mình luôn thấy một đứa con trai trong đầu mình."

"Nó không phải là một em bé xinh đẹp trong đó đâu, Bella."

"Chúng ta sẽ biết thôi", cô ấy nói. Gần như là tự mãn.

"Cậu sẽ không đâu", tôi càu nhàu.

"Cậu thật bi quan quá đó, Jacob. Chắc chắn là có một cơ hội để mình vượt qua tất cả chuyện này mà."

Tôi không thể trả lời. Tôi nhìn xuống và thở sâu và chậm rãi, cố gắng đè nén cơn giận của mình.

"Jake", cô ấy nói, và cô ấy vỗ nhẹ tay tôi, vuốt nhẹ má tôi. "Mời chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Shh. Không sao đâu."

Tôi không nhìn lên. "Không. Nó sẽ không tốt đẹp đâu."

Cô ấy lau cái gì đó ươn ướt trên má tôi. "Shh."

"Vì cái gì nào, Bella?". Tôi chăm chú nhìn tấm thảm màu xanh xám. Đôi chân trần của tôi đã bị nhuốm bẩn, để lại những vết dơ trên sàn nhà. Tốt thôi. "Tớ nghĩ vấn đề lớn nhất là cậu muốn tên ma cà rồng của cậu hơn bất cứ thứ gì chứ. Và bây giờ thì cậu bỏ rơi anh ta ngay ah? Điều đó không đúng gì cả. Cậu muốn làm mẹ dữ dội như thế từ lúc nào vậy? Nếu cậu muốn làm mẹ nhiều như thế, tại sao cậu lại chịu cưới một tên ma cà rồng?"

Tôi đã đi rất gần tới lời đề nghị mà anh ta muốn tôi làm. Tôi có thể thấy những lời nói này đang dẫn đường tôi tới đó, nhưng tôi lại không thể đổi hướnng nó được.

Cô ấy thở dài. "Không phải như vậy. Mình không thật sự quan tâm tới chuyện có em bé. Mình còn không nghĩ tới điều đó nữa là. Nó không phải chỉ là có con. Nó - là - đứa bé này."

"Nó là một tên sát nhân, Bella. Nhìn bản thân cậu kìa."

"Nó không phải. Là mình. Chỉ tại cơ thể mình quá yếu đuối. Nhưng mình đủ mạnh mẽ để trải qua chuyện này mà Jake, mình có thể-"

"Aw, xem nào! Im đi, Bella. Cậu có thể dùng đống rác rưởi này để thuyết phục tên hút máu chồng cậu, nhưng cậu không lừa được mình đâu. Cậu biết là cậu không đủ sức để vượt qua chuyện này."

Cô ấy trừng mắt với tôi. "Mình không biết điều đó. Mình lo lắng về nó, chắc rồi."

"Lo lắng về nó", tôi lập lại qua kẽ răng.

Cô ấy kêu khẽ lên và sau đó ôm chặt lấy bụng. Sự tức giận của tôi tan biến như một cái công tắc đèn bị tắt đi.

"Mình không sao", cô ấy nói hổn hển. "Không gì đâu."

Nhưng tôi không nghe thấy; tay cô ấy đã kéo chiếc áo lạnh sang một bên, và tôi chết sững, nhìn một cách hãi hùng vào phần da lộ ra ngoài. Bụng cô ấy nhìn như nó bị nhuộm đen bởi những đốm mực to màu tím than.

Cô ấy thấy ánh nhìn của tôi, và cô ấy kéo chiếc áo lại như cũ.

"Thằng bé thật mạnh mẽ, vậy thôi", cô ấy bào chữa.

Những vết mực đó là những vết thâm tím.

Tôi gần như mắc nghẹn, và tôi đã hiểu những gì anh ta nói, về chuyện nhìn nó hành hạ cô ấy. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy bản thân mình cũng trở nên điên dại.

"Bella", tôi nói.

Cô ấy nghe được sự thay đổi trong giọng nói của tôi. Cô ấy nhìn lên, vẫn thở một cách khó nhỏc, với đôi mắt bối rối.

"Bella, đừng làm như vậy."

"Jake -"

"Nghe mình này. Khoan hãy bỏ cuộc đã. Được chứ? Hãy nghe này. Nếu lỡ như -?"

"Nếu lỡ như chuyện gì?"

"Nếu như lần này không phải là một ván bài duy nhất? Nếu như không phải một hoặc là không có gì hết? Hay là cậu nghe lời bác sĩ Carlisle như một cô bé ngoan ngoãn, và giữ mạng sống của mình?"

"Mình sẽ không -"

"Mình vẫn chưa nói xong. Như vậy cậu sẽ còn sống. Sau đó cậu có thể bắt đầu lại từ đầu. Chuyện này không có kết quả gì cả. Thử lại lần nữa đi."

Cô ấy cau mày. Cô ấy giơ một tay lên đụng vào chỗ mà hai lông mày tôi đang chau lại với nhau. Ngón tay cô ấy làm giãn nó ra trong lúc cô ấy đang cố gắng hiểu xem tôi muốn nói gì.

"Mình không hiểu.. .. à cậu là gì? Nói lại lần nữa đi. Cậu không nghĩ là Edward sẽ để ình. .? Mà có gì khác biệt cơ chứ? Mình chắc là đứa bé nào cũng -"

"Phải", tôi quát. "Đứa con nào của anh ta cũng như vậy thôi."

Gương mặt mệt mỏi của cô ấy chỉ trở nên bối rối hơn. "Là sao?"

Nhưng tôi không thể nói thêm được gì nữa. Không có được gì hết. Tôi sẽ không bao giờ có thể cứu cô ấy từ chính bản thân cô ấy. Tôi chưa bao giờ có khả năng làm điều đó.

Rồi thì cô ấy chớp mắt, và tôi có thể thấy là cô ấy đã hiểu ra.

"Oh. Ugh. Làm ơn đi, Jacob. Cậu nghĩ mình nên giết con mình và thay thế nó bằng một cái gì đó tương tự à? Xin coi nuôi ?". Cô ấy đang tức giận. "Sao mình lại muốn có con của một người xa lạ nào đó chứ? Mình cho rằng điều đó không làm nên khác biệt gì? Em bé nào cũng được sao?"

"Mình không có ý như vậy", tôi nói khẽ. "Không phải là người lạ."

Cô ấy nghiêng về phía trước. "Vậy cậu đang nói về cái gì thế?"

"Không có gì. Mình không nói gì cả. Lúc nào cũng vậy."

"Chuyện này từ đâu ra vậy?"

"Quên chuyện đó đi, Bella."

Cô ấy cau mày, nghi ngờ. "Có phải anh ấy bảo cậu nói vậy không?"

Tôi ngần ngừ, ngạc nhiên vì cô ấy đoán ra quá nhanh. "Không."

"Anh ấy đã làm vậy đúng không?"

"Không phải, thật đấy. Anh ta không nói gì tới thụ tinh gì đó."

Mặt cô ấy giãn ra, và ngã người vào trong mấy cái gối, nhìn thật mệt mỏi. Cô ấy nhìn sang một bên khi nói, hoàn toàn không phải nói chuyện với tôi. "Anh ấy có thể làm mọi chuyện vì mình. Còn mình thì lại làm tổn thương anh ấy quá nhiều.. .. Nhưng anh ấy đang nghĩ gì vậy? Sao có thể nghĩ mình sẽ đánh đổi đứa bé này" - tay cô ấy xoa bụng mình -" ột đứa con của một người xa lạ nào đó.. . ". Cô ấy lầm bầm đoạn cuối, và rồi giọng cô ấy lạc đi. Đôi mắt ướt đẫm.

Loading...

Xem tiếp: Chương 10 - Part 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Nốt Ruồi Son

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7


Yên Vũ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 167


Gió Lạnh Đêm Hè

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 34


Tiết · Mê

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 8