Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 06 - Part 2

Chương trước: Chương 06 - Part 1



 

Khi nói tôi cố quan sát nhanh một lượt, kín đáo không để lộ điều đó. Trông tôi vẫn ổn. Những vết bầm trên cánh tay trông vẫn giống như đã hàng tuần rồi vậy, vẫn màu vàng vàng. Tôi thử duỗi người. Vẫn ổn. Ừ, thực ra còn hơn là ổn nữa.

“Kiểm tra hoàn tất chưa em?”

Tôi bẽn lẽn gật đầu. “Mấy cái gối hình như vẫn còn ‘sống sót’ anh nhỉ?”

“Thật không may, anh không thể đồng ý với em được, ờ, cái váy ngủ,” anh hướng đầu về phía cuối giường, nơi còn vài mảnh ren màu đen vương vãi trên nền lụa.

“Ôi, chán thật,” tôi nói. “Em thích cái áo đó lắm.”

“Anh cũng vậy.”

“Còn tổn thất nào nữa không nhỉ?” Tôi hỏi rụt rè.

“Anh phải mua đền Esme cái khung giường mới rồi.” Anh thú nhận, liếc khẽ qua vai. Tôi nhìn theo hướng đó và gần như ‘sốc’ khi thấy từng tấm gỗ lớn hình như đã bị giật ra từ mạn trái giường.

“Hmm,” tôi nghiêm nghị. “Em đã biết thế này mà.”

“Thường thì em rất hay không quan sát mà, mỗi khi em chú ý đến những điều khác có liên quan.”

“Em có hơi để ý,” tôi thừa nhận, đỏ mặt bối rối.

Anh chạm vào đôi má ửng hồng của tôi, rồi thở dài. “Anh thực sự sẽ bỏ qua điều đó.”

Tôi nhìn anh chăm chú, tìm kiếm bất cứ biểu hiện nào của sự tức giận, hay sự tự dằn vặt mà tôi rất sợ. Anh cũng nhìn lại tôi, điềm tĩnh, nhưng chẳng thể đọc được gì hơn.

“Em đang cảm thấy thế nào vậy?” Anh cười lớn.

“Gì cơ?” Tôi hỏi.

“Em nhìn hối lỗi thế - giống như em vừa phạm tội gì đó vậy.”

“Em thấy có lỗi mà.” Tôi thì thầm.

“Vì em đã quyến rũ một người chồng luôn-rất-sẵn-sàng. Đó không phải là cách tấn công chính yếu.” Anh chòng ghẹo.

Má tôi càng lúc càng đỏ bừng. “Từ ‘quyến rũ’ ám chỉ một hành động có kế hoạch rõ ràng từ trước.”

“Có lẽ anh dùng sai từ mất rồi.” Anh thừa nhận.

“Anh không giận chứ?”

Anh cười thật tội. “Không một chút nào.”

“Sao lại không?”

“Ừm,” anh ngừng lại. “Điều quan trọng là anh đã không làm tổn thương em. Lần này dễ hơn chút xíu, để anh tự kiềm chế mình lại, để chuyển hướng sự thăng hoa.” Mắt anh đảo khẽ qua cái khung giường bị vỡ lần nữa. “Có lẽ bởi vì anh đã biết rõ hơn là sẽ xảy ra chuyện gì.”

Một nụ cười tràn đầy hy vọng nở ra trên gương mặt tôi, “Em đã bảo rồi mà, lần lần sẽ khá hơn mà.” Anh tròn mắt.

Cái bụng tôi kêu ồn ào, và anh cười giòn giã. “Đến giờ ăn sáng của con người rồi.”

“Nhờ anh,” tôi nói và nhảy lò cò ra khỏi giường. Nhưng tôi đã di chuyển quá nhanh, nên lảo đảo như đứa say rượu để giữ thăng bằng. Anh chụp lấy tôi trước khi tôi té uỳnh vào bàn trang điểm.

“Em vẫn khoẻ chứ?”

“Nếu em không thể giữ thăng bằng tốt hơn khi là ma cà rồng, em sẽ bắt đền đấy.”

Tôi chuẩn bị bữa sáng, chiên vài trái trứng. Tôi quá đói để làm cầu kỳ hơn. Tôi đổ nhanh chúng từ chảo nóng vào đĩa, cuống lên.

“Từ khi nào mà em ăn được trứng chỉ chiên 1 mặt thế?” Anh hỏi.

“Từ bây giờ.”

“Em có biết là tuần trước em đã ních hết bao nhiêu trái trứng rồi không?” Anh kéo cái thùng rác phía dưới bồn rửa ra, nó đầy ắp những cái hộp rỗng màu xanh.

“Lạ lùng thật,” Tôi nói sau khi nuốt 1 miếng nóng hổi. “Nơi này khiến em thấy rất ngon miệng.” Còn cả những giấc mơ, và cả cái sự mơ hồ của tôi nữa chứ. “Em thích nơi này. Tuy vậy, chúng ta vẫn có thể quay về Dartmouth sớm, để kịp bắt đầu học kỳ phải không anh? Ôi, chắc là chúng ta còn phải đi tìm 1 căn nhà ở đó nữa.”

Anh ngồi sát cạnh tôi. “Em thôi giả vờ là muốn đi học đại học được rồi đấy – em đã có những gì mình muốn rồi cơ mà. Chúng mình sẽ chẳng cần thoả hiệp gì nữa đâu. Và thế là chẳng còn gì liên quan nữa.”

Tôi phá ra cười. “Không phải giả vờ mà Edward. Em chả thừa thì giờ để bày tính kế như ai đó đâu. Hôm nay chúng mình sẽ làm gì để Bella mệt lử nhỉ?” Tôi giả giọng anh mà không được giống lắm.

Anh cười, chả thấy ngượng gì cả. “Anh thực sự mong sao em được làm con người thêm ít lâu nữa.”

Tôi với tay qua tấm ngực trần của anh. “Em vẫn chưa thấy đủ mà.”

Anh nhìn tôi hoài nghi. “Cho cái này à?” Nói rồi anh chụp lấy tay tôi khi nó vừa đưa đến chỗ bụng anh. “Trước sau gì thì “chuyện đó” vẫn là cái chính yếu phải không?” Anh đảo mắt. “Tại sao mình lại không nghĩ về điều đó nhỉ?” Anh thì thầm châm biếm. “Nếu thế thì mình đã tránh được bao lần tranh cãi rồi.”

Tôi cười thoải mái. “Yeah, có thể lắm.”

“Em quá sức là con-người.” Anh lặp lại.

“Em biết mà.”

Nụ cười thoáng hiện ra trên môi anh. “Chúng mình sẽ đi Dartmouth chứ? Thật nhé?”

“Có thể em sẽ rớt một học kỳ đó.”

“Anh sẽ kèm em.” Nụ cười đó giờ đã rộng mở. “Em sẽ thích đại học lắm đó.”

“Anh nghĩ là liệu chúng ta có thể tìm 1 căn hộ ở đó không khi trễ thế này rồi?”

Anh nhăn nhó, nhìn có vẻ hối lỗi. “Ừm, có vẻ là chúng mình đã có nhà ở đó rồi em à. Em biết đó, chỉ là phòng trước thôi.”

“Anh mua nhà rồi á?”

“Bất động sản luôn là lĩnh vực đầu tư tốt.”

Tôi nhướng mày lên. “Vậy thì, chúng ta đã sẵn sàng phải không!”

“Anh sẽ phải để mắt đến cái xe tải cũ của em nếu em muốn xài nó thêm ít lâu nữa…”

“Vâng, có lẽ em vẫn chưa được trang bị đầy đủ để chống lại xe tăng nữa.”

Anh cười toe toét.

“Chúng mình có thể ở lại thêm bao lâu nữa nhỉ?” Tôi hỏi.

“Vẫn còn thoải mái. Nếu em muốn thì vài tuần nữa cũng được. Và mình vẫn có thể ghé qua thăm Charlie trước khi dọn đến New Hampshire. Và mình cũng có thể đón Giáng sinh cùng Renée nữa…”

Lời anh vẽ ra quãng thời gian cực kỳ ngọt ngào sắp tới, khi đó sẽ chẳng có ai thân thiết với tôi phải đau khổ nữa. Chợt chuyện về Jacob nhắc tôi nhớ, nhưng mọi chuyện đã qua rồi, trôi tuột đi mất; và tôi cũng đã bắt mình phải suy nghĩ lại, về hầu hết mọi người.

Điều này cũng sẽ chẳng khiến mọi chuyện dễ dàng hơn đâu. Giờ tôi đã biết đích xác một con người thực sự là thế nào rồi, điều đó rồi sẽ lại kéo tuột cái kế hoạch của tôi đi đằng nào mất thôi. 18 hay 19 tuổi, hay rồi lại hai đây… Liệu có phải là vấn đề không? Qua 1 năm thì tôi cũng chẳng thay đổi gì nhiều. Vẫn là con người, bên cạnh Ed… Cái lựa chọn ấy ngày một trở nên trớ trêu hơn.

“Vài tuần nữa nha anh,” tôi đồng ý. Và rồi, dường như chưa bao giờ tôi có đủ thời gian, tôi lại thêm, “Em đang cân nhắc, anh biết mà, cái chuyện… mà em đã nói rằng hơi khác lệ thường ấy?”

Anh cười, “Em giữ cái ý đó đến lát nữa được không? Anh nghe tiếng 1 chiếc thuyền. Mấy người dọn phòng đến rồi.” Anh muốn tôi giữ cái suy nghĩ đó. Vậy phải chăng ý anh là anh sẽ chẳng để tôi gặp phải bất kỳ rắc rối nào với ‘chuyện đó’ nữa? Tôi mỉm cười.

“Để anh giải thích với Gustavo về cái đám lộn xộn trong căn phòng trắng, và sau đó chúng mình có thể ra ngoài. Có 1 nơi trong rừng ở phía nam…”

“Em chẳng muốn ra ngoài chơi. Bữa nay em sẽ không leo trèo khắp hòn đảo đâu. Em muốn ở lại trong nhà và coi film.”

Anh bĩu môi, ráng không cười bởi cái giọng cáu kỉnh của tôi. “Được thôi, bất cứ thứ gì mà em thích. Em chọn film đi, để anh ra mở cửa đã.”

“Em không nghe tiếng gõ cửa mà.”

Anh nghểnh đầu lên, lắng nghe. Nửa giây sau, tiếng ‘cốc cốc’ nhè nhẹ, có vẻ rụt rè, vang lên sau cánh cửa. Anh cười trêu tôi, và quay ra hành lang.

Tôi bước về phía mấy cái kệ dưới cái TV, và bắt đầu lướt qua đống tựa film. Thật khó quyết định là nên bắt đầu từ đâu. Ở đây có nhiều đĩa DVD còn hơn là tiệm cho thuê film vậy. Tôi có thể nghe được tông giọng trầm và mềm mại của Edward khi anh bước ra phòng khách, trò chuyện với thứ tiếng mà tôi đoán là giọng Bồ Đào Nha chuẩn. Cái giọng kia, khàn khàn, trả lời cũng với thứ ngôn ngữ ấy.

Edward dẫn họ vào phòng, trên lối đi chỉ cả về phía căn bếp. Đứng cạnh anh là hai người Bra-zin thấp đậm, da đen ơi là đen. Người đàn ông thì mập mạp, còn người kia là phụ nữ, trông mảnh dẻ. Khuôn mặt của họ đầy những nếp nhăn. Tôi thấy Edward hướng mắt về phía tôi với nụ cười rạng rỡ, và nghe anh nhắc đến tên mình trong mớ âm thanh lạ hoắc kia. Mặt tôi ửng hồng khi nghĩ về đám bông gối trong căn phòng trắng, họ sẽ sớm phải gặp chúng thôi. Người đàn ông nhỏ thó mỉm cười với tôi 1 cách lịch sự.

Nhưng người phụ nữ với nước da bánh mật ấy thì không cười. Bà ta nhìn tôi chằm chằm, dường như ‘sốc’ lắm vậy, và hơn hết là lo lắng với đôi mắt khiếp sợ mở to. Trước khi tôi kịp phản ứng gì, Edward ra hiệu cho họ theo anh về phía cái chuồng gà đầy lông đó, và cả ba đi khỏi.

Khi anh quay trở lại, 1 mình, anh bước mau đến bên cạnh tôi và vòng tay ôm lấy tôi.

“Bà ấy bị làm sao thế?” Tôi hỏi gấp, trong đầu hiện ra phản ứng sợ hãi của bà vừa rồi.

Anh bình thản nhún vai. “Tổ tiên Kaure là người da đỏ Ticuna Indian. Có thể gọi bà ấy là mê tín, hay đúng hơn là có biết chút ít, hơn những người ở thế giới hiện đại. Bà ấy có nghi ngờ về chuyện anh là ai, hoặc cũng gần như là biết rồi.” Giọng anh chẳng có vẻ gì là lo lắng cả. “Họ cũng có những truyền thuyết ở đây. Người Libishomen, một loại ma uống máu đặc biệt thích những con mồi là phụ nữ đẹp.” Anh liếc mắt qua tôi, tình tứ.

Chỉ những người phụ nữ đẹp thôi à? Ồ, thật là nịnh đầm quá đi! Tôi nói, “Bà ta nhìn khiếp quá.”

“Khiếp thật, nhưng hẳn là bà ấy đang lo cho em dữ lắm.”

“Em á?”

“Bà ta đang e sợ, rằng tại sao anh lại có em ở đây, 1 mình.” Anh cười khúc khích, trông thật ám muội quá đi, và nhìn qua bức tường (lẽ ra là đang chiếu phim). “Ồ, sao em chẳng chịu chọn film vậy? Đó là 1 trong những việc-của-con-người đáng làm bây giờ đó.”

“Dạ, em cũng chắc là coi phim thì sẽ thuyết phục bà ta rằng anh là con người đó.” Tôi cười lớn, kiễng chân hết cỡ để có thể siết chặt vòng tay quanh cổ anh. Anh cúi xuống - đủ để tôi hôn anh, rồi anh ôm tôi chặt hơn, và nhấc bổng tôi lên với nụ hôn ấy.

“Coi film, coi film thôi.” Tôi thầm thì khi đôi môi anh từ từ chuyển xuống nơi cổ họng mình, mấy ngón tay tôi vò rối mái tóc màu đồng.

Tôi nghe 1 tiếng thở hổn hển, và anh đặt tôi xuống liền. Kaure đang đứng chết trân phía hàng lang, lông gối lẫn trong mái tóc đen, tay cầm 1 túi bự cũng toàn lông gối, gương mặt bà biểu lộ nỗi hãi hùng. Bà ta nhìn tôi trừng trừng, mắt lồi ra. Tôi đỏ thẹn mặt, nhìn xuống. Rồi bà ta nhanh chóng quay lại vẻ bình thường, lẩm nhẩm cái gì đó bằng thứ tiếng xa lạ với tôi, hẳn là 1 lời xin lỗi. Edward mỉm cười và đáp lại với giọng thân thiện. Bà ta đảo đôi mắt tối sầm đi chỗ khác, và tiếp tục đi nốt hành lang.

“Bà ta đang nghĩ cái điều mà bà ta đang nghĩ, phải không nào?” Tôi thì thầm.

Anh cười với câu nói tối nghĩa ấy. “Ừ.”

“Đây này,” Tôi với đại 1 cái đĩa film. “Anh đút vào đầu máy đi rồi mình giả vờ xem nha.”

Đó là 1 bản nhạc kịch cũ, với những gương mặt vui cười và những tà áo lất phất thướt tha.

“Có vẻ lãng mạn trăng mật đó.” Edward tán thành.

Trong khi mấy anh chàng diễn viên nhảy múa trên màn ảnh với những lời ca giới thiệu tươi vui, tôi trườn lên ghế sofa và rúc vào vòng tay Edward.

“Giờ mình về căn phòng trắng được chưa nhỉ?” Tôi hỏi vẩn vơ.

“Anh không biết nữa… Anh vừa mới xé toạc tấm gỗ đầu giường ở căn phòng kia mà chưa sửa lại nữa – nếu hai đứa mình bớt phá hoại nơi này 1 chút, có khi mai mốt Esme sẽ mời chúng mình quay lại đó em.”

Tôi cười rạng rỡ. “Vậy là sẽ có thêm những sự phá hoại nữa à?”

Anh cười vì phản ứng đó của tôi. “Anh cho là sẽ an toàn hơn nếu điều đó được dự tính trước, hơn là cứ để em đột ngột tấn công anh lần nữa.”

“Chỉ có chút rắc rối về thời gian thôi mà,” Ngẫu nhiên mà tôi cũng đồng ý với anh, nhưng nhịp đập của tôi căng dồn trong mạch máu.

“Thế có vấn đề gì với trái tim em không đấy?”

“Không, khoẻ như vâm ấy.” Tôi ngừng lại. “Anh có muốn đi ‘khảo sát’ nơi-bị-phá-huỷ không?”

“Tốt hơn hết là chờ ấy người kia đi đi đã. Em thì chẳng lạ gì chuyện anh xé tung mấy miếng đồ gỗ nội thất, nhưng nó làm mấy người kia sợ đó em à.”

Thật ra thì tôi đã quên mất tiêu là có hai người trong căn phòng bên cạnh. “Ừ, phải gió thật.”

Gustavo và Kauren yên lặng tới lui trong căn nhà, trong khi đó, tôi chờ sốt cả ruột, mong họ sớm xong việc, và ráng tập trung vào cái kết hạnh-phúc-mãi-mãi trong film. Tôi đã bắt đầu mơ màng ngủ, tuy vậy theo Edward thì tôi đã ngủ cả nửa ngày trời rồi, khi 1 giọng khàn khàn làm tôi giật nảy mình. Edward ngồi dậy, vẫn giữ tôi trong lòng anh, và trả lời Gustavo bằng thứ tiếng Bồ Đào Nha trôi chảy. Gustavo gật đầu và khẽ bước về phía cửa trước.

“Họ xong rồi em.” Edward bảo tôi.

“Điều đó nghĩa là bây giờ chúng mình tự do rồi phải không?”

“Ăn trưa trước nhé?” Anh đề nghị.

Tôi cắn môi khi lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Tôi cũng hơi đói rồi.

Anh cầm tay dẫn tôi vào nhà bếp với nụ cười trên môi. Anh đọc gương mặt tôi quá rõ, cho nên cũng chẳng thành vấn đề gì khi anh không thể đọc được tâm trí của tôi.

“Tới lúc rồi.” Tôi càu nhàu khi rốt cuộc cũng ních xong đầy bụng.

“Em có muốn bơi với lũ cá heo vào buổi trưa không - để tiêu bớtnăng lượng ấy mà?” Anh hỏi.

“Để sau đi. Em còn vài cách để tiêu bớt năng lượng....”

“cách gì…”

“Ừa, mình vẫn còn dư vài miếng gỗ đầu giường …”

Nhưng tôi chẳng nói hết câu. Anh vừa kịp vòng tay bế thốc tôi, với tốc độ không phải của con người, lướt vào căn phòng màu xanh, đôi môi anh giữ tôi im lặng…

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 07 - Part 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

The Sparkling One

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 21


Cặp Đôi Siêu Quậy - Hoàng Nam

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 38


Mua Thê Tử

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12


Ác Ma Pháp Tắc

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 957


Luyến Luyến Nguyệt Nha Loan

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 10