Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 43

Chương trước: Chương 42



Buổi sáng cô bị Triệu Hiểu Khải chọc tức khiến cả ngày tâm trạng của Chử Điềm đều bức bối. Tối đến lúc tan việc rời khỏi công ty, Chử Điềm đón xe đến nhà cô út Phó Dục Ninh. Sáng nay, trước khi đi làm, Chử Điềm nhận được điện thoại của cô út, nói rằng nghe tin Chử Điềm xuất viện, bà muốn tổ chức ăn mừng một bữa tại nhà.

Lúc Chử Điềm đến, Phó Dục Ninh đã nấu cơm sắp xong, nhìn một bàn thức ăn thanh đạm ngon lành, cô cảm thấy nước bọt mình sắp trào ra mất. Phó Dục Ninh cười nhìn cô:

“Lần này nằm viện gầy đi không ít, xem ra phải bồi bổ lại thật nhiều rồi. Từ Nghi về đơn vị rồi à?”

“Dạ, vừa xuất hiện được một hôm anh ấy đã đi rồi ạ.”

Phó Dục Ninh thở dài.

“Đi lính không tốt vậy đấy. Nhận được mệnh lệnh thì một giây cũng không được đến trễ, dù chức vụ có lớn đến đâu vẫn vậy.”

Nói đến đây hai người đều cười.

“Thôi, đừng nói bọn họ nữa.” – Phó Dục Ninh bảo cô ngồi xuống – “Nói nữa đồ ăn sẽ nguội mất, mau ăn thôi.”

Chử Điềm khôn khéo đáng yêu nói:

“Vậy con cung kính không bằng tuân lệnh nhé.”

Mấy ngày nay Cố Trường An vì một hạng mục sắp khởi công mà bận bịu chẳng quan tâm đến nhà cửa gì cả. Phó Dục Ninh ở nhà một mình, ba bữa cơm đều qua loa, hôm nay bởi vì Chử Điềm nên bà cố ý đi chợ mua thật nhiều thức ăn, nấu một bữa khiến hai người no căng cả bụng. Cơm nước xong xuôi, trời bỗng đổ mưa to, Phó Dục Ninh bảo Chử Điềm ở lại, rót õi người một tách trà chiều tiêu cơm.

Chử Điềm cầm tách trà uống một hớp, thở dài một hơi, thỏa mãn ôm bụng ngồi ngả trên ghế salon. Phó Dục Ninh nhìn dáng vẻ thỏa mãn ôm bụng của cô, nhịn không được cười lên.

“Nếu để Từ Nghi nhìn thấy dáng vẻ này của con, không chừng sẽ phê bình con cho xem.”

Chử Điềm lấy một chiếc gối ôm, ôm trước người, cười tinh ranh:

“Bây giờ không phải anh ấy không có ở đây sao? Hơn nữa anh ấy đâu có dữ như vậy.”

“Không phải là dữ, là tính cách của nó xét nét như vậy, không muốn thấy ai tùy tiện. Điểm này nó giống ba nó.”

Chử Điềm thật sự đúng là không biết điểm này, cô ngồi thẳng lên:

“Ngược lại, anh ấy chẳng yêu cầu con gì hết, có lẽ là biết dù có nói, con cũng không làm được.”

Cô vừa nói vừa nghịch ngơm nháy mắt, vô cùng ngây thơ. Phó Dục Ninh không nói gì, nhưng trong lòng biết rõ, thẳng cháu ngốc của bà đã mở mang đầu óc trên phương diện quan hệ nam nữ, biết cưng chiều vợ rồi. Lại uống mấy hớp trà, Phó Dục Ninh cất lời hỏi Chử Điềm:

“Sau khi xuất viện có đến gặp ba mẹ chồng con chưa?”

“Con có gọi một cuộc ddienj thoại, vốn định xem ba mẹ có thời gian để con ghé nhà thăm không. Nhưng mẹ bảo mẹ đang đi giảng ở tỉnh khác, một tháng sau mới về. Trong khoảng thời gian này, ba ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, hai người đều không có ở nhà.”

Nghe vậy, Phó Dục Ninh cũng không nhịn được líu lưỡi:

“Bận đến vậy hả, dự định kiếm bao nhiêu tiền mới hài lòng đây?”

Chử Điềm khẽ mỉm cười.

“Mẹ nói chờ ba về sẽ đến nhà thăm con.”

“Vậy chuyện con nằm viện cũng không nói sao?”

Chử Điềm lắc đầu:

“Vốn chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa không phải Từ Nghi đã trở về chăm con rồi sao.”

Phó Dục Ninh buồn cười, cô bé này quả thật rất dễ thỏa mãn. Theo tính cách của Chử Điềm, Phó Dục Ninh không lo lắng cô gái này không được anh trai và chị dâu mình thích, mà lo lắng cô khó xử vì bị kẹp giữa Từ Nghi và cha mẹ chồng. Dù sao mâu thuẫn giữa thằng nhóc kia và gia đình không chỉ tồn tại ngày một ngày hai.

Bây giờ thấy quan hệ của vợ chồng son này càng lúc càng tốt, Từ Nghi càng để tâm đến con bé, vì vậy bên nhà anh mình có thể sẽ xuống tay từ phía Chử Điềm để bắt ép Từ Nghi.

Tuy bà cảm thấy anh trai chị dâu mình không hồ đồ đến mức phá hư cuộc sống của vợ chồng sơn, nhưng chị dâu Tống Khả Như mà nổi nóng, nói không chừng thật sự làm ra chuyện như vậy…

Phó Dục Ninh lấy lại tinh thần, khẽ hỏi Chử Điềm:

“Điềm Điềm, có thể kể với cô xem con và Từ Nghi quen nhau thế nào được không?”

Sau khi ăn xong, đầu óc hơi mơ màng của Chử Điềm lập tức tỉnh táo lại, cô mở to mắt nhìn Phó Dục Ninh. Bà đã sớm cầm một tách trà, mỉm cười thể hiện tư thế chờ đợi lắng nghe. Chử ĐIềm vô cùng quẫn bách, mãi lâu sau mới vuốt vuốt tóc, miễn cưỡng nói:

“Là…con theo đuổi anh ấy.”

Phó Dục Ninh bị nghẹn nước trà trong miệng.

“Con nói gì?”

Chử ĐIềm khẽ dẩu môi:

“Có một lần hai chúng con gặp nhau trong hoạt động hữa nghị quân dân, con cảm thấy anh ấy rất tốt nên vừa gặp đã yêu.”

Nói đến đây, mặt cô đỏ bừng. Phó Dục Ninh lấy khăn giấy lau lau, hỏi tiếp:

“Vậy cầu hôn thì sao, người cầu hôn không phải cũng là con chứ?”

“Sao vậy được.” – Chử Điềm lập tức phản bác, đối diện với ánh mắt tò mò của cô út, cô hơi thiếu mạnh mẽ - “ Người cầu hôn rõ ràng là Từ Nghi, nếu không con chẳng lấy anh ấy đâu.”

Loading...

Xem tiếp: Chương 44

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Nô Lệ Và Thú Dữ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 25


Khế Ứớc Chuộc Tội

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 20


Mua Được Tiểu Đào Thê

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Đỉnh Cao Quyền Lực

Thể loại: Đô Thị

Số chương: 300