Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 44

Chương trước: Chương 43



Chử Điềm không nói dối. Giữa họ, người đề nghị kết hôn trước đúng là Từ Nghi. Khi đó họ đã biết nhau gần một năm. Có lẽ do mệt mỏi với việc cô đeo bám không thôi, anh không còn đối xử lạnh lùng với cô nữa, hai người có thể qua lại như bạn bè bình thường. Dĩ nhiên, thỉnh thoảng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, nói bóng nói gió hỏi anh rằng họ thật sự không thể khác sao? Khi đó Từ Nghi vẫn còn là chính trị viên Từ nổi tiếng ôn hòa, bình tĩnh của đội trinh sát, anh không nói lời tàn nhẫn với cô, nhưng cũng thể hiện một cách rõ ràng để cô ý thức được anh sẽ không quen cô.

Sau khi biết rõ điều này, Chử Điềm cũng cảm thấy mệt mỏi và chán nản chưa từng có. Cũng chính khi đó, ở quê truyền lên tin tức ba mẹ ly hôn, cô nghe tin vội chạy về nhà, mẹ thấy cô đã ôm cô bật khóc.

Chử Điềm kinh hãi, sau khi hỏi rõ ngọn nguồn định đi tìm Chử Ngật Sơn náo loạn. Kết luận là bị mẹ ôm chặt hai chân, cô còn nhớ lúc đó mẹ nói:

“Điềm Điềm, lòng của ba con đã không còn ở bên mẹ nữa, tính cách của ông ấy mẹ quá rõ mà. Với lại mẹ cũng sẽ không cho phép con đi tìm ông ấy, lòng tự ái của mẹ không cho phép mẹ níu kéo một người đàn ông không cần mình.”

Phút chốc đó Chử Điềm cảm thấy mình như có nhận thức mới về mẹ. Mẹ cô vốn là một người phụ nữa Phương Nam, có vóc người nhỏ nhắn, thân hình yếu đuối, nên từ xưa đến nay luôn bị ba cô khinh thường. Đôi khi cô thấy không được, muốn bất bình dùm mẹ lại bị mẹ lặng lẽ khuyên lơn. Khi đó mẹ nói với cô, tức giận gì chứ, đàn ông chính là vậy, chủ yếu ông ấy chịu lo cho gia đình là được rồi.

Khi người đàn ông này không cần mẹ, mẹ lại trở nên cứng rắn hơn.

Lòng tự trọng. Nghe lời mẹ, cô bừng tỉnh ngộ. Vì lòng tự trọng của mình, cô cũng không thể từ bỏ Từ Nghi.

Nghe vậy, Phó Dục Ninh thở hắt một hơi, bà ngẫm nghĩ mà thấy sợ:

“Nói như vậy nếu như lúc đó Từ Nghi không tìm con, con cũng không định qua lại với nó nữa ư?”

“Nếu không thì sao?” – Nói đến đoạn này, trong lòng Chử Điềm vẫn hơi ấm ức –

“Đến lúc anh ấy tìm không ra người tốt hơn con, sẽ khiến anh ấy hối hận.”

Cô vừa nói vừa véo một góc gối ôm. Phó Dục Ninh bật cười:

“Tuy cô nghe kể lại nhưng cũng phải đổ mồ hôi lạnh vì Từ Nghi. May mà nó kịp thời tỉnh ngộ, nếu không bây giờ nói không chừng thật sự hối hận đến mức mổ bụng cũng không kịp nữa rồi.”

Chử Điềm biết Phó Dục Ninh đang an ủi mình, nhưng nghe nói như thế vẫn không nhịn được cười.

“Nào có khoa trương như vậy, con không tốt như cô nói đâu.”

“Có hay không thì từ từ sẽ biết.” – Phó Dục Ninh uống một hớp trà thấm giọng rồi nói – “Có điều nói ra, thằng nhóc Từ Nghi này tính tình cũng quả thật cố chấp, nổi nóng lên là ai cũng không lay chuyển được nó. Nếu như nó chịu tỏa hiệp một chút, năm đó thi trường quân đội và lúc tốt nghiệp phân công sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Nếu nó làm vậy, e rằng hiện tại đã đi một con đường khác rồi.”

Chử Điềm hơi khó hiểu:

“Xảy ra chuyện gì ạ?”

Phó Dục Ninh hơi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, nhưng nhanh chóng bình tĩnh trở lại:

“Xem ra thằng nhóc này không nói với con rồi.” – bà khẽ cười – “Cũng đúng, hai việc này đều là chuyện mất mặt của nó, sợ rằng chẳng nói với ai đâu.”

Lòng tò mò của Chử Điềm hoàn toàn bị khơi dậy:

“Rất mất mặt? Đó là chuyện gì vậy ạ?”

Phó Dục Ninh ngập ngừng rồi nói:

“Năm đó thi đại học, Từ Nghi nộp đơn trong nhóm đầu tiên, muốn học trường quân đội, định theo anh nó đi không quân. Thành tích nó rất tốt, trúng tuyển không thành vấn đề. Nhưng anh trai và chị dâu sống chết không đồng ý. Chị dâu…mấy lần rat ay thay đổi nguyện vọng của Từ Nghi, cuối cùng bị Từ Nghi phát hiện sửa lại. Hai mẹ con giằng co đến lúc hết thời hạn nộp nguyện vọng. Dù vậy nhưng chị dâu vẫn không hết hi vọng, đặc biệt ra cao chiêu mời người ta ăn một bữa cơm vì chuyện nguyện vọng của Từ Nghi…” – nói đến đây, Phó Dục Ninh cười lắc đầu – “Khi đó làm phiền dượng út và anh trai nó, hai người cùng kết hợp mới khuyên nhủ thành công.”

Chử Điềm không hiểu lắm suy nghĩ của ba mẹ chồng mình:

“Tại sao ba mẹ lại không muốn Từ Nghi học trường quân đội ạ?”

“Bởi vì trong nhà chỉ có hai đứa con trai, một đứa đã đi lính, cả thể xác lẫn tâm hồn đều cống hiến cho quốc gia rồi. Đứa thứ hai còn muốn đi theo con đường này, vậy ai kế thừa gia nghiệp?”

Chử Điềm cảm thấy lúng túng:

“Vậy chuyện phân công sau tốt nghiệp là sao ạ?”

“Chuyện này càng khó nói hơn.” – Phó Dục Ninh khẽ thở dài – “Vốn chuyện Từ Nghi đi học trường quân đội đã rất khó khăn rồi, đến lúc tốt nghiệp phân công, trong nhà lại xảy ra chuyện.”

“Chuyện gì thế ạ?”

Phó Dục Ninh khẽ nâng tách trà lên, im lặng nhìn cơn mưa to ngoài cửa sổ, chốc lát mới quay đầu lại khẽ nói:

“Từ Nghi chắc đã nói chuyện về Từ Hoàn – anh nó cho con nghe rồi đúng không?”

Chử Điềm vội gật đàu, liếc nhìn sắc mặt Phó Dục Ninh, dường như cô bỗng hiểu ra điều gì đó.

“Anh cả, anh ấy…”

Cô chần chừ, có phần khó tin.

“Nó gặp chuyện vào hồi đó. Nói là tai nạn máy bay, cụ thể liên quan đến nguyên tắc bảo mật, cô cũng không được rõ lắm.”

Chử Điềm hơi giật mình, mãi lâu sau mới định thần lại, cất giọng nghẹn ngào hỏi:

“Bởi vì chuyện của anh cả mà Từ Nghi không thể đến đơn vị không quân mà anh ấy đã hướng đến từ lâu ạ?”

Tuy nhiên Phó Dục Ninh lại nói:

“Không chỉ nhiêu đó!”

Khi đó, nghe được tin dữ của Từ Hoàn, cả nhà họ đều kinh hãi, tinh thần Tống Khả Như lại càng hỏng bét đến mức vào bệnh viện. Khi đó Từ Nghi đang đối mặt với kỳ thi tốt nghiệp và phân công, nhận được tin tức đi suốt đêm về nhà. Sau đó, đơn vị và Từ gia cùng nhau lo liệu hậu sự của Từ Hoàn, Từ Nghi canh giữ hết ngày cúng tuần đầu tiên* thì nhận được lệnh trở về trường.

(* Theo tập tục tang ma của người Hoa, ngày cúng tuần đầu tiên là chỉ ngày thứ bảy sau khi người qua đời. Người ta cho rằng, người chết sẽ trở về nhà vào ngày này, trước khi hồn phách quay về phải chuẩn bị một bữa cơm, sau đó phải tránh đi, lúc ngủ cũng phải trốn vào chăn. Nếu để hồn phách người chết nhìn thấy người nhà, sẽ làm họ nhớ nhung, ảnh hưởng đến việc đầu thai làm người.)

Lúc đó Tống Khả Như làm thế nào cũng không chịu cho Từ Nghi đi. Khi ấy bà ấy đã hoàn toàn xem quân đội là đầm rồng hang hổ, mà bà chỉ còn lại một đứa con trai bảo bối này, không thể nào buông tay được. Từ Nghi hết cách đành lừa gạt bà nói thi xong sẽ trở về, vờ như sẽ từ bỏ nguyện vọng của mình để được trở về trường tham gia cuộc thi.

Sau bi thương, Tống Khả Như và Từ Kiến Hằng bắt đầu trù tính công việc cho Từ Nghi sau khi tốt nghiệp. Hai vợ chồng quyết định không để cho thằng con trai út ở quân đội. Sau đó gặp phải khó khan trong quy định của quân đội, học viên trường quân đội đào tạo ra nhất định phải phục vụ một thời hạn nhất định trong quân đội. Cho nên cách duy nhất là tìm mối quan hệ để cho con trai được điều đến nơi nhàn hạ, sau hai năm nữa sẽ chuyển ngành.

Nói đến đây, Phó Dục Ninh cười khổ.

“Đúng lúc đó dượng út con đang dạy cho trường quân đội Từ Nghi học, trong tay có chút quyền hành. Cho nên khoảng thời gian đó anh trai và chị dâu đạp phá cửa nhà cô vì chuyện phân công đó của Từ Nghi.”

“Vậy sau đó thì sao ạ?”

“Sau đó chuyện nguyện vọng cũng không thể giấu diếm được nữa, dượng út Cố Trường An dứt khoát nói cho vợ chồng anh chị mình, Từ Nghi đã tời tìm ông, nói muốn phục vụ tại đơn vị không quân khi anh trai còn sống.

Chuyện này quá khủng khiếp, sau khi chị dâu nghe xong lập tức hôn mê bất tỉnh, sau khi tỉnh lại vừa khóc vừa náo loạn. Suốt cả tháng trời trong nhà không thể yên bình.”

Nhớ đến tình cảnh khi đó, Phó Dục Ninh vẫn còn sợ hãi trong lòng. Chử Điềm không khỏi rùng mình.

“Chuyện đó cuối cùng giải quyết thế nào ạ?”

Phó Dục Ninh lắc đầu.

“Cô cũng không rõ lắm, tóm lại chuyện ầm ĩ rất lớn, cuối cùng vẫn là anh trai đến tìm cô dượng, nói Từ Nghi đồng ý, bảo cô dượng giúp đỡ nó điều nó đến cơ quan tổng bộ quân khu B gần nhà.” Đó là lần duy nhất anh trai đến tìm cô dượng giúp đỡ, nhưng lão Cố lại rất tức giận, cũng không để ý đến anh trai, cũng là lần đầu tiên cau mặt với người khác như vậy. Sau đó không biết anh trai lại tìm ai, cuối cùng cũng thành công.”

Chử Điềm im lặng chốc lát mới hỏi:

“Lúc đó tại sao dượng út lại không muốn giúp ạ?”

“Lúc dạy học ông ấy từng dạy qua lớp Từ Nghi, quan hệ với thằng nhóc này tốt vô cùng, biết từ nhỏ nó đã có nguyện vọng làm lính không quân, co lý tưởng hoài bão của bản thân. Dượng út con nói, sau này nhìn thấy đơn tình nguyện phân công phục vụ cảu Từ Nghi, ông ấy cũng khó chịu thay nó.” – nói đến đây, Phó Dục Ninh nhớ ra gì đó, vỗ chân nói – “Đơn tình nguyện này dượng út con có sao lại một bản, còn để ở nhà, để cô tìm cho con nhé.”

Bà nói xong liền đi lên lầu lục lọi, vài phút sau đi xuống, đưa cho Chử Điềm một túi giấy tờ. Chử Điềm cẩn thận mở niêm phong ra, lấy ra một tờ giấy mỏng dính từ bên trong. Nhìn sơ qua đã nhận ra đây đúng là nét chữ của Từ Nghi. Ngay ngắn, cứng cáp.

Kính gửi Đảng:

Bản thân tôi đã được Đảng bồi dưỡng nhiều năm, về vấn đề phân công, tôi nguyện phục tùng sắp xếp của Đảng vô điều kiện, nghe theo triệu tập, đi đến cơ sở, đi đến biên cương, đi đến nơi tổ quốc cần nhất.

Nơi ký tên

(Ký hai chữ)

Từ Nghi

Chỉ vài dòng ngắn ngủi, ngôn từ như bản mẫu, nhìn rất khó khiến người ta có bất cứ cảm xúc gì.

Nhưng liên hệ đến cảnh tượng lúc ấy, tưởng tượng ra một người quật cường như anh lúc cầm bút viết ra những dòng chữ này, tự đáy lòng Chử Điềm cũng cảm thấy chua xót.

Loading...

Xem tiếp: Chương 45

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Xuân Tình Nhộn Nhạo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Bạn Gái Của Iceboy

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50



Phi Tuyết Mộng Hoa

Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn

Số chương: 100