Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 30

Chương trước: Chương 29



Sáng sớm thứ bảy, Chử Điềm đến đại học Z tham giam khóa huấn luyện. Chín giờ đúng mới vào học, lúc cô đến mới tám giờ ba mươi nhưng trong phòng học đã ngồi kín hơn phân nửa, khiến Chử Điềm khá kinh ngạc.

Chử Điềm chọn chỗ ngồi trên cùng, mới vừa ngồi xuống thì Phùng Kiêu Kiêu cũng đã đến. Tóc tai cô nàng rối bù, có vẻ là dậy trễ chưa kịp chải chuốt, đang cầm bánh bao ăn ngấu nghiến. Lúc thấy Chử Điềm ánh mắt cô ấy bừng sáng.

Cô ấy vất vả nuốt bánh bao đang ngốn đầy trong miệng xuống, nhìn Chử Điềm mặc bộ đồ thể thao màu trắng ngà liền kêu lên:

"Sao mặc đồ teen vậy."

Chử Điềm cột mái tóc thành kiểu đuôi ngựa cao cao, cười rất đáng ghét:

"Vất vả lắm mới được trở về sân trường đại học, đương nhiên là phải ăn mặc trẻ trung rồi."

Phùng Kiêu Kiêu nhìn lại mình, nhất thời không muốn để ý đến Chử Điềm nữa.

Không lâu sau phòng học đã đầy người, có vài người vừa vào nhìn thấy vậy liền dứt khoát đứng nghe giảng. Chử Điềm không khỏi khen thầm , vị giáo sư tên Phó Dục Ninh này quả nhiên không phải người bình thường. Phải biết rằng đây là phòng học lớn nhất đại học Z, nhìn người người vẫn không ngừng lục đục đi vào, cô cảm thấy lần sau có thể sẽ phải học ở hội trường lớn mất.

Chử Điềm để giấy bút đã chuẩn bị lên bàn, rồi lấy điện thoại ra vội vàng gửi tin nhắn Weixin cho Từ Nghi. Đây là thói quen gần đây cô đã tập cho đồng chí phó quản đốc Từ Nghi. Mấy ngày ở nông trường, cô rảnh rỗi nhàm chán lên Weixin nói chuyện với bạn bè, bất chợt nhớ ra Từ Nghi còn chưa có Weixin, thế là cô tạo cho anh một tài khoản với nick name là Một Gạch Ba Sao, còn dạy anh sử dụng như thế nào.

Cho nên một chuyện khiến Từ Nghi phải á khẩu đã xảy ra. Có đôi khi hai người rõ ràng đang ở chung một phòng nhưng cô muốn nói một câu thôi cũng phải lên Weixin nhắn tin cho anh, còn bắt anh phải trả lời lại trên đó cho cô mới chịu.

Có điều hiện tại cô không có ở bên cạnh anh, liên lạc bằng cách này vừa tiện lợi vừa kinh tế. Cô mở hình đại diện Một Gạch Ba Sao ra, gõ vào: Meo Meo Meo.

Tin nhắn quả thật chẳng có ý nghĩa gì, nhưng Chử Điềm lại thích thú. Cô biết lúc này chắc chắn anh đang huấn luyện binh lính, không quan tâm đến việc trả lời cho cô, nhưng cô lại muốn "quấy rầy" anh một chút. Sau đó chờ khi anh thấy tin nhắn sẽ trả lời lại cho cô thôi. Vài ngày liên tục như vậy, cũng đã sớm thành thói quen của anh.

Lúc cất điện thoại, Chử Điềm nhân tiện xem đồng hồ, đã chín giờ kém mười rồi. Bấy giờ, trong phòng học vang lên tiếng xôn xao nho nhỏ, Phùng Kiêu Kiêu vốn cúi đầu chăm chú lướt Weibo vỗ vỗ cánh tay Chử Điềm:

"Điềm Điềm, cậu xem người đó có phải cô Phó không?"

Chử Điềm quay đầu lại, thấy một người phụ nữ nhẹ nhàng từ từ bước vào cửa lớp. Bà mặc một chiếc váy màu xám đậm, để mái tóc ngắn năng động, trên sống mũi cao thẳng đeo một cặp mắt kính không gọng, ngũ quan xinh đẹp, làn da trắng nõn, khóe môi hơi nhoẻn cười. Trên đường đi vào lớp, bà vừa đi vừa chào hỏi những học sinh đang ngồi bên dưới, dáng vẻ tao nhã và phóng khoáng.

"Cô Phó nhìn khá trẻ nhỉ." - Phùng Kiêu Kiêu nhỏ giọng khen ngợi bên tai cô - "Cậu đoán xem cô ấy bao nhiêu tuổi?"

Chử Điềm đang chăm chú quan sát Phó Dục Ninh, nghe thấy câu hỏi liền trả lời chẳng hề suy nghĩ:

"Chỉ tầm bốn mươi thôi."

"Mới bốn mươi tuổi mà làm giáo sư rồi sao?" - Phùng Kiêu Kiêu cảm thấy khó tin, nhưng quay đầu nhìn lại dáng vẻ của Phó Dục Ninh, cô ấy cảm thấy cũng có thể là vậy.

Dường như Phó Dục Ninh đã quen với việc bị người khác nhìn ngó, bà từ từ đi đến bục giảng, lúc ánh mắt lướt qua Chử Điềm thì hơi khựng lại.

Thấy mình bị bà nhìn chăm chú, Chử Điềm nở nụ cười chào bà. Không biết tại sao mà lòng cô lại nghẹn ứ, nụ cười trên mặt cũng thoáng nét sợ hãi. Tuy nhiên không ngờ lúc đó Phó Dục Ninh dừng bước, bà nâng gọng kiếng, đánh giá Chử Điềm vô cùng nghiêm túc, sau đó mới hắng giọng dịu dàng hỏi:

"Em tên gì?"

"Em ạ?" - Chử Điềm ngơ ngác chỉ chỉ mình - "Em tên Chử Điềm."

"Chử Điềm." - Phó Dục Ninh cúi đầu khẽ lặp lại tên cô giống như xác nhận gì đó. Một lúc lâu sau bà dịu dàng cười với cô - "Tên rất hay."

Trước nụ cười của bà, Chử Điềm như lọt vào sương mù, cô tròn xoe mắt nhìn Phùng Kiêu Kiêu: "Tên của mình hay lắm sao?"

Phùng Kiêu Kiêu: "..."

Hai người nhất trí cho rằng, giáo sư xinh đẹp này đã loạn trí rồi.

Bởi vì khóa học nguồn nhân lực khá dài này liên quan tình hình thực tế của các công ty xí nghiệp, Phó Dục Ninh giảng rất sinh động, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, kết hợp lý luận và thực tiễn khiến người nghe cảm thấy thú vị, có thể đúc kết được kiến thức từ trong đó. Buổi giảng hai tiếng nhanh chóng trôi qua.

Buổi trưa hai người chọn bừa một quán nhỏ ở cổng trường ăn tạm, sau đó tiếp tục lên lớp buổi chiều. Suốt bốn tiếng ròng rã, hai người chỉ ngồi nghiêm nghe giảng thôi đã thấy mệt lử, mà Phó Dục Ninh đứng trên bục giảng chẳng hề mệt mỏi chút nào, có điều tiếng nói đã hơi khàn khàn. Lúc kết thúc, bà còn đứng trên bục đưa mặt nhìn học viên rời khỏi lớp.

Chử Điềm cố ý đi cuối cùng, bởi vì cô muốn nói cảm ơn với Phó Dục Ninh. Không ngờ Phó Dục Ninh vừa nhìn thấy cô đã khẽ cười một tiếng, vẫy vẫy tay với cô.

"Cô Phó." - Lần này Chử Điềm chủ động thân thiện lịch sự chào Phó Dục Ninh.

"Em định về nhà sao?" - Phó Dục Ninh nhìn cô hỏi - "Đi về thế nào?"

"Ngồi xe điện ngầm rồi chuyển xe buýt ạ." - Chử Điềm ngoan ngoãn đáp lời.

"Phiền vậy à..." - Phó Dục Ninh khẽ thở dài - "Nhà ở đâu?"

"... Ở khu phố cũ, đường Phùng Thủy ạ."

"Vậy cũng thuận đường với cô, cô đưa em đi về một đoạn nhé?"

“…”

Sao cô Phó này lại thân thiết như đã quen từ lâu rồi nhỉ? Chử Điềm thoáng do dự, đang suy nghĩ làm sao từ chối thì nghe thấy bà khẽ cười một tiếng.

"Có phải thấy cô nhiệt tình quá mức không?" - Bà vạch trần ý nghĩ của cô.

Chử Điềm đỏ mặt, sao cô quên mất người trước mặt này là giáo sư chuyên ngành nghiên cứu chứ. Cô ngẫm nghĩ rồi nói:

"Không làm phiền cô, cô Phó, tự em về nhà được, em còn muốn đi dạo một chút."

"Buổi tối em ăn cơm một mình à?" - Phó Dục Ninh bỗng hỏi.

Chử Điềm hơi sửng sốt. Từ nãy giờ cô đâu có nói đến điều này? Sao bà lại biết được? Từ vẻ mặt của cô à?

Nhìn Chử Điềm trố mắt, rốt cuộc Phó Dục Ninh bật cười, không nỡ trêu chọc cô nữa:

"Điềm Điềm, thật sự là con chưa nghe về cô à?"

Vậy mà bà lại gọi cô là... Điềm Điềm?

Chử Điềm nghiêm túc nhìn bà:

"Sếp em cho em biết cô chịu trách nhiệm giảng dạy cho bọn em, những thứ khác em thật sự không biết..."

Tuy Phó Dục Ninh đã dự đoán được nhưng vẫn bất mãn “Hừ” một tiếng:

"Nói như vậy là Từ Nghi chưa hề nhắc gì đến cô trước mặt con à?"

Từ Nghi ư? Sao lại kéo anh vào? Phó Dục Ninh biết Từ Nghi à?

Chử Điềm nheo mắt lại đánh giá Phó Dục Ninh, rốt cuộc nhớ ra:

"Chẳng lẽ cô là cô út làm giảng viên đại học Z mà Từ Nghi nói?"

Phó Dục Ninh hất cằm lên:

"Đúng vậy, cô là cô út của nó, cũng là cô út của con."

"Nhưng mà, họ của cô..."

"Cô theo họ mẹ, cho nên họ Phó."

Chử Điềm hoàn toàn ngây ngốc. Trước khi kết hôn Từ Nghi chỉ nói sơ qua về tình cảnh Từ gia. Lúc đó thời gian gấp rút, không có điều kiện gặp mặt hết từng người. Cô cũng chỉ biết anh có một người cô dạy học ở đại học Z, nhưng không ngờ là siêu đến mức độ này.

Cô nhìn Phó Dục Ninh, không biết nói gì cho phải. Trái lại Phó Dục Ninh đã thu dọn xong đi xuống bục giảng, khoác cánh tay cô cười tít mắt nói:

"Đã sớm nghe nói thằng nhóc đó kết hôn rồi, nhưng nó vẫn chưa rảnh dẫn con đến cho bọn cô gặp, thế mà hôm nay lại bị cô bắt được. Đi thôi, về nhà cho ông xã cô biết mặt.”

Chử Điềm im lặng, trong lòng mắng Từ Nghi cả nghìn lần.

Loading...

Xem tiếp: Chương 31

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Trùng Sinh Chi Thương Lam

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh

Số chương: 50


U Linh Boss

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 43


Sao Chổi May Mắn

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 13


Ru Ta Một Đời Quên Lãng

Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường

Số chương: 16


Làm Giai Cong Trong Truyện BG

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 120