Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 21: Chương 21.

Chương trước: Chương 20: Chương 20.



Bởi vì sau khi đi công tác về còn vài việc phải làm, nên khi trở về thành phố B, quả thật Chử Điềm khá bận bịu. Đến lúc cô nhớ ra chuyện mua que thử thai thì đã sắp đến cuối tháng rồi.

Chử Điềm vội vã không kịp đợi tan việc đã xin về trước. Lúc đi ngang tiệm thuốc trên đường, cô vào mua một hộp que thử thai. Sáng hôm sau thức dậy cô vào phòng vệ sinh kiểm tra, kết quả chỉ có một vạch đỏ, biểu hiện âm tính. Chử Điềm không rõ mình cảm thấy may mắn hay là hụt hẫng, nhưng cảm giác sợ bóng sợ gió trong lòng đã không còn nữa. Cô lấy giấy gom hết đồ đạc vứt vào sọt rác.

Cuối tháng còn có một chuyện quan trọng, đó chính là đám cưới của bạn thân Hà Tiêu. Hồi lên đại học, hai người còn nói đùa sau này kết hôn sẽ làm phù dâu cho nhau. Nhưng bây giờ cô đã kết hôn sớm hơn Hà Tiêu một bước, tuy không tổ chức đám cưới nhưng vẫn xem như là người đã có chồng. Ở thành phố B, phụ nữ đã có chồng không thể làm phù dâu. Trọng trách này của cô coi như đã được cởi bỏ, cô chỉ giúp vài việc lặt vặt mà thôi.

Ngày trước đám cưới, lẽ ra cô định đến nhà Hà Tiêu ở chung với cô nàng qua ngày độc thân cuối cùng. Nhưng sắp tới công ty phải chuẩn bị lễ kỹ niệm bốn mươi năm nên thứ bảy cũng phải đi làm. Lão Lưu sống chết cũng không cho cô nghỉ, Chử Điềm chỉ đành oán hận gọi điện cho Hà Tiêu cho biết tối nay cô mới đến.

Cúp máy , lúc đang chuẩn bị quay lại tiếp tục tăng ca thì điện thoại di động lại vang lên. Chử Điềm nhìn xem, là Chử Ngật Sơn gọi đến. Cô nhấn nút từ chối chẳng chút do dự. Kết quả là không lâu sau Chử Ngật Sơn lại gửi tin nhắn đến: Điềm Điềm, nghe điện thoại đi, ba có chuyện muốn nói với con, là về chuyện mẹ con.

Mẹ vĩnh viễn là yếu điểm của Chử Điềm. Cho nên cô đã nhận cú điện thoại của Chử Ngật Sơn gọi đến sau đó.

Ở bên kia điện thoại, Chử Ngật Sơn cười: "Điềm Điềm."

Giờ phút này Chử Điềm vô cùng ghét tiếng cười của ông, như thể ông đoán chắc cô nhất định sẽ thỏa hiệp vậy. Cô lạnh lùng hỏi: "Có chuyện gì?"

"Cũng không có gì, ba hơi nhớ con..."

“Còn nói linh tinh nữa tôi sẽ cúp máy đấy.”

"Đừng, đừng, đừng..." - Chử Ngật Sơn sốt ruột, không đắc ý nữa.

Khóe môi Chử Điềm hơi nhếch lên: "Nói đi, chuyện gì."

"Con bé này..." - Chử Ngật Sơn thở dài - "Lúc trước mẹ con để lại bộ vòng ngọc cho con, nói là chờ sau này con kết hôn thì tặng. Lúc ly hôn bà ấy quên mang đi, hiện tại ba thu dọn đồ đạc trong nhà thì nhìn thấy, nhớ đến con và Tiểu Từ đã đăng ký kết hôn rồi nên muốn đưa cho con."

"Được rồi, tôi cho ông địa chỉ ông chuyển phát nhanh đến cho tôi."

"Đồ quý giá như vậy làm sao chuyển phát nhanh được." - Chử Ngật Sơn khẽ trách cô - "Ngày mai ba đến thành phố B, hai ba con mình gặp mặt ăn một bữa cơm. Sẵn tiện đưa đồ cho con luôn."

Chử Điềm hơi nhíu mày: "Đưa đồ mà cũng kèm điều kiện nữa sao?"

Chử Ngật Sơn bật cười đồng thời có chút phiền muộn: "Điềm Điềm, bây giờ chỉ một bữa cơm mà con cũng không muốn ăn với ba sao?"

Ông lại giở trò tình cảm. Chử Điềm quay đầu đi, ngẫm nghĩ rồi nói:

"Vậy thì tối mai đi. Ban ngày bạn tôi kết hôn, không rảnh."

"Được, được, được." - sợ cô đổi ý, Chử Ngật Sơn vội vàng nhận lời.

Cúp điện thoại, tâm trạng Chử Điềm lại chìm xuốngvực thẳm. Cô chán ghét bản thân mình, mỗi lần ông giở chiêu lạt mềm là cô lại mủi lòng. Đây chính là nguyên nhân cô không muốn nghe điện thoại của Chử Ngật Sơn.

Những lần thỏa hiệp trước kia cô còn viện lý do ình, đó chính là Chử Ngật Sơn luôn đối xử rất tốt với cô. Nhưng kể từ khi cô tận mắt chứng kiến ông đối xử thế nào với Triệu Tiểu Tinh ở nhà hàng Kiessling thành phố T, Chử Điềm đã hoàn toàn hết hy vọng với ông. Không phải là ông không thể đối xử tốt với phụ nữ, chẳng qua là ông có muốn hay không thôi. Lần cuối cùng, Chử Điềm tự nói với mình, đây là lần cuối cùng cô mềm lòng với ông.

Tối đó Chử Điềm mất ngủ, nói chuyện cả đêm với Hà Tiêu. Ngày hôm sau vì chuẩn bị đám cưới nên hai người đã thức dậy thật sớm.

Đám cưới của Hà Tiêu và Trình Miễn được tổ chức tại khách sạn trung tâm thành phố B. Chử Điềm không làm dâu phụ, chỉ giúp cô ấy vài công việc lặt vặt như là trang điểm ấy phù dâu, sau đó chịu trách nhiệm nhận phong bì.

Xưa nay cô luôn sùng bái quân nhân, nhưng chưa bao giờ có cơ hội rửa mắt như hôm nay, trong đám cưới này, hơn nửa số quân nhân cô biết đều có cấp bậc tương đương với Từ Nghi, người có vai vế nhất cô từng gặp là chồng cô út, mang quân hàm thiếu tướng. Mà hôm nay, chỉ riêng thượng tướng đã có ba vị xuất hiện, thiếu tướng và trung tướng lại càng khỏi phải nói, có thể gọi là cảnh tượng hoành tráng hiếm có.

Đám cưới hai người cử hành rất thuận lợi, dù gì cũng có nhiều nhân vật lớn như vậy nên không ai dám lỗ mãng cả. Nhộn nhịp nhất phải kể đến bàn bạn học và đồng đội cô dâu chú rể. Hệt như bàn Chử Điềm đang ngồi đây, ngoại trừ cô và ba cô gái khác ngoài ra đều là đồng đội của Trình Miễn. Đàn ông độc thân hai mươi bảy hai mươi tám tuổi ngày thường lại ít có cơ hội tiếp xúc với phụ nữ. Lần này đối mặt với bốn cô gái một lúc tất cả đều giả vờ nghiêm túc. Sau đó khai tiệc, uống chút rượu mới dám nói vài câu đùa cợt, trêu chọc mấy cô gái.

Nếu đổi lại tình huống trước đây, Chử Điềm có thể sẽ có chút hứng thú. Nhưng bây giờ đã trở thành bà Từ rồi, cô nhìn người xung quanh nhưng trong đầu chỉ có một ý nghĩ. Đó chính là không tốt bằng chồng mình. Với vẻ bề ngoài lịch sự ôn hòa và khí chất bá đạo từ trong cốt cách, cho dù cả đám con gái vây quanh, thì chắc chắn anh vẫn sẽ không thèm nhìn ngó lung tung. Người như anh làm sao cô không sớm giữ lấy ình được chứ?

Nghĩ đến điều này, Chử Điềm đắc ý nhoẻn môi cười.

Sau khi đám cưới kết thúc đã là hai ba giờ chiều. Cô hẹn với Chử Ngật Sơn là lúc sáu giờ tối. Vì vậy, Chử Điềm tham dự đám cưới xong lái xe đến trung tâm thành phố đi dạo ba tiếng, sau đó đúng giờ đến nhà hàng.

Cô đẩy cửa xoay của nhà hàng, đi vào phòng riêng do Chử Ngật Sơn đặt sẵn ở lầu hai với vẻ mặt lạnh tanh. Ông đã tới từ sớm, vừa nhìn thấy cô đã lập tức đứng lên.

"Tới rồi à. Đã lâu không gặp, con gái ba càng lúc càng đẹp."

Chử Điềm cố ý bỏ qua cánh tay đang đưa ra của ông, kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, thuận tay vuốt lại mái tóc:

"Ngài đường xa đến đây, dù thế nào cũng coi như là khách phải không? Đương nhiên tôi phải trang điểm chỉnh chu rồi."

Chử Ngật Sơn vốn muốn ôm con gái mình, giờ phút này bị con gái ngó lơ thật sự cũng cảm thấy rất lúng túng.

"Con gái lớn cũng biết trang điểm rồi đấy."

Ông cười hì hì ngồi đối diện cô, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến, cầm thực đơn gọi năm sáu món. Chử Điềm nghe mí mắt hơi giật, thấy ông vẫn còn định tiếp tục cô không mở miệng không được:

"Đừng gọi nhiều như vậy, ăn không hết."

Chử Ngật Sơn đẩy mắt kiếng, ngẩng đầu nhìn Chử Điềm một cái, thấy sắc mặt cô không tốt lắm đành thôi.

Nhân viên phục vụ lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai cha con họ. Chử Điềm không biết nói gì với Chử Ngật Sơn, đành cúi đầu chơi điện thoại di động để mặc cho Chử Ngật Sơn nhìn ngắm cô. Một lúc lâu sau, cô nghe thấy ông nói:

"Nửa năm nay không gặp con đã gầy đi nhiều. Có phải ăn cơm không ngon không?"

Chử Điềm cảm thấy đề tài này của ông hơi nhàm chán, cô chẳng buồn trả lời.

Chử Ngật Sơn đành một mình tự độc thoại:

"Ở nhà là ai nấu cơm? Con hay Tiểu Từ?"

"..."

"Ôi, con không cần phải nói ba cũng biết, nhất định là Điềm Điềm con làm rồi. Tiểu Từ có tốt cách mấy đi nữa cũng phải ở trong quân đội. Đi lính làm sao có thời gian ngày ngày chăm sóc vợ con..."

Nghe thấy thế Chử Điềm có chút không nhịn được, cười ha ha hai tiếng lạnh lùng nói: "Như vậy cũng tốt hơn kẻ phụ bạc."

Chử Ngật Sơn bị cô chặn họng nhất thời không thốt nên lời, một hồi lâu mới khẽ trách cô một câu: "Cái con bé này."

Món ăn được bưng lên, có món tôm hấp hương thảo mà Chử Điềm thích nhưng cô chẳng buồn đụng đũa. Chỉ thấy Chử Ngất Sơn chu đáo gắp ra, bóc vỏ rồi bỏ vào trong đĩa cô. Vừa ngẩng đầu đã thấy Chử Điềm xuất thần nhìn tay ông chằm chằm. Chử Ngật Sơn không khỏi đắc ý:

"Sao vậy, tay nghề bóc vỏ tôm của ba có được không?"

Chử Điềm cũng cười: "Đương nhiên là giỏi hơn xưa rồi, cũng đúng thôi bà vợ mới khó chiều quá mà."

Chử Ngật Sơn hơi mất mặt liền không nói thêm gì nữa, chỉ tiếp tục bóc vỏ tôm cho vào đĩa Chử Điềm. Nhưng cũng không thấy cô đụng đến, thậm chí còn cố ý tránh né không gắp những món ông đã gắp qua. Dù ông đã chuẩn bị tâm lý bị cô làm khó dễ, nhưng nhìn thấy con gái như vậy ông vẫn thấy bứt rứt vô cùng.

"Điềm Điềm..."

Ông muốn nói gì đó để làm dịu bầu không khí thì lại nghe Chử Điềm đột nhiên cất lời.

"Đầu tháng này ông đến thành phố T à?"

Ánh mắt Chử Ngật Sơn sáng lên, nghĩ một chút rồi từ tốn nói:

"Ừ, bên kia có mở một cuộc họp trong giới kinh doanh, thuận tiện đi chơi luôn. Sao con biết, chẳng lẽ cô con..."

Bây giờ người trong nhà có thể nói chuyện với Chử Điềm chỉ có một mình em gái của ông. Bởi vì lúc Chử Điềm còn nhỏ ông lo bận làm ăn, chỉ có thể gọi em gái đến giúp vợ mình chăm con. Cho nên tình cảm của hai cô cháu rất tốt.

Chử Điềm nháy mắt cười một tiếng trông có vẻ rất tinh nghịch:

"Không phải, là tôi tận mắt nhìn thấy. Ở nhà hàng Kiessling thành phố T." - Cô dùng thìa khuấy chén súp trước mặt, chậm rãi nói: "Chử tổng thật có thú, đi công tác còn dẫn vợ theo. Trước kia sao tôi không biết ông có thói quen này nhỉ?"

Sắc mặt Chử Ngật Sơn sượng trân. Ông nhớ đến ngày đó phải họp liên tiếp nhiều ngày nên có chút lạnh nhạt với Triệu Tiểu Tinh. Vì muốn dỗ dành nên ông đưa ả đến nhà hàng Tây. Cử chỉ và lời nói của ông lúc ấy đầy ý nuông chiều. Mà chuyện này không ngờ lại bị con gái bắt gặp.

Chử Ngật Sơn im lặng, sự im lặng này khiến Chử Điềm càng thêm thất vọng với ông, cô chẳng muốn ở đây thêm một phút giây nào nữa hết. Cô cầm lấy khăn ăn lau miệng, rồi nói với Chử Ngật Sơn:

"Đưa đồ cho tôi đi, tôi phải về rồi."

Chử Ngật Sơn ngước mắt, thấy vẻ mặt lạnh nhạt của cô thì không nhịn được thở dài trong lòng. Ông lấy chiếc hộp vẫn để trong túi ra, đưa cho cô.

Chử Điềm nhận lấy, còn chưa kịp mở hộp thì cửa phòng bỗng mở ra. Theo tiếng giày cao gót càng lúc càng rõ, một người phụ nữ cao ráo xinh đẹp từ từ bước vào.

Chử Điềm quay lại nhìn còn chưa phản ứng gì thì Chử Ngật Sơn đã đứng phắt dậy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: "Sao em lại tới đây?"

Người tới chính là Triệu Tiểu Tinh, vợ hai của Chử Ngật Sơn, mẹ kế trên danh nghĩa của Chử Điềm.

Loading...

Xem tiếp: Chương 22: Chương 22.

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Em Là Vì Sao Đang Rơi

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 36


Ma Nữ Mafia

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 42


Lão công thật thông minh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12



Hồi Tâm Chưởng

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 12