141 Quý Nghiên nhìn về phía trên cây đàn Piano đặt quyển nhạc phổ, dừng ở một tờ kia, bài tình ca hết sức động lòng người, mà vô cùng nổi tiếng. "kisstherain?"Cô nhẹ nhàng đọc lên.
142 Bạch Thắng không ngờ ở Florence sẽ gặp Vân Song Chỉ. Cô giống như đã sớm biết hành tung của anh, đột nhiên xuất hiện ở trước mặt anh. Bạch Thắng hơi cau mày.
143 "Sương. " Quý Nghiên gọi cô. " Trước đừng nói, đem người giải quyết rồi hãy nói. "Quý Nghiên chưa từng gặp qua dáng vẻ Sương nghiêm túc như vậy, cô trốn phía sau cửa, ra dấu với Quý Nghiên.
144 Sương nhìn bóng dáng cô lục tung một chút, lại dời tầm mắt đi, quét nhìn bốn phía. Cuối cùng ánh mắt dừng ở trên cửa sổ đóng chặc. Quý Nghiên thật vất vả tìm được một giường vải vóc cùng cây kéo.
145 Editor: tuladenNgôi nhà có bốn đến năm tầng này, trong nháy mắt thành một vùng phế tích. Phong là người đầu tiên xông tới tìm người, lần này không ai ngăn trở nữa, ngược lại tất cả mọi người gia nhập vào trong đó, tìm kiếm đồng bạn ngày xưa của bọn họ, Lúc Băng cũng không ngoại lệ.
146 Mắt mọi người lộ ra nghi ngờ, cũng không ai trả lời. Chú An cau mày nói: "Thế nào, A Thắng, nghe ý này của cháu, chẳng lẽ có người mật báo?""Thân phận của Nghiên Nghiên, trừ người trong cuộc, không có ai biết.
147 "Cô làm được sao?" Bạch Thắng lời nói xoay chuyển, chợt hỏi. Tuyết nhất thời không phản bác được. Nhưng cô cũng không cảm giác mình có phần làm sai, Song Chỉ là bạn tốt của cô.
148 Editor: tuladenQuý Nghiên xuất hiện tại tang lễ. Rất nhiều người đi, không khí yên lặng mà tang thương. Giống như sự kiện ba năm trước đây, Cục Quốc An cũng chưa từng thiệt hại nặng như vậy.
149 "Em biết. . . . . . " Quý Nghiên nói đến một nửa, bỗng chốc dừng lại, ngước mắt nhìn Bạch Thắng. Bạch Thắng tươi cười, nhẹ giọng nói: "Anh tin tưởng bà xã của anh nhất định có thể làm được.
150 Editor: tuladenQuý Nghiên ở chỗ này liên tiếp, tổng cộng có hai mươi người, nhưng mà bây giờ chỉ còn lại mười lăm người. Số người bên Tam liên cũng không kém, so sánh thực lực mà nói, luôn cùng Tam Liên ở trên một đường thẳng nằm ngang.
151 Mộc Tây bất mãn nói: "Thịt rơi thành như vậy, cậu cũng không sợ người nhà Tiểu Bạch ghét bỏ, ôm thật không có cảm giác rồi! Về sau lão tử ngày ngày làm bữa tiệc lớn dinh dưỡng nuôi cậu trở lại, cũng không tin cậu không lên cân!""Vậy cũng không cần.
152 "Còn không phải là đồ ngốc này làm hại, động tác chậm chạm!" Mộc Tây cơ cơ oa oa mà nói: "Như thế nào? Kịch hay bắt đầu chưa?"Dương Hàm Mặc bảo các cô ngồi trước màn ảnh của hắn, Mộc Tây nhìn sang, mặt mày lập tức hớn hở.
153 Editor: tuladenBụng Quý Nhu đã chín tháng, cũng gần đến ngày dự tính sinh rồi, vốn hành động cũng không dễ dàng. Bị Mạnh Thiếu Tuyền vung lên như vậy, nhất thời mất đi thăng bằng, cả người ngã ra phía sau.
154 "Cháu. . . . . . " Mạnh Thiếu Tuyền nhìn về phía Lữ Mỹ, phản bác đến khóe miệng, lại đột nhiên nuốt xuống. Quý Nhu lần nữa khóc rống lên, lớp trang điểm đã sớm trôi mất không còn hình dáng, rối bù, cực kỳ nhếch nhác.
155 "Nghiên Nghiên, con đừng nghe con bé nói càn. Tiểu Nhu là bị kích thích, cho nên mới không lựa lời nói, cảm xúc hiện tại của con bé rất không ổn định, con đừng trách nó.
156 Quý Nghiên cũng không còn nghĩ tới chuyện này. Cô một lần nữa trở lại đảo đặc công, lượng huấn luyện càng ngày càng tăng, lại không giới hạn với huấn luyện thể lực nữa, còn dính đến một chút phương diện khác.
157 Editor: tuladen"Đã xảy ra chuyện gì?" Tề Phàm hỏi. "Có địch tấn công. " Huấn luyện viên vừa đi vừa nói: "Chuẩn bị chiến đấu. "Sắc mặt của Tề Phàm và Quý Nghiên đều biến đổi, nhanh chóng đuổi theo bước chân huấn luyện viên.
158 Quý Nghiên dựa sát vào bên cạnh anh, cảm thấy bầu trời trước mắt thật tươi đẹp lên rất nhiều, đây mới gọi là tình yêu chứ? Nó luôn ảnh hưởng không ý thức được, không bị người ta khống chế.
159 Editor: tuladenMộc Tây lại bắt được cô. "Không cần, tự mình đi lên tắm. ""Cũng được. " Quý Nghiên đẩy Mộc Tây lên lầu. "Cậu nhanh lên một chút đi, đừng để bị lạnh! Mình đi nấu ít canh gừng giúp cậu.
160 "Vậy phải như thế nào?" Mẫn Luyền Y lạnh nhạt nói: "Nghiên Nghiên, xin nói cho Mộc Tây, tình cảm phải dựa vào bản thân mà tranh thủ. Mỗi người đều có quyền lợi theo đuổi tình yêu, nhưng tình yêu chắc chắn sẽ không làm mà hưởng, càng chờ đợi, càng chạy mất nhanh hơn.