Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Vương Bài Chương 43: Át Bích

Chương trước: Chương 42: Gan Lớn Không Việc Gì Khó



Vu Minh vẫn tránh không ở cùng một chỗ với Hải Na. Hải Na nín một bụng vấn đề, nên cứ theo Vu Minh như hình với bóng. Mười một giờ đêm, mọi người tập trung ở phòng khách.

Luật sư cũng cùng đi, tới két sắt ở phòng ngủ trên tầng hai lấy một tập tài liệu ra. Đi tới phòng khách, luật sư nói:

- Giờ tôi xin tuyên đọc di chúc.

Nội dung thì mọi người đã biết một phần nào, nhưng trình tự pháp luật là không thể thiếu.

Luật sư mở tài liệu ra, sau đó thì thầm:

- Không thể nào, cái gì thế này?

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

- Di chúc đâu?

Luật sư kinh hãi. Tất cả mọi người đều ùa lên, phát hiện di chúc đều là giấy trắng.

Quản gia hô:

- Xin mọi người đừng gấp. Luật sư Lưu, hẳn là có bản sao chứ?

- Bản sao hả, có, ở văn phòng luật sư. Tôi đi lấy ngay đây.

Luật sư lau mồ hôi, làm mất di chúc là coi như sự nghiệp và danh dự của mình cũng đi tong. Di chúc này là di chúc do chủ nhân bảo quản, mà két sắt trong phòng ngủ kia thì chỉ có ông ta và người chết là biết mật mã.

Quản gia chỉ vào hai anh bảo vệ, nói:

- Hai anh đi theo luật sư Lưu.

Ở một bên, Vu Minh nhỏ giọng nói:

- Tôi đoán là bản sao cũng mất rồi. Hải đại tiểu thư, nếu di chúc mất thì sẽ như nào?

- Nếu như không có di chúc cũ thì sẽ bỏ qua thủ tục pháp luật, dựa theo nguyên tắc thừa kế mà phân chia.

Hải Na nói:

- Ha…

- Sao vậy?

Hải Na dán vào tai Vu Minh, nói:

- Cứ như vậy, ba bà mẹ sẽ không có quyền thừa kế. Trong di chúc đại thiếu gia được 30%, chiếm nhiều nhất. Mẹ của bạn tôi 15%, xếp thứ hai. Ít nhất là dì Ba và hai cậu con trai. Cậu Cả được nhiều là vì anh ta có năng lực quản lý được ông cụ tán thưởng. Dì Ba có việc làm bên ngoài, mà hai đứa con trai lại có tiền sự hút ma túy, lái xe khi say rượu, mà làm ăn không đang hoàng nên mới được ít nhất. Ba người gộp lại mới được có 12%. Nhưng nếu bỏ đi thủ tục pháp luật thì năm người con mỗi người sẽ được 20%. Anh Cả và bạn tôi lỗ to rồi.

Theo phân tài sản ấy bà mẹ thì anh Cả và cậu Hai thêm dì Hai là được 62%, cậu Ba và cậu Bốn thêm dì Ba là được 12%, còn cậu Năm với dì Bốn được 26%. Nếu bỏ thủ tục pháp luật đi, mấy bà mẹ vì không được pháp luật thừa nhận nên không có quyền thừa kế. Mỗi người con được 20%. Nhóm thứ nhất lỗ hẳn 22%, nhóm thứ ba lỗ 6%, mà nhóm thứ hai thì kiếm được tới tận 28%.

Vu Minh hỏi:

- Mỗi một phần trăm đại khái là bao nhiêu tiền?

- Đây là cộng thêm các loại bất động sản, cổ phiếu. Đại khái một phần trăm là hơn một trăm nghìn tệ gì đó.

Như vậy nhóm thứ hai kiếm được gần 3 tỷ. Luật sư Lưu, ông sắp trở thành con cừu chịu tội thay rồi.

Vu Minh đột nhiên quay sang nói với Hải Na:

- Chuyện mất trộm di chúc này các cô có thể báo cảnh sát, cũng có thể nhờ công ty tôi giúp. Những vụ án về điều tra hoặc liên quan tới hình sự thì do điều tra viên số một, Lý Phục, phụ trách. Cảm ơn, công việc của tôi tới đây là kết thúc, ở lại chỉ là vì muốn xem trò hay.

- Tôi có thể ngầm tặng cậu một con xe.

Hải Na nắm lấy bả vai Vu Minh.

Thấy chưa, có tiền có thể mua được xe, còn có thể mua được tinh thần nghề nghiệp. Vu Minh đổi giọng, hỏi:

- Quản gia có đáng tin không? Độ tin cậy thế nào?

- Lão quản gia thì hẳn là có thể tin tưởng 100%. Ít nhất so với đám con và mấy bà vợ bé kia thì tôi cảm thấy quản gia đáng tin hơn.

Vu Minh nói:

- Vậy cô hãy nói như này với quản gia…

Hơn bốn mươi phút sau, hai vị bảo vệ gần như là kéo luật sư Lưu trở về. Thấy cảnh này, mọi người liền biết là có vấn đề. Một bảo vệ đặt một chiếc túi nhựa lên bàn, trong có một quân Át Bích được làm ra từ vật liệu khá cứng. Bảo vệ nói:

- Không thấy di chúc đâu, chỉ thấy lá bài này.

Bên này có một nửa người kinh ngạc hô lên:

- Át Bích?

- Át Bích!

Vu Minh như có suy nghĩ. Chú từng nói với hắn rồi.

Hải Na thì lại buồn bực:

- Át Bích làm sao?

- Át Bích là một tên đạo tặc hoạt động ở Đông Á.

Khác với Nghê Thu, đạo tặc này là đạo tặc theo ý nghĩa truyền thống. Không chỉ có kỹ thuật ăn cắp, mà còn am hiểu cả trộm lẫn cướp. Vu Minh nói:

- Là một cô ả rất xinh đẹp.

- Sao anh biết?

- Vì cô ta bị bắt rồi, trộm một con số quá lớn, còn gây ra bốn mạng người nữa, bị chấp hành án tử hình.

Vu Minh bổ sung:

- Là chuyện của hai mươi năm trước. Nghe có người nói cô ta là gián điệp Đông Á, cũng có người nói cô ta là người Nhật Bản, cũng có người bảo rằng cô ta là truyền nhân của võ cổ. Lúc ấy phải nói là náo động một thời.

- Chuyện này thì có ý gì?

Em trai của dì Ba hỏi:

- Lấy một quân bài này về là để nói cái gì?

Em trai của dì Hai nói:

- Anh gấp cái gì chứ? Vừa rồi đâu có ai bảo anh trộm di chúc.

- Ê đồ đầu trọc, mày nói thế là có ý gì?

Em trai của dì Ba giận dữ hỏi.

- Có ý gì? Ai cũng biết di chúc mất rồi, kẻ nào được lợi lớn nhất còn gì.

Em trai dì Bốn cũng góp lời.

Trong lúc mùi thuốc súng nồng nặc khắp nơi, quản gia đột nhiên hô lên:

- Xin hãy yên lặng.

Mọi người im lặng, quản gia nói:

- Mọi người không nên gấp. Còn một bản di chúc bản chính do ông chủ tự tay viết.

- Ở đâu?

Đôi mắt luật sư Lưu phát sáng.

Quản gia nói:

- Ở trong két sắt trong mật thất của ông chủ. Nhưng két này chỉ có ông chủ mới có thể mở được. Mọi người bình tĩnh chớ nóng, tôi đã gọi người chuyên nghiệp rồi, tám giờ sáng mai bọn họ sẽ tới đây phá két. Vì để tránh hiểu lầm, xin mọi người tối nay đừng lên tầng hai. Mật thất trên tầng hai sẽ do hai bảo vệ trông coi.

Cậu Ba hỏi:

- Sao tôi không biết là còn một tờ di chúc nữa?

Quản gia nói:

- Tờ di chúc đó là ông chủ tự viết lại, cái luật sư Lưu lấy là bản in sẵn, ông chủ ký tên vào. Tờ chép tay kia vẫn chưa bị tiêu hủy, được cất vào két sắt trong mật thất. Luật sư Lưu, bản di chúc này có dùng được không?

- Có, có.

Luật sư Lưu như được đại xá.

Hai gã bảo vệ mặc âu phục đeo cà vạt đen đi lên canh giữ cầu thang, lại có hai người nữa trông giữ thư phòng. Các vị khách đều có người hầu, lái xe lấy chăn thảm ra, hoặc là nghỉ ở phòng khách hoặc các gian phòng trống khác trong tầng một.

Mật thất nghĩa là không có con đường thứ hai, tất nhiên cũng không có cửa sổ. Vì cần thông gió nên có một ống thông gió. Bốn giờ sáng, một người áo đen xuất hiện từ ống thông gió, gã nhẹ nhàng loại bọ cái võng, nhảy thẳng xuống dưới. Gã nhanh nhẹn tới trước két sắt, lấy ba lô trên lưng xuống, rồi móc các công cụ bên trong ra, bắt đầu mở khóa.

Chừng ba phút sau, người áo đen mở khóa an toàn. Trong két có một tập tài liệu. Người áo đen mở ra, chỉ thấy trên tờ thứ nhất viết 4 chữ rõ to: Mày trúng kế rồi.

Rồi cửa mật thất đột nhiên bị mở ra, hai gã bảo vệ xuất hiện. Người áo đen lật tay trái, hai quân bài lơ khơ bay thẳng ra ngoài. Có khối người có thể dùng quân bài lơ khơ cắt đứt dưa chuột. Mà quân bài vừa bay nhanh lại xoay tròn nữa thì lực sát thương càng thêm kinh người. Hai anh bảo vệ trúng chiêu, quân bài cắt qua cổ tay, máu phun tung tóe. Nhân dịp này, người áo đen giẫm lên bàn làm việc, nhảy lên cửa miệng thông gió, rồi nhanh chóng chui vào trong.

Bảo vệ nói qua bộ đàm:

- Tên trộm chạy theo ống thông gió.

Loading...

Xem tiếp: Chương 44: Sơ Suất Mất Kinh Châu

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Cô Gái Đông Dương

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 24



Tổng Giám Đốc, Đừng Tới Đây!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Đừng Yêu Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Hôn Hôn Đã Say

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 33