441 Thời tiết rất lạnh, dường như muốn đông cứng mọi thứ. Trong màn sương đen dày đặc tường như vô biên vô hạn. thời gian dừng lại càng lâu thì hàn khí trên người dường như càng nồng đậm thêm vài phần.
442 Thân hình Hạ Nhất Minh vẫn ẩn giấu trong màn sương mù dày đặc. Cho dù là Hác Huyết cũng chỉ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ. Hơn nữa nhìn thế nào cũng không giống người, dường như có thể hòa tan trong gió, biến mắt trong màn sương mù dày đặc.
443 Thanh âm lạnh như băng của Hạ Nhất Minh truyền tới: - Ngươi nói đi. Sắc mặt Hác Huyết rất khó coi, nhưng không hề có biện pháp nào đối với thích khách sờ trường về thuật ẩn nấp và chướng nhãn pháp của Hoàng Tuyền Môn.
444 Sau khi nghe Hác Huyết chính mồm nói ra những lời này, Hạ Nhất Minh có thể nghe được rất rõ tiếng tim mình đập dựng lên. Vụ hóa thần binh. Những người đã tu luyện tới chân vạc, nếu muốn thăng tiến trở thành một vị Tôn Giả tam hoa tụ đỉnh thì nhất định phải hoàn toàn dung nhập chân khí với thần binh, hấp thu nó vào trong thân thể.
445 Trước mặt Hạ Nhất Minh, bảo trư phủ phục trên mặt đất, bốn chân quẫy động, tốc độ này mặc dù không lớn nhưng tiếng vang sàn sạt đích thực là của tiểu gia hỏa này tạo ra.
446 Nghe được câu nói của Chư Quan Hảo, Hạ Nhất Minh lập tức hỏi:- Hạo kiếp ngàn năm?Mặc dù Hạ Nhất Minh rất muốn chém chết gã tại chỗ, nhưng điều khiến ba người Hác Huyết ngay cả Ngưng Huyết Châu cũng không màng xoay lưng bỏ chạy cũng làm hắn cảm thấy hứng thú.
447 Trong hắc vụ như cuồn cuộn sóng gió, nhưng bất luận sóng to gió lớn tới đâu cũng không cách nào cản trở đại đao trên tay Hạ Nhất Minh. Vẻ mặt Hạ Nhất Minh vô cùng thư thái, cùng đối phương giao thủ dĩ nhiên hắn cũng thu được lợi ích.
448 Hạ Nhất Minh trầm xuống, trong lòng hắn xuất hiện cơn lạnh thấu xương. Bất luận là ai khi nghe được tin tức " tốt" như vậy e rằng cũng cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
449 Nhìn vách núi cao dựng đứng, hai người Hác Huyết vẫn tiếp tục tăng tốc. Sau khi bọn họ rời khỏi Quỷ Khốc Lĩnh, cho dù là Phương Thịnh cũng quyết định không trở lại thu thập Ngưng Huyết Châu mà lặng lẽ đi theo Hác Huyết.
450 Trong hắc vụ chợt xuất hiện hai bóng người, chính là Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát đang trở lại. Sau khi Hạ Nhất Minh rời đi, vân vụ xung quanh đã tiêu tán, bởi vậy hắc vụ nơi này chậm rãi khôi phục, hơn nữa càng nồng đậm hơn trước khiên hắn sau khi tới đây cũng có chút nhíu màyNơi này chỉ còn chút dấu vết móng chân bảo trư để lại trên đất.
451 Trong khoảnh khắc vòng xóay xuất hiện. Sương mù dày đặc xung quanh , hướng nơi này chen chúc mà đến , một cách vô cùng vô tận. Giống như bị một lực lượng nào đó hấp dẫnQuá trình này nhanh chóng tới trạng thái cực hạn, nhưng vẫn trong sự khống chế của Hạ Nhất Minh.
452 “ Dấu vết cũng không có lưu lại sao???"Hắn lúc trước khi đi , đã từng nói qua với Bảo Trư, kêu tiểu gia hỏa này ở nơi này chờ đợi. Lấy tính cách thông minh của nó, cho dù có tình huống bất ngờ gì đi nữa , cũng phải để lại một ít thông tin , nhất định sẽ lưu lại một chút gì đó đễ người khác có thể tìm thấy.
453 Trong cơn sương mù yên tĩnh và dày đặc, bỗng một thân hình quỷ dị từ trong đó xuất hiện lướt đi qua. chung quanh nó không khí đậm đặc đang quay cuồng , giống như từng có quái vật tại nơi này gây sóng gió , thật lâu sau khi bóng người đã đi khuất nhưng nơi đây vẫn chưa trở lại sự tĩnh lặng vốn cóLấy tốc độ của Hạ Nhất Minh , muốn đuổi kịp Trương Trọng Cẩn, tự nhiên không phải là việc gì khó, nhưng vấn đề là cho dù đuổi theo kịp , Hạ Nhất Minh cũng đồng dạng là không thể giúp đỡ gì được.
454 Tất cả sự tập trung của Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch điều trên thân thể đang hôn mê của Trương Trọng Cẩn. Cho nên khi thấy hắn có dấu hiệu tỉnh lại , bọn họ lập tức ngừng nói chuyện, đồng thời nhìn về phía Trương Trọng Cẩn.
455 Tuy Hạ Nhất Minh dấn thân vào nơi nguy hiểm , nhưng cũng không phải là lỗ mãn xông vào , Hắn chuyển đổi lực lượng trong đan điền thành mây mù lực đem chính mình vây lấy ,rồi sau đó mới tiến vào mảng sương dày đặc bên trong.
456 Ở trên tay Bảo Trư là một cây đại thụ ,tuy rằng nhìn qua không quá lớn , nhưng nếu so sánh với thân hình nó thì giống như việc con kiến mà tha con voi vậy.
457 Đây là một khối đại thụ dài bốn thước , so sánh với độ cực hạn của Đại Quan Đao cũng không kém nhau là mấy. Tuy nhiên nó không phải là một cây thẳng tắp , mà trên thân nó có mấy chục nhánh phân ra nhiều hướng , toàn thân toát ra một khí tức kỳ lạHạ Nhất Minh không biết cảm giác này như thế nào , bởi vì hắn trước kia chưa từng nghĩa tới , đến cả một cây Đại Thụ cũng mang loại khí tức như thế , xem xét kỹ một lúc lâu , Hạ Nhất Minh phát hiện ra một ít điểm kinh ngạcCây Đại Thụ này là một thân cây , dưới không rễ mà trên thì lại không lá , bất kể là quan sát chỗ nào , đều là vẻ căng tròn và bóng nhẵn cực kỳMặc dù Hạ Nhất Minh nhìn không ra lai lịch của nó , nhưng mà có thể bị Bảo Trư nhìn trúng , hơn nữa còn chịu bao nhiêu hiểm nguy để lấy về, thì nhất định nó phải có một công dụng cực lớn nào đó , hay nói một cách khác nó là một bảo bối siêu cấp.
458 Hạ Nhất Minh thật sự muốn thử một chút , xem mình có thể “sương mù hóa thần binh “ hay không , cho dù biết rằng hy vọng thành công thật là mong manh , thậm chí còn tương đối xa vờiĐột nhiên Hạ Nhất Minh giật mình phát hiện ra , Bách Linh Bát vào Bảo Trư đang đứng bên cạnh , dường như đang chờ sự quyết định cuối cùng từ chính mìnhMĩm cười , cuối cùng hắn cũng đã có sự lựa chọn : “ Chúng ta tạm hõan việc ra ngòai , Bách huynh ! Phiền huynh coi sóc cho Bảo Trư , đừng cho nó chạy tóan lọan “ dừng lại một chút , ánh mắt hắn nhìn bốn phía rồi nói tiếp : “ chúng ta nên tìm một chỗ yên tĩnh để trú ngụ một thời gian đi”Bách Linh Bát trầm giọng nói : “Ngươi còn muốn bế quan sao???”"Đúng vậy.
459 Thật lậu sau , Trong miệng Hạ Nhất Minh mới bật ra một hơi dài thật dài , dường như tất cả không khí trên thế giới này bị hắn hút lấy tới bây giờ mới được phóng xuất raTheo một hơi này đi ra , ánh sáng trên đỉnh đầu dần dần ảm đạm xuống.
460 Một trận cười dài vang lên, một người sải bước từ vách núi cong góc(sừng) nơi đi ra. Hạ Nhất Minh nhìn người này liếc mắt, khẻ cau mày, người này mặt mũi không giống người thường, sâu mắt mũi cao.