21 “Khụ khụ. . tôi, tôi chỉ tới mượn sách, thực sự không có ý đồ gì!”
“Ồ? Giữa trưa không ngủ đến mượn sách gì chứ? Cút về!”
Chị cả tiến lên một bước, một tay thô lỗ níu cỗ áo của cô, liền dùng sức một chút, bỗng nhiên đưa tay đẫy cô té xuống đất!
Aiya~ Thật đau!
Bàn tay đụng phải cạnh tường, lòng bàn tay trắng nõn mơ hồ thấm ra tia máu, Đường Dĩ Phi khẽ cắn môi, Hoành Kính Nhi cũng tiến lên.
22 "Vậy thì tốt, chúng tôi sẽ giải quyết cô, cứ coi như là giúp bạn học Mạc quét dọn địch nhân, lập công lớn!"
". . . "
Cô nói cái gì cũng sai.
Đường Dĩ Phi mím môi không thèm nói lại, đôi mắt to xinh đẹp chuyển động, đánh giá một đám thiếu nữ bất lương.
23 Anh nhìn quá mức chuyên chú, thế cho nên có người đi tới từ phía sau lưng cũng không có chú ý đến.
Ngón tay thon dài trắng nõn lướt qua trang sách, dừng lại ở góc trên bên phải, khóe miệng người con trai thủy chung luôn giữ nguyên một nụ cười nhàn.
24 "Em cứ nói đi. "
A a a, thật sự rất ôn nhu!
Học trưởng ôn nhu như vậy, tâm Đường Dĩ Phi có chút không cầm lòng được!
Thực ra mà nói, cùng học trưởng sống chung cô không có mất mát gì, so ra, người chịu thiệt là học trưởng mới đúng.
25 "Quá khó nhớ. . . " Đường Dĩ Phi một bên nhỏ giọng lầm bầm, một bên cẩn thận lưu dãy số.
Long học trưởng.
Long Thiểu Tôn giương mi, chẳng biết tại sao khi cô nói ra ba chữ đó lại có chút kiềm nén.
26 Mãi cho đến khi bóng dáng của hai người cùng nhau biến mả một chút cũng không nhìn thấy được, mọi người mới từ trong khiếp sợ cùng đố kị phản ứng lại!
"Chết tiệt, chúng ta mắc bẫy của cô ta rồi, hiện tại học trưởng đã bị cô ta cướp đi!"
"Mẹ kiếp! Tại sao học trưởng lại coi trọng cô ta chứ ? Lại còn mười ngón tay đan chặt nữa! Ả hồ ly tinh không biết xấu hổ!"
".
27 “Oa! Rảnh thật! Thật hay giả, đưa tôi xem!”
Vô số trí nhớ kích động cùng tiến tới, Đường Dĩ Phi nâng cao giọng.
Như thế nào lại bị người khác chụp lén?
Xong đời, nếu chụp thấy mặt, về sau cô đừng mơ có thể tiếp tục học ở Ngọc Hòa nữa!
“A a a! Trời ạ! Học trưởng của tôi~không cần~”
Tiếng rống của nữ sinh giống như tiếng giết heo, mọi nữ sinh ở phía Tây đều có tâm trạng dè đặt, trái tim như mảnh thủy tinh vỡ, tất cả đều tan nát cỏi lòng.
28 Vẻ mặt của cô gái này thật sự phong phú!
Trong mấy giây ngắn ngủi, thể nhưng lại có thể thực hiện một loạt cả ba hành động từ giật mình, chấn động tới khinh bỉ!
Đáy mắt của Mạc Duẫn Sâm hiện ra sự kinh sợ cùng sùng bái.
29 Đường Dĩ Phi nhếch môi lộ ra một nụ cười sáng lạng không gì sánh được.
"Wow, cuối cùng là đánh cuộc cái gì ?" Dĩ nhiên có thể ăn bạn học Mạc đến sít sao như vậy!
Mấy bà tám ngồi thành một vòng quanh Đường Dĩ Phi, Đường Dĩ Phi nghiễm nhiên trở thành trung tâm.
30 Tướng mạo của học trưởng Long không thể chê nổi, ngạo khí từ trong xương tủy, bất kể ở đâu, đều phát ra sức hấp dẫn mãnh liệt.
Nhan sắc tinh xảo của Đường Dĩ Phi cũng không kém Long Thiếu Tôn, ở trong đám nữ sinh cũng vô cùng nổi bật, hơn nữa, ánh mắt quật cường của cô luôn luôn có thể dễ dàng cảm hóa người khác.
31 Oanh___
Vẻ mặt đỏ lên trong nháy mắt!
Đường Dĩ Phi sững sờ ở trong ngực anh, hoàn toàn mất đi khả năng phản ứng, cho đến khi trên trán truyền đến cảm giác chà lau nhẹ nhàng, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói dễ nghe của anh, lúc này cô mới phục hồi lại tinh thần.
32 "Được rồi, chờ đã!"
Ông chủ nhìn qua cũng trẻ, có thể là sinh viên tự gây dựng sự nghiệp ở vùng phụ cận, một bên thuần thục làm mực viên, ngoài miệng vẫn không quên khen chàng trai đẹp trước mắt.
33 Long Thiểu Tôn khẽ thở dài một cái, anh lại không biết rằng, cô sẽ đưa anh đến đây?
Chợ đêm, đối với anh_thiếu gia nhà giàu mà nói, coi như là chết đói cũng sẽ không đến.
34 Editor: Melodysoyani
Hâm mộ và ghen ghét nháy mắt dâng lên đỉnh đầu, chỉ là do tính cách hào sảng nên Lâm Khả ngoại trừ có thể gào thét trong lòng, đối đãi với Đường Dĩ Phi cũng không hiện ra nhiều bài xích.
35 Long Thiếu Tôn nheo mắt lại, bỗng nhiên cảm thấy nếu như cô (KK) trở thành bạn tốt của Đường Dĩ Phi, khẳng định là sau này sẽ không có ai dám khi dễ cô(Đ D P) nữa.
36 Trên hành lang của bệnh viện, ông chủ và Long Thiếu Tôn đi vào để xem vết phỏng, bỏ lại hai cô gái ngồi chờ kết quả ở bên ngoài.
"Cậu đừng có khác như đám tang vậy, học trưởng sẽ không chết đâu!"
Lâm Khả nhìn thấy dáng vẻ lã chã chực khóc (đại loại là sắp khóc =.
37 Editor: Melodysoyani
Mười tám tuổi Long Thiếu Tôn đã đẹp trai tuấn mĩ như thiên thần, anh ngồi dưới ánh đèn lờ mờ bằng cẩm thạch có chút thất thần.
Người bạn gái chỉ có bảy ngày để thử việc kia, thật sự đáng giá để anh dũng càm quên mình sao?
Dĩ nhiên đáng giá!
Dù cho chỉ có từng giây từng phút, dù cho sau một phút này chính là ngày tận thế, anh nhất định cũng sẽ dốc hết sức lực để bảo vệ cho bóng dáng hoàn mỹ kia!
Điện thoại di động trong túi vang lên nhiều lần, nhưng Long Thiếu Tôn lại ung dung thản nhiên bấm tắt, và chuyển sang chế độ im lặng.
38 Một tòa chung cư ở gần trường trung học Ngọc Hòa, được bố trí đơn giản theo phong cách Châu Âu , vừa trang nhã vừa không đơn giản, trên kệ giày ở trước cửa có hai đôi giày.
39 Ăn cơm xong, Đường Dĩ Phi thu dọn bác đũa, sau khi rửa sạch hết thì đã hơn mười giờ.
“Học trưởng, em nên trở về rồi. ”
Canh gác cổng tới mười một giờ, nếu còn không quay về sẽ bị dì bảo vệ bỏ ở ngoài cửa.
40 Long Thiểu Tôn bỗng nhiên quay mặt lại, gương mặt tuấn mỹ kia lập tức xông vào tầm mắt, Đường Dĩ Phi chỉ cảm thấy ruột gan rối bời, hoàn toàn không phản ứng kịp.