221 Lệnh Hồ Hạo Thiên cũng mấy lần ra giá, nhưng với số tiền một vạn sáu nghìn kim tệ thì cũng đành phải nhịn đau bỏ ra, một vạn sáu nghìn kim tệ đối với hắn mà nói đã là một con số cực hạn, khuôn mặt của hắn lập tức trở nên khó xử.
222 Lệnh Hồ Hạo Thiên đi một đoạn đường thì có không ít người nói chuyện, thân phận của Lệnh Hồ Hạo Thiên Lệnh Hồ Huyền Tố và Mộ Dung Nam ở đế đô không ai không biết, không ngờ hôm nay hoàng tử Mộ Dung lại bị đánh cho thê thảm như vậy, xem ra chỉ có Lệnh Hồ công tước mới dám làm.
223 - Đoàn gia sao?Nhạc Thành thì thào trong miệng, sau đó hắn lập tức nói với người đối diện. - Ta đi ra ngoài trước một chút, các ngươi ở đây chờ ta. Một lát sau Nhạc Thành đi tới nơi ở của Nhạc Lan Tâm, cũng nhận thấy Lệnh Hồ Huyền Tố đang ở nơi này.
224 - Vâng. Lập tức những thủ vệ bên cạnh Đoạn Quý phi tổng cộng là bảy trăm người hùng hùng hổ hổ vọt lên. Nhìn thấy biến cố trước mắt, Lệnh Hồ Vô Địch liền biến đổi cả sắc mặt, tình huống này thật là vượt quá sức tưởng tượng của hắn.
225 - Đừng, đừng. Nhìn thấy một kiếm của Lệnh Hồ Hạo Thiên bổ tới, nhất tinh Đấu Hoàng bị Nhạc Thành dẫm nát dưới chân hiện ra một vẻ sợ hãi, hắn căn bản không có cách nào phản kháng được.
226 - Ầm. Một tiếng ầm lớn vang lên, lục cấp ma pháp sư phong hệ giống như là một con chim rớt từ trên không trung xuống, chết không thể chết lại. - Ầm Ầm.
227 Nói xong, Nhạc Thành liền rời khỏi địa sảnh, mấy ngày sau chính là hôn sự của Mộ Dung Hiểu Hiểu và hoàng tử của Tuyết Lâm đế quốc, mình dù sao cũng nên đi.
228 - Muội không biết, ta không làm môn chủ Thanh Dương môn cũng phải ở lại đó, hai năm trước một thanh niên mang theo mấy con lục giai ma thú thiếu chút nữa thì đánh bại cảu Thanh Dương môn.
229 - Các ngươi cẩn thận một chút, đừng để thủ lĩnh bên ngoài nghe được, nếu không hôm nay sẽ bị phạt đứng hai canh giờ. Một thanh âm vang lên. - Các ngươi mau nhìn đi, đó là cái gì bay tới.
230 Còn lại mấy tên Đấu hoàng cường giả, trên mặt mỗi người đều có vẻ mặt sợ hãi, mới vừa rồi bọn họ tựa hồ bình thường, đột nhiên người bên cạnh nháy mắt đã bị đánh chết, thậm chí còn không có lực hoàn thủ, bọn họ muốn chuẩn bị liên thủ công kích cũng không có.
231 “Oành” một tiếng thật lớn âm thanh nổ lên trên nóc hoàng cung, lập tức một mảnh gợn sóng lực lượng thật lớn cuồng bạo đánh tan, cung điện trong khoảnh khắc biến thành tro tàn.
232 Năm lão tổ tông Mộ Dung hoàng thất nhìn nhau, bọn họ nhìn thấy thực lực của Nhạc Nhành làm cho bọn họ cảm thấy ngoài ý muốn, hai chiêu đánh chết nhị tinh đấu tông.
233 - Đáng chết, bọn họ tựa hồ là đang sử dụng phương pháp đặc thù gì đó mà mình nhìn không thấy, bọn họ vẫn đứng ngay tại giữa sân. Lục tinh đấu tông Mộ Dung lão tổ nói, nhìn ra giữa sân không ngừng có người ở ngã xuống, trong hoàng thất không ngừng có người bị đánh chết, trong lòng hắn nhất thời đau lòng vô cùng đứng lên.
234 - Đây là con rối thuật. Nhìn đến nhạc thành gọi ra ngũ cụ con rối, tuy có mọi người là kinh ngạc không thôi, Mộ Dung ngũ tổ cũng là trong lòng ngẩn ra.
235 “Oành” một tiếng nổ, một bóng người thẳng tắp đánh bay ra mấy chục thước, lập tức phun ra một ngụm máu tươi, tên ba sao đấu tông kia bị Yêu cơ công kích bắn ra.
236 Hạo Thiên tháp thật lớn hung hăng đè xuống, đồng thờ, một mảnh hỏa diễm theo Hạo Thiên tháp nổ bắn ra, một mảnh hỏa diễm thật lớn giống như thiên hỏa thẳng tắp thổi thẳng đến lục tinh đấu tông.
237 - Bệ hạ, lão tổ, đây là do Đoạn quý phi làm, nàng sẽ đối phó Lệnh Hồ công tước, cho nên đó là do tiểu nhân hạ độc, hết thảy đều là do Đoạn quý phi làm.
238 Mà khi trời xế chiều, cả đế đô cũng đã biết buổi sáng phát sinh sự việc ở trong hoàng cung, mọi người hầu như không thể tin được sự thật này. Đường đường hoàng thất, Mộ Dung gia tộc cao cao tại thượng, không nghĩ tới bị người hủy thành như vậy.
239 Đối với một tia biến hóa mình cũng không có cách nào hiểu rõ, Nhạc Thành cũng không có quá để ý, dù sao có thể cảm giác được một tia là không mang đến cho mình cái gì.
240 - Tốt lắm, Cô phụ cùng cô cô hai ngày này thu dọn một chút, chúng ta mấy ngày nữa rồi đi. Nhạc Thành mỉm cười nói. Gian phòng của Nhạc Thành bây giờ cũng chỉ còn có Mộ Dung Hiểu Hiểu cùng Thượng Quan Uyển Nhi, nhìn Mộ Dung Hiểu Hiểu lúc này đã không có đáng ngại, Thượng Quan Uyển Nhi cũng thầm thở dài một hơi.