161 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Cán bột nhìn có vẻ đơn giản, nhưng muốn làm để ăn thật ngon, cũng không dễ dàng. Liên Mạn Nhi thầm nghĩ chính nàng làm không tốt lắm, vì vậy rất nghiêm túc quan sát học tập động tác của Liên Thủ Tín.
162 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura “Lão Tứ thật là cẩn thận. ” Lão hán cười cười, “Ta đã tìm người hỏi rồi, ngày ấy vừa hết tang kì, không có chuyện gì. Cho dù lệch mấy ngày cũng không còn người quản ta.
163 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Liên Thủ Nghĩa phát giác mình đi không được rồi, không thể làm gì hơn là xoay người, tiến tới trước gót chân Chu thị, tội nghiệp giải thích.
164 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Liên lão gia tử hi vọng mọi người cùng nhau gói bánh trái, sau đó mới đem phần của nhà Liên Thủ Tín phân cho bọn họ. Đối với chuyện phân chia này của nhà Liên Thủ Tín, Liên lão gia tử thực sự bất đắc dĩ, hắn thích nhất là tất cả con cháu tụ tập trước mắt mình, làm gì đều làm cùng nhau.
165 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Liên Mạn Nhi có chút dở khóc dở cười, trong lòng tự nhủ Hà thị thật đúng là biết lợi dụng sơ hở, cũng không biết Chu thị có thể dung túng nàng hay không.
166 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura “Mẹ, con đói bụng, Tiểu Thất cũng đói bụng. ” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng cùng Trương thị nói. Trương thị ngẩng đầu nhìn lướt qua mọi nơi.
167 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Liên Mạn Nhi cúi đầu gói bánh trái, trừ Chu thị thỉnh thoảng khiển trách cái này cái kia một câu, một phòng mọi người yên lặng không tiếng động.
168 Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Nghe thấy Chu thị ở bên ngoài kêu la khàn cả giọng, có thể nghe ra nàng giờ phút này tức giận cùng đau lòng. Liên Mạn Nhi vừa ăn bánh trái, vừa cười trộm trong lòng.
169 Edit: Sakurahương Beta: Sakura “Gì, tiểu Thất vừa mơ thấy…” Trương thị cùng Liên Thủ Tín đều lấy làm kinh hãi. Liên Mạn Nhi một đôi mắt vẫn không rời Chu thị, nàng xem thấy khi nàng nói tiểu Thất mơ thấy em bé, Chu thị trên mặt da thịt không bị khống chế trừu động một chút.
170 Thiếu, sẽ thêm vào sau. .
171 Edit: Đào Lệ Quyên Beta: Sakura Liên Mạn Nhi không có kinh nghiệm mở quán cơm, nên phải vừa làm vừa tính. Bất quá nàng biết rằng, phải xác định rõ chuyện trọng yếu nhất.
172 Edit: Đào Lệ Quyên Beta: Sakura Trong nhà có khách đến, là ai vậy nhỉ? Nghe thấy tiếng bước chân của Liên Diệp nhi cùng một người khác hướng Tây Sương phòng đi tới, liền đoán được có lẽ là có người gần bên nhà nàng đến mua rau giá đồ ăn, bởi vậy tạm thời ngừng nói chuyện.
173 Edit: Đào Lệ Quyên Beta: Sakura Sư phụ Thiện xa là một lão hòa thượng dáng người thấp bé, mặt mũi hiền lành, tiếng nói không cao, ngữ khí hòa hoãn. “Một năm ah, không phải là quá dài? Thủ tín ah, cái phòng kia ngươi không thuê thì cũng không có ai dùng.
174 Edit: Đào Lệ Quyên, Sakura Beta: Sakura Ngày khai trương cửa hàng là một ngày nắng. Liên Mạn Nhi đem cửa lớn mở ra, liền thấy bên ngoài đã có khá nhiều người, hầu hết là có chút tò mò hướng bên này nhìn xem.
175 Edit: Pthu Beta: Sakura Khi ấy Liên Mạn Nhi báo ra mấy con số này, người một nhà trước đều là sửng sốt. Bọn họ đối với mấy cái con số này, có chút không dám tin tưởng.
176 Edit : pthu Beta: Sakura Ở trong mắt Liên Thủ Tín, Liên lão gia tử là một người nhiệt tình, đối với câu hỏi như vậy của Liên lão gia tử, hắn lộ ra nụ cười cảm kích.
177 Edit : pthu Beta: Sakura “Chờ cho hết năm,còn có thể người sẽ tăng lên một phen, khi đó việc làm ăn của ta càng phát đạt. ” Liên Thủ Tín cừoi nói: “ Mạn Nhi có thể làm thêm súp bánh bao không?”Hai ngày này mỗi ngày bốn mươi súp bánh bao, cũng là bán hết sạch.
178 Edit : pthu Beta: Sakura Liên Thủ Nghĩa vừa mới nói một câu nói, liền đụng phải một cái mặt mũi xám xịt, trên mặt cũng có chút ngượng ngùng đấy, cười toe toét miệng tới một bên ngồi.
179 Edit: Pthu Beta: Sakura “Năm văn tiền?” Chu thị khinh thường hừ một tiếng, tựa hồ là ngại cho tiền quá ít, cuối cùng cũng là bĩu môi, không có nói cái gì nữa.
180 Edit : pthu Beta: Sakura Liên Mạn Nhi cười híp mắt nhìn tiểu Thất dùng ngón tay mập mạp, lốp bốp gảy hạt châu của bàn tính. Cái bàn tính này là bàn tính cũ Liên lão gia tử đã dùng qua, đưa cho Tiểu Thất dùng.