Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 12c

Chương trước: Chương 12b



Cô gái ấy chính là em, ông chủ ấy chính là anh.

Em ích kỷ, em sợ mình không giữ được anh, em sợ số phận của em lại đi vào vết xe đổ của mẹ em, em quyết định dùng thanh danh của mình để đánh cược, nên mới có một hành động ngông cuồng: Cú điện thoại hôm đó là do em xuống lầu bảo một người qua đường gọi giúp, em muốn dùng hành động đó để anh với Thanh Thanh ly hôn, em tin là em sẽ khiến anh hạnh phúc hơn chị ấy. Em cũng không mang thai, em muốn thử xem anh có thực sự yêu em không. Còn nữa, con dấu riêng là em tới nơi khác đóng dấu, bảo người thợ khắc làm thêm một cái giống y như cũ, bởi vì em cần tiền, cần tiền để thoát khỏi sự đeo bám của người bạn trai cũ, hơn nữa mẹ em cũng đã yếu lắm rồi, em không muốn mẹ qua đời khi chưa nhìn thấy em được sống hạnh phúc.

Mọi điều em làm đều thật sự thất đức, thậm chí có thể nói là phạm tội. Tiền của công ty em dùng để mua cổ phiếu, số cổ phiếu đó em để ở một tài khoản tại công ty chứng khoán Quảng Phát, thẻ tài khoản cất trong tủ bảo hiểm ở văn phòng, tất cả mật mã đều là 701114, ngày sinh nhật của anh, đó là dãy số mà cả đời em cũng không quên.

Tổng cộng em kiếm được một trăm sáu mươi nghìn tệ, một phần trả nợ, một phần trị bệnh ẹ em rồi, giờ em chẳng thể trả tiền được nữa, cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp ai, chỉ mong được ra đi và chôn vùi mọi thứ. Tạm biệt, xin hãy tha thứ cho sai lầm của em, nếu có kiếp sau, em mong được quen anh sớm hơn…

Tôi chầm chậm gấp lá thư vào, mở cửa sổ ra thở dài một tiếng. Tâm trạng tôi rất phức tạp, không biết là nên hận, nên cảm thán hay thương xót. Một cô gái đơn thương độc mã đấu chọi với đời, không gia cảnh, không nguồn vốn, trong thời đại mà mọi thứ đều là trao đổi này, có lẽ cô ta làm bất cứ việc gì cũng có thể lý giải được, giống như Tiểu Ngọc sa vào bước đường hôm nay, thứ duy nhất cô ấy có thể sử dụng là cơ thể được bố mẹ ban cho. Bạn có thể chửi cô ấy vô dụng, chê cô ấy là đôi giày rách, nhưng cô ấy nỗ lực chắc chắn sẽ có kết quả sao?

Sau một hồi lục lọi ở văn phòng của Lưu Hân, tôi tìm được thứ mình muốn, sau đó gọi Lâm Thăng, đi thẳng tới công ty chứng khoán Quảng Phát.

Vào hôm Lưu Hân mất tích, chỉ số cổ phiếu tăng hai trăm điểm, cổ phiếu Quý Đường 000833 mà cô ta mua đã tăng hai phiên kịch trần, giá trên thị trường giờ là năm trăm hai mốt nghìn không trăm mười bảy tệ, trừ đi tiền vốn còn kiếm được hai mươi nghìn nữa, đúng là một cô gái tài giỏi. Tôi thầm khâm phục cô ta, không biết cô ta giỏi hơn cái gã gà mờ như tôi bao nhiêu lần, Lâm Thăng đứng cạnh nói:

- Mau bán đi, tiền vào túi thì mới yên tâm! – Lần này tôi cung cúc nghe theo lời hắn, vội vàng đổi số cổ phiếu kia thành tiền.

Có kết quả này, tôi không còn hoang mang nữa, lại khôi phục phong cách tếu táo thường ngày:

- Không ngờ Lưu Hân lại là thần cổ phiếu, chọn hay thật, cái nào cũng kiếm được tiền. Thăng này, hay là chúng ta gọi Lưu Hân về giúp chúng ta chơi cổ phiếu cũng được, vừa kiếm được nhanh mà lại nhẹ nhàng, còn hơn là mở công ty.

Lâm Thăng dội cho tôi một gáo nước lạnh:

- Anh bị bệnh à, xảy ra chuyện lớn như thế này mà còn đùa được!

Cảnh Phú Quý cầm tờ “Đô thị Phương Nam” trên tay, ung dung rung đùi, cả người lọt thỏm trong sô-pha. Lưu Hân cuối cùng cũng gây chuyện, tâm trạng của hắn rất tốt, bắt đầu quan tâm tới tình hình quốc tế và động thái mới trong ngành giải trí, vừa đọc báo vừa chửi thề.

Một lát sau hắn buông ra một câu:

- Tôi hỏi này, nước Mỹ có xuất quân đánh I-rắc không? – Thấy thế tôi không thể im lặng được nữa, nếu không chắc chắn hắn sẽ không buông tha, đành mệt mỏi nói:

- Tôi biết làm sao được, cậu đi mà hỏi Tổng thống Mỹ.

Hắn vẫn không cam tâm:

- Chẳng phải cậu học chính trị quốc tế sao? Phân tích xem nào.

Tuy rằng tôi học chuyên ngành Chính trị quốc tế, nhưng tôi cảm thấy phẩm vị của mình ngày càng tầm thường, báo chí không bao giờ quan tâm tới tin trang nhất, chỉ nhạy cảm với những tin lá cải như giết người, đốt nhà, bắt cóc, tham ô, hối lộ, ngoại tình…, nếu sớm biết như thế tôi đã học chuyên ngành khác cho phù hợp với sở trường.

Tôi nói cậu đừng ăn khoai nói chuyện thế giới nữa, giải quyết cho xong chuyện đấu thầu đi. Cảnh Phú Quý ngập ngừng:

- Được thôi, cậu đã nói thế thì tôi quan tâm một chút tới chuyện xung quanh vậy, tôi không tin là Lưu Hân tự sát thật! Cô ta muốn dùng khổ nhục kế để mong cậu thông cảm và tha thứ đấy.

- Người ta đã thế rồi mà cậu còn không buông tha, liệu có hơi… hơi…không? – Tôi nổi giận.

- Nếu cô ta chết thì tôi tin cô ta thực sự hối hận, nhưng cô ta không chết, khiến người ta không thể không nghi ngờ động cơ của cô ta.

Tôi nói:

- Cái lô-gíc của cậu kiểu gì vậy, cả đống người tự sát không thành công, không lẽ ai cũng như cậu nói sao? Sao cậu không thể khoan dung cho Lưu Hân một chút?

- Khoan dung? Tôi cũng muốn khoan dung với cô ta, nhưng cô ta không xứng! Tự cổ chí kim bao nhiêu ví dụ, Võ Tắc Thiên, Từ Hy, Nữ hoàng Ai Cập? Cái người tên Cleo gì gì đó, tối độc phụ nhân tâm. – Cảnh Phú Quý vẫn hằn học, - Cậu đề phòng đàn ông thì giỏi lắm, nhưng trước mặt đàn bà lại chỉ là một thằng ngu.

Tôi suýt nữa thì mang bức thư của Lưu Hân ra để chứng minh Lưu Hân vẫn còn là người có lương tâm, nhưng lại sợ hắn cười tôi nhiều hơn, như thế chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Đành đuối lý, Cảnh Phú Quý nói gì tôi cũng phải nhịn lại. Tôi nói:

- Lưu Hân có điều khó nói, mẹ cô ấy bị bệnh phải dùng tiền, cô ấy còn phải trả nợ người khác, không phải là vì cô ấy tham lam.

Cảnh Phú Quý nói:

- Cậu còn biện hộ cho cô ta, đúng là chấp mê bất ngộ!

Tôi nghĩ có tranh luận thêm với Cảnh Phú Quý về chủ đề này cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, tôi không thể thuyết phục được hắn, giải thích đến đâu hắn cũng cho rằng tôi thiên vị, nhưng tôi không hiểu vì sao Cảnh Phú Quý lại có thành kiến, thậm chí có thể nói là thù hận với Lưu Hân như thế, tôi hỏi hắn:

- Cậu với Lưu Hân rốt cuộc là làm sao? Có phải có việc gì mà tôi không biết không?

Cảnh Phú Quý khựng lại như điện giật, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, sau đó vội vàng quay mặt đi, chầm chậm châm một điếu thuốc rồi trả lời:

- Không có.

GẶP MẶT BẠN HỌC

Lâm Thăng không báo cảnh sát, vì tức giận quá nên hắn mới dọa tôi như vậy. Chuyện này là do hắn nói với tôi trên đường tới cảng Cửu Châu đón Trịnh Tư Tư, lúc đó tôi hét lên, vỗ mạnh lên vai hắn:

- Tốt quá, tốt quá! Ha ha!

Lâm Thăng giật mình:

- Việc gì anh phải kích động thế!

Tôi chẳng quan tâm, nói:

- Tôi biết là anh sẽ không làm chuyện ngốc nghếch đó, Lâm tổng đúng là Lâm tổng! Lâm tổng thông minh tuyệt đỉnh! MBA có khác!

Lâm Thăng tránh cánh tay tôi, mắt nhìn thẳng về phía trước:

- Thực ra tôi thực sự là gã ngốc.

- Chửi tôi, anh đang chửi tôi hả! – Hai tay tôi nắm chặt vô lăng, ánh mắt lúc nhìn đường, lúc quay sang nhìn Lâm Thăng, vui không tả xiết.

Lâm Thăng vẫn giữ cái biểu cảm lạnh nhạt đó, tâm trạng tôi thì rất tốt:

- Hôm nay gặp mặt bạn đồng môn, mở một chai rượu ngon, uống cho đã!

- Hừ, tôi thấy anh hưng phấn không phải vì tôi không báo cảnh sát, mà là vì người đẹp tới chơi phải không?

Tôi cười he he:

- Cả hai đều có, cả hai đều có. – Lúc này Lâm Thăng có nói gì tôi cũng không chấp nhặt với hắn.

Chúng tôi đứng ngay ở cửa phòng làm thủ tục nhập cảnh, trong dòng người đông đúc qua lại, tôi nhìn một cái là nhận ngay ra Tư Tư, chiếc váy màu vàng nhạt, mái tóc dài ngang vai, trước ngực là một sợi dây chuyền, tay xách vali hành lý, trên vai là một chiếc túi to, gương mặt sáng lấp lánh, đúng là một người phụ nữ thành đạt. Cô ấy cũng nhìn thấy tôi, bèn vẫy tay, tôi giơ tay lên mỉm cười với cô ấy, Lâm Thăng đứng cạnh không có phản ứng gì, ánh mắt thậm chí là hơi khác thường.

Trịnh Tư Tư nhận giấy tờ ở bàn thủ tục xong bèn chậm rãi đi tới, hình dáng ngày càng rõ nét, cách trang điểm, ăn mặc đúng là của một người thành công, nhanh nhẹn, nho nhã, sang trọng. Nhìn vào gương mặt trắng như ngọc của Tư Tư, hình ảnh cô ấy khi còn ở đại học bỗng chốc xuất hiện trong đầu tôi, còn cách nhau một đoạn mà cô ấy đã tươi cười đưa tay phải ra, tôi lập tức bước lên bắt tay Tư Tư, ngón tay mềm mại, mát rượi, lòng bàn tay đổ mồ hôi, sau đó nghiêng người để cô ấy với Lâm Thăng đối mặt nhau, đang định giới thiệu thì Lâm Thăng nói:

- Chúng tôi quen nhau!

Kéo Trịnh Tư Tư về thẳng khách sạn thì một cú điện thoại lạ gọi tới, kiên trì vang lên, ấn nút nghe, bên kia là giọng nói lạnh lẽo như thể phát ra từ độ sâu ba nghìn mét:

- Lý Tiểu Phi, chúng ta nói chuyện với nhau.

- Anh là ai? Tôi quen anh không? – Giọng nói ấy không hề quen thuộc.

- Anh không quen tôi, nhưng quen Lưu Hân chứ?

Tôi nhớ ra, Tống Trị Quốc, bạn trai cũ của Lưu Hân, một kẻ thất bại nợ như chúa Chổm.

Tôi đứng lên, đi ra khỏi phòng.

- Vì sao lại đùa giỡn với cô ấy?

- Đùa giỡn? Nực cười! Là cô ta đùa giỡn tôi!

- Không phải anh đùa giỡn cô ấy thì sao cô ấy lại tự sát?

- Tôi còn đang định tìm người trả lời câu hỏi này đây!

- Anh đừng giả bộ với tôi, anh không sợ tôi tố cáo với vợ anh việc anh chơi điếm ở Củng Bắc sao?

Thì ra hôm đó người theo dõi tôi là gã này, cuối cùng tôi cũng hiểu. Chỉ có điều tính tôi vốn ưa ngọt chứ không ưa cứng, hít sâu một hơi, nói:

- Họ Tống kia, mày nghe cho rõ đây, tao hận nhất là thằng nào uy hiếp tao! Mày mà dám chơi tao thì ông mày sẽ ném ra mười nghìn tệ để mua một cánh tay của mày!

Bên tai vang lên tiếng thở hổn hển rất rõ ràng, đầu bên kia im lặng một lát, sau đó là tiếng nghiến răng:

- Được, cứ đợi đấy!

Trong lúc giận dữ, tôi giơ cao điện thoại lên định ném đi, nhưng ý thức hành động này không ổn lắm, thế là đấm mạnh tay vào tường, nhân viên phục vụ đi trên hành lang kinh ngạc nhìn về phía tôi.

Về chỗ ngồi, lửa giận của tôi vẫn chưa nguôi ngoai, thi thoảng điện thoại lại đổ chuông, lúc là công ty môi giới hỏi tôi có cần bán nhà không, lúc thì Lộ Cường gọi tới hẹn tôi đi đánh mạt chược, rõ ràng không muốn tôi ăn một bữa cơm yên ổn. Trịnh Tư Tư có thể nhận ra:

- Lý tổng bận lắm phải không, ăn cơm mà cũng không yên?

Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô ấy, trước mặt tôi là một gương mặt trắng trẻo được trang điểm khéo léo bên dưới mái tóc xoăn màu vàng, trên gương mặt đó đã thấp thoáng vài nếp nhăn rất nhỏ, nhưng không những không làm cô ấy già đi mà ngược lại còn khiến cô ấy thêm phần thu hút, dùng hai từ “người đẹp” để hình dung thì đúng là coi thường cô ấy quá. Tư Tư hoàn toàn xứng đáng với hai từ “mỹ nhân”, hoàn toàn khác với những người đàn bà hay các cô gái tôi từng tiếp xúc. Bỗng dưng tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi kì lạ len lỏi, chuyện với Thanh Thanh và Lưu Hân còn chưa kết thúc đã lại có một người đàn bà xuất hiện trước mắt tôi, hơn nữa lại còn rất ưu tú và quyến rũ, nếu muốn hợp tác, cho dù cô ấy không có cảm giác với tôi thì liệu tôi có kiểm soát được suy nghĩ của mình không? Như trong bài hát “Phượng cầu hoàn” có đoạn: “Có người đẹp, làm sao quên. Một ngày không gặp, nhớ nhung điên cuồng”. Suy nghĩ ấy một khi đã nảy sinh sẽ giống như một ngọn cỏ dại, cứ thế sinh sôi, tôi thậm chí còn cảm thấy rùng mình, loại rượu mười hai nghìn tệ này trôi trong cổ họng sao lại có vị đắng, khiến tôi ngồi thẫn thờ không nói nên lời.

Lâm Thăng thụi tôi một cái, nói:

- Bình thường chẳng phải hay đùa lắm sao, hôm nay làm sao mà yên lặng thế?

Tôi giật mình sực tỉnh, suy nghĩ quay về với căn phòng.

- Hây a, cũng bó tay, số khổ mà, ai bảo làm cái nghề mệt nhất, khổ nhất là ông chủ này, đến ngủ cũng ngủ không ngon. – Trong lời nói của tôi có sự bất lực nhưng dường như lại có đôi chút tự hào, bây giờ ai mà không bận, không bận cũng phải giả vờ là bận, chỉ sợ người khác biết mình không bận, bận mới chứng minh được rằng mình kiếm được tiền, bận mới chứng tỏ sự nghiệp thành công, bận đến mức không ngủ được cũng là một chuyện đáng để khoe khoang.

- Ồ, thế em hỏi anh một câu, nhân viên của anh ngủ ngon không?

- Họ à, họ không muốn ngủ quá ngon đâu, để đi làm còn lên QQ nói chuyện, tan làm còn đi tán gái, gặp gỡ bạn bè, cuộc sống phong phú lắm.

- Ồ, thế em thảo luận với anh một chút, anh nghe kể về câu chuyện giữa người ngư dân Mê-hi-cô và một thương nhân người Mỹ chưa?

Tôi lắc đầu, Lâm Thăng giành nói trước:

- Chuyện này anh biết, khi học MBA anh có nghe nói đến.

Đạo lý rất đơn giản, người thương nhân tưởng rằng mình thành công nhưng không biết thứ mà cả đời ông ta nỗ lực theo đuổi chính là cuộc sống đơn giản của người ngư dân, cũng giống người ngư dân mà tôi nhìn thấy trên cảng Hồng Hải.

- Cảnh giới ban đầu của người làm ông chủ là nhân viên ngủ được, mình không ngủ được, cảnh giới thứ hai là ông chủ và nhân viên đều không ngủ được, cảnh giới cao nhất là nhân viên không ngủ được, mình ngủ được, - Trịnh Tư Tư từng được sống ở nước ngoài, tầm nhìn rộng mở, với lại cuộc sống giàu có khiến quan sát, cảm nhận của cô ấy đều rất tinh tế, thế giới quan và nhân sinh quan của cô ấy hoàn toàn khác với kẻ trọc phú như tôi. Sau khi nghe cô ấy phân tích, tôi gật đầu ra vẻ thấu hiểu, dường như đã ngộ ra điều gì đó.

Song tôi lại nhân tiện nói sang chuyện khác:

- Anh vất vả một chút cũng không sao, chỉ cần Lâm tổng của chúng ta tự tại là được rồi, hợp tác với nhau phải luôn có người hy sinh mà! – Chiêu này thật là khéo léo, không chút sơ hở, Trịnh Tư Tư nghe vậy chắc chắn sẽ nhận ra và khâm phục cái hào khí “Ta không vào địa ngục thì ai vào” của tôi, đương nhiên Lâm Thăng thì không, hắn đã quá quen thuộc với cái chiêu này của tôi.

Trịnh Tư Tư làm việc trong một tập đoàn điện tử lớn của châu u, nằm trong top 50 doanh nghiệp mạnh nhất thế giới, chuyến đi lần này tới Đại lục của cô ấy có một nhiệm vụ quan trọng: Tìm một đơn vị sản xuất điều khiển, cung cấp sản phẩm cho nhà xưởng của họ tại Thái Lan, tổng mức mua hàng một năm là ba mươi triệu đô-la Mỹ. Hơn nữa Trịnh Tư Tư còn tiết lộ, nếu hợp tác tốt sẽ có khả năng đóng cửa nhà xưởng ở Thái Lan, chuyển giao toàn bộ công nghệ sang Đại Lục.

Đây chính là nghề cũ của tôi với Lâm Thăng, ngày trước bị thua lỗ, nhưng đã rút ra bài học, có một câu tục ngữ rằng “Ngã xuống ở đâu thì đứng lên ở đó”, đúng là ông trời giúp tôi, tài vận đến không ai ngăn được, tôi dường như đã ngửi thấy mùi vị của đô-la Mỹ.

Đi ra khỏi Ngũ Nguyệt Hoa, tôi vỗ vai Lâm Thăng:

- Người anh em, cơ hội phát tài tới rồi, thời điểm để chúng ta ngẩng cao đầu tới rồi, tới lúc đó mua một căn biệt thự ở số 1 Tân Giang, mời anh với cả nhà bạn gái cũ của anh tới đó làm khách, xem cô ấy có hối hận tới mức lao ra ban công nhảy xuống sông Hoàng Phố hay không!

Cũng qua lần gặp mặt Trịnh Tư Tư mà cuối cùng tôi đã hiểu nguyên nhân khiến Lâm Thăng rời khỏi Thượng Hải để đến cái thành phố nhỏ bé này. Bạn gái thời đại học của Lâm Thăng là bạn cùng lớp với Trịnh Tư Tư, cũng là người Thượng Hải, yêu nhau hai năm, đến khi tốt nghiệp thì chia tay, nguyên nhân rất đơn giản, nhà gái không đồng ý, bố mẹ Lâm Thăng đều là công nhân đã thất nghiệp, nhà ở phố Dương Thụ của Thượng Hải, thuộc vào “Khu ổ chuột”, lời nói và cách sống của họ hoàn toàn khác với nhà gái. Trong lúc giận dữ, Lâm Thăng đã chạy tới Châu Hải, quyết tâm sống thật thành công để cho người ta thấy.

Lâm Thăng vò chiếc áo trong tay:

- Tôi không làm chuyện ngu ngốc đó đâu, anh tưởng cô ta là con ngốc chắc, không đâu, cô ta về sẽ bốc phét rằng: “Ôi, tôi có một người bạn sống ở số 1 Tân Giang, tôi còn tới nhà anh ta ăn cơm rồi cơ”.

THA THỨ CHO LƯU HN

Tôi không đồng ý với việc lập tức sa thải Lưu Hân, tôi nói:

- Các người không nghĩ xem, tài vụ từ trước tới nay là do Lưu Hân phụ trách, mấy cái hóa đơn giá trị gia tăng đều là khai khống, nếu ép cô ấy quá, một đống những giấy tờ đen bị đưa tới Cục thuế thì làm thế nào? Các người đừng nóng nảy, hãy bình tĩnh và suy nghĩ được không?

Lâm Thăng hừ một tiếng:

- Cô ta chỉ là một đứa con gái, làm gì có cái gan đó, có thể tìm người giải quyết cô ta mà, bình thường chẳng phải anh không sợ trời, không sợ đất?

Cảnh Phú Quý đứng cạnh cũng mở miệng:

- Chắc chắn cô ta là người gọi điện thoại cho vợ cậu, con đàn bà này khiến cả tôi lẫn Lâm tổng đều bị nghi oan.

Tôi không trả lời, thực ra không cần trả lời, đáp án đã rõ ràng lắm rồi, chỉ có điều họ không biết quá trình, mà thực ra quá trình đó cũng không cần biết, biết ai làm như thế là đủ rồi.

Lỗi do mình gây ra nên quả đắng cũng phải tự mình nuốt, cho dù nó có khó nuốt đến đâu. Xảy ra chuyện này, Lưu Hân không thể quay về công ty được nữa, nhưng tôi vẫn phải nói những lời níu kéo. Công ty và cá nhân tôi không nợ Lưu Hân điều gì, cô ta làm việc xấu với công ty, gây phiền phức cho tôi, chúng tôi không báo cảnh sát, không tố cáo, không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với cô ta đã là rất nhân đạo. Song tôi không biết là mình có nên hận cô ta không, trong mắt người ngoài, cô ta có phải ngồi tù cũng không hết tội, nhưng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đó, nếu cô ta thực sự tham lam, xấu xa thì cô ta có thể hoàn toàn ôm hết tiền của công ty bỏ chạy, sau đó bốc hơi khỏi thế giới này. Nhưng tôi không thể nói với họ những lời như thế, nếu không chắc chắn họ sẽ tưởng tôi đã bị điên vì ăn phải bùa ngải của Lưu Hân.

Lúc ra tới cửa, Lâm Thăng còn ném lại một câu:

- Cho dù thế nào, nếu không vào được Khoa Mỹ, không giải quyết được bên Trịnh Tư Tư thì tôi sẽ lập tức rút cổ phần.

Lần thứ hai tôi vào bệnh viện, bác sĩ nói ngày mai Lưu Hân có thể ra viện, tôi đưa thông tin cổ phiếu cho Lưu Hân xem, cô quay đầu đi, không muốn nhìn. Tôi nói:

- Nhìn đi, bán hết cổ phiếu rồi, không những không thiếu tiền vốn mà còn kiếm được hai mươi nghìn nữa, tôi với Lâm tổng bàn với nhau rồi, việc của cô dù tính chất có nghiêm trọng, tuy nhiên cũng không gây tổn thất gì cho công ty, ngược lại còn kiếm được tiền, đương nhiên số tiền này không thể trả cho cô, dùng để bổ sung vào quỹ coi như lấy công chuộc tội.

Lưu Hân vẫn không quay đầu lại, nhưng tôi nhận ra chiếc khăn đắp trên người cô khẽ run rẩy.

Mẹ Lưu Hân vui mừng hỏi tôi:

- Thực sự không sao hả?

- Không sao ạ. – Tôi nói.

Bỗng dưng mẹ Lưu Hân khóc như mưa rồi quỳ thụp xuống, tôi vội vàng đỡ bà dậy:

- Đừng thế bác.

Mẹ Lưu Hân đưa tay lên lau nước mắt:

- Lý tổng, cậu là người tốt, tôi trách nhầm cậu rồi, đều là lỗi của Lưu Hân nhà tôi.

Tôi quay người đi, định nói với Lưu Hân vài câu nhưng rồi lại thôi, mẹ Lưu Hân nhận ra, bèn nói:

- Hai người nói chuyện đi, tôi ra ngoài mua ít hoa quả. – Bà vừa ra khỏi phòng bệnh, tôi đã ngồi xuống bên mép giường.

- Vì sao? – Lưu Hân vẫn không quay đầu nhìn tôi.

- Cái gì vì sao? – Tôi hỏi khẽ.

Lưu Hân chầm chậm quay đầu lại, khóe mắt long lanh nước:

- Vì sao lại đối với em tốt thế?

Tôi lặng lẽ đưa tay ra, lau nhẹ vệt nước mắt của cô, nhìn cô chăm chú, khóe miệng thoáng chuyển động:

- Không biết, anh cũng không biết…

Tôi cúi thấp đầu đi ra khỏi bệnh viện, ánh mặt trời xuyên qua những tán lá, nhảy nhót trên đường, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ. Tôi nheo mắt nhìn lên bầu trời, ánh mặt trời chói mắt nhưng ấm áp, tôi nhớ lại tôi ngày trước, nhớ lại hồi đại học, để viết một bài thơ phải vắt óc suốt ba ngày ba đêm, nhớ lại tôi với Cảnh Phú Quý người không một xu dính túi, đứng trên con đường Tình nhân ngắm cảnh và tưởng tượng về tương lai của chúng tôi, nhớ lại sự ấu trĩ, sự điên cuồng của tôi… Tất cả đều thật ấm áp, đều đáng để trân trọng. Nhưng bây giờ thì sao, thế giới thật điên cuồng, những con người xung quanh thật điên cuồng, vì sao lại như vậy, đồng tiền có thực sự là tất cả? Nó có đáng để tất cả mọi người đều lao vào nó như thiêu thân lao vào lửa không?

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 13a

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Độc Bộ

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 257


Chỉ có thể là yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 28



Nữ Vương Không Trêu Nổi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 20