Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 02c

Chương trước: Chương 02b



GIẢI QUYẾT KHOA ĐẠT

Tôi không đếm xỉa gì tới Lâm Thăng, nói với Cảnh Phú Quý:

- Ông chủ Hà của Khoa Mỹ mời một người đàn bà họ Lôi tới làm Tổng Giám đốc, cậu đi hỏi thăm xem cô ta là người thế nào.

Cảnh Phú Quý lập tức đáp lời:

- Tôi biết, cô ta là Phó Tổng của một doanh nghiệp nhà nước ở Thượng Hải, còn là giảng viên đại học nữa.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn:

- Chỉ thế thôi hả?

Cảnh Phú Quý hơi ngơ ngác:

- Đúng thế, còn cần gì nữa? - Hắn tưởng rằng tôi sẽ lên tiếng khen ngợi.

- Cậu cảm thấy những tin tức này đủ không?

Cảnh Phú Quý không trả lời.

- Viết một lá thư mời đưa cho Dương Hùng Vĩ của bộ phận Mua hàng, bảo hắn ta gửi cho Tổng Giám đốc Lôi, tôi muốn gặp cô ta trực tiếp. - Khẩu khí của tôi không cho phép từ chối, - Còn nữa, tiếp tục thăm dò nội tình của Lôi tổng, tường tận một chút, và phải nhanh!

Trước đó, lúc đang họp tôi nhận được điện thoại của Hoàng Lực, hỏi xem số hàng đó có thể giao đúng hẹn không, tôi nói hàng không có vấn đề gì, quan trọng là phải thanh toán tiền nhanh lên mới được. Sau đó Hoàng Lực bắt đầu ấp úng, trước khi cúp điện thoại hỏi tôi dạo này có bận lắm không. Tôi hiểu ý hắn, nói là không bận, nếu cậu không tìm tôi thì tôi cũng định tìm cậu, tối nay gặp nhau một chút.

Hoàng Lực là Trưởng phòng Mua hàng bên Điều hòa Khoa Đạt, Khoa Đạt là khách hàng lớn nhất của chúng tôi, tổng tiền hàng một năm tới hơn một trăm triệu tệ, bởi vậy Hoàng Lực đương nhiên là “bố mẹ bát cơm” của tôi rồi, tiếng Quảng Đông gọi là “ông chủ bát cơm”, ngày nhỏ ở nhà ăn cơm nhờ bố mẹ, lớn lên ăn ở ngoài là phải nhờ người khác, bởi vậy phải tôn kính người ta như thần như thánh.

Lần đầu tiên gặp Hoàng Lực, hắn vẫn chỉ là một Tổ trưởng nhỏ của bộ phận Mua hàng, ấn tượng về hắn trong tôi không tốt lắm, béo ục ịch, trên đầu không có lấy một sợi tóc, vòng bụng ngân ngấn mỡ, có lẽ phải to gấp đôi tôi, hơn nữa hắn nói chuyện rất thô lỗ:

- Công ty Phi Thăng? Chưa nghe bao giờ. - Một câu nói cũng đủ để tôi phải tức chết.

Nếu với tính khí của tôi lúc trước, tôi đã đập bàn trở mặt với hắn ngay lúc đó, nhưng khi đó không được, công ty của tôi vừa mới thành lập, cần có đơn đặt hàng, thất lễ là chuyện nhỏ, mất đơn đặt hàng mới là chuyện lớn. Tôi vừa gượng cười mời hắn một điếu Ngũ Diệp Thần (Tên một loại thuốc lá.), giả lả nói:

- Đúng thế, công ty chúng tôi vốn vô danh tiểu tốt, mong Hoàng huynh độ lượng chiếu cố.

Gã này thịt nhiều da mỏng, rõ ràng là ít tuổi hơn tôi, gọi anh dù sao cũng không thiệt thòi bằng gọi bố. Hoàng Lực đẩy tay tôi ra, móc một điếu thuốc Trung Hoa (Thuốc lá Trung Hoa là một trong những loại thuốc lá cao cấp nhất ở Trung Quốc.) ra nói:

- Tôi chỉ hút loại này.

Tôi ngượng ngùng rụt bàn tay mời thuốc lại:

- Ha, cái này. Đúng, Trung Hoa tốt, “Yêu nước Trung Hoa” mà, đây là biểu hiện yêu nước. - Đầu óc tôi cố gắng nghĩ ra chủ đề khác. - Cái này, không biết Hoàng huynh, à, Trưởng phòng Hoàng có thể suy nghĩ một chút về sản phẩm của chúng tôi, chất lượng… chất lượng của chúng tôi tốt lắm.

Hoàng Lực chẳng buồn ngẩng đầu lên:

- Đồ tốt nhiều lắm, dựa vào đâu phải dùng của các anh?

Hôm đó chỉ ngồi chưa đầy mười phút mà bọn tôi đã gần như phải chạy trốn, vừa mới bước ra khỏi cửa lớn, Cảnh Phú Quý đã không nhịn được, ngoác miệng chửi, lôi cả mười tám đời tổ tông của Hoàng Lực ra chửi một lượt.

Chửi thì chửi, việc vẫn phải làm, huống hồ chẳng qua miệng hơi thối một chút, còn hơn nhiều những cái lườm nguýt hay lời nhục mạ mà tôi từng phải chịu. Tôi tin thế giới này không có hòn đá nào không dịch chuyển được, không có bậc thềm nào không thể vượt qua. Anh có thể không thích tôi, nhưng anh không thể không thích tiền. “Cá không ăn tanh nhiều lắm, nhưng mèo không ăn tanh chưa gặp bao giờ”. Nhất là với loại người như Hoàng Lực, nhìn bộ dạng và loại thuốc lá hắn hút là tôi có thể đoán hắn thuộc loại người nào. Một tuần sau tôi chờ trước cửa nhà hắn, mời mọc, lôi kéo bằng được hắn tới phòng VIP ở hộp đêm Kim Bích, bên trái là một em “nhấp nhô như núi”, bên phải là một em “eo nhỏ bằng bàn tay”, chưa hết, tôi còn dúi vào tay hắn chìa khóa phòng khách sạn, nói là không phải lo gì cả, cứ “làm” cho ngon lành vào. Hôm sau hắn chủ động gọi điện thoại cho tôi, còn mở miệng gọi tôi là “Lý tổng”, nước bọt văng ra cứ như thể vẫn còn tiếc nuối màn hoan lạc đêm qua. Nửa tháng sau, bọn tôi hẹn nhau xem “table dance” với nhau tại khu vui chơi Hồi Lực ở Macao, tôi đưa một tờ một nghìn đô-la Hồng Kông cho hắn nhét vào ngực một em vũ nữ người Bắc u, khi quay về, hắn đổi giọng gọi tôi là “anh Lý”, tôi giới thiệu hắn với người khác là: “Hoàng trong hoàng kim, Lực trong sức lực vô cùng”. Một tháng sau, tôi với hắn không còn ra vào khách sạn lớn nữa mà ngồi uống rượu quê, ăn đồ nhậu ở mấy quán ven đường, sau đó tôi có thể dựng hắn dậy khỏi giường từ lúc hai giờ sáng. Trên bàn rượu, tôi giới thiệu hắn với người khác:

- Thằng em này là anh em kết nghĩa của tôi, Hoàng Lực, “Hoàng trong hoàng sắc, Lực trong bất lực tòng tâm!”. - Nói đến câu cuối, giọng tôi rất vang, sau đó bất kể phản ứng của mọi người thế nào, tôi ha hả cười lớn, hắn cũng bật cười:

- Anh Lý, cuối cùng cũng được nói mấy lời mà anh nhịn đã lâu, sướng chứ!

Ở quán rượu Hoành Cầm, tôi và Hoàng Lực gọi năm kí-lô hàu. Cái món này trông bề ngoài có vẻ được rất nhiều, nhưng cho vào nồi đun lên, nó bị mất nước, Hoàng Lực nói ăn cái thứ này là nhớ tới Polyacrylamide (Tên một loại vắc xin.), tôi nói chẳng trách khẩu vị của cậu lại khá như vậy, ăn hàu như người ta uống sữa. Thức ăn vừa mang ra là hắn đã cắm mặt vào ăn không ngừng, chuyện cũng không buồn nói, qua lớp hơi bốc lên nghi ngút, tôi thấy gương mặt bóng dầu của hắn, tôi hỏi hắn tiền hàng làm thế nào, tôi sắp không trụ nổi nữa. Miệng hắn còn ngậm thức ăn, đôi môi dày khẽ trề ra, bật ra hai từ:

- Sắp rồi.

Tôi bảo hắn cho biết thời gian chính xác, hắn buông đũa xuống nhìn tôi, cố gắng nuốt thức ăn, nói:

- Cuối tháng này trả trước năm trăm nghìn.

- Năm trăm nghìn ít quá, ít nhất cũng phải hai triệu, tài khoản của tôi hết tiền rồi.

- Kêu nghèo kể khổ với tôi à? Để tôi cố gắng xem thế nào. - Miệng Hoàng Lực lại phát ra tiếng nuốt nước bọt.

Lúc chia tay nhau, tôi đặt bốn cây thuốc lá Trung Hoa và một vỉ thuốc màu xanh vào ô tô của hắn, nói là thuốc này mang từ Hồng Kông về, chắc chắn là hàng sản xuất ở Mỹ. Hắn khởi động xe rồi ném lại một câu:

- Mai bảo Cảnh Phú Quý tới công ty quậy một trận đi.

Giờ đang là lúc cần dùng tiền gấp, đấu thầu Khoa Mỹ cần đặt cọc một triệu tiền đảm bảo, nhập hàng từ Hồng Kông cũng cần một triệu vốn lưu động, công ty bình thường thu chi cũng cần khoảng năm trăm nghìn tiền trung chuyển, lại còn Thanh Thanh, cô ấy không từ mà biệt đã chạy về Thanh Đảo, xem ra đã hạ quyết tâm, nếu thực sự phải ly hôn là cũng phải bỏ ra một khoản tiền, dù sao từng là vợ chồng, huống hồ lại có con với nhau, mọi người đều nói chia tay trong êm đẹp, không cần phải khóc lóc trên tòa như kẻ thù của nhau, như thế không ra sao cả. Nam tử hán đại trượng phu, chẳng lẽ lại sợ không kiếm được vợ, không kiếm được tiền, vợ đi rồi còn trăm gái khác, tiền mất rồi lại kiếm được về ngay

Tôi hiểu ý của Hoàng Lực, bảo Cảnh Phú Quý tới công ty quậy cho người khác thấy, cũng là để hắn trước mặt ông chủ, nói đỡ cho chúng tôi vài lời. “Không trả tiền thì ngừng cung cấp”, ý là như thế, nhưng lời nói uyển chuyển hơn, chiêu này rất thường áp dụng trong kinh doanh. Còn một chiêu nữa là “thuận nước đẩy thuyền”, có một lần tôi ám hiệu cho Hoàng Lực rằng mình hơi cần tiền, hắn bèn bảo Cảnh Phú Quý gọi điện thoại cho tay Khang, Tổ trưởng tổ mua hàng, sáng hôm sau, gã Khang đó đã xin được đơn thanh toán có điền đầy đủ thông tin, đưa cho Hoàng Lực, Hoàng Lực trước khi ký “đồng ý” còn giả bộ hỏi:

- Giá tiền không sai chứ? Nếu trả trước và trả nhiều là trừ tiền của các cậu đấy.

Thực ra cái gã đó chỉ tính ước lượng, như thế hắn có thể kể công trước mặt tôi, rồi móc thêm ít tiền từ chỗ tôi. Chiêu này từ dưới lên trên đều không nhận ra có bất cứ điểm sai sót nào. Bọn tôi đã sử dụng nhiều lần, chưa bao giờ thất bại, tựa như song kiếm hợp bích.

LƯU HN ỨNG TUYỂN

Công tác đối ngoại, mưu kế là trên hết, còn đối nội, “chỉnh hợp” mới là quan trọng. Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý, tôi và Lưu Hân, rồi Lâm Thăng với tôi, Lưu Hân với Cảnh Phú Quý, rất nhiếu mối quan hệ dây dưa, nếu nói hoàn toàn do một tay tôi tạo dựng hẳn ít nhiều cũng có chút oan ức, nhưng không thể nói là không liên quan tới tôi.

Hồi mới thành lập công ty Phi Thăng, Lâm Thăng không đồng ý cho Cảnh Phú Quý góp vốn chung, nói là tố chất của hắn thấp, con người bỉ ổi, tham lam, sẽ làm ảnh hưởng tới hình tượng của công ty, hơn nữa làm việc gì cũng không đáng tin, từng bị người ta lừa. Tôi hiểu ý tứ của hắn:

- Chuyện cậu ấy bị lừa tôi cũng có trách nhiệm, huống hồ đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Cảnh Phú Quý có nhiều tật xấu, mặt dày, nói năng bạt mạng, nhưng ngược lại, những điều này lại hợp với công việc bán hàng, những cái khác không nói, nhưng tiếp đón khách hàng cậu ấy giỏi hơn chúng ta, uống rượu với khách tới khi nào chảy máu dạ dày thì thôi, hát tới độ rách cả cổ họng, những tố chất này chẳng phải tôi với anh đều không có sao? Chúng ta là công ty mới, đang cần người như thế này. - Tuy rằng tôi hiểu Cảnh Phú Quý đúng là giỏi những khoản này, nhưng sở thích có thể kết hợp với công việc không phải càng tốt hơn sao? Không lẽ cứ phải bắt hắn cảm thấy đi với khách là một gánh nặng thì trong lòng chúng tôi mới thoải mái? Tôi nhân lúc đó nói thêm:

- Cũng không phải là anh không biết, lẽ ra Cảnh Trình tuyển ba sinh viên giỏi từ Đại học Trung Sơn để về bán hàng, người nào cũng tiếng Anh cấp 8, mở miệng nói “Hello”, ngậm miệng nói “Goodbye”, biết ăn biết nói, nhưng kết quả thì sao? Không chịu được khổ, không chịu được nhục nên nửa năm sau đã bỏ đi hết!

Lâm Thăng lặng lẽ nhìn tôi:

- Thế theo như ba tấc lưỡi của anh thì Cảnh Phú Quý là một nhân tài?

Tôi nghiêm túc trả lời:

- Đúng là ý này.

Cuối cùng Lâm Thăng vẫn nể tình biết kiếm tiền mà chấp nhận, hơn nữa hắn hiểu, nếu không cho Cảnh Phú Quý tham gia, rất có thể tôi cũng không làm cùng. Nhưng Lâm Thăng còn đi kèm thêm một điều kiện, cổ phần của Cảnh Phú Quý không được vượt quá năm phần trăm, tôi lập tức đồng ý, cái thứ này nhiều hay ít ỏi cũng chẳng quan tâm.

Ban đầu tôi lo là hai người họ sẽ mâu thuẫn với nhau mà tổn thương hòa khí, gây bất lợi cho sự vận hành của công ty, bởi vậy tôi thường đóng vai người hòa giải giữa hai người họ, sau đó bọn họ đấu võ miệng quen rồi, hai, ba ngày không nói khích đối phương thì cứ như thể nhiều ngày không tắm, ngứa ngáy khó chịu, tôi cũng coi là chuyện thường. Hơn nữa, tôi phát hiện hai người họ có mâu thuẫn thì người được lợi nhiều nhất là tôi, thứ nhất là họ đến gặp tôi để yêu cầu phân xử, vô hình trung xây dựng được uy tín của tôi trong lòng họ, thứ hai là tôi có thể áp dụng thái độ đong đưa giữa hai người để đạt được mục đích lôi kéo, thế nên tôi sẵn sàng để cho họ cãi nhau. Khi ý tưởng này ra đời, trong đầu tôi thoáng một suy nghĩ: Làm như thế có phải là bỉ ổi lắm không? Coi tình bạn là công cụ, coi sự tin tưởng là bàn đạp tiến lên, như vậy còn là bạn bè và người hợp tác không? Nhưng sau đó tôi suy nghĩ lại và thấy mình như được giải phóng, tôi có hại gì họ đâu, thế có gì đáng để chỉ trích? So với những kẻ vì một chuyện cỏn con mà bất hòa với anh em, trở mặt với bạn bè, tôi vẫn còn cao thượng hơn nhiều.

Nhưng công việc không đơn giản, dễ dàng như việc xử lý mấy màn đấu võ mồm của Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý, còn cả cuộc sống, việc kết hôn, sinh con, nghỉ ốm của nhân viên đang chờ bạn phải giải quyết. Làm Tổng Giám đốc được một tháng, tôi mới phát hiện ra đây đúng là công việc khổ sai, tôi vốn là người hay mềm lòng, ngại từ chối, chứ đừng nói tới việc nghiêm mặt dạy bảo người khác. Ngày trước, khi tôi là Trưởng phòng Bán hàng, các anh em dưới quyền chưa bao giờ bị tôi quản giáo, tôi chỉ đưa họ đi khắp nơi ăn uống, chơi đùa, nếu họ phạm lỗi, tôi không những không phê bình mà còn bao biện cho họ, họ coi tôi như anh cả, quyết tâm cùng tôi lên vạc đao, xuống biển dầu để làm việc xấu. Thế nên bán hàng đối với tôi không vấn đề gì, nhưng khi phải quản lý toàn bộ những chuyện linh tinh đó quả thật là mệt, công ty loạn cào cào, tôi cũng tiều tụy đi ít nhiều. Nói với Lâm Thăng nhưng hắn cũng không thể quản lý công ty, hắn vốn là kẻ ham ăn biếng làm, thế mà chẳng mấy khi hắn tỏ ra rộng lượng:

- Những chuyện lặt vặt trong nội bộ công ty giao cho nhân viên hành chính quản lý, chúng ta dồn sức để làm việc lớn. - Tôi chỉ mong có thế, lập tức vỗ vào tay hắn:

- Đúng là tạ ơn trời đất, tạ ơn Lâm tổng!

Lưu Hân xuất hiện vào thời điểm này.

Tôi với Lâm Thăng đích thân tham gia hội chợ nhân tài để tìm người. Khi đó, nhìn thấy những ánh mắt e dè xen chút hoảng hốt chen giữa đám người, tôi nhớ lại nỗi vất vả mấy năm trước khi đến đây tìm việc, cho nên thấy hồ sơ của người nào đó không đạt, tôi cũng vẫn cố gắng trò chuyện với họ vài câu, và tránh sử dụng những từ ngữ mang tính kích thích. Lâm Thăng có vẻ không bận tâm lắm, nói thẳng:

- Cậu không thích hợp, chúng tôi không thể tuyển dụng cậu. - Sau đó ném hồ sơ trả cho người đó. Tôi nhắc nhở Lâm Thăng phương thức giao tiếp, đừng làm tổn thương trái tim người khác:

- Mang hồ sơ về, ba ngày sau không có tin tức gì là họ tự biết không được tuyển rồi.

Lâm Thăng hỏi ngược lại tôi:

- Cái cách giả tình giả nghĩa đó của anh là được sao? Rõ ràng không được mà còn cho họ một tia hy vọng, huống hồ còn lãng phí giấy của người ta, một tờ giấy bao nhiêu tiền anh biết không, như thế là hại người! Cách của tôi là sao, cậu ta khó chịu một chút nhưng tôi có gì nói nấy, chịu trách nhiệm với cậu ta, còn tốt hơn sự giả dối của anh nhiều!

Lời nói của Lâm Thăng cũng có lý, nhưng hắn chưa từng trải qua việc đó, đương nhiên không thể cảm nhận được những con người đang lo lắng ấy cần sự an ủi đến nhường nào, cho dù biết là không được tuyển dụng, nhưng nghe vài câu an ủi cũng có thể khích lệ được họ. Tôi đang định tranh cãi với hắn thì một cô gái xuất hiện trước mặt, mặc một chiếc váy hoa tối màu rất giản dị, mái tóc ngắn vén ngang, mắt đeo kính, ngoại hình bình thường, nhưng nước da trắng ngần, đặc điểm nổi bật nhất là một nốt ruồi ở khóe miệng khiến tôi nhớ tới người mẫu thương hiệu đồng hồ OMEGA. Cindy Crawford. Cô gái mỉm cười đưa hồ sơ bằng hai tay, tôi cầm lấy xem qua, khoa Quản lý công thương Đại học Hồ Nam, chuyên ngành rất phù hợp với yêu cầu của chúng tôi.

- Tôi có thể ngồi không ạ? - Giọng nói rõ ràng, ngọt ngào. Lâm Thăng ra hiệu cho cô gái:

- Ngồi xuống nói chuyện đi.

Cô gái này chính là Lưu Hân, ấn tượng đầu tiên của tôi về cô ta chính là nốt ruồi nơi khóe miệng. Lâm Thăng có vẻ có hứng thú với cô ta, nói chuyện khoảng mười phút đã vỗ bàn quyết định tuyển dụng, cô gái vui vẻ đứng lên ra về, tôi huých Lâm Thăng một cái:

- Đừng vội thế, thêm vài người nữa đi.

Lâm Thăng nhìn theo cô gái, đánh giá:

- Mặc dù nhan sắc bình thường nhưng chúng ta không phải là hộp đêm. Anh xem cô ấy cười tự nhiên mà không lẳng lơ, thần thái thoải mái, phóng khoáng, giọng nói vui tai, là người phù hợp nhất. Nhìn đàn bà, anh phải bái tôi làm sư phụ.

Đúng là con mắt nhìn đàn bà của Lâm Thăng thật tinh tường. Lưu Hân vừa tới công ty, các giấy tờ như giấy đăng ký nộp thuế, thẻ từ của cổ đông… mà chúng tôi chưa làm xong, cô ta hoàn thành chỉ trong một tháng, giải quyết hết những hóa đơn công việc của chúng tôi, khiến chúng tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hơn nữa, cô ta luôn đứng trên lợi ích của công ty, không sợ đắc tội với người khác. Có một lần nhân viên đề nghị được cung cấp thêm khăn giấy, tôi lập tức đồng ý, nói là sẽ mua khăn giấy hộp loại tốt. Một lúc sau Lưu Hân chạy tới tìm tôi:

- Lý tổng, giấy cuộn là được rồi, hơn nữa không thể cung cấp vô giới hạn, mỗi người một tháng chỉ được hai cuộn.

Tôi nói một hộp khăn giấy đâu có đáng bao nhiêu tiền, không cần phải làm thế. Lưu Hân nói không được, nếu không hạn chế sẽ làm gia tăng chi phí, thậm chí có người còn mang về nhà, đây là lỗ hổng trong quản lý. Cô ta nói khiến tôi phải giật mình, nếu người khác phủ định ý kiến của tôi, chắc chắn trong lòng tôi sẽ thấy không vui, nhưng Lưu Hân làm thế tôi lại cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Từ trước tới nay tôi tiêu tiền luôn rất rộng tay, khép bàn tay lại, các kẽ ngón tay hở rất lớn, người ta nói tôi như thế là không giữ được tiền, không biết quản lý đồng tiền, mà sự thực cũng đúng như vậy. Bây giờ đã có người tận tâm tận lực giúp tôi kiểm soát chi tiêu, đương nhiên là tôi chỉ mong có thế.

Lưu Hân ban đầu làm hành chính, phụ trách chấm công, nhân sự, văn phòng, tóm lại là một đống công việc không tên. Nửa năm sau, cô kế toán xin nghỉ sinh con, vị trí này rất quan trọng, không thể tùy tiện tuyển người, quan sát thấy Lưu Hân trung thành, đáng tin, làm việc gì cũng chăm chỉ, nghiêm túc, tôi và Lâm Thăng quyết định cho cô ta gánh vác việc này, cô ta cũng đã học thêm lớp kế toán, có chứng chỉ, bởi vậy thạo việc rất nhanh. Có sự trợ giúp đắc lực của cô ta, tôi và Lâm Thăng thoải mái hơn nhiều, vì việc này mà nhiều lần Lâm Thăng đã lên mặt với tôi, tôi cũng chỉ vui vẻ hùa theo hắn:

- Đúng thế, danh hiệu “sát thủ đàn bà” đúng là danh bất hư truyền, tiểu đệ xin bái phục. Cảnh Phú Quý mà so với anh quả thật không thể sánh bằng. - Lẽ dĩ nhiên, khi tôi nói những lời này, Cảnh Phú Quý không có ở đó.

Bắt Lưu Hân phải mang tiếng ác, lợi dụng Lưu Hân để kiểm soát các nhân viên, thế là chi phí của công ty tiết kiệm hơn rất nhiều, việc lặt vặt có người lo lắng, quản lý đi vào quỹ đạo, tôi và Lâm Thăng lại có một danh tiếng tốt là người hiền lành, thân thiện trước nhân viên, kết cục này đúng là hoàn mĩ.

Chỉ có điều, khi bạn đang lợi dụng người khác, làm sao biết được là người khác không lợi dụng mình? Hôm nay dính dáng tới nhau, ngày sau sẽ để lại nhiều hậu quả vô hình mà chúng ta không ý thức được. Không có nhân, tất sẽ không có quả.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 03a

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Hạnh Phúc Của Nỗi Đau

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 24


Mãnh Nam Đầu Gỗ Theo Dõi Cô Dâu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Đại Boss Và Cô Nhóc Đẹp Trai

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 39



Trường Ninh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 23