Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Chương 76: Học Ngoan

Chương trước: Chương 75: Đòi Lại Sỉ Nhục



“Ô, ai vậy nha?” Một đám nữ tử trang điểm xinh đẹp trong vương phủ liền vây quanh nàng, vẻ mặt đầy ghen tị: “Vương gia cư nhiên phái người đón ngươi trở về.”

“Muội muội xin chào các vị tỷ tỷ.” Cung Tuyết Thiến khẽ nghiêng mình hành lễ, sao nàng lại có thể không biết Lan Cơ, Mai Cơ, Tình Cơ được chứ.

“Tỷ tỷ như chúng ta có muội muội như vậy sao?” Các nàng cố ý nhìn nhau, trong lòng quả thật ghen tị với khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Cung Tuyết Thiến.

“Cũng khó trách các tỷ tỷ không nhận ra, dù sao qua năm năm, muội muội đã trưởng thành, các tỷ tỷ cũng thành thục hơn nhiều.” Cung Tuyết Thiến cố ý châm chọc các nàng, nàng đã trưởng thành còn các nàng ấy càng ngày càng già đi.

Mặt các nàng liền hơi biến sắc: “Ngươi đang giễu cợt chúng ta già sao?” Tình Cơ vẫn như vậy, rất thiếu kiên nhẫn lên tiếng.

“Đây cũng không phải ta nói nha, là tỷ tỷ tự mình nói mà. Hóa ra các tỷ tỷ cũng biết mình đã già rồi.” Trong mắt Cung Tuyết Thiến mang theo ý cười nhạo nhìn các nàng. Bọn họ tưởng nàng vẫn còn là tiểu cô nương trước kia bị bọn họ bắt nạt sao? Nếu nàng đã quyết định trở về ắt sẽ chuẩn bị thật tốt để đấu với bọn họ.

“Ngươi….” Mặt Tình Cơ lúc xanh lúc đỏ, trừng mắt nhìn nàng, trong lòng thầm hối hận không nên trêu chọc nàng.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi đừng tưởng Vương gia đón ngươi trở về là ngươi có thể tiến thêm một bước, nghĩ rằng Vương gia sẽ thích ngươi.”Lan Cơ hung tợn nói.

“Vương gia không thích ta thì sao lại đón ta về? Tỷ tỷ đang ghen tị sao? Chi bằng tỷ tỷ cũng thử rời khỏi Vương phủ, xem thử Vương gia có đón tỷ tỷ về hay không?” Cung Tuyết Thiến liền phản bác lại.

“Ngươi đừng quá đắc ý, Vương gia sẽ không thích bất kì người nào.” Mai Cơ nói tiếp: “Bởi người mà Vương gia yêu sớm đã chết rồi.”

“Nếu các tỷ tỷ đều biết rõ điều đó thì cần gì phải ở đây làm phiền ta.” Giọng điệu của Cung Tuyết Thiến đã trở nên lạnh lùng, mắt nhìn lướt qua các nàng uy hiếp: “Ta đã sớm không còn là tiểu nha đầu của năm năm trước, không phải các người đều đã được chứng kiến rồi sao? Tốt nhất sau này hãy tự giải quyết cho tốt, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.”

“Tiểu Vân, chúng ta đi.” Cung Tuyết Thiến nói xong liền xoay người rời đi.

Để lại các nàng kia tức giận đến nỗi mặt xanh mét nhìn chằm chằm theo bóng dáng nàng, vốn định giáo huấn nàng một chút không nghĩ rằng chính bản thân lại bị nàng giáo huấn lại.

“Chúng ta đi về, ngày tháng sau này còn dài, sẽ có lúc giáo huấn được nàng ta.” Mai Cơ hung hăng nói.

Các nàng gật đầu cam chịu nhưng trong lòng đều lo lắng, các nàng có thể đấu lại với Mạnh Tâm Nghi không?

*************************

Tại Tuyết Uyển.

Cung Tuyết Thiến nhìn tất cả những thứ quen thuộc trước mắt, bỗng nhiên thấy buồn cười, thật không dễ dàng gì rời đi vậy mà cuối cùng vẫn trở lại như vậy.

“Tiểu thư, mọi thứ đều đã sắp xếp xong, bây giờ chúng ta cũng nên đi bái kiến Vương gia thôi.” Tiểu Vân đi tới nói.

“Vì sao phải đi bái kiến hắn?” Cung Tuyết Thiến không rõ hỏi lại, có chút không tình nguyện.

“Tiểu thư, đây là quy củ, nữ nhân nào vào cửa đều phải bái kiến Vương gia, cho dù người là lần thứ hai cũng phải làm vậy.” Tiểu Vân trả lời.

“Nếu ta không đi thì sao?” Cung Tuyết Thiến ngồi xuống nói.

“Tiểu thư, vẫn là nên đi. Nếu tiểu thư không đi, Vương gia không trách tội thì không sao, nhưng nếu Vương gia muốn truy cứu, nô tỳ sợ….” Tiểu Vân trộm nhìn nàng.

“Đi thôi, ta không muốn mới ngày đầu tiên đã bị phạt đâu.” Cung Tuyết Thiến đứng lên, dù sao đây cũng là Vương phủ, nàng nên biết tiến thoái.

Tiểu Vân rất vui vẻ, tiểu thư nghĩ được như vậy thì nàng yên tâm rồi.

***********************

Trong đại sảnh, Mộ Dung Trần đang ngồi uống trà.

“Thiếp thân tham kiến Vương gia.” Cung Tuyết Thiến nói, ngữ khí không nóng không lạnh, cũng không có một tia tình cảm nào. Không đợi hắn lên tiếng liền tự mình đứng dậy.

“Mạnh Tâm Nghi, Bổn Vương không nghĩ rằng ngươi sẽ ngoan ngoãn nghe lời trở lại Vương phủ như vậy.” Mộ Dung Trần lạnh lùng mở miệng châm biếm, nàng đến bái kiến khiến hắn hơi nghi hoặc.

“Nếu ta không ngoan ngoãn trở lại Vương phủ thì liệu Vương gia có buông tha ta, cho phép ta không quay về Vương phủ sao?” Cung Tuyết Thiến ngẩng đầu, không cười hỏi ngược lại hắn.

“Đương nhiên không, cho dù ngươi có muốn hay không thì cũng phải quay về.” Mộ Dung Trần nói, hắn đã sớm an bài tất cả.

“Nếu đã vậy ta hà tất phải tự đi tìm phiền toái.” Cung Tuyết Thiến nói, thật ra nàng hiểu rõ, sở dĩ hắn ép buộc nàng quay về Vương phủ là vì không muốn cho Thập Tứ Vương gia gặp nàng.

“Mạnh Tâm Nghi, mới vài ngày không gặp, người dường như trở nên ngoan ngoãn, thông minh hơn.” Mộ Dung Trần ám chỉ cùng trào phúng.

“Ta còn muốn tạ ơn Vương gia đã cho ta một bài học, ta vốn đã là người của ngài, cũng nên cam chịu số phận, cố gắng trở nên thông minh hơn để về sau không phải chịu nhiều đau khổ như vậy nữa. Ta cũng không phải trời sinh ưa chịu ngược đãi.” Cung Tuyết Thiến ngoài miệng bình thản nhưng trong lòng tràn đầy hận ý.

“Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt. Vậy đêm nay Bổn Vương sẽ ở lại Tuyết Uyển”. Mộ Dung Trần tựa như bố thí cho nàng.

“Thật ngại quá, Vương gia, hôm nay ta không tiện.” Cung Tuyết Thiến trực tiếp cự tuyệt, trong mắt còn mang theo một tia lạnh lùng, lý do này vẫn có thể dùng được vài lần. Nhưng có một câu nàng chưa nói, đó là cho dù nàng có trở nên thông minh hơn cũng không có nghĩa là nàng sẽ không phản kháng.

“Bổn Vương chỉ nói là sẽ ở lại Tuyết Uyển. Ngươi có tiện hay không có liên quan sao? Hay là ngươi nghĩ Bổn Vương sẽ sủng hạnh ngươi?” Mộ Dung Trần cố ý châm chọc nàng.

“Ngươi…” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Tuyết Thiến đỏ bừng lên, rõ ràng biết là hắn đùa giỡn mình nhưng lại không thể phản bác được.

“Được rồi, ngươi lui xuống trước đi.” Mộ Dung Trần vừa phân phó vừa nhìn nàng. Tuy rằng không biết nàng có âm mưu gì nhưng hắn biết chắc nàng sẽ không dễ dàng nghe lời như vậy. Nhưng mà mặc kệ, hắn không sợ, thậm chí lại có chút chờ mong.

Cung Tuyết Thiến ngay cả lời cáo lui cũng không nói liền xoay người rời đi. Nàng tự thuyết phục bản thân tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, phải dùng mọi cách để lấy lòng hắn, giam giữ trái tim hắn. Nhưng nàng lại không thể khiến mình hèn mọn quỳ gối như vậy. Hơn nữa, hắn đã có rất nhiều nữ nhân ngoan ngoãn phục tùng, có lẽ hắn sẽ không cần thêm một người như vậy nữa.

Ăn xong cơm tối rồi tắm rửa xong, Cung Tuyết Thiến lập tức đi ngủ. Đang ngủ mơ màng thì cửa lại bị mở ra. Nàng lập tức tỉnh táo lại, mở to mắt, liền đối diện với cặp mắt đen thâm thúy đang nhìn nàng chằm chằm của hắn.

Loading...

Xem tiếp: Chương 77: Chủ Động Buông Tha

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Kim Dạ Bất Lưu Nhân

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 41



Akaineko

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 66



Đạo Mộ Chi Tế Phẩm

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 50