Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiểu Mỹ Nhân Chương 6: Yến Tiệc (trung)

Chương trước: Chương 5: Yến Tiệc (thượng)



Tố Quốc, Tây Dương kinh thành, năm Thuận Hiệu thứ mười, ngày 7 tháng 6…

Dân chúng Tây Dương thành đổ xô ra đường, nhìn ngắm đoàn xe người mỹ lệ đến từ Bảo Quốc. Đi đầu là Lư Viễn tướng quân danh chấn tứ quốc, oai hùng ngồi trên ngựa, hoàng kim giáp bảo phản chiếu ánh mặt trời, trở nên sáng rực, lấp lánh. Lư Viễn còn có dung mạo thập phần anh khí, nhìn vào đă biết là anh hùng, đủ sức thỏa măn những cô nương có tâm tư yêu thích nam hiệp. Đương nhiên, Lư Viễn đă khiến biết bao cô nương ở Tây Dương thành này rung động.

Giữa đoàn xe, một chiếc hoàng xa dát vàng rực rỡ, lá cờ nổi bật thêu một chữ ‘’Bảo’’. Chỉ cần lướt qua là biết đó là xe của Thất vương gia Hoàng Tuấn Duật. Vô số nữ tử muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của vị vương gia được bài danh trong thập đại mỹ nam tứ quốc, Đệ nhất mỹ nam của Bảo Quốc. Thế nhưng, rèm xe chỉ động đậy theo nhịp bước của ngựa, không có dấu hiệu Thất vương gia tôn quý sẽ bước ra. Điều đó đă khiến không ít cô nương thương tâm, tiếc hận.

Sau cùng là những xe lễ vật. Chỉ cần nhìn số lượng cùng kích thước mỗi xe, đủ biết Bảo Quốc lần này chi mạnh tay cỡ nào. Số lễ vật này đảm bảo gấp đôi lượng công phẩm hàng năm của các thuộc địa Tố Quốc. Xem ra, Bảo Quốc giàu có vô cùng, đó là sự thật !

Đoàn người dừng lại trước Thành vương phủ.

Trong số mười vương gia, Thành vương phủ chính là phủ đệ hoành tráng nhất. Chưa nói đến diện tích vô cùng rộng lớn, chỉ cần nhìn kích thước cổng cùng ba chữ vàng ‘’Thành vương phủ’’ đủ biết Hoàng thượng coi trọng vị vương gia này thế nào. Lần này sứ thần Bảo Quốc được nghỉ ngơi ở Thành vương phủ, xem như không có ủy khuất rồi.

Lần lượt từng xe được đưa vào phủ. Trên chiếc hoàng xa, một nam nhân bước xuống. Người này dung mạo tuấn mỹ vô cùng, nhưng lại có chút yêu mỵ, chút tà khí, chút phong lưu. Mắt hoa đào, sống mũi cao, thẳng tắp, bạc môi mỏng khẽ nhếch, da trắng. Đám nha hoàn được sắp xếp tiếp đón ở phủ không hẹn mà cùng đỏ mặt, tim đập loạn. Quả nhiên, lời đồn Thất vương gia Hoàng Tuấn Duật vô cùng phong lưu không có sai a !

‘’Thất vương gia, mời !’’ Trần quản gia cung kính cúi người.

‘’Làm phiền Trần quản gia rồi !’’ Hoàng Tuấn Duật ưu nhă mỉm cười.

Trời ơi, vương gia cười lên trông càng mỵ hoặc a ! So với Mộng Tuyền phu nhân chỉ có hơn chứ không có kém. Đám nha hoàn lại được dịp, suýt nữa té xỉu tập thể.

Đây chính là hậu quả của việc ít được gần gũi mỹ nam a !

‘’Trời ơi, các tỷ không được tận mắt chiêm ngưỡng Thất vương gia a ! Thật sự quá tuấn mỹ !’’ Một nha hoàn phấn khích nói to.

‘’Thật sự sao ? So với vương gia nhà chúng ta thì thế nào ?’’ Thiên nhi chen vào.

‘’Thật ra không thể so sánh hai người ! Tứ vương gia thì tuấn mỹ một cách lạnh lùng, còn Thất vương gia lại rất phong lưu! Xét ra, không ai thua kém ai cả!” Châu nhi gật gật đầu, ánh mắt mơ màng.

“Lại có nam nhân so sánh được với Tứ vương gia sao? Xem ra lời đồn Đệ nhất mỹ nam Bảo Quốc không sai!” Họa Nhi trầm trồ nói.

“Ôi! Thất vương gia, mỗi khi cười lên, đến mẫu đơn cũng phải thất sắc!” Tiểu Lam hào hứng góp chuyện.

Uyển Nhu làm như không nghe, vẫn chuyên tâm công việc rửa rau. Tối nay xem ra sẽ rất bận bịu rồi.

Nữ nhân thời đại nào cũng vậy, chỉ cần thấy nam thần tượng đẹp trai là bàn tán măi không thôi. Có điều, ở cổ đại, nữ nhân đều có quyền được mơ tưởng làm lăo bà của mỹ nam, cam chịu tam thê tứ thiếp. Nhưng ở hiện đại, idol vĩnh viễn là giấc mơ xa vời.

“Chỉ cần được Thất vương gia liếc mắt mỉm cười một cái, ta có chết cũng cam lòng!” Một nha hoàn nào đó nói, rồi thở dài.

Xem ra, chỉ có nàng này là không quá vọng tưởng.

“Uyển nhi, ngươi đi xào rau đi!” Bùi ma ma bận bịu với món thịt quay, phân phó nàng.

“Bùi ma ma, sao lại là ta?” Nàng giật mình. Đáng nhẽ yến tiệc thế này phải do những đầu bếp cao cấp như Tầm thẩm thẩm, Bùi ma ma, Ngạc ma ma cùng Tam bá bá làm mới phải.

‘’Nói ngươi thì ngươi làm đi ! Bốn người bọn ta không xuể !’’ Ngạc ma ma tay gói bánh liên tục.

‘’Oh !’’ Uyển Nhu gật đầu, bưng rổ rau lớn đi.

Đám nha hoàn phòng bếp chỉ có mỗi việc bưng bê, không biết nấu ăn, nên lúc này, bọn họ chỉ đứng đó mà cắn hạt dưa, tán dóc với nhau. Tầm thẩm thẩm nhìn họ, lắc đầu ngán ngẩm.

‘’Xem ra chỉ có nha đầu ngươi là tốt !’’

‘’Thẩm thẩm, ta tốt chỗ nào chứ !’’ Nàng vừa xắt rau vừa cười.

‘’Bây giờ bọn nha hoàn biết nấu ăn tốt như ngươi chẳng còn nữa ! Chỉ có ngươi là chăm chỉ làm việc, không kêu ca phàn nàn, không tụ tập đàn đúm… Ta nói ngươi a, nam nhân nào sau này lấy ngươi đúng là có phúc !’’ Tầm thẩm thẩm vừa làm thịt gà vừa nói.

‘’Thẩm thẩm, ta xấu xí như vậy, chỉ sợ ở giá cả đời thôi !’’ Nàng cười rộ lên.

‘’Xấu xí thì sao ? Chỉ cần ngươi chăm chỉ thiện lương, vài năm nữa ta sẽ cho ngươi lấy con trai ta !’’ Ngạc ma ma nửa đùa nửa thật nói.

‘’Ha ha ! Ma ma thật là !’’

‘’Uyển nhi, năm nay bao nhiêu tuổi ?’’ Tam bá bá bắt đầu góp chuyện.

‘’Ta… mười bốn !’’ Nàng trả lời. Đây chỉ là đoán chừng thôi, nàng cũng không biết chính xác nữa.

‘’Được, ba năm nữa, ngươi chuẩn bị làm con dâu nhà ta !’’ Ngạc ma ma vui vẻ nói.

‘’Ha ha !’’ Nàng chỉ cười, không nói gì.

Thật tiếc, nàng vốn không có ý định lấy chồng a. Nam nhân cổ đại có gìtốt chứ ? Sống độc thân mới là vạn tuế !

Buổi chiều, Bùi ma ma cho nàng nghỉ ngơi một chút, sau đó lại vào giúp mọi người nấu nướng. Tối nay mới thật sự là yến tiệc.

Trốn vào một góc trong hoa viên, nàng yên lặng ngồi trên cành cây ổi. Tình cờ phát hiện ra cây này ở một góc, nàng vô cùng ngạc nhiên. Không ngờ hoa viên cổ đại cũng có cây ổi. Nhưng xem chừng, cây này mọc hoang. Mặc kệ, có cây cho nàng trèo, có ổi cho nàng ăn là được rồi !

Tựa mình vào thân cây, chiếc váy được nàng kéo cao quá đầu gối, để lộ đôi chân trần trắng muốt đung đưa, tóc dài bay bay theo gió… nàng khẽ ngâm nga một giai điệu.

‘’Giang sơn nhiều như vậy kiều

Dẫn vô số anh hùng cạnh khom lưng

Mỹ nhân nhiều như vậy kiều

Anh hùng ngay cả giang sơn cũng không yêu

Nhất nhăn mày nhất ngữ như thế ôn nhu yêu kiều

Tái mĩ giang sơn đều so ra kém hồng nhan cười

Giống điểu giống nhau buộc chặt…’’

Chính Uyển Nhu cũng không ngờ thân thể này lại có giọng ca tuyệt đến thế. Giọng hát trong trẻo, ôn nhu như nước, mờ ảo như sương,… Đảm bảo ăn đứt các ca sỹ hiện đại. Có lẽ không khí ở cổ đại trong sạch, nên mới có người hát hay đến vậy. Nàng thật may mắn, lại được sở hữu giọng ca ngàn năm có một này…

Gió thổi lên mặt mát lạnh. Nàng vì muốn da mặt được hít thở nên đă tạm thời tẩy lớp hóa trang. Ở trong phòng thì sợ Lục Linh Linh đột xuất trở về. Chỉ có ở đây là tốt nhất, kín đáo mà thoáng đăng, không có ai lui tới…

‘’Thủy là tân thừa ân trạch thời ḱ

Tóc mây hoa nhan kim bước hoăn diêu

Phù dung trướng ấm hàng đêm đêm xuân

Đêm xuân khổ đoản ngày dương cao chiếu

Từ nay về sau quân vương không còn sớm hướng khởi

Thiên cổ phong lưu đều xem sáng nay

Nâng cốc hát vang chỉ cần cười vui…’’

Giọng ca ngọt ngào lại vang lên, trầm bổng, đầy mê hoặc, như dẫn dụ người ta vào thế giới của những ca từ…

Hoàng Tuấn Duật buồn chán đi dạo quanh hoa viên. Y không mang theo người hầu nào, chủ yếu là vì muốn được hóng gió một mình.

Bất giờ, một giọng ca quyến rũ, mờ ảo theo gió bay đến. Hoàng Tuấn Duật nghe mà ngây ngẩn cả người. Ở vương phủ này lại có tiên tử hạ phàm sao ? Y cố gắng tìm ra nơi phát ra tiếng hát.

Ngừng một lúc, tiếng ca lại cất lên. Vẫn ngọt ngào, êm dịu, mờ ảo, mỵ hoặc… Y vô thức bước đến một góc rậm rạp trong hoa viên.

Nơi này không có hoa cỏ, chỉ có những cây lớn, ở giữa là một cây ổi. Đưa mắt nh́n lên, y bắt gặp một bóng hồng mảnh mai. Nàng một thân lục y, tóc dài buông xõa, bay bay trong gió, đôi chân trần trắng như tuyết đong đưa tinh nghịch. Vì nàng quay lưng lại nên y không thể nhìn thấy dung mạo nàng. Thì ra, giọng ca thần tiên kia là của nàng… Hoàng Tuấn Duật bắt đầu ngây ngẩn.

Khúc hát vừa dứt, chỉ thấy nàng bỗng bật cười hi hi. Y bất giác vỗ tay…

‘’Ai vậy ?’’ Lương Uyển Nhu giật mình khi nghe tiếng động. Nàng quay người lại, không may mất thăng bằng, té xuống. Chết thật, từ độ cao này không găy tay thì cũng què chân a ! Nàng nhắm mắt, chuẩn bị một nụ hôn nồng nàn với đất mẹ thân yêu.

Hoàng Tuấn Duật vội phi thân lên đỡ lấy nàng. Theo phản xạ, nàng ôm chặt lấy cổ y. Vừa tiếp đất, y bỗng ngây ngốc ngắm dung nhan nàng.

Mày xanh như liễu, đôi mắt sâu thẳm, quyến rũ vô cùng, môi anh đào hơi mím, mũi quỳnh xinh xắn, da hơn màu tuyết, mịn màng như ngọc trai… Nàng thật sự đẹp quá, bốn từ ‘’khuynh quốc khuynh thành’’ không thể đủ để hì́nh dung nàng. Đệ nhất mỹ nhân Bảo Quốc Trầm Liễu Liễu cũng không thể so sánh với nàng. Không ngờ, Thành vương phủ lại có một mỹ nữ như nàng.

Nhìn nàng mặc bố y, Hoàng Tuấn Duật đă đoán ra, nàng hẳn là nha hoàn trong phủ. Nam Cung Lâm sẽ không bao giờ để nữ nhân của hắn ăn mặc như vậy. Biết được điều đó, trong ḷòng Hoàng Tuấn Duật bỗng vui vẻ lạ thường.

‘’A, bỏ ta xuống !’’ Uyển Nhu có chút giăy giụa.

Hoàng Tuấn Duật giật mì́nh, vừa buông tay ra khỏi chiếc eo thon tinh tế, nàng đă vùng ra. Dáng người nàng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như chim sẻ. Hắn không thể rời mắt khỏi nàng.

Uyển Nhu chạy lại gốc cây, vớ lấy đôi hài nhỏ xinh màu vàng, mang vào chân. Đôi chân này thật sự rất bé. Không bó chân mà chân lại nhỏ như vậy, đúng là hiếm thấy.

‘’Sao lại không hát nữa ? Ta rất muốn nghe tiếng hát của cô nương !’’ Hoàng Tuấn Duật tà mị cười.

Vừa thấy nụ cười này, Uyển Nhu đă đoán ra ngay đây là Thất vương gia Hoàng Tuấn Duật của Bảo Quốc. Nụ cười yêu mị đă khiến đám nha hoàn loạn tâm, cọ̀n ai ngoài y ?

‘’Để vương gia chê cười !’’ Uyển Nhu có chút khinh thường nói.

Dường như nhận thấy thái độ của nàng, y chỉ cười.

‘’Cô nương giọng hát thật sự như tiên nữ ! Không nghĩ tới, cả dung mạo cũng xinh đẹp như tiên, bổn vương chỉ là muốn thưởng thức mà thôi !’’ Nàng đă biết y là Thất vương gia, vậy việc gì́ phải dè chừng nữa.

‘’Vương gia, nô tỳ tự biết mình xấu xí, giọng hát thô kệch, không đáng cho vương gia thưởng thức !’’ Theo phản xạ, nàng liền quỳ xuống.

‘’Ai, đứng lên đi ! Để mỹ nữ quỳ, bổn vương thật sự có lỗi a !’’ Y có chút cợt nhả nói.

‘’Vương gia… Nô tỳ có việc, xin cáo lui trước !’’

Không đợi y có phản ứng, nàng nhanh nhẹn lủi mất.

Còn lại Hoàng Tuấn Duật, nhịp tim có chút lệch lạc. Lần đầu tiên trong đời, y biết rung động là gì́.

Loading...

Xem tiếp: Chương 7: Yến Tiệc (hạ)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Phố hắc ám (Sherlock Holmes)

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 4


Hoàng Phi Bị Nguyền Rủa

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 20


Rung Động

Thể loại: Võng Du, Ngôn Tình

Số chương: 29