161 Hạ Mộng thân hình lập tức cứng đờ. Một trận rét run từ trong cơ thể phát ra. Chính mình sẽ không mệnh khổ như vậy đi?Qua một lúc. "Tiểu bạch thỏ, bản vương rốt cuộc tìm được nàng, rốt cuộc tìm được nàng, rốt cục.
162 Một đêm, cơ hồ không chợp mắt. Không chỉ vì chạy trốn không thành mà nội tâm khó chịu, cũng bởi vì – cái tư thế ngủ bá đạo của Hoàng Phủ Nam Ninh này.
163 Một lần nữa lại khổ sở nuốt vào miệng một lượng thuốc. Nhân lúc Hoàng Phủ Nam Ninh tách môi khỏi môi nàng, lại đi về uống thuốc để đút, nàng vội vã nhảy dựng lên bắt lấy ống tay áo của hắn: “ Vương gia, ta biết sai rồi.
164 Hạ Mộng vội vàng muốn giãy giụa. Nhưng Hoàng Phủ Nam Ninh đâu dễ trêu như thế. Một phát bắt được hai cánh tay nàng, kiềm chế ở sau người. Một chân để lên chân nàng khi nàng muốn đạp loạn hai chân, liền không để cho nàng có thể lộn xộn được nữa.
165 Rất đáng được ăn mừng, lúc này đây, Hoàng Phủ Nam Ninh thế nhưng không hề có hành động gì, Hạ Mộng an toàn tránh thoát một kiếp, ở trong ngực của hắn nghỉ trưa ngủ một giấc an ổn.
166 Bị giam tại dịch quán trong nhiều ngày như vậy, thật vất vã đi ra khỏi chỗ này. Đương hít thở không khí mát mẻ sau khi ra ngoài, Hạ Mộng thở dài một hơi, thần kinh khẩn trương buông lỏng một chút.
167 Chẳng lẽ bọn họ đã quên, hôm nay là hắn chủ động đề nghị để cho Hạ Mộng trở về Hạ phủ tìm người à? Hiện tại tốt rồi, người kia không tìm được, bọn họ ngược lại còn đem người cho lạc mất! Này còn là một chuyện ngoài ý muốn đây! Hoàng Phủ Nam Ninh không có vào lúc này bắt lấy hắn, đen hắn đè xuống đất đánh cho đau nhức cũng là đã đạt đến trình độ nào đó, hắn mới sẽ không hồ đồ chủ động đi lên đâu, làm cho hắn nhớ tới chuyện củ, sau đó tự dưng lại đòi ăn khổ?Nghĩ tới đây, nhìn lại một chút cái người kia tựa hồ phát tiết còn chưa đủ, hắn xoay người: " Người đi ra ngoài trở về chưa?"" Đã trở lại được một lúc.
168 Hạ Mộng cười khẽ: " Vương tiểu thư, tin tưởng ta, đối với cái sự kiện này, nàng biết càng ít thì càng tốt. "Vương tiểu thư sững sờ. " Cô nương là có ý gì?"Hạ Mộng lại không nói thêm lời, vội vàng kéo Hạ Tìng lên: " Chúng ta đi!" Liền chọn một con đường, một đường nhanh chóng rời đi.
169 " Ha ha ha! Ha ha ha!"Cưỡi ngựa, giương cao roi, Hạ Mộng cùng Hạ Tình lòng tràn đầy sung sướng, dọc đường đều vang tiếng các nàng khoan khoái cười to.
170 Phải phải phải, phải phải phải" Vương gia?'" Cút ngay!"Tuyết trắng tuấn mã dạt ra chân, một đường chạy qua cửa thành, lần nữa mang theo Hoàng Phủ Nam Ninh cùng Hạ Mộng trở lại dịch quán bọn họ đã từng cư trú.
171 “Ô…ô…ô…”“Oa…oa…oa…”“A…a…a…”Vừa chớp mắt đã đến sáng hôm sau, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió thổi vi vụ dịu nhẹ, con chim đậu trên nhánh cây vui vẻ hót vang bài hát thiếu nhi.
172 Đây là những chuyện quái gì thế nhỉ ? Đêm thứ nhất, hai kẻ chưa biết gì xáp lại với nhau, hắn thiếu chút nữa hành hạ nàng đến chết. Mà kẻ chưa biết gì như hắn, càng chơi càng sung, không để ý xem tại sao nàng kêu hắn dừng lại, thật là khiến nàng thống khổ đến chết mà.
173 Hắn vừa thốt ra lời tuyên bố đanh thép, vừa vác theo Hạ Mộng trên vai, quay về phòng. “Tất cả đều cút ra ngoài cho ta. ” Chỉ cần đơn giản quét mắt một cái, Hoàng Phủ Nam Ninh liền đem những người không liên quan trong phòng thanh lý sạch sẽ hết.
174 Rất kỳ quái nha. Tất cả mọi người trong dịch quán đều có cùng phản ứng. “Mộng mộng, cậu…”Ngồi ở một bên, con mắt trừng đến mức muốn rớt ra ngoài, vẻ mặt Hạ Tình không thể tin được, nhìn cảnh vật trước mắt.
175 “Ai đó?”Ngồi trong hoa viên, nhìn sắc màu rực rỡ trước mắt, bướm bay lượn lờ, Hạ Mộng thở dài. Nhìn thấy Giang Nam bốn mùa như mùa xuân, nhìn thấy cảnh đẹp Giang Nam như tranh vẽ, lại nhìn thấy bươm bướm nhẹ nhàng lượn lờ, nhìn thấy hoa tươi xinh đẹp.
176 Đêm đó trở về, tự nhiên lại bị Hoàng Phủ Nam Ninh dây dưa một trận. Sáng sớm hôm sau, Hạ Mộng thiếu chút nữa không xuống nổi giường , cuối cùng còn bị Hoàng Phủ Nam Ninh ôm lên xe ngựa.
177 Không phải là không biết rõ hắn tại sao phải biểu hiện như thế. Nhưng là, Hạ Mộng cũng chính là đoan chắc hắn sẽ không cự tuyệt thỉnh cầu của nàng, cho nên mới có thể đánh bạo đề xuất yêu cầu như thế a?Liền mở to một mắt đen , thân thể nhỏ nhắn xinh xắn lại đang trên người của hắn cọ cọ, mềm mại nói: "Vương gia, người đi cùng Hoàng Thượng nói một tiếng, làm cho hoàng thượng thả tiểu Tình, được không? Dù sao hoàng thượng có nhiều tần phi như vậy, thiếu nàng cũng không có gì , đúng không?""Nàng nói quả là không sai.
178 Không để ý nàng, Hạ Mộng tăng nhanh cước bộ, tiếp tục đi lên phía trước. Nhưng mà, còn chưa đi ra đi bao lâu, nàng liền gặp được vài vị người quen. "Ai da, đây không phải là vương phi tỷ tỷ sao? Ngươi đã trở lại?""Ha ha, đúng vậy, biến mất hơn nửa năm , vương phi tỷ tỷ ngươi lại đã trở lại.
179 "Tiểu bạch thỏ!"Vội vàng từ hoàng cung chạy về, lập tức chạy vào phòng ngủ, lại phát hiện Hạ Mộng không có ở đây. Hoàng Phủ Nam Ninh đột nhiên sững sờ, vội vàng quay đầu: "Người đâu? Người đâu?"Liên tiếp kêu vài thanh âm, mới có một người xuất hiện ở trước mặt.
180 Quay lại phòng, Hạ Mộng cùng Hoàng Phủ Nam Ninh đi vào cùng nhau. Chỉ thấy bọn họ tay cầm tay, song song trở lại phòng ngủ, Hoàng Phủ Nam Ninh vội vàng lại ôm lấy nàng: "Tiểu bạch thỏ, đã lâu không có ôm ngươi, nhanh lên, cho bản vương ôm ngươi một cái nào ?"Nghe vậy, Hạ Mộng khóe miệng chỉ có thể co lại mãnh liệt, mặc ma chưởng của hắn lần nữa hướng mình đánh tới.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50