101
Rừng cây xanh biếc rậm rạp, từng phiến lá mỏng manh dưới ánh mặt trời vàng ươm lóe ra ánh sáng chói mắt mà đẹp đẽ, tiếng ve kêu rả rích làm nhạc đệm cho tiếng gió vi vu, khiến người ta vui vẻ thoải mái.
102
Đệ tử có tư chất tốt năm này so với năm trước càng ngày càng ít, ngũ linh căn cũng có thể miễn cưỡng thu vào làm đệ tử ngoại môn, nên tốc độ tu luyện của những tân đệ tử này dĩ nhiên kém xa tu sĩ có biến dị linh căn như Hàn ảnh Trọng và Bách Lý Không Thành, càng không cần phải so với thể loại thất linh căn nhưng lại yêu nghiệt đến nghịch thiên như Phong Luyến Vãn.
103
Cái gì gọi là vây đánh? Lấy tình hình trước mắt mà nói, cũng không phải một con giun cùng ba người công bằng đối chiến, mà là ba người đối với con giun này đơn phương ngược đãi.
104
Thời gian dài tu luyện vẫn không có tiến triển gì lớn, điều này đối với người vốn có tốc độ tu luyện yêu nghiệt như Phong Luyến Vãn mà nói thật khiến nàng thập phần không thích ứng, nhiều lần hoài nghi có phải nàng trong lúc vô tình đã trêu chọc vị đại thần nào đó khiến thiên tư thông minh đột nhiên biến ngu dốt hay không.
105
Không gian bên trong không biết là vì lý do gì, nhìn qua còn lớn hơn gấp mấy lần khi đứng bên ngoài quan sát. Ngước mắt nhìn lên trần nhà, tựa như thấy được vực sâu khôn cùng thần bí đáng sợ.
106
Trước mắt một mảnh hắc ám vô tận, giống như rơi vào lỗ đen vũ trụ thần bí, cách đó không xa tựa hồ có thứ gì đó tản ra ánh sáng câu hồn nhiếp phách.
107
“Tông chủ!” Thanh âm kinh hoảng của mọi người văng vẳng vang lên. Mới vừa rồi toàn bộ lực tinh thần của Tông Chủ đều dùng để duy trì kết giới, không hề chú ý Giản Tâm Ly ở phía sau mới là người hắn nên phòng ngự nhất.
108
Gió đêm âm lãnh cuồng loạn thổi, tăng thêm một phần khung cảnh xơ xác tiêu điều. Cổng vào đã sớm bị phá hủy, tảng đá có khắc ba chữ Huyền Tịch Tông đã bị chém nát, bậc thang dài dẫn lên núi cũng bị san thành bình địa.
109
Hiện ở trong tay không có Phá Ma Hộ Tâm Đan, loại độc này vẫn tồn tại trong cơ thể không biết sẽ sinh ra loại phản ứng nào. Trường thương xoay ngang ngăn cản lợi trảo và binh khí của vài tên ma tộc, lại có càng nhiều ma tộc hơn tụ tập lại khiến bầu trời đêm trên đỉnh đầu nàng hoàn toàn bị che kín, quả thực tựa như mãng xà cắn nuốt con mồi.
110
Tuy rằng rất muốn giả vờ không thấy mặc kệ hắn thích đánh thế nào thì đánh, nhưng Phong Luyến Vãn hiểu rõ lập trường của mình. Tên ma tộc ma phẩm cực kém này thực sự đáng đánh đòn.
111
Ánh mặt trời xuyên thấu không trung chiếu sáng toàn bộ những nơi có thể trên đại địa, những phiến lá còn đọng sương mai nhiễm màu vàng của nắng. Một ngày bình yên lại tốt đẹp đến dường nào.
112
Vị thuốc mang theo một tia mùi tanh từ rất xa có thể ngửi được, Phong Luyến Vãn nhíu mày, hy vọng thuốc kia không phải là cho nàng uống. Ngẩng đầu nhìn người vửa đẩy cửa mà vào, Phong Luyến Vãn trong nháy mắt lâm vào thất thần cùng mê mang, sao hắn lại đến đây?
Nhiệt độ xung quanh rõ ràng giảm xuống không ít, thậm chí còn có bông tuyết nhỏ vụn phiêu tán, nhưng vẫn không đạt tới độ khiến người ta co rúm lại vì lạnh.
113
“Ngày mai giờ tỵ, ta ở Tàng Tú chờ ngươi, đừng để ai khác biết. ” Đây là câu nói cuối cùng trước khi Hàn Ảnh Trọng rời đi.
Khi Mộc trở lại Dược viên liền nhìn thấy mảnh vỡ rơi đầy đất cùng băng vải đã bị xé nát vụn, căn phòng sạch sẽ lúc trước nay đã trở thành quá khứ.
114
Lá đỏ đầy trời, tùy ý vươn tay liền có thể đón lấy, đứng giữa con đường nhỏ ngập tràn tàn lá, nhìn lên bầu trời, giống như một rừng lửa đỏ thiêu đốt không trung, ngẫu nhiên có một vài đám mây trắng nhẹ nhàng trôi qua hoặc vài chú chim nhỏ cất cánh bay lượn trên trời cao.
115
Trăng sáng nhô cao, bóng cây lay dộng. Trong bóng đêm yên tĩnh, một mỗ sinh vật toàn thân nóng như thiêu như đốt đang cuống cuồng bỏ chạy, khiến không khí lưu động dấy lên một trận cuồng phong cùng khói bụi mù mịt.
116
Mây đen dầy đặc, thời tiết không tốt khiến tâm trạng cũng trở nên phiền chán, cứ có cảm giác dường như sắp phát sinh chuyện không hay ho gì đó.
Sau khi từ biệt với Bách Lý Không Thành, Phong Luyến Vãn lại đi đến cấm địa phía sau núi.
117
Vậy thì tìm ra ngọn nguồn rồi giải quyết luôn đi.
Hai ngón tay khép lại điểm lên mi tâm Hàn Ảnh Trọng, nhắm mắt phóng thích thần thức đến mức cao nhất để có thể dò xét thấu đáo trạng thái bên trong thân thể hắn.
118
Nói xong câu đó, Bách Lý Không Thành thật tình chỉ muốn từ trên đỉnh núi Kiếm Linh Phong nhảy xuống, xấu hổ không để đâu cho hết. Trong lòng một lần lại một lần không ngừng tự an ủi chính mình, tất cả đều là vì hương hỏa đời sau của Bách Lý gia, mặt mũi gì đó không cần quan tâm.
119
Không Vãn hai người nhớ đến cuộc đối thoại vừa rồi, liếc nhìn nhau, trong lòng đều trầm xuống. Tuy rằng nói chuyện bị nghe lén có chút khó chịu, nhưng nếu bị nàng nghe được toàn bộ quá trình hiểu rõ tiền căn hậu quả thì cũng thôi đi, sợ rằng nàng chỉ nghe được một câu “Khi nào rời khỏi Huyền Tịch Tông” kia thì đúng là vô cùng không ổn.
120
Hỏa hệ linh khí sáng quắc thiêu đốt quanh thân Phong Luyến Vãn, kỹ năng đột nhiên bùng nổ hoa lệ rực rỡ, khiến cho những người vây xem ngay cả mắt cũng không dám chớp một cái.
Thể loại: Huyền Huyễn, Võng Du, Nữ Phụ, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50